Phạm Hoài Nhân viết...



Hạt đậu và ước mơ của người nghệ sĩ

đăng 07:08, 25 thg 1, 2012 bởi Nhân Phạm Hoài   [ đã cập nhật 07:09, 25 thg 1, 2012 ]

Nhiều năm liền, nền phim hoạt hình của điện ảnh Pháp tỏ ra lép vế trước phim hoạt hình Mỹ. Năm 1998, phim hoạt hình 2D Kirikou & bà phù thủy xuất hiện tại Pháp đã chinh phục khán giả của đất nước này. 8 năm sau, trước áp lực và tình yêu của công chúng dành cho Kirikou, Kirikou 2 (Kirikou và bầy mãnh thú) ra đời tiếp tục thành công vang dội. Nhân vật cậu bé châu Phi Kirikou đã làm hồi sinh nền phim hoạt hình Pháp.

Điều bất ngờ thú vị là bộ phim Kirikou 2 đã được thực hiện tại Việt Nam với hầu hết nghệ sĩ là các họa sĩ người Việt, thông qua một công ty của Pháp là Armada (trụ sở tại TPHCM). Ông Olivier Reynal, giám sát sản xuất bộ phim, đã nhận xét về ê kíp sản xuất người Việt này như sau: Hơn 60 nghệ sĩ nước các bạn đã làm việc say mê để góp phần mang lại thành công cho bộ phim. Chúng tôi chỉ có thể nói họ là một tập thể gắn kết, chịu khó, học hỏi và tiếp thu những kỹ thuật rất nhanh. Ở Pháp hiện nay khó có một êkíp đầy đủ, toàn diện như vậy.

Họa sĩ Nguyễn Phương Hoa là một trong những thành viên chủ chốt ở công ty Armada ấy.


Đậu Lém Phiêu lưu ký là chương trình được thiết kế dưới dạng trò chơi, hay có thể gọi là một phim hoạt hình có tương tác giúp trẻ em cấp 1 học toán. Tôi bắt gặp tên Nguyễn Phương Hoa và Nguyễn Hoàng Huy trong danh sách họa sĩ của phần mềm này. Tôi tìm đến Phương Hoa để hiểu thêm về mối liên quan giữa những bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Pháp và phần mềm hoạt hình – giáo dục cho trẻ em Việt Nam, dưới đôi tay của người họa sĩ Việt.

Hiện nay Phương Hoa vẫn đang làm việc tại Armada Việt Nam, chị đang cùng ê kíp ở đây thực hiện loạt phim hoạt hình Oggy (series phim hoạt hình thiếu nhi rất nổi tiếng về chú mèo béo Oggy và lũ gián, thu hút rất đông khán giả nhí trên toàn thế giới, được chiếu trên kênh Disney). Làm việc đúng chuyên môn, trong một tập thể tốt, thiết bị hiện đại, sản phẩm làm ra ngang tầm thế giới và được đánh giá cao, thu nhập xứng đáng – có lẽ bạn cũng đoán được là Phương Hoa hài lòng với công việc hiện tại.

Phương Hoa cũng xác nhận với tôi như vậy, và tôi đặt câu hỏi:

  • Nghe nói rằng trong thời gian thực hiện Đậu Lém phiêu lưu ký, có lúc vì quá bận rộn Phương Hoa vẽ không kịp, nên người chủ trì đề tài là anh Phạm Thùy Nhân có đề nghị thay bằng người khác. Phương Hoa đã... khóc sướt mướt. Sao lại thế? Tham công tiếc việc à? Làm họa sĩ phim hoạt hình cho Pháp không thú vị hơn làm phần mềm hoạt hình cho trẻ em Việt Nam sao?

Thoáng chút bẽn lẽn, Phương Hoa tâm sự:

Đậu Lém là công trình tâm huyết ấp ủ rất lâu không chỉ của Hoa mà của cả tập thể anh à. Với mong muốn tạo ra một phần mềm giáo dục cho học sinh cấp 1 đạt được sự hấp dẫn với trẻ thơ, nhóm Phạm Thùy Nhân đã chăm chút từ kịch bản đến hình ảnh, lồng tiếng. Bản thân Hoa là người tạo hình ra nhân vật chính Đậu Lém. Chú bé Đậu Lém như đứa con mình sinh ra, nay lại đem cho người khác nuôi, bảo sao không... khóc, hả anh?

Cuối cùng thì nước mắt của phụ nữ - Người Mẹ đã thắng, bà mẹ Phương Hoa đã được chăm nom cho đứa con Đậu Lém của mình trong suốt cuộc phiêu lưu của cậu bé. Tôi hỏi Phương Hoa tại sao là Đậu Lém mà không là cái gì khác, và quá trình tạo hình Đậu Lém như thế nào.

