Những chuyến đi, những khám phá... và những điều suy tư...

Bài mới

  • Hai ngày chinh phục đỉnh Ky Quan San cao 3.046 m ở Lào Cai Con đường độc đạo lên đỉnh núi đi qua những con suối, vách đá cheo leo và cả rừng hoa mọc dại giữa tháng 5. Dãy Ky Quan San hay ...
    Được đăng 20:34, 22 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Nét chấm phá độc đáo ở Long Xuyên Cũng như nhiều địa phương khác trong cả nước, An Giang nói chung và Long Xuyên nói riêng có nhiều công trình kiến trúc mang đậm dấu ấn của người ...
    Được đăng 20:14, 22 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Khỉ làm rối du lịch sinh thái Cần Giờ Lâu lắm chúng tôi mới trở lại Cần Giờ. Đường đi rộng hơn, thênh thang hơn, đẹp hơn. Hút hồn nhất là dòng sông nước mặn trải dài mênh mang ...
    Được đăng 04:40, 21 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Putaleng – đỉnh cao hiểm trở bậc nhất Việt Nam Ngọn núi Putaleng cao 3.049 m nằm trong xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu được coi là “nóc nhà thứ hai” của Việt Nam. Vào giữa ...
    Được đăng 05:46, 9 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Phượt, một lần nên đến Đak Rông Trong thẳm sâu của núi rừng Trường Sơn hùng vĩ có vô vàn địa điểm “phượt” rất đỉnh mà bạn trẻ đã khám phá trong dịp hè. Và Đak Rông ...
    Được đăng 05:34, 9 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 22. Xem nội dung khác »


Hai ngày chinh phục đỉnh Ky Quan San cao 3.046 m ở Lào Cai

đăng 20:34, 22 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Con đường độc đạo lên đỉnh núi đi qua những con suối, vách đá cheo leo và cả rừng hoa mọc dại giữa tháng 5. 

Dãy Ky Quan San hay Bạch Mộc Lương Tử có đỉnh núi được cho là cao thứ 4 Việt Nam. Đây đồng thời là ranh giới tự nhiên phân chia hai tỉnh Lai Châu và Lào Cai. Du khách có thể lựa chọn khởi hành từ một trong hai địa phương này, nhưng phổ biến nhất là cung xuất phát từ xã Sàng Ma Sáo, Bát Xát, Lào Cai. 


Chinh phục đỉnh Ky Quan San vào tháng 5, du khách sẽ có cơ hội ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang của người Mông vào mùa nước đổ. Các gia đình Mông lúc này phát quang các thửa ruộng, dẫn nước từ suối về và gieo mạ. 


Trên đường, khung cảnh ruộng bậc thang sớm nhường chỗ cho những con dốc nhỏ hẹp len lỏi giữa rừng cây. Con đường mòn dẫn lên đỉnh Ky Quan San được khai phá vào năm 2012, toàn bộ là dốc đất và các vách đá cheo leo thử thách thể lực con người. 


Địa y trắng xuất hiện nhiều trên đường mòn dẫn lên đỉnh núi, thường mọc trên những thân cây mục nằm rải rác trong rừng. 


Con suối lớn nhất trong hành trình chinh phục đỉnh núi, nằm ở giữa hành trình. Các nhóm trekking thường dành 2-3 ngày để leo núi và thường gặp dòng suối này sau khoảng 8 tiếng từ lúc khởi hành. 


Vượt qua dòng suối, du khách tiếp tục leo lên con dốc cao đầy sỏi đá. Thời gian này loài hoa dại màu vàng đang đua nở khắp hai bên đường. 


Hoa cẩm tú cầu núi mọc dại trên dãy Ky Quan San ở độ cao 2.000 m. Loài cây này còn được trồng làm cảnh tại nhiều quốc gia có khí hậu và thổ nhưỡng phù hợp như Nhật Bản, Hàn Quốc. 


Lán trại duy nhất nằm trên đỉnh 2.100 m do nhóm porter xã Sàng Ma Sáo dựng lên để làm chỗ ăn uống, nghỉ ngơi giữa chặng cho khách. Các nhóm trekking chỉ có một lựa chọn là ngủ tại lán này nếu không kịp đến đỉnh núi vào ban ngày. Tại đây các đoàn trekking thường gọi điện để đặt trước đồ ăn và chỗ nghỉ. Dịch vụ tắm nước nóng có giá 50.000 đồng một người. 


Từ lán trại lên đỉnh Ky Quan San, địa hình thay đổi sang các vách đá với độ dốc lên đến 65 độ. Du khách muốn leo lên phải bám vào các hốc đá và cây mọc hai bên. 


Tại đỉnh, trang bị cần có để đi tiếp là đôi găng tay gắn đệm cao su nhằm tăng độ bám cùng giày leo núi. Trong ảnh là một khách leo núi vừa đặt chân đến "sống lưng khủng long" ở độ cao 2.600 m. Đỉnh Ky Quan San cao 3.046 m bị che khuất bởi những dãy núi trùng điệp của huyện Bát Xát và chỉ thấy được khi leo đến điểm này. 


Thực vật tại độ cao này mọc khá thấp, chủ yếu là dương xỉ, rêu, cây đỗ quyên và tre. 


Đoàn khách chinh phục thành công đỉnh Ky Quan San tại độ cao 3.046 m. Anh Đào Việt Thắng (TP HCM), thành viên lần đầu tiên leo núi trong đoàn chia sẻ: “Tôi ít khi tập thể thao, nên nhiều lúc muốn bỏ cuộc vì nghĩ không thể bước thêm nữa. Nhưng có đồng đội động viên, khi lên tới đây tôi đã quên hết mệt mỏi, như vượt qua được chính bản thân mình. Dường như tôi đã tìm được niềm đam mê mới là leo núi”. 

Nét chấm phá độc đáo ở Long Xuyên

đăng 20:14, 22 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cũng như nhiều địa phương khác trong cả nước, An Giang nói chung và Long Xuyên nói riêng có nhiều công trình kiến trúc mang đậm dấu ấn của người Pháp, do thời gian dài bị đặt dưới ách thống trị của chế độ thực dân. Hòa vào dòng chảy lịch sử, những công trình ấy giờ trở thành nét chấm phá độc đáo, kết nối quá khứ và hiện tại, phương Tây và phương Đông.

Theo ThS Phạm Văn Thành (Trường Đại học An Giang), dấu ấn kiến trúc văn hóa tôn giáo của thực dân Pháp trên địa bàn TP. Long Xuyên trong thời kỳ Pháp thuộc chính là Nhà thờ Chánh tòa Long Xuyên (đường Bùi Văn Danh). Nhà thờ được xây dựng năm 1903, với thiết kế khá đơn giản, mang dáng dấp phong cách kiến trúc hiện đại (Romance). Tuy nhiên, do nhà thờ nhỏ, đến năm 1958, Cha sở Piô Nguyễn Hữu Mỹ đã khởi công xây cất nhằm mở rộng khuôn viên nhà thờ (gọi là Nhà thờ Chánh tòa Long Xuyên mới), tọa lạc đường Nguyễn Huệ, đứng quay mặt về công viên. Điểm nhấn của công trình này là tháp chuông cao 55m có thánh giá trên đầu, hình khối dày dặn vươn thẳng, đường nét đơn giản, tạo nên một kiến trúc hiện đại, chắc khỏe. Nhà thờ có sự pha trộn một cách hài hòa theo kiểu kiến trúc Art Deco và Gothique ở những cửa ra vào.


Bên cạnh các công trình mang màu sắc tôn giáo, thực dân Pháp chú ý phát triển các công trình dân dụng, phục vụ nhu cầu sinh hoạt, tạo tiền đề phát triển kinh tế - xã hội, khai thác, bình định thuộc địa, như: cầu Henry (cầu Hoàng Diệu), cầu Levis (cầu Quay), Trường Tiểu học Pháp - Việt, College de Long Xuyên… Năm 1886, Pháp cho xây dựng Trường Tiểu học Pháp - Việt (nay là Trường Tiểu học Nguyễn Du). Đây được xem là ngôi trường đầu tiên thực dân Pháp cho xây dựng ở An Giang. Năm 1929, Long Xuyên có thêm 1 trường Nam và 1 trường Nữ, với 1.144 học sinh. Ngoài ra, còn có trường nội trú Trần Minh (tọa lạc tại Trường THCS Nguyễn Trãi và Trường Tiểu học Châu Văn Liêm ngày nay). College de Long Xuyên được thành lập năm 1948, đến năm 1952 đổi tên thành College Thoại Ngọc Hầu. Các trường học ban đầu ở Long Xuyên đều được xây dựng bằng tre, lá, rồi xây dựng lại bằng xi măng, cốt thép. Nhưng xét về mặt kiến trúc thì thiết kế của chúng rất thô sơ, mang dáng dấp kiến trúc địa phương của Pháp. Đây là kiểu kiến trúc xây dựng dành cho trường học phục vụ người Pháp, nhưng nhìn chung các trường học của người Việt chịu ảnh hưởng rất lớn từ kiểu kiến trúc này. 

