Đêm Đà Lạt

đăng 02:53, 31 thg 12, 2010 bởi Nhân Phạm Hoài   [ đã cập nhật 07:05, 25 thg 1, 2012 ]

Ho Xuan Huong

Tôi mệt, buồn, chán, lo...

9 giờ sáng, NDT gọi điện cho tôi:

  • Đi Đà Lạt đi anh!
  • Khi nào?
  • Bây giờ!

10 giờ sáng, tôi ngồi trên chiếc Suzuki 7 chỗ của NDT đi Đà Lạt. Hai người trên một chiếc xe trên đoạn đường gần 300 cây số. NDT lái xe, tôi ngồi bên cạnh, nói nhảm, và... ngủ!

Tôi gọi điện cho TĐT:

  • T vẫn đang ở Đà Lạt chứ hả?
  • Yes, anh!
  • Chuẩn bị tinh thần đi uống cà phê với mình một ngày hai đêm nhé!

T là một nhà báo, nhà nhiếp ảnh, làm việc cho một tờ báo lớn tại TPHCM, nhưng lại... không chịu ở Sài Gòn, mà chỉ thích ở Đà Lạt. Trong anh có một tí tẹo chất kinh doanh, kha khá chất kỹ thuật, nhưng lấn át hơn cả là chất lãng mạn nghệ thuật.


Đang bị stress như tôi, mà bứt được mình ra khỏi thành phố, mà hàn huyên với một người bạn thân như thế ở Đà Lạt sương mờ thì hình như hơi bị... sướng!

Tối, T đến đón tôi tại khách sạn. Trời Đà Lạt lạnh căm căm. T ăn mặt đúng kiểu người Đà Lạt, áo lạnh, khăn quàng cổ. Còn tôi, phong phanh áo sơ mi.

  • Sao anh không mặc áo lạnh? Lạnh lắm đó, chịu không nổi đâu!
  • Không sao, không sao! Ra Đà Lạt thì phải thưởng thức cái lạnh mới thú chứ!

T phóng xe chở tôi đi. Ăn tối. Uống cà phê.

Khuya, anh chở tôi về. Tôi ngồi sau xe anh, run lập cập.

  • Anh sao vậy? Lạnh à?

Tôi lắp bắp:

  • Ôi trời, lạnh quá xá!

Hì hì, vậy mới... sướng!

Đêm hôm sau, T lại đến đưa tôi đi uống cà phê.

Quán đẹp, lịch sự, ở đồi cao bên bờ hồ, nhưng hơi vắng khách.

Anh nói:

  • Phải ở quán này, ngồi ở chỗ này, vào giờ này...
  • Để làm gì?
  • Chụp ảnh.

Rồi anh chỉ ra gốc cây phía xa bên bờ hồ: Anh nhìn cái cây kia đi!

Tôi nhìn theo hướng T chỉ. Cái cây, có... nhiều cái cây, không biết anh đang chỉ cái nào. Cái hồ, có... một cái hồ, nhưng cái cảnh hồ Xuân Hương này thì có đến cả ngàn bức ảnh do vô số người chụp ở đủ góc nhìn. Chẳng hiểu anh đang định chụp cái gì mới lạ mà phải chọn "chỗ này, góc này, giờ này".

Uống cà phê một lúc, anh cầm máy ảnh bước ra, loay hoay bấm máy.

Tôi nhìn theo, là khách, nên hướng nhìn này tôi ngắm chưa nhiều, nhưng chắc cũng đến chục lần. Vẫn là mặt hồ, dãy phố... Không có gì lạ cả.

Nhưng anh, vui sướng như một đứa trẻ thơ, giơ máy cho tôi xem những bức ảnh đã chụp.

Ho Xuan Huong
Ô hay, những ánh đèn màu của phố phản chiếu xuống mặt hồ thành những dải màu, nhánh cây đen nổi bật giữa bóng đêm tạo nên một khung cảnh lạ lùng. Đúng là hồ Xuân Hương, mà không phải hồ Xuân Hương (như ta vẫn thấy)!

Ho Xuan Huong Anh lại ngồi cùng tôi, say sưa nói về niềm đam mê nhiếp ảnh, về những chi tiết đời thường mà đắt giá, về những cảm nhận cuộc sống...



Trong email gửi cho tôi những bức ảnh đã chụp, anh chỉ viết một câu như thế này:

Đời vẫn đẹp ở những chi tiết mặc dù tổng thể chẳng ra chi....... :))

Ờ, đúng thế thật!

Comments