 Họa sĩ Nguyễn Phương Hoa bên bàn làm việc

Khi quyết định biên soạn một phần mềm học toán cho học sinh cấp 1, vấn đề quan trọng là xây dựng nhân vật. Nhân vật hoạt hình thì thế giới có nhiều. Như ở Armanda có chú bé Kirikou, mèo Oggy, Walt Disney có mèo Tom, chuột Jerry, hoặc Mickey, Donald... , các phim hoạt hình khác thì có thỏ, cáo... Sau nhiều lần bàn luận, với sự đề nghị của Hoa, nhóm đã chọn hạt đậu phộng. Đậu thì có nhiều loại đậu như đậu xanh, đậu nành anh ạ, nhưng hạt đậu phộng có lớp vỏ ở ngoài như chiếc áo giáp, cơi lên trên thành chiếc nón lá, rất thú vị. Lém là tên của hạt đậu, chú bé đậu phộng lém lỉnh, gọi tắt là Đậu Lém.

Để tạo hình Đậu Lém, Hoa đã mua 2 lon đậu phộng, bóc vỏ từng “chú” ra ngắm nghía để hình dung ra nên nhân cách hóa như thế nào cho dễ thương. Bóc vỏ và ngắm xong thì... ăn. Phải đầy một bụng đậu phộng mới ra được Đậu Lém đó.

Các nhân vật trong Đậu Lém phiêu lưu ký

Tôi cười: May quá! Nhân vật chính là hạt đậu phộng chứ nếu là hạt tiêu thì chắc... Còn các nhân vật khác thì sao? Mình sáng tạo ra hay mượn từ các bộ phim hoạt hình khác?

  • Ồ không, tất cả các nhân vật mình đều sáng tạo ra chứ. Thuần Việt cả đó anh ạ, không sao chép từ nơi khác đâu. 
  • Và tất cả đều do Hoa tạo hình? 
  • Ơ, Hoa chỉ tạo hình những nhân vật hiền thôi, như Đậu Lém, chị Ong Xanh, thằng Giun đất... còn nhân vật ác ác như gã Bọ xít thì... anh Huy vẽ ạ (cười)

Tôi hỏi: Tại sao công việc tại Armanda đang tốt và chiếm nhiều thời gian như vậy Hoa lại còn bỏ công sức ra làm Đậu Lém? Cảm xúc khi hoàn thành một sản phẩm cho Pháp và một sản phẩm cho trẻ em Việt Nam khác nhau ra sao?

Cảm xúc khác nhau nhiều anh ạ. Khi làm xong một bộ phim hoạt hình cho Pháp mình cảm thấy hãnh diện, vì khả năng của người Việt đủ vươn tới tầm cao thế giới, sản phẩm mình làm ra được cả thế giới thưởng thức. Tuy nhiên đó là mình làm gia công, kịch bản, đạo diễn, v.v... là của người ta, và sản phẩm ấy không phải của người Việt, làm ra cho trẻ em Việt. Còn khi làm ra sản phẩm cho trẻ em Việt Nam thì hạnh phúc lắm anh ạ. Bàn tay, khối óc của người Việt làm ra sản phẩm Việt, cho trẻ em Việt sử dụng. Vui nào hơn?

Hoa kể chuyện này cho anh nghe nhé: Có một chú bé mới 3 tuổi thôi nhưng đã tập tành chơi Đậu Lém rồi. Một hôm, chú bé thấy bà bán đậu phộng đội thúng đi bán, bé reo lên với mẹ: A, Đậu Lém kìa mẹ! Nhân vật do mình tạo nên đã đi vào lòng bé thơ, thích lắm anh ạ.

Tôi hỏi: Nếu bây giờ cho đánh đổi, thay vì làm phim hoạt hình cho một công ty nước ngoài như hiện nay với việc làm toàn thời gian cho một công ty phần mềm Việt Nam thì Hoa chọn cái nào?

Phương Hoa trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: 

  • Khó trả lời lắm anh ạ, cả về tình lẫn về lý. Về tình, mình yêu trẻ em Việt và muốn dốc hết lòng hết sức cho các em, nhưng mình cũng phải biết ơn công ty nước ngoài đã tạo điều kiện cho mình học hỏi, nâng cao trình độ và phải đền trả cho trọn nghĩa. Về lý, cuộc sống người nghệ sĩ cũng cần có cơm áo gạo tiền, mà quả thật các công ty Việt Nam khó lòng trả lương cho mình cao như nước ngoài, đã vậy các sản phẩm phần mềm lại thường xuyên bị sao chép trái phép...

Vậy mong ước của Phương Hoa bây giờ là gì? 