Năm 1892, cầu gỗ bắc qua rạch Long Xuyên được thay bằng cầu sắt và mang tên là cầu Henry, dài gần 187m. Năm 1938, cầu Henry được đúc bê-tông, đến năm 1950 đổi tên là cầu Hoàng Diệu. Tháng 9-2000, một cây cầu mới được xây cặp với cầu Hoàng Diệu, biến cầu này trở thành cầu đôi. Cầu được thiết kế dạng cầu vòm liên tục, một kiểu thiết kế tiên tiến thời bấy giờ, vừa chịu được tải trọng lớn, vừa tạo ra được khoảng thông thuyền bên dưới cầu lớn, tạo thuận lợi cho giao thông đường thủy. Kết cấu cầu vòm tạo vẻ mỹ quan cho các công trình cầu xây dựng trong đô thị mà ngày nay chúng ta vẫn còn áp dụng. Ngoài ra, cầu còn được thiết kế thêm 2 dãy trụ đèn cao dọc 2 bên thành cầu, vừa để chiếu sáng về đêm, vừa tăng vẻ đẹp cho cầu. 

Một góc cầu Hoàng Diệu 


Năm 1897, để thay chiếc cầu gỗ, cầu Levis (còn gọi là cầu Máy, cầu Quay) được khởi công xây dựng, đến năm 1899 thì hoàn thành. Mỗi ngày 3 lần, vào giờ giấc quy định, 2 nhịp thép được nhấc lên để tàu bè xuôi ngược. Vị trí chiếc cầu Quay nằm ở gần bờ sông Hậu, nối thẳng đường Long Xuyên - Châu Đốc. Năm 1985, cầu được khởi công xây dựng lại bằng bê-tông cốt thép, đến năm 1987 thì được đưa vào sử dụng. Cầu mới đặt tên là cầu Nguyễn Trung Trực, được thiết kế có 2 nhịp bằng thép, đặt trên 2 trụ móng bằng xi măng. 

“Đặt ách thống trị lên đất An Giang nói chung và Long Xuyên nói riêng, thực dân Pháp không chỉ dùng sức mạnh quân sự, chính trị, kinh tế của một cường quốc, mà họ còn dùng cả sức mạnh của một nền văn hóa, kiến trúc hoành tráng của cường quốc phát triển bậc nhất thời bấy giờ. Người Pháp mang theo nền văn hóa đến An Giang bên cạnh việc thực hiện chính sách ngu dân và muốn Pháp hóa con người Việt Nam. Song, điều gì cũng có tính 2 mặt. Trong nhiều bộ phận của văn hóa, các công trình trên đã mang đến An Giang những phong cách kiến trúc tiêu biểu như: Romance, Gothique, Tân cổ điển, Art Deco… Các phong cách kiến trúc này đã thực sự ghi dấu ấn đậm nét trong lòng xã hội An Giang” - ThS Phạm Văn Thành nhận định. 

Bài, ảnh: KHÁNH HƯNG

Khỉ làm rối du lịch sinh thái Cần Giờ

đăng 04:40, 21 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Lâu lắm chúng tôi mới trở lại Cần Giờ. Đường đi rộng hơn, thênh thang hơn, đẹp hơn. Hút hồn nhất là dòng sông nước mặn trải dài mênh mang nắng giữa hai bờ đước chắc khoẻ xanh rì. Hành trình trước tiên của chuyến đi thực tế, tất nhiên là ghé thăm bọn khỉ. 

Khỉ thân thiện với người 


Bao nhiêu năm rồi, bọn khỉ vẫn vậy. Vẫn an yên sống giữa ngàn đước êm đềm mênh mang nước mặn. Con cháu chúng bạt ngàn trên những ngàn cây nội cỏ. Chúng đu lúc lỉu trên ngọn cây cao vời vợi, mắt trong veo xanh lè. Hỏi bầy đàn trên đảo bao nhiêu con. Anh Hùng, nhân viên của đảo bảo, ước hơn ngàn con. Ừ, ngàn con. 

Bọn chúng khôn như người. Mà không, đúng như nàng thơ KC trong đoàn chúng tôi bảo, C ghét bọn khỉ này lắm, chúng láo cá và ma mảnh như người. Nàng dậm chân hù doạ chúng, chúng trơ mắt ếch ra mà nhìn cái chân tiểu thư mang giày trắng muốt của nàng. Cậu nhân viên Đảo Khỉ nhắc, nhớ giữ cái nón của chị nha. Không đợi lâu, một chú khỉ như là đầu đảng, như là ở trên trời rớt xuống, nó phóng cái vèo lên áo cô ĐNA, hai tay gỡ ào, gỡ đàng hoàng, không giật nha, cặp kính mua tại Ý trị giá vài trăm đô của cô. Ơi trời, bọn cướp cạn cướp ngày, giống người thật KC ơi. Khỉ cướp kính phóng lên cành cây thật gần, loe xoe chiếc kính trong tay chờ chủ nhân chuộc bằng một gói đậu phộng. Kinh thế, có cái ăn, nó ném kính trả lại. 

Thế là bắt đầu căng thẳng, bắt đầu hốt hoảng, tất cả cho kính vào túi, ôm khư khư túi trước ngực như đi dạo chợ trời Sài Gòn vậy. Mãi xem một khỉ mẹ ôm ấp khỉ con, chị NT lại bị một khỉ khọm nào đó phóng vèo từ trên cây xuống cướp mất nón. Ui trời, cái nón ngàn năm văn hiến của chị, cái nón kỷ niệm nửa tháng trời lênh đênh trên biển Trường Sa gừng cay muối mặn. Tiếc là không còn cái ăn để chuộc nón. Thôi thì nón đành ở lại cùng khỉ. Trường Sa hay Rừng Sác cũng đều một phiên bản hào hùng. Thôi đành ru lòng mình vậy. 

Để lấy lại cảm tình khách ghé chơi “nhà”, các anh nhân viên Đảo Khỉ tặng ngay cho khách một túm mì gói vụn và bánh mì khô. Thế là bầy khỉ xoắn xuýt vây quanh khách như bẩy trẻ. Đứa nhón tay bóc mì vụn đưa vào mồm nhai nghiến ngấu, bóc không hết mì trên tay khách, chúng còn cúi đầu le lưỡi liếm rất ghê, khách sợ rụt tay lại, một bàn tay khỉ đưa ra giữ lại tay khách để xơi hết những cọng mì cuối cùng. Đứa nhai cấp tốc một giây hết cái đuôi bánh mì, xem kỹ thì thấy chúng giấu bánh mì chưa kịp nhai hết vào hai cục to đùng hai bên má lơ thơ mấy sợi lông vàng khè. 

Nàng TMH hớt ha hớt hải chạy vào toilet rửa ráy như vừa tham chiến xong. Tóc nàng loà xoà, hai tay dính đầy kem, chiếc túi đeo của nàng dính đầy bùn non rừng đước. Nàng vừa trải qua cuộc chiến giành kem với bọn khỉ. Tất nhiên là bọn khỉ đã cuỗm được que kem của nàng. Kiosque bán kem của Đảo Khỉ luôn luôn có bọn khỉ “canh me”. Chúng sẵn sàng thí xác để giành giật kem với khách. Giành được phóng biến lên cây ngồi ăn, ăn xong xuống giành tiếp. Nạn nhân kem tiếp theo là KC, người luôn mắng nhiếc bọn khỉ “vô liêm sĩ”. KC “kiên cường” hơn TMH, nàng giữ được cây kem của mình, nhưng trông món ăn thảm hại quá nên nàng đành biếu luôn cho tên cướp lông lá như đám rừng đang tiếp tục “canh me” nàng hiệp hai. Để đối phó với nạn cướp kem này, cô bán kem luôn thủ sẵn cây giàn thun (súng cao su) và một mớ sỏi để trừng trị bọn khỉ cướp kem. Nhưng xem ra que kem lành lạnh béo ngọt có thể vỗ về qua cơn đau từ viên sỏi giàn thun bắn ra nên chúng có vẻ chẳng ngán tây nào! 