  • Không chỉ riêng Hoa, mà Hoa nghĩ rằng rất nhiều các bạn họa sĩ, nghệ sĩ khác đều có chung một mong ước: Có điều kiện để nâng cao trình độ, có cuộc sống ổn định để đem hết tâm huyết của mình tạo nên các sản phẩm tuyệt vời cho trẻ em Việt Nam. Ước mong các phụ huynh, các bé sẽ dang tay đón nhận những sản phẩm ấy với tấm lòng yêu mến thân thương, để chúng ta cùng nhau xây dựng một thế hệ trẻ em thông minh, yêu đời, tận hưởng được những điều tốt đẹp của thế giới này.

Phụ nữ thường mau nước mắt. Buồn khóc, vui cũng khóc. Mùa Xuân đến, tôi chúc Phương Hoa sẽ... khóc. Không phải khóc vì... không được vẽ Đậu Lém, mà khóc vì sung sướng khi thấy các bé say mê chú Đậu Lém của mình, học giỏi hơn nhờ dùng phần mềm học toán Đậu Lém phiêu lưu ký. Các bạn có chúc giống tôi không?

Phạm Hoài Nhân

Báo eChip Xuân 2012

Phan văn Bảy - 3D

đăng 03:07, 1 thg 7, 2011 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 03:34, 1 thg 7, 2011 ]

Phan văn Bảy sinh năm 1970, nhỏ hơn cậu em Phạm Thùy Nhân của Hai Ẩu 1 tuổi, nhỏ hơn Hai Ẩu đến 11 tuổi. Thế nhưng xét về trọng lượng, thì chắc 2 anh em Hai Ẩu cộng lại mới bằng trọng lượng của anh ta!

Bảy

To con, tóc để dài ngang lưng, râu dài mí ngực, thoạt nhìn tưởng như một tay anh chị dữ dằn nào đó. Thế nhưng nhìn kỹ thì mặt anh hiền queo, thậm chí có vẻ buồn buồn nữa, giống như một... lão nông đang bị thất mùa!


Bảy từ Bình Thạnh phóng xe lên Biên Hòa thăm anh em Hai Ẩu. Ba anh em (gồm 2 người tí hon và 1 người khổng lồ) ngồi uống cafe bên bờ sông Đồng Nai.

Sáu (Phạm Thùy Nhân)

Đất Biên Hòa không xa lạ gì với Bảy vì ngày xưa anh đã học tại trường Mỹ thuật Đồng Nai mấy năm trời. Sinh ra ở Mộc Châu - Sơn La, rồi vào Nam sống ở Đà Lạt, sau đó chuyển qua Nha Trang. Năm 1988 Bảy đậu vào khoa Vật lý trường Đại học Đà Lạt, thế nhưng anh không học đại học mà lại mò vô tận Biên Hòa học trung cấp mỹ thuật, chỉ vì thích vẽ! Thuở đi học hàn vi ấy, Bảy đã cùng Dương Quốc Định (là nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định hiện giờ rất nổi tiếng đấy!) đi vẽ áo dài để kiếm sống.


Thế rồi mấy năm sau, Bảy tiếp tục theo học tại Đại học Mỹ thuật TPHCM, khoa hội họa.

Hai (Ẩu) và Bảy

Hai Ẩu hỏi:
  • Ủa, Bảy đâu có học làm phim hoạt hình bao giờ đâu, sao bây giờ làm giảng viên đại học cho môn này tại trường Hồng Bàng? Lại hướng dẫn tốt nghiệp cho sinh viên làm một phim ngắn xuất sắc được khen nức nở vậy? (xem bài này)
  • Dạ, em dạy ngành phim hoạt hình 3D, khoa đồ họa công nghiệp ở trường ĐH Hồng Bàng từ năm 2008. Dạy ở trường 4 buổi một tuần, còn lại là dạy sô ở nhà và làm sô kiếm tiền. Các bạn trong nhóm Colory làm phim Dưới bóng cây là học trò em ở nhà và ở trường luôn đó!
  • Ái chà, dạy bi nhiêu tiền một tháng? Học bi nhiêu lâu xong?
  • Dà, có 500 ngàn mỗi đứa một tháng hà. Các bạn đó học 1 năm, vị chi là hết 6 triệu mỗi người.
  • Rẻ vậy à? Nếu Hai Ẩu bắt mối kiếm học trò cho Bảy dạy thì chia cho Hai Ẩu bao nhiêu phần trăm?
  • Hi hi hi, anh Hai hỏi kỳ quá...
  • Thôi, quay trở lại câu hỏi hồi nãy. Bảy học hội họa ở trung cấp và đại học chớ có học làm phim hoạt hình hồi nào mà dám đi dạy người ta.
Bé bự Bảy chỉ qua Phạm Thùy Nhân và nói:

  • Tại anh Thùy Nhân (anh Sáu) này nè.Hồi năm 2001 ảnh làm đĩa CD học tiếng Anh cho con nít là English Kiddies. Ảnh rủ Bảy cùng làm với tư cách là họa sĩ. Hồi đó Bảy chỉ biết vẽ thôi chớ đâu biết vi tính hay hoạt hình là cái giống gì! Làm đĩa cho con nít thì phải có hình ảnh sống động, chuyển động được. Mà đã muốn làm thì phải làm tới bến, vậy nên cả nhóm quyết định là làm hoạt hình 3D luôn!
  • Hổng biết gì hết mà sao làm trời!
  • Dạ thì bò ra học. Thời đó người ta làm phim hoạt hình 3D bằng phần mềm 3D Max. Đầu tiên mình cũng làm vậy, nhưng sau đó thấy Maya hay hơn nên chuyển hẳn qua Maya. Nhóm bắt đầu nghiên cứu Maya từ đầu năm 2002 cho tới giờ luôn!
  • Vậy là Bảy bị Sáu dụ dỗ? Từ đó tới nay cũng gần chục năm rồi, Bảy và Sáu đã làm được những gì?
  • Cũng hơi hơi nhiều a. Đầu tiên là bộ đĩa English Kiddies. Sau đó là bộ phim hoạt hình 3D Câu chuyện nhỏ dễ thương đoạt huy chương Bạc phim ngắn toàn quốc năm 2004. Phim tuyên truyền về An toàn giao thông (30 tập) phát trên HTV7...
  • Cũng nhiều à nha. Hiện giờ làm gì?
  • Thì anh Hai biết rồi đó. Đào tạo ra nhóm Colory làm được phim Dưới bóng cây nổi tiếng cả nước. À, còn phim Kỷ vật của một nhóm khác cũng hay lắm đó, anh Hai coi chưa?
  • Ừa phải. Vì tương lai mai sau, vì sự nghiệp phim hoạt hình Việt Nam là tốt rồi. Nhưng sản phẩm cụ thể của cá nhân Bảy thì là gì?
  • À quên, phải nhắc đến bộ đĩa Học cùng Bi do anh Sáu đây làm ra. Đĩa theo chương trình sách giáo khoa, nhưng học một cách sinh động qua phim hoạt hình 3D. Đĩa do nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam cấp phép và đang bán rộng rãi ở các nhà sách toàn quốc đó anh Hai.
  • Dẫy na? Sắp tới còn làm gì nữa hông?
  • Còn chớ, còn nhiều lắm vì Bảy còn trẻ mà, đâu có... già như anh Hai! Chuyện đó nói sau, nói trước bước không tới!
  • Nè, Bảy cho số điện thoại và địa chỉ email đi.
  • Chi vậy anh Hai?
  • Để Hai Ẩu công bố lên mạng. Có ai liên lạc với Bảy để làm gì đó hoặc đăng ký học thì nhớ chi tiền cò cho anh Hai nhe.
  • Dạ ok anh Hai. Thông tin liên lạc của Bảy là:
Phan văn Bảy
090.8851825
phvanbay@gmail.com

Sông Đồng Nai

Kẻ đợi chờ

đăng 09:15, 20 thg 3, 2011 bởi Nhân Phạm Hoài   [ đã cập nhật 09:27, 20 thg 3, 2011 ]

Tôi ngồi dùng bữa buffet sáng trong một resort cao cấp ở Hội An. Ở một góc phòng ăn, tôi thấy một cậu phục vụ đang kín đáo quan sát mình.

Tôi biết cậu ta đang thực hiện trách nhiệm của mình là phục vụ khách hàng cho tốt. Cậu ta phải quan sát một cách khéo léo, sao cho khách hàng không có cảm giác là mình đang bị theo dõi, nhưng vẫn có thể đoán được kịp lúc và chính xác khách đang cần gì. Khi nào thì cần dọn bát đĩa cho khách, khi nào khách cần thức uống, hoặc bất cứ nhu cầu nào khác thì cậu ta sẽ có mặt ngay tại bàn để phục vụ mà không đợi khách phải gọi.

Đó chính là chất lượng dịch vụ, là sự phục vụ.

Nếu dịch vụ - sự phục vụ ở bệnh viện là làm cho người ta hết khổ (hết bệnh), thì dịch vụ - sự phục vụ ở khách sạn – nhà hàng là làm cho người ta sướng.