Ăn kem ngon lành 


Nghịch ngợm lăn tăn và quấy phá như quỷ đúng là bọn khỉ. Chúng vẫn chưa tha cho khách khi chị LTK thấy một chú dễ thương đang ngồi đung đưa chân trên mũi thuyền, chị ghé người vào một chút để chụp hình với nó thì nó loăng quăng vọt người lên và xông vào vò tóc chị, như một đứa trẻ con nghịch tóc mẹ. Cô ĐNA bị chúng “hành hung” hiệp hai trên đường trở ra bằng “hành vi” kéo ghì lấy chiếc khăn quấn cổ của cô, may mà cô khoẻ hơn thằng cướp đít đỏ lông vàng nên không mất chiếc khăn. 

Bọn khỉ lưng tưng đã khiến đoàn khách chúng tôi xuống tinh thần. Còn “sô” đi thuyền vô rừng sát tham quan hệ sinh thái ngập mặn Cần Giờ cũng đành bỏ dở, dù vé còn hiệu lực đến cuối giờ chiều. Thật sự căng thẳng khi phải đối phó với những trò khỉ khọt của bọn khỉ trên đảo.

Nhờ khuyến cáo khá kỹ về những trò khỉ quấy phá của các hướng dẫn viên du lịch khi đưa khách nước ngoài vào thăm Đảo Khỉ, nên hầu hết khách nước ngoài đến Đảo Khỉ đều không mang vật dụng thừa ngoài những thứ có thể gắn chặt vào người như quần áo, giày dép. Tuyệt đối không cho khỉ ăn để khỏi bị phiền hà. Nên họ tham quan ung dung và có nhiều thời gian tìm hiểu về đảo. Những đoàn khách bị rối ren vì khỉ phần lớn là khách Việt, đặc biệt với những đoàn khách lần đầu đặt chân đến đảo. 

Ban quản lý Khu Du lịch sinh thái Đảo Khỉ cần có những khuyến cáo ngay từ cổng bán vé về những động thái du khách cần làm để tránh sự quấy phá của bọn khỉ khi vào tham quan. Không mang những vật dụng thừa ngoài quần áo giày dép, nếu mang nón thì phải có quai giữ chặt (có thể bán loại nón đặc dụng đơn sơ giá rẻ này chỗ quầy bán vé); không được cho khỉ ăn; không bán thức ăn nước uống cho khách trong khuôn viên đảo. Chuyện rất đơn giản bao nhiêu năm qua mà Cần Giờ vẫn chưa làm được. Đừng vì chút xíu lợi nhuận của quầy kem, quầy bán thức ăn cho khỉ mà để lại ấn tượng không tốt với khách đến chơi “nhà”, nhất là khách nước ngoài. 

Những thói xấu của đàn khỉ ở Đảo Khỉ không phải ngày một ngày hai mà có. Tập tính hoang dã của chúng không chấp nhận “cơ chế xin- cho”, để tồn tại, để có cái ăn mà chúng thích, thậm chí giết người chúng cũng sẵn sàng. Chúng không chịu trách nhiệm về hành vi chúng gây ra. Tất cả là do con người không tôn trọng quy luật thiên nhiên, chọc thẳng vào tập tính hoang dã của chúng bằng những “khêu gợi” mà buộc chúng phải làm (giật kính, giật mũ, giật thức ăn...). Mọi người đã đưa khỉ vào một ngữ cảnh rối ren, mà buộc chúng phải suy nghĩ đàng hoàng như một con người thì chuyện xấu xa bỉ ổi mới không xảy ra, làm sao chúng cưỡng lại được bản năng của loài thú háu ăn nhưng luôn thiếu ăn và thừa sức mạnh cơ bắp! 

Phải hành xử với đàn khỉ như những người yêu thiên nhiên và tôn trọng thiên nhiên thật sự thì đàn khỉ ở Đảo Khỉ Cần Giờ mới thật sự là những chú khỉ rừng xanh vui tươi dí dỏm và biết tự kiếm ăn, không hề biết giựt dọc ma mảnh, không hề biết tư hữu tư lợi. Chứ không phải là một bầy nhăng nhít đầu trộm đuôi cướp làm khiếp hãi mọi người như hiện nay. Tiếc thay!

Nguyên Khang 

Putaleng – đỉnh cao hiểm trở bậc nhất Việt Nam

đăng 05:46, 9 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Ngọn núi Putaleng cao 3.049 m nằm trong xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu được coi là “nóc nhà thứ hai” của Việt Nam. 

Vào giữa tháng 4, khi tiết trời chưa chuyển nóng, chúng tôi gồm 6 người đã quyết định thử sức với Putaleng. So với đỉnh Fansipan, Bạch Mộc và nhiều cung khác chúng tôi từng leo, ngọn núi này được đánh giá đứng hàng đầu về độ khó chinh phục, cung leo dài và địa hình núi dốc dựng đứng.

Chọn cung leo hai ngày một đêm, chúng tôi xuất phát từ bản Phô, xã Hồ Thầu (huyện Tam Đường) và về bằng đường Tả Lèng để ngắm được hết cảnh đẹp của núi rừng, cũng như có các trải nghiệm leo khác nhau. Cung này ngắn hơn so với các đoàn thường đi ba ngày hai đêm, nên chúng tôi buộc phải khẩn trương.

Đoàn gồm 6 khách và 5 porter. 


Sáng sớm, men theo con mương dẫn nước từ suối từ thượng nguồn xuống bản, chúng tôi sốt sắng theo chân anh A Páo, người dân tộc Dao. Thời tiết đầu tháng 4 ở trên núi khá lạnh, nhưng đi được vài trăm mét chúng tôi đều cởi áo khoác vì nóng. Lúc này, tôi mới hiểu mọi người thường không leo các ngọn núi ở phía bắc từ cuối tháng 5 đến tháng 9, bởi thời tiết nắng nóng, đồng thời cũng là mùa mưa, có nguy cơ gặp lũ quét.

Theo kinh nghiệm của anh A Páo, 30-60 phút leo núi đầu tiên cơ thể cảm thấy mệt nhất, nhưng sau đó sẽ dần thích nghi. Trong khi leo, không nên dừng lại nghỉ quá lâu có thể dẫn đến cứng cơ. Lúc nghỉ cần lau mồ hôi và mặc áo khoác nếu trời lạnh để tránh bị cảm.

Sau khoảng một tiếng leo, chúng tôi tiếp cận một khu rừng nguyên sinh hiếm hoi còn lại của Việt Nam, tận mặt chứng kiến một thảm thực vật đa dạng. Qua vài con suối nhỏ đến suối Thầu, từ đây đoàn men theo suối lên phía trên. Suối Thầu hiền hòa, nhiều đoạn có các tảng đá lớn tạo thành hồ chứa nhỏ, nước trong vắt và mát lạnh. Chúng tôi cứ leo khoảng 30 phút lại nghỉ và rửa mặt bằng nước suối. Đến 11h, chúng tôi dừng lại nghỉ ăn trưa bên dòng suối, cạnh lán sấy thảo quả của người dân địa phương.

Lán nghỉ trên núi. 


Trong khi các porter chuẩn bị đồ ăn (xôi, bánh mì, giò chả), chúng tôi lau người bằng nước suối lạnh để giúp cơ thể nhanh chóng phục hồi. Sau bữa ăn, ai nấy tìm những phiến đá bằng phẳng dưới tán lá rừng, tranh thủ chợp mắt 15-20 phút. Tiếp theo, chúng tôi phải vượt qua một chặng gian nan trước khi đến lán nghỉ đêm.

Ba ngọn núi dốc dựng đứng không có một đoạn bằng phẳng. Đây chính là thử thách "khó nhằn" của Putaleng, làm cho cung leo này khó hơn nhiều so với Bạch Mộc và Fansipan. Nhiều đoạn, tôi phải đu mình lên những nhánh cây rừng để leo, có chỗ phải bò lên bằng cả bốn chi. May mắn là chặng này chủ yếu đi dưới tán lá rừng nên tránh được nắng nóng.

Trong chặng khó đi này, đoàn chúng tôi tách làm ba nhóm, mỗi nhóm hai người cùng hai porter, liên lạc với nhau bằng bộ đàm do trong rừng không có sóng điện thoại. Cứ đi 30 phút thì nghỉ 5 phút, rồi đi tiếp.

Đến khoảng 3h chiều, chúng tôi đến được đỉnh núi cách lán nghỉ đêm khoảng một giờ leo. Từ đây, đoàn có thể nhìn thấy đỉnh Putaleng. Phóng tầm mắt ra xung quanh thấy bạt ngàn mây núi và các cánh rừng già ở phía dưới. Từ điểm này, đoàn phải đi xuống dưới để đến lán, đường dốc đứng. Chúng tôi di chuyển thận trọng, có chỗ không đi được mà phải bò, trườn, bởi chỉ cần một bước hụt hay ngã, dù không nguy hiểm, có thể không leo được nữa nếu bị bong gân hay trật khớp.

Chúng tôi đến được lán lúc 4h10 chiều, tức mất 7,5 tiếng (gồm một tiếng nghỉ ăn trưa) để vượt qua 10 km đường rừng núi.

Lán nghỉ có thể chứa được 80 người nằm dưới thung lũng kín gió cạnh con suối lớn, mới được một nhóm người dân địa phương, trong đó có anh A Páo dựng cách đây hai năm. Trước đó, người leo phải dựng lều để nghỉ, nếu gặp thời tiết xấu hay trời mưa thì rất lạnh và nguy hiểm, có nguy cơ gặp lũ quét, cành cây gãy đổ rơi vào.

Trong khi đợi các porter chuẩn bị bữa tối, chúng tôi xuống suối rửa mặt và thay đồ. Nhiệt độ của nước suối rất thấp, nên không phải ai cũng dám tắm vì sợ cảm lạnh. Thời tiết ở trên núi thay đổi nhanh. 6h chiều trời đã tối và lạnh, gió mạnh, nhiệt độ vào khoảng 15 độ C, trong khi cùng thời điểm, ở Hà Nội nhiệt độ là 27 độ C. Về đêm, nhiệt độ trên núi giảm thêm 2-3 độ.

Chúng tôi ăn tối lúc 7h, các món gồm gà luộc và gà rán, thịt lợn và rau cải do porter chuẩn bị cùng ruốc và đồ hộp do các thành viên mang theo. Sau bữa ăn, chúng tôi nhanh chóng đi ngủ để chuẩn bị cho hành trình lên đỉnh và xuống núi với tổng chiều dài 25 km vào hôm sau.

Đoàn chúng tôi thức dậy lúc 5h. Ăn sáng xong, để lại balô, đồ đạc ở lán, chúng tôi xuất phát lên đỉnh núi. Trừ A Páo là dân xã Hồ Thầu, 5 porter người Mông của đoàn đến từ Bạch Mộc (cách Hồ Thầu 80 km) cũng háo hức vì đây là lần đầu các anh leo lên đỉnh Putaleng.

Đường từ lán lên đỉnh chủ yếu đi trong rừng trúc và hoa đỗ quyên. Đường không dốc nên chúng tôi không bị mất sức nhiều. Tới gần đỉnh Putaleng, chúng tôi được chiêm ngưỡng khung cảnh tuyệt vời của thiên nhiên núi rừng, khi đứng từ trên ngắm các trảng rừng hoa đỗ quyên cổ thụ đỏ, vàng, hồng và tím đua nhau khoe sắc ở phía dưới.

Chúng tôi lên đỉnh lúc 8h30, thời tiết khô, mát với nhiệt độ ngoài trời lúc này vào khoảng 18-20 độ. Leo núi sợ nhất là gặp trời mưa, đường trơn trượt rất nguy hiểm và không ngắm được cảnh đẹp của núi rừng.

Trong khoảng 45 phút trên đỉnh, chúng tôi quay phim, chụp ảnh, nghỉ ngơi và rời đi lúc 9h15. Thời gian leo từ đỉnh tới lán nghỉ mất khoảng một tiếng rưỡi, bằng hơn nửa thời gian so với lúc leo lên. 11h, chúng tôi ăn trưa, nghỉ ngơi và 12h rời lán đi xuống bằng đường Tả Lèng.

Chúng tôi dự tính với tốc độ xuống núi như buổi sáng thì tầm 4h chiều tới bìa rừng. Tuy nhiên, đường xuống núi dài hơn nhiều so dự tính và cảnh đẹp như trong truyện cổ tích. Những cây gỗ lớn thân phủ đầy rong rêu, ngọn núi cao hùng vĩ cũng giữ chân chúng tôi lâu hơn mỗi khi dừng nghỉ ngắm cảnh và chụp ảnh.

Con suối trên đường về. 


2h chiều, chúng tôi tới lán ở độ cao 1.800 m, nơi các đoàn khác thường nghỉ lại qua đêm khi đi theo hành trình ba ngày hai đêm. Từ lán này xuống, chúng tôi đi dọc theo con suối lớn khác, to hơn suối Thầu. Lúc này mọi người đã rất mệt, gần như kiệt sức, nên phải nhờ porter mang đồ giúp.

Anh A Páo dẫn nhóm hai người đầu tiên trong đoàn ra tới bìa rừng lúc 4h30 chiều và thuê xe ôm đưa đi lấy ôtô gửi sẵn ở cách đó 6 km. Một tiếng sau, chúng tôi cùng các porter ra đến nơi và được nhóm đầu tiên lái ôtô đón để về Hà Nội, kết thúc hành trình chinh phục Putaleng đầy khó khăn và thử thách.

Đức Hùng

Phượt, một lần nên đến Đak Rông

đăng 05:34, 9 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Trong thẳm sâu của núi rừng Trường Sơn hùng vĩ có vô vàn địa điểm “phượt” rất đỉnh mà bạn trẻ đã khám phá trong dịp hè. Và Đak Rông là nơi mà các "phượt thủ" một lần nên đến. Bởi nơi đây, lật sâu trong từng cái cây, thảm mục, hòn đá, con người… mỗi thứ mà các bạn sắp trải qua đều mang điều mới mẻ không nơi nào có được.

Các bạn trẻ đang khám phá thiên nhiên Húc Nghì (huyện Đak Rông, tỉnh Quảng Trị), giữa những ngày nắng nóng đây là địa điểm tuyệt vời nhất trong hành trình. Anh: Nhuoc Ho 


Chỉ cách thành phố Đông Hà (tỉnh Quảng Trị) 50km, huyện miền núi Đak Rông là nơi được du khách gần xa biết đến với suối nước nóng Klu, khu du lịch cộng đồng, sông Đak Rông.

Núi rừng Đak Rông ở đâu cũng đầy quyến rũ. Ảnh: Nhuoc Ho


Nằm trên đường mòn Hồ Chí Minh, thác Đỗ Quyên (thuộc km 30, xã Húc Nghì, huyện Đak Rông) là địa chỉ bạn trẻ thường đến trong các dịp nghỉ lễ. 

Ở đây, chúng ta sẽ khoan khoái tận hưởng sự yên tĩnh của núi rừng, thư giãn dưới dòng nước mát mẻ và tha hồ khám phá sông suối, đồi núi, một số hang động hoang sơ và bản làng người dân tộc Vân Kiều, Pa Cô. 

Dòng sông Húc Nghì là địa điểm diễn ra nhiều hoạt động thú vị. Bạn Nguyễn Phong Thư (thành phố Đông Hà, Quảng Trị) tâm sự với chúng tôi “chỉ cần tự túc phương tiện, mỗi người có 200 ngàn đồng là có thể xách ba lô lên và đi. 

Chúng tôi thường đến đây trong những dịp cuối tuần, có thể đi theo gia đình hoặc nhóm bạn”. Anh Lê Minh Phong (ở huyện Triệu Phong, Quảng Trị) chia sẻ thêm “những dịp lễ tôi và nhóm bạn thường đến đây, thiên nhiên hùng vĩ cùng với người dân thân thiện khiến chúng tôi rất hào hứng”.

Tự sướng với món gà nướng ngay tại sông Đak Rông. Ảnh: Nhuoc Ho


Ngày càng có nhiều bạn trẻ xem “phượt” là đỉnh của những chuyến đi. Đến những miền rừng của Quảng Trị có rất nhiều cảnh quan thiên nhiên kì thú. Điểm danh có thể kể đến đèo Sa Mù, thác Chênh Vênh, động Brai, thác Tà Puồng… 

Riêng đối với Húc Nghì, đây là địa điểm được thiên nhiên ưu đãi với nhiều đặc sản rừng, đặc biệt là cá suối. Du khách có thể vừa tham quan du lịch, vừa thực hiện các hoạt động từ thiên nhiên: câu cá, thả lưới, bắt óc rừng, lấy măng rừng… 

Anh Hồ Nhưa, người bản địa chia sẻ với chúng tôi: “Chúng tôi sẵn sàng làm cầu nối cho mọi người muốn tham quan và du lịch miền núi tại xã Húc Nghì, huyện Đak Rông. Các hoạt động khám phá thiên nhiên vô cùng tuyệt vời. 