Suy ra rằng, nếu đã có bệnh viện máy tính để chữa bệnh cho máy tính thì cũng nên có resort máy tính để làm cho máy tính... sướng. Dĩ nhiên là không phải mang máy tính đi... tắm biển, hoặc đi đổi gió ở Đà Lạt mà là bảo trì máy tính và hệ thống mạng (kiểm tra, hiệu chỉnh máy tính để được vận hành tốt khi máy tính chưa hư, để máy hoạt động ổn định hiệu quả hơn), cung cấp phụ liệu (mực in, giấy in...) kịp thời, đúng chủng loại và tận nơi khi khách hàng cần đến (mà không cần khách phải gọi, và không cần khách phải giải thích chủng loại mực, giấy...) và vô số dịch vụ cần thiết khác để người sử dụng hệ thống máy tính luôn cảm thấy thoải mái, an tâm trong công việc.

Và dĩ nhiên, vấn đề chính là chất lượng phục vụ phù hợp với đối tượng, chứ không phải chỉ là hình thức (mặc áo blouse cho giống bác sĩ, mặc áo bồi bàn cho giống ở nhà hàng...).

Tôi đang miên man suy nghĩ thì cậu phục vụ đã đến bên cạnh, hỏi: Anh dùng trà hay cà phê ạ?

Tôi xin một tách cà phê. Cậu ta lịch sự rót cho tôi một tách cà phê. Cậu ngần ngừ chưa muốn đi, dường như muốn hỏi thêm gì đó. Tôi giương mắt nhìn, cậu ta rụt rè hỏi: Đoàn mình là của Công ty Intel, chuyên về máy tính phải không ạ?

Tôi gật đầu.

Cậu ta mạnh dạn bắt chuyện: Em tốt nghiệp kỹ thuật viên máy tính, trước đây cũng làm việc trong ngành này ạ. Em thích lĩnh vực máy tính lắm.

Tôi cảm thấy thú vị và trò chuyện với cậu hồi lâu.

Tôi không hiểu vì lý do gì đang làm việc trong ngành máy tính, cậu ta lại chuyển thành người phục vụ bàn. Vì luơng kỹ thuật viên máy tính thấp hơn... lương phục vụ bàn ở một resort cao cấp? Vì cậu ta không đủ năng lực theo nghề? Hay vì lý do nào khác?

Cho dù là lý do nào đi nữa, tôi tin là với niềm đam mê tin học sẽ có một ngày cậu phục vụ bàn này trở lại với ngành máy tính. Và lúc bấy giờ những kinh nghiệm mà cậu ta có được trong thời gian làm việc ở đây sẽ rất hữu ích cho người kỹ thuật viên máy tính. Đó là sự quan tâm đến khách hàng một cách chu đáo và khéo léo.

Như tên gọi tiếng Anh của người bồi bàn là waiter – kẻ đợi chờ, tin rằng cậu sẽ chờ đợi được đến một ngày làm một người kỹ thuật viên máy tính tốt nhất, đáp ứng tốt nhất nhu cầu của người sử dụng. 

___

Hai Ẩu (eChip - tháng 11/2007)

Ai tổ chức events?

đăng 20:24, 15 thg 1, 2011 bởi Nhân Phạm Hoài

Anh và tôi cùng dự một event về công nghệ thông tin tại Cần Thơ, ở đó tôi có một bài phát biểu ngắn, còn anh là giám đốc một công ty máy tính lớn tại TPHCM.

Buổi sáng hôm sau, từ Cần Thơ chúng tôi sang Long Xuyên theo lời mời của một người bạn - đối tác kinh doanh.

Anh đề nghị tôi cho xe qua Tri Tôn để anh thăm nhà, và thăm mộ thân sinh nhân dịp tiết thanh minh.

Tri Tôn là một huyện nghèo của tỉnh An Giang, nằm sát biên giới Việt - Miên. Ấp Ba Chúc thuộc huyện Tri Tôn là nơi đã từng xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng vào đêm 18/4/1978. Theo ghi nhận, ngày đó Khmer đỏ đã tàn sát 3.157 người dân của ấp.

Anh dắt tôi đến Nhà mồ Ba Chúc, nơi trưng bày hàng ngàn đầu lâu của những người dân vô tội đã bị thảm sát trong sự kiện này.


Photobucket


Anh bùi ngùi nói với tôi rằng trong vô số sọ người này có đầu của cha mẹ và người thân của anh.

Tôi lạnh toát cả người. Hỏi vì sao anh có thể thoát chết trong vụ thảm sát, anh kể rằng lúc ấy anh đang đi học ở Long Xuyên, lúc được trở về Ba Chúc thì tất cả còn lại chỉ là sự kinh hoàng, thảm khốc.

Anh mồ côi từ đó.