Tôi là người dân ở đây nhưng mỗi dịp lễ tết tôi và các bạn trong bản làng cũng thích khám phá ngay chính nơi mình đang sống. Không nơi nào đẹp và thú vị bằng quê hương mình”.

Chỉ cần một tấm lưới, bạn có thể bắt cá ngay trên dòng suối mà mình tham quan. Ảnh: Nhuoc Ho


Dòng sông Đak Rông êm ái, nước trong xanh. Cầu treo Đak Rông bắc qua sông đẹp như một bức tranh và những bản làng Vân Kiều, Pa Cô cùng với tấm lòng của người dân đôn hậu, hiếu khách… là “ma lực” thu hút những người đã đến nơi đây, đến với Trường Sơn hùng vĩ. 

Vừa trải nghiệm được sự hào hùng, vừa cảm nhận được những nét nên thơ. Và trên hết là sức sống của tuổi trẻ, của núi rừng, của sông suối. Không nơi nào kì bí bằng núi rừng, lật sâu trong từng cái cây, thảm mục, hòn đá, con người… mỗi thứ mà chúng ta trải qua đều mang điều mới mẻ không nơi nào có được.

Lẽ dĩ nhiên, bạn có thể ở lại miễn phí trên những ngôi nhà sàn của người Vân Kiều, Pa Cô. Bạn có thể lên nương rẫy cùng họ, có thể xuống suối đánh lưới với đám thanh niên… Mảnh đất và con người nơi đây sẵn sàng chờ đón bạn.

Những con cá trên dòng sông Đak Rông tươi rói vừa được đánh bắt bởi chính khách du lịch. Ảnh: Nhuoc Ho

Khám phá rừng đỗ quyên cổ trên đỉnh Trường Sơn

đăng 06:01, 7 thg 5, 2019 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 06:40, 16 thg 5, 2019 ]

Khu rừng đỗ quyên trên độ cao 2.005 m ở Tây Giang, tỉnh Quảng Nam được phát hiện đã gây nhiều kinh ngạc đối với khách du lịch. Đây có thể là quần thể đỗ quyên vô cùng độc đáo ở nước ta.

Một gốc đỗ quyên cổ thụ trên 200 năm tuổi, bám đầy rêu phong như trong các bộ phim điện ảnh - Ảnh: B.D


Kết quả điều tra từ Viện Sinh thái học miền Nam cho thấy, trong 450ha rừng đỗ quyên tại huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam, có hai loài đỗ quyên chính: loài lá rộng và loài lá kim. Hai loài này sống xen kẽ nhau, mà không một loài cây nào khác có thể chen vào được. 

Hoa đỗ quyên ở đây có đầy đủ màu từ trắng, trắng pha hồng, tím, đỏ.

Trên khu rừng đặc biệt này, có 435 gốc đỗ quyên độ tuổi hàng trăm năm, được công nhận là cây di sản Việt Nam. Việc phát hiện ra rừng đỗ quyên cổ được xem là một sự kiện lớn tại Tây Giang.

Liên tiếp các chuyên gia, các nhà sinh thái học, đoàn các nhà khoa học được lên đây để trực tiếp chứng kiến một "kho báu" giữa rừng già, nơi người dân Cơ Tu địa phương thường gọi bằng cái tên K’Lang, hàm ý rằng đỉnh núi đỗ quyên cao đến nỗi chỉ có đôi cánh của con chim đại bàng (K’Lang) mới có thể bay tới.

"Nếu có thời gian, mời bạn ghé rừng đỗ quyên vào cuối mùa đông để thấy hết vẻ đẹp nơi đây. Khi đứng giữa rừng đỗ quyên đúng thời điểm hoa trổ ngào ngạt, bạn sẽ có cảm giác rằng đó là một tấm áo thổ cẩm của người Cơ Tu, được dệt đan vô cùng tỉ mẩn với hàng ngàn chi tiết hoa văn, màu sắc sặc sỡ. Chiếc áo ấy được một người khổng lồ thần bí trải rộng ra phủ lên những đỉnh núi thiêng để hong nắng, ngậm sương" - bí thư huyện Tây Giang Bh'ríu Liếc miêu tả.

Vào tháng hai trở đi, hoa đỗ quyên nở dày đặc trên các triền núi tạo ra một hình ảnh vô cùng đẹp mắt, có sự "hoán đổi" cảnh sắc đầy ngoạn mục như trong phim điện ảnh giữa các trảng rừng với nhau. 

Nếu như hiện tại bạn đang đứng ở một khu rừng toàn cây đỗ quyên khẳng khiu hướng thẳng lên trời để đón ánh sáng, có thể vài bước chân tới, bạn sẽ lạc vào một mê cung với hình ảnh như trong rừng ma. Quần thể đỗ quyên có hình ảnh thân cây khác nhau do thay đổi về hướng gió, độ cao, khí hậu ngay trong một vùng phân bố.

Dưới đây là hình ảnh về rừng đỗ quyên độc đáo này:

Rừng cây trong sương lạnh ẩm ướt. Tháng 3 trở đi là thời khắc chứng kiến sự biến đổi kỳ diệu của rừng đỗ quyên tại Tây Giang trên độ cao 2.000 mét so với mực nước biển - Ảnh: B.D


Đỗ quyên tím - một trong bốn màu chính của quần thể đỗ quyên được ghi nhận tại Tây Giang. Hoa đỗ quyên tím có mùi thơm rất dịu. Khi có gió nhẹ, cánh hoa rụng xuống nền rừng ào ạt tạo nên một hình ảnh vô cùng đẹp mắt - Ảnh: B.D


Quần thể đỗ quyên trắng mọc trên đỉnh K'Lang ở độ cao 2.000 m. Đây là một khu rừng đặc biệt, sự thay đổi về hình dạng cây đỗ quyên có thể chỉ trong vài bước chân do nền nhiệt, giao thoa giữa mạn Đông và Tây đỉnh Trường Sơn - Ảnh: B.D


Đỗ quyên nở thành vạt trên độ cao 2.000 m. Màu sắc của rừng biến đổi kỳ diệu chỉ sau vài tiếng đồng hồ với sự bung nở dữ dội của đỗ quyên từ cuối đông - Ảnh: B.D


Một khóm đỗ quyên chuẩn bị bung nở trong hơi se lạnh - Ảnh: B.D


Hoa đỗ quyên màu trắng pha hồng, thơm phức và tinh khôi trên đỉnh núi với tổng diện tích phân bố tới 430 ha - Ảnh: B.D


Thật hiếm có ở nơi đâu đỗ quyên phân bố thành quần thể dày đặc, đủ thứ màu và hình dạng bông hoa như tại Tây Giang - Ảnh: B.D


Mỗi cây đỗ quyên ở Tây Giang có độ cao trung bình từ 5 m đến hàng chục m, trên nền khí hậu lạnh mát quanh năm ở độ cao 2.000 m so với mực nước biển - Ảnh: B.D


Ở nhiều trảng rừng đỗ quyên, những khóm bông trước khi nở ra có hình thù trông giống như hoa lan - Ảnh: B.D


Đỗ quyên bắt đầu nở ào ạt trên đỉnh núi Tây Giang - Ảnh: B.D


Đường lên rừng đỗ quyên khi đi qua một gốc cây cổ thụ, cành đổ xuống mặt đất bám đầy rêu xanh - Ảnh: B.D


Một bông đỗ quyên ở phía mạn Tây dãy Trường Sơn. Đỗ quyên bên hướng này chịu ảnh hưởng của khí hậu khô nóng, gió Lào nên hình dạng cây lẫn hoa khá "nghèo khó" - Ảnh: B.D


Đoàn khám phá rừng đỗ quyên cổ tranh thủ ăn cơm để nghỉ qua đêm giữa rừng già - Ảnh: B.D


THÁI BÁ DŨNG

Hành trình săn ảnh chim trên vùng rừng núi Fansipan

đăng 05:13, 28 thg 4, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Không chỉ là điểm du lịch nổi tiếng, Fansipan còn là nơi chiêm ngưỡng và săn ảnh thú vị của những tay máy yêu thiên nhiên.

Đầu tháng 4, nhiếp ảnh gia Thuần Võ (thứ hai từ trái sang) cùng các đồng nghiệp Nguyễn Mạnh Hiệp, Phạm Hồng Phương trải nghiệm quan sát, ghi nhận loài và săn ảnh các giống chim quý tại Fansipan thuộc Vườn quốc gia Hoàng Liên (Lào Cai và Lai Châu). Chuyến đi có sự hỗ trợ của anh Nguyễn Hào Quang, hướng dẫn viên chuyên về quan sát chim cùng các "thổ địa" dân tộc Mông. Ảnh: Nguyễn Hào Quang. 