Trong hoàn cảnh côi cút ấy, anh quyết tâm học tập, tốt nghiệp đại học. Anh làm kế toán trưởng cho một công ty liên doanh ô tô vào loại lớn nhất nước. Sau đó anh làm đại diện cho một công ty tin học lớn của Việt Nam tại Hồng Kông. Và bây giờ, anh đang làm giám đốc một công ty máy tính lớn ở TPHCM.

Anh dắt tôi đến chùa Phi Lai. Ngôi chùa mà theo lời anh kể, khi thảm sát xảy ra người dân đã trốn chạy vào đấy để tìm sự an lành, và cũng ở đó họ đã bị xả súng vào người, xác chết la liệt dưới bàn thờ Phật. Mấy ngày sau, máu còn ngập sân chùa lên cả tấc.

Anh mời tôi trò chuyện với sư trụ trì chùa. Ở đây không phải chùa Phật, mà là chùa của đạo Tứ Ân Hiếu Nghĩa do Đức Bổn sư Ngô Lợi sáng lập. Tứ Ân Hiếu Nghĩa lấy bốn ân làm trọng là ân cha mẹ tổ tiên, ân đất nước, ân đồng bào, ân tam bảo. Người theo đạo đi chân trần, mặc áo đen, tóc búi.

Tôi ngờ ngợ một điều, hỏi anh: Anh theo đạo Phật, Công giáo hay…?

Anh trả lời: Anh đoán đúng, tôi không phải tín đồ Phật giáo hay Công giáo. Đạo của tôi chính là đạo Tứ Ân Hiếu Nghĩa. Mỗi tối tôi vẫn tụng kinh riêng của Đạo.

Thật bất ngờ, nếu không có dịp đi cùng anh về Ba Chúc tôi sẽ không thể biết được vị giám đốc sang trọng này đây, người đã từng làm việc với nước ngoài này đây lại có một tuổi thơ bi thảm đến thế, và là một người theo đạo Tứ Ân Hiếu Nghĩa!

Bất ngờ hơn nữa khi tôi cùng về đến nhà anh. Khu nhà của họ hàng anh, những người còn sống sót sau vụ thảm sát, nằm dưới chân núi Tượng. Đường nhỏ quanh co khó đi, xe hơi không thể vào. Người dân lam lũ, chất phác. Tôi cùng anh thắp hương trên những nấm mồ tổ tiên của anh trong nghĩa trang lặng vắng.

Tôi bấm điện thoại liên lạc với đối tác ở Long Xuyên để báo rằng sẽ đến trễ vì bận việc. Vô phương, điện thoại không có sóng!

Công ty máy tính của anh hoạt động được mấy năm thì suy sụp.

Anh giải thể công ty, thành lập lại một công ty nhỏ hơn để tiếp tục hoạt động.

Và rồi lại tiếp tục thất bại.

Anh đóng cửa công ty, đi thật xa, thật xa, tìm một công việc làm ăn khác.

Theo như tôi biết, anh vẫn đang rơi vào những thất bại. Thật đáng buồn.

Anh ạ,

Từ trong những bi thảm khốn cùng của cuộc sống, anh đã vươn lên để đạt đến những thành công.

Từ vinh quang của những thành công, sự nghiệt ngã của thương trường lại vùi anh xuống bùn đen.

Cuộc đời là tang thương dâu bể.

Hàng ngày ta đọc qua những trang báo, ta thấy nào là sự kiện, nào là PR, marketing; ta thấy những con số hiệu quả kinh doanh, những dự án quy mô. Đằng sau những event, những con số có những điều mà hiếm khi ta thấy được, đó là Số phận của những con người!

Công ty tổ chức sự kiện nào có thể tổ chức được những biến cố xảy ra trong đời mỗi con người nhỉ?

____

(Viết để nhớ về một người bạn, anh NVN)

Đêm Đà Lạt

đăng 02:53, 31 thg 12, 2010 bởi Nhân Phạm Hoài   [ đã cập nhật 07:05, 25 thg 1, 2012 ]

Ho Xuan Huong

Tôi mệt, buồn, chán, lo...

9 giờ sáng, NDT gọi điện cho tôi:

  • Đi Đà Lạt đi anh!
  • Khi nào?
  • Bây giờ!

10 giờ sáng, tôi ngồi trên chiếc Suzuki 7 chỗ của NDT đi Đà Lạt. Hai người trên một chiếc xe trên đoạn đường gần 300 cây số. NDT lái xe, tôi ngồi bên cạnh, nói nhảm, và... ngủ!

Tôi gọi điện cho TĐT:

  • T vẫn đang ở Đà Lạt chứ hả?
  • Yes, anh!
  • Chuẩn bị tinh thần đi uống cà phê với mình một ngày hai đêm nhé!