Vườn quốc gia Hoàng Liên là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nằm ở độ cao 1.000 - 3.000 m, trong đó có đỉnh Fansipan cao nhất Đông Dương 3.143 m. Trong vườn quốc gia có hệ động, thực vật phong phú, đa dạng với nhiều loài quý hiếm như bách xanh, thiết sam, đỗ quyên, vượn đen tuyền hay cheo cheo. Đây cũng là nơi sinh sống của hơn 300 loài chim. Trong ảnh là loài bạc má rừng ở độ cao trên 1.800 m. Ảnh: Thuần Võ.


Hành trình quan sát chim trên núi rừng Fansipan nhằm khuyến khích mọi người thêm yêu thiên nhiên, qua đó có ý thức bảo vệ rừng, môi trường sống các loài động thực vật hoang dã, trong đó có các loài chim. Trong ảnh là loài đuôi đỏ đầu xám tại khu vực suối Thác Bạc, xã San Sả Hồ (Sa Pa, Lào Cai). Ảnh: Thuần Võ. 


Chụp chim ở núi rừng Fansipan không dễ dàng, bởi người chụp có thể phải tiếp cận độ cao 2.800 m - 3.100 m hiểm trở để ghi nhận sự hiện diện của chúng. 

Cả nhóm đi cáp treo lên đỉnh Fansipan rồi theo đường bộ xuống vùng rừng tại độ cao khoảng 2.800 m thuộc địa phận xã San Sả Hồ, dựng trại ngủ đêm và trekking ngược lên núi săn ảnh chim đến độ cao 3.100 m, sau đó lên đỉnh và đi cáp treo xuống núi. Ảnh: Thuần Võ. 

Nhóm săn ảnh may mắn đi vào mùa hoa đỗ quyên. “Tôi đã leo Fansipan từ năm 2015, nay leo lại chụp ảnh chim cảm thấy thú vị hơn nhiều, vì đã chụp được nhiều loài quý và hoa đỗ quyên ở độ cao hơn 1.000 m trên dãy Hoàng Liên Sơn”, anh Nguyễn Mạnh Hiệp chia sẻ. 

Được mệnh danh là “vương quốc hoa đỗ quyên”, rừng Hoàng Liên tập trung đến 40 loài đỗ quyên có nhiều màu sắc, dáng vẻ khác nhau, từ vàng tươi, phớt hồng cho tới đỏ thắm. Ảnh: Nguyễn Mạnh Hiệp. 

Chim khướu mặt đen đậu trên cành hoa đỗ quyên. Ảnh: Thuần Võ. 


Chim hút mật Nepal hay còn gọi hút mật đuôi lục (chim trống) với màu sắc sặc sỡ. Ảnh: Thuần Võ. 


“Khi đêm xuống, cả nhóm ngủ trong trong lều do các bạn người Mông dựng lên tại độ cao khoảng 2.800 m. Nhiệt độ ban đêm vào khoảng 5 độ C, rét thấu xương dù mặc ba lớp áo, mệt rã người. Nhưng khi chúng tôi chụp được chim quý, bao nhiêu mệt mỏi tan biến”, anh Thuần Võ kể lại. Trong ảnh là loài khướu mào họng đốm. Ảnh: Thuần Võ. 


Chim chích đuôi cụt bụng vàng, một loài nhỏ bằng ngón chân cái, có tiếng hót thanh mảnh và trong veo. Đây cũng là loài khó chụp nhất, vì không bao giờ đứng yên dù xuất hiện thường xuyên trong bụi. Nó nhanh nhẹn đến mức cứ lia ống kính theo nhưng máy chưa kịp bắt nét là đã nhảy ra khỏi khung hình. Sau một giờ lăn lộn, nhiếp ảnh gia mới chụp được 1-2 tấm. Ảnh: Thuần Võ. 


Loài chích chòe nước nhỏ, sống dọc theo các suối đá ở vùng rừng núi tây bắc Sa Pa. Ảnh: Thuần Võ. 


Những người đi săn ảnh chim đòi hỏi đầu tư về thiết bị chụp, phải có kinh nghiệm leo núi và đi rừng. Ống kính đặc thù chụp chim dao động 400 mm - 600 mm. Nhưng đối với địa hình hiểm trở, cần ống kính cơ động, gọn nhẹ, do đó khi chụp chim tại Fansipan, nhiếp ảnh gia thường chọn ống kính loại fix 600 mm hoặc ống zoom 150 mm - 600 mm, 200 mm - 500 mm để thuận tiện cầm tay khi di chuyển. Trong ảnh là loài đuôi đỏ đầu trắng, sống chủ yếu ở khu vực núi cao và ít khi bay xa khỏi nơi ở, hiếm gặp. Ảnh: Phạm Hồng Phương. 


Loài khướu mỏ dẹt vàng có kích thước nhỏ bằng ngón tay cái, nhanh và di chuyển liên tục. Đây là loài chim đẹp, không dễ gặp của núi rừng Tây Bắc. Các thành viên trong nhóm cho biết họ hồi hộp khi thấy loài chim này nên những bức ảnh đầu tiên đều không ưng ý. Ảnh: Nguyễn Mạnh Hiệp. 


Huỳnh Phương

Con đường Phật giáo

đăng 01:32, 23 thg 4, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Quần thể di tích danh lam thắng cảnh chùa Hương (huyện Mỹ Đức, Hà Nội), chùa Tam Chúc (huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) và chùa Bái Đính (Ninh Bình) tọa lạc trên dãy núi đá vôi chạy theo hướng Tây Bắc – Đông Nam, có cảnh quan hùng vĩ và nhiều chứng tích ghi dấu ấn sự phát triển của Phật giáo Việt Nam đã gắn kết hình thành trục du lịch tâm linh thu hút khách thập phương gần xa đến vãn cảnh, bái Phật. 


Hành hương về miền đất Phật
 


Chúng tôi hành hương về đất Phật chùa Hương cầu mong sự an lành, may mắn. Qua đền Trình, thuyền đưa chúng tôi đến bến Trò để lên vãn cảnh chùa Thiên Trù. Đây là ngôi chùa chính trong quần thể di tích chùa Hương, tọa lạc trên khu đất thuộc thung Mang, được khởi dựng từ thời vua Lê Thánh Tông (1460-1497).

Theo Phật thoại, chùa Hương là nơi lưu dấu Đức Quán Thế Âm Bồ Tát tu hành đắc đạo. Từ lâu, Chùa Hương được biết đến là địa điểm du lịch tâm linh nổi tiếng ở miền Bắc với cả quần thể rộng lớn gồm nhiều chùa, đền đình khác nhau.


Du khách ngồi đò xuôi theo dòng suối Yến vào sáng sớm vãn cảnh đi lễ chùa Hương. Ảnh: Tất Sơn 


Một góc đền Trình ở chùa Hương. Ảnh: Tất Sơn


Hệ thống cáp treo đưa được vào sử dụng, phục vụ du khách có thể rút ngắn thời gian đi lễ từ chùa Thiên Trù lên đến chùa Hương Tích. Ảnh: Tất Sơn 


Vào mùa Xuân, phật tử khắp nơi lại hành hương về chùa Hương Tích bái Phật, muốn mọi điều may mắn. Ảnh: Tất Sơn 


Với quan niệm thành tâm về cửa Phật, nhiều Phật tử lựa chọn chống gậy gắng sức leo trên những bậc đá đường bộ từ sáng sớm. Ngoài ra, du khách có thể lựa chọn đi cáp treo để ngắm toàn cảnh núi rừng Hương Sơn hùng vĩ, thơ mộng, thấp thoáng những cửa động, mái chùa cổ kính.


Điểm nhấn của Chùa Hương là động Hương Tích được mệnh danh là Nam Thiên đệ nhất động với những khối thạch nhũ sinh động được tạo hóa ban tặng ẩn chứa ước vọng tâm linh của mọi người.


Với mùa hội dài nhất nước diễn ra từ tháng 1 đến tháng 3 (âm lịch), chùa Hương thu hút rất đông du khách trong nước và quốc tế đến hành hương, thưởng ngoạn.


“Quốc sư Nguyễn Minh Không thời Lý (1066-1141) đi theo men theo núi từ Ninh Bình đến Mỹ Đức (Hà Nội) tìm cây thuốc cứu dân độ thế. Ngài đi đến đâu thấy có hang động đẹp thì lại xây chùa bái Phật. Ngày nay, Giáo hội Phật giáo Việt Nam cùng doanh nghiệp Xuân Trường đã xây dựng tuyến du lịch tâm linh Con đường Phật giáo dài hơn 100km bằng việc kết nối 3 quần thể di tích và danh lam thắng cảnh chùa Hương, chùa Tam Chúc, chùa Bái Đính theo con đường hành hương của Quốc sư Nguyễn Minh Không”.