T là một nhà báo, nhà nhiếp ảnh, làm việc cho một tờ báo lớn tại TPHCM, nhưng lại... không chịu ở Sài Gòn, mà chỉ thích ở Đà Lạt. Trong anh có một tí tẹo chất kinh doanh, kha khá chất kỹ thuật, nhưng lấn át hơn cả là chất lãng mạn nghệ thuật.


Đang bị stress như tôi, mà bứt được mình ra khỏi thành phố, mà hàn huyên với một người bạn thân như thế ở Đà Lạt sương mờ thì hình như hơi bị... sướng!

Tối, T đến đón tôi tại khách sạn. Trời Đà Lạt lạnh căm căm. T ăn mặt đúng kiểu người Đà Lạt, áo lạnh, khăn quàng cổ. Còn tôi, phong phanh áo sơ mi.

  • Sao anh không mặc áo lạnh? Lạnh lắm đó, chịu không nổi đâu!
  • Không sao, không sao! Ra Đà Lạt thì phải thưởng thức cái lạnh mới thú chứ!

T phóng xe chở tôi đi. Ăn tối. Uống cà phê.

Khuya, anh chở tôi về. Tôi ngồi sau xe anh, run lập cập.

  • Anh sao vậy? Lạnh à?

Tôi lắp bắp:

  • Ôi trời, lạnh quá xá!

Hì hì, vậy mới... sướng!

Đêm hôm sau, T lại đến đưa tôi đi uống cà phê.

Quán đẹp, lịch sự, ở đồi cao bên bờ hồ, nhưng hơi vắng khách.

Anh nói:

  • Phải ở quán này, ngồi ở chỗ này, vào giờ này...
  • Để làm gì?
  • Chụp ảnh.

Rồi anh chỉ ra gốc cây phía xa bên bờ hồ: Anh nhìn cái cây kia đi!

Tôi nhìn theo hướng T chỉ. Cái cây, có... nhiều cái cây, không biết anh đang chỉ cái nào. Cái hồ, có... một cái hồ, nhưng cái cảnh hồ Xuân Hương này thì có đến cả ngàn bức ảnh do vô số người chụp ở đủ góc nhìn. Chẳng hiểu anh đang định chụp cái gì mới lạ mà phải chọn "chỗ này, góc này, giờ này".

Uống cà phê một lúc, anh cầm máy ảnh bước ra, loay hoay bấm máy.

Tôi nhìn theo, là khách, nên hướng nhìn này tôi ngắm chưa nhiều, nhưng chắc cũng đến chục lần. Vẫn là mặt hồ, dãy phố... Không có gì lạ cả.

Nhưng anh, vui sướng như một đứa trẻ thơ, giơ máy cho tôi xem những bức ảnh đã chụp.

Ho Xuan Huong
Ô hay, những ánh đèn màu của phố phản chiếu xuống mặt hồ thành những dải màu, nhánh cây đen nổi bật giữa bóng đêm tạo nên một khung cảnh lạ lùng. Đúng là hồ Xuân Hương, mà không phải hồ Xuân Hương (như ta vẫn thấy)!

Ho Xuan Huong Anh lại ngồi cùng tôi, say sưa nói về niềm đam mê nhiếp ảnh, về những chi tiết đời thường mà đắt giá, về những cảm nhận cuộc sống...



Trong email gửi cho tôi những bức ảnh đã chụp, anh chỉ viết một câu như thế này:

Đời vẫn đẹp ở những chi tiết mặc dù tổng thể chẳng ra chi....... :))

Ờ, đúng thế thật!

Cà phê dĩ vãng

đăng 01:58, 23 thg 12, 2010 bởi Nhân Phạm Hoài

Cà phê Tùng - Đà Lạt

Hè năm ngoái, cha con tôi đi Đà Lạt.

Tôi đọc ở đâu đó nói rằng quán cà phê Tùng ở khu Hòa Bình (Đà Lạt) là nơi Trịnh Công Sơn đã từng lui tới, và cũng là nơi ông đã lần đầu tiên gặp ca sĩ Khánh Ly. Cậu con nhỏ của tôi - vốn say mê nhạc Trịnh và giọng ca Khánh Ly - không thể nào bỏ qua một địa điểm đầy ấn tượng như vậy. Thế là chúng tôi tìm đến cà phê Tùng, nơi của một thời.

Cà phê Tùng

Khi tôi hỏi thăm người quản lý khách sạn đường đến cà phê Tùng thì anh ta hỏi lại:

 - Anh có người quen ở đó à?

 - Không. Sao lại hỏi vậy?

- Vì ở đó thường lắm, đến để làm gì?