Thượng toạ Thích Minh Quang, UV HĐTS TƯ GHPGVN, Phó Chánh Văn phòng TƯ GHPGVN, Phó ban kiêm Chánh thư ký GHPGVN tỉnh Ninh Bình, Phó Trụ trì Thường trực chùa Bái Đính.


Chùa Tam Chúc nơi tổ chức Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc 2019


Được mệnh danh là Vịnh Hạ Long trên cạn, Khu du lịch văn hóa tâm linh chùa Tam Chúc có diện tích hơn 5000ha đã được công nhận là Khu du lịch Quốc gia.


Khu du lịch văn hóa tâm linh chùa Tam Chúc có 12.000 bức tranh đá miêu tả sự tích của Đức Phật, một vườn cột đá khổng lồ với 1000 cột đá sẽ là vườn cột kinh lớn nhất thế giới. Trên đỉnh núi Thất Tinh có chùa Ngọc nguy nga mà đứng từ trên nhìn xuống có thể chiêm ngưỡng được vẻ đẹp sơn thủy hữu tình của khu du lịch Tam Chúc. Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc 2019 diễn ra từ ngày 12-14/5/2019 tại Khu du lịch văn hóa tâm linh chùa Tam Chúc hứa hẹn là dịp quảng bá hình ảnh đất nước và thu hút khách du lịch tới Việt Nam”.


Với cảnh quan hùng vĩ bao quanh là núi và hồ nước, Khu du lịch văn hóa tâm linh chùa Tam Chúc được ví như là Vịnh Hạ Long trên cạn. Ảnh: Tất Sơn


Với chiều cao 39m và diện tích sàn 5400 m2, điện Tam Thế của chùa Tam Chúc có sức chứa 5000 Phật tử hành hương lễ phật. Ảnh: Khánh Long 


Hàng trăm phật tử hành hương lên cầu khấn tượng Phật được làm từ ngọc qúy ở chùa Ngọc. Ảnh: Khánh Long 


Những bức tranh về sự tích của Đức Phật được điêu khắc trong các điện thờ ở chùa Tam Chúc thực hiện bởi các nghệ nhân lành nghề đến từ Việt Nam, Ấn Độ, Indonesia… Ảnh: Khánh Long 


Phong cảnh hữu tình chùa Ngọc. Ảnh: Tất Sơn 


Hiện nay,với hệ thống kết nối giao thông Hà Nội, Hà Nam, Ninh Bình vô cùng thuận lợi, chùa Tam Chúc là điểm trung tâm kết nối chùa Hương và chùa Bái Đính tạo thành quần thể “Tam giác vàng” du lịch tâm linh đáp ứng nhu cầu về tín ngưỡng Phật giáo cũng như du lịch của khách trong và ngoài nước.


“Ba điểm đến – Một con đường” là tên tuyến đường nối từ chùa Hương sang chùa Tam Chúc rồi chùa Bái Đính đã được các tỉnh thành có liên quan quy hoạch và xây dựng.


Nước non Tràng An - Bái Đính


Cách đây khoảng 1000 năm, Ninh Bình được chọn là kinh đô của ba triều đại phong kiến là Đinh, Tiền Lê và Lý. Năm 1136, khi Quốc sư Nguyễn Minh Không đi tìm cây thuốc để chữa bệnh cho vua Lý Thần Tông, ngài đã phát hiện ra hang động trên núi Đinh và chọn nơi đây dựng chùa tu hành. Hiện nay, những chứng tích về thời kỳ phát triển của Phật giáo xưa vẫn được lưu giữ ở ngôi chùa Bái Đính cổ trầm mặc, uy nghiêm.


Quần thể danh thắng Tràng An được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới với khung cảnh thiên nhiên độc đáo cùng các di tích lịch sử mang ý nghĩa tâm linh. Ảnh: Tất Sơn


Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc 2014 tổ chức tại chùa Bái Đính (Ninh Bình). Ảnh: Lương Xuân Lâm


Du khách hành hương chiêm bái Phật ở chùa Bái Đính. Ảnh: Khánh Long


Chùa Bái Đính có hành lang tượng La Hán với chiều dài 1700m, đặt 500 pho tượng La Hán bằng đá nguyên khối được xác lập kỷ lục là Hành lang La Hán dài nhất Châu Á. Ảnh: Tất Sơn


Du khách tham quan Di sản thế giới Tràng An. Ảnh: Tất Sơn 


Năm 2003, dựa trên nền tảng của ngôi chùa cổ, doanh nghiệp Xuân Trường đã phát tâm trùng tu và mở rộng chùa với diện tích hơn 1000 ha. Kiến trúc chùa mới đồ sộ nhưng vẫn mang đậm dấu truyền thống, phù hợp với tín ngưỡng tâm linh của người Việt.


Chùa Bái Đính nằm trên sườn núi, toàn bộ khuôn viên được thiết kế hài hòa với việc thung lũng núi đá, hồ nước, vườn cây xanh bao quanh. Tất cả tạo ra một không gian tĩnh lặng cho du khách hành hương về lễ Phật cảm thấy tâm thư thái.


Chùa Bái Đính nằm trong quần thể danh thắng Tràng An, từng là nơi đăng cai tổ chức Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc năm 2008 và năm 2014 với sự tham gia của hàng nghìn lãnh đạo đại diện cho các phái đoàn Phật giáo đến từ hơn 100 quốc gia trên thế giới.


  • Chùa Bái Đính là trung tâm văn hóa tâm linh lớn nhất Đông Nam Á, sở hữu nhiều kỷ lục: có tượng Phật dát vàng lớn nhất Châu Á, hành lang La Hán dài nhất Châu Á, tháp xá lợi Phật cao nhất Châu Á và tượng Phật Di Lặc bằng đồng lớn nhất Đông Nam Á.
  • Liên kết phát triển tuyến du lịch chùa Hương, chùaTam Chúc, chùa Bái Đính trong “trục du lịch tâm linh” là ý tưởng đã được Tổng cục Du lịch và các tỉnh, thành phố Hà Nội, Hà Nam, Ninh Bình lên kế hoạch thực hiện.

Bài: Ngân Hà - Ảnh: Tất Sơn, Khánh Long, Lương Xuân Lâm

Hai ngày leo núi Tả Liên ngắm hoa đỗ quyên

đăng 01:10, 23 thg 4, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Tả Liên là ngọn núi cao thứ 6 Việt Nam nằm giữa Lai Châu và Lào Cai, có hoa đỗ quyên nở tháng 4, cây phong chuyển màu tháng 10. 

Đỉnh núi Tả Liên cao 2.996 m. Hiện nay, cung đường trekking được nhiều người lựa chọn xuất phát từ xã Tả Lèng, Tam Đường, Lai Châu. Du khách có thể bắt xe lên Sa Pa thuê xe máy, rồi di chuyển vào chân núi, hoặc đi tuyến Hà Nội – Lai Châu, dừng ở xã Tả Lèng, thuê xe ôm chở vào điểm trekking. Hành trình chinh phục đỉnh Tả Liên thường mất hai ngày một đêm. 


Từ xã Tả Lèng, du khách phải men theo những con đường mòn để chinh phục đỉnh. 


Trên đường đi, du khách dễ dàng gặp những rừng lá phong, mọc ở lưng chừng núi. Vào tháng 4, rừng phong ở đây phủ màu xanh mướt, thay vì vàng đỏ như mùa thu. 


Rừng ở Tả Liên còn rất hoang sơ, với những gốc cây cổ thụ hàng trăm tuổi rêu phong đầy ma mị. 


Cánh rừng rộng bạt ngàn, chỉ duy nhất có một lán trại nằm lẻ loi. 


Tháng 4 là mùa hoa đỗ quyên nở rực khắp núi rừng. Hoa đỗ quyên ở Tả Liên có màu sắc nhạt hơn so với hoa mọc ở Fansipan hay Putaleng. 


Đỗ quyên ở Tả Liên không đỏ rực mà màu hồng nhạt, nhưng cũng đủ khiến du khách cảm thấy ngẩn ngơ vì màu sắc nổi bật giữa núi rừng. 


Sau một ngày một đêm, du khách lên đến đỉnh Tả Liên. 