Đúng là quán cà phê thường thật, nếu không muốn nói là hơi chán.

Cà phê Tùng

Tôi ngồi đó, cái mà tôi thưởng thức là một quá khứ xa xôi hư ảo...

Tôi đã đến. Không phải để thưởng thức cà phê. Không phải để tận hưởng không gian. Bởi vì tất cả những điều đó đều bình thường, có phần nhạt nhẽo.

Tôi tận hưởng thời gian, một thời xa xăm còn phảng phất.


Cà phê Lâm - Hà Nội

Ở Hà Nội có cà phê Lâm, nơi ngày xưa Văn Cao, Nguyễn Tuân, Bùi Xuân Phái... thường ngồi.

Đêm, tôi nài nỉ người bạn Hà Nội đưa tôi đến đấy cho biết. Bạn cười, đồng ý, nhưng cho biết mặc dù là dân Hà Nội nhưng bạn chưa bao giờ đến đây.

Quán cà phê nhỏ xíu (so với các quán ở Sài Gòn như Windows, Ân Nam, Cõi riêng...), những cái bàn nhỏ xíu, những cái ghế đẩu nhỏ xíu trong một không gian tối tăm.

Cà phê cũng không phải là ngon đối với dân ghiền cà phê như tôi.

Tóm lại là không có gì hấp dẫn, không có gì đặc biệt, ngoại trừ... dĩ vãng!

Cà phê Lâm

Nguyễn Sáng & Bùi Xuân Phái ở quán Cà phê Lâm (Tranh sơn dầu của Bùi Thanh Phương)

Tôi ngồi đó, cái mà tôi thưởng thức là một quá khứ xa xôi hư ảo...

Cà phê Cội nguồn - Biên Hòa

Tôi ngồi uống cà phê ở quán Cội nguồn quen thuộc cùng cậu con trai nhỏ. Nơi đây tôi thường ngồi với bạn bè. Cậu con tôi chán vì không gian ở đây không phù hợp với nó.

Tôi nói với con: Vài mươi năm nữa con dắt bạn bè, du khách phương xa vô đây và sẽ giới thiệu với họ rằng ngày xưa nơi đây là chỗ mà một người nổi tiếng thường ngồi.

Cậu con tôi ngơ ngác hỏi: Có ai nổi tiếng đâu ba?

Tôi trả lời: Có chớ con, có ông Hai Ẩu, ba của con đây nè!

Chùa Ông Tám

đăng 03:06, 22 thg 12, 2010 bởi Nhân Phạm Hoài

Ngọc Phát Riverside là một điểm thư giãn khá lý thú ở thành phố Biên Hòa, với quán cà phê, nhà hàng ven sông,...

Thế nhưng điều tôi muốn giới thiệu với các bạn ở đây không phải là Ngọc Phát, mà là một ngôi chùa mà bạn sẽ đi ngang qua trước khi đến Ngọc Phát Riverside.

Dân gian ở đây quen gọi là chùa Ông Tám, dù tên chính thức là chùa Đại Phước.

Photobucket

Không phải ngôi chùa cổ, vì chùa được xây năm 1930. Điều khiến bạn dừng chân là ngôi chùa rất đẹp, tọa lạc ở một không gian rất đẹp.

Trước mặt chùa là Quan Âm đài, nằm trên một hồ lục bình ngan ngát, vừa tôn nghiêm, vừa xao xuyến cõi lòng.

Photobucket

Không chỉ muốn bạn dừng chân, tôi còn muốn bạn dừng chút suy tư để nghe tôi kể vì sao người ta gọi là chùa Ông Tám...

Hồi đầu thế kỷ trước, có một tướng cướp hung tàn, gây rất nhiều tội ác lang bạt đến vùng đất này. Ông ta được một người cảm hóa, khuyên hãy ăn năn sám hối. Người xưa có câu Quay đầu là bờ, Buông đao thành Phật. Tướng cướp nghe theo, nguyện quy y. Vị hảo tâm kia phát tâm xây một ngôi chùa để tướng cướp có nơi tu niệm.

Đó là năm 1930. Người ta thấy có một ngôi chùa hiện lên, sư trụ trì có gương mặt rất dữ dằn, nhưng tấm lòng thì từ bi đức độ. Người ta gọi ông là Ông Tám.

Bạn hãy dừng một chút ở Quan Âm đài, ngắm lục bình xanh mượt trên hồ (vâng, lục bình chứ không phải sen), nhớ lại câu chuyện này để nghe lòng bao dung, để chiêm nghiệm lẽ đời...

Photobucket

Và hãy ngắm lục bình để nghe mênh mang điệu buồn phương Nam:

Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi Thương những đời như lục bình trôi...

1-7 of 7