"Trên hành trình vất vả, tôi được trải nghiệm những khung cảnh mà không bức ảnh hay máy quay nào diễn tả được hết vẻ đẹp và sự hùng vĩ. Leo núi, tôi biết thêm về giới hạn của cơ thể và ý chí", một du khách nói. 
Leo núi Tả Liên không quá khó. Hiện tại trên đường leo đã có trạm dừng nghỉ tại cao độ 2.400 m, tiện cho việc sinh hoạt cũng như nghỉ ngơi. Bạn nên chuẩn bị áo khoác mỏng, đồ dùng y tế cơ bản, lượng nước đủ uống trong hai ngày. Thời điểm thích hợp nhất leo Tả Liên là tháng 4- 5 vào mùa hoa đỗ quyên nở, với tháng 9-10 khi rừng phong chuyển màu. 


Quốc Tuấn

10 năm và cuộc đổi đời của một điểm đến

đăng 01:26, 10 thg 4, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Người Đà Nẵng trước đây có câu “Bất đáo Bà Nà phi hảo hán” - nghĩa là chưa lái xe lên được tuyến Bà Nà thì chưa phải hảo hán, bởi đường lên Bà Nà rất hiểm trở. Người Đà Nẵng nay tự hào: “Chưa đi chưa biết Bà Nà/ Đi rồi mới biết đâu là cõi tiên”. 

Hiện tượng Cầu Vàng (từ tháng 6-2018) đã tạo nên sức hút đặc biệt với điểm đến Bà Nà Hills. Ảnh: Đ.T 


“Bất đáo Bà Nà phi hảo hán” 

“Chúng tôi không đi nữa, sợ lắm!”, hơn 20 khách du lịch đến từ Phú Yên nói với người tài xế, trên lưng chừng đường lên núi. Anh Lê Anh Dũng đành tìm chỗ cua, vòng cho xe quay lại. Đây không phải là đoàn khách duy nhất bỏ dở hành trình mà lái xe Trần Văn Dũng từng gặp trên cung đường khó đi này. 

Những ai dũng cảm ngồi lại trên xe đến cuối hành trình sẽ hít thở không khí trong lành trên đỉnh núi Bà Nà, ăn ngô luộc, uống trà đá trong mấy quán nước có mái che bằng bạt nylon. Họ lên xe quay về thành phố sau cuộc du ngoạn 5 giờ đồng hồ mà ước tính 4 giờ trong số đó đã dùng cho việc đi và về. 

Câu chuyện lái xe du lịch Trần Văn Dũng kể lại thời điểm 10 năm về trước khi anh đưa khách lên Bà Nà không khiến nhiều người ngạc nhiên. 

Anh Vũ Huy Thắng, tổng chỉ huy dự án cáp treo Suối Mơ-Bà Nà, công trình cáp treo đầu tiên mà Tập đoàn Sun Group được Đà Nẵng tin tưởng giao phó thực hiện, nhớ mãi chuyện anh được đi cùng với đoàn khảo sát và ban lãnh đạo thành phố Đà Nẵng lên Bà Nà: “Tôi nhớ đó là khoảng những ngày tháng 10-2007, khi ấy Bà Nà vào mùa mưa, rất ít khách lên, buồn và âm u”. 

Một trong những kỹ sư đầu tiên tham gia xây dựng tuyến cáp, anh Trịnh Văn Hà cũng từng “chùn bước” trong ngày đầu tiên đến nơi mà mình sẽ làm việc. 

Anh kể: “Con đường từ Hòa Khánh lên chân núi Bà Nà ngày ấy lởm chởm những ổ gà và lầy lội toàn bùn đất. Cách trung tâm Đà Nẵng 15km mà tôi cứ ngỡ lạc vào một xứ hẻo lánh xa xôi, với “cơ sở hạ tầng” chỉ có gió và tiếng côn trùng kêu. Di chuyển theo đường đèo 16km để lên đỉnh núi mất 3 giờ đồng hồ, cảnh vật hiện ra trước mắt chỉ là những căn nhà cũ nát từ thời Pháp để lại và thấp thoáng vài căn nhà nghỉ được xây dựng nhỏ lẻ chênh vênh ẩn hiện dưới màn sương mù giăng kín”. 

Năm 2008, có khoảng 20.000 lượt khách đến với Bà Nà. Và cảm nhận chung của họ hầu như đều giống nhau: “Chưa đi chưa biết Bà Nà/ Đi rồi mới biết ở nhà sướng hơn”. 

Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lê Quang Tùng, năm 2008, từng có dịp tham quan Bà Nà, cũng là thời điểm dự án xây cáp treo đầu tiên lên đỉnh Bà Nà của Sun Group được triển khai. 

Ông kể: “Sun Group là nhà đầu tư đầu tiên đến với Đà Nẵng và doanh nghiệp này đã chọn Bà Nà Hills để đầu tư. Khi đó tôi rất ngạc nhiên vì nơi đây rất xa thành phố, lại không có biển… Nhưng rồi thực tế hơn một thập kỷ qua đã chứng minh, Tập đoàn này có tầm nhìn dài hạn, đầu tư tập trung và nhằm một mục tiêu rất lớn - không chỉ thúc đẩy phát triển du lịch của Bà Nà, mà của cả thành phố Đà Nẵng”. 

“Chưa tới Bà Nà chưa biết Đà Nẵng” 

Ông Phùng Xuân Khánh, Giám đốc Công ty Du lịch Tiên Phong Travel cho rằng, nếu không có Bà Nà Hills, có thể Đà Nẵng khó có vị trí trong Top 10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới như hiện nay. Ông cho biết, Bà Nà Hills luôn là điểm đến mang tính điểm nhấn trong mọi hành trình đến Đà Nẵng của Tien Phong Travel từ ngày đầu hoạt động đến nay. 

“Với điểm nhấn Bà Nà Hills, năm 2011, lượng khách du lịch đi qua Công ty Tiên Phong đến Đà Nẵng từ vài trăm khách năm 2011 đến nay đã đạt khoảng 4.000 khách/năm”, Giám đốc Tiên Phong Travel nói. 

Con số khách đến Đà Nẵng mà ông Khánh đề cập chỉ là một phần rất nhỏ trong tổng thể tăng trưởng mạnh mẽ của du lịch Đà Nẵng một thập kỷ qua. Năm 2008, cả Đà Nẵng chỉ có 2.000 phòng khách sạn, thì sau 10 năm con số phòng đã tăng gấp 10 lần. Sân bay quốc tế Đà Nẵng là cửa ngõ chứng kiến sâu sắc nhất sự thay đổi đó khi từ năm 2009 tới 2018, lượng khách tới đây đã tăng từ 2.079.758 lên 13.300.000 khách. 

Một thập kỷ qua, cùng với lượng du khách tới Bà Nà tăng gấp 160 lần, lượng du khách tới Đà Nẵng cũng đã liên tục tăng tới 463%. Đặc biệt, kể từ sau hiện tượng Cầu Vàng tháng 6-2018, Đà Nẵng đã chứng kiến những dòng khách lớn từ các thị trường mới như Thái Lan, Trung Đông… đổ về. 

Tính đến cuối năm 2018, đã có 23 đường bay quốc tế trực tiếp đến Đà Nẵng, với tần suất 328 chuyến/tuần. Chỉ riêng hai tháng đầu năm 2019, số chuyến bay từ Thái Lan tới Đà Nẵng đã tăng tới 56 chuyến/tuần, trong đó, cứ 3 khách quốc tế liên hệ đặt tour tới Đà Nẵng thì có tới 2 khách yêu cầu đến Cầu Vàng tại Sun World Bà Nà Hills. 

Bà Trần Thị Minh Đức, Trưởng phòng Inbound Vietrantour cho hay, tất cả khách châu Á của Vietrantour, từ những thị trường khó tính nhất như Nhật Bản đến Hàn Quốc, Ấn Độ, Trung Quốc…, 100 người thì cả 100 đều “đòi” đến Bà Nà Hills, đến Cầu Vàng. Bà Nà Hills thực sự đã làm nên sức hút khó cưỡng cho điểm đến Đà Nẵng và tạo nên “cú lội ngược dòng” ngoạn mục cho điểm đến này. 

Quay trở lại với câu chuyện 20 vị khách trên chuyến xe của lái xe Lê Anh Dũng ngày nào, chắc hẳn đã có người trở lại Bà Nà Hills, bằng cáp treo. Ký ức về con đường gập ghềnh hiểm trở một bên là vách đá, một bên là vực thẳm đã lùi vào dĩ vãng. 

Bà Nà heo hút, hoang vu nay đã thành một Disneyland của không riêng Đà Nẵng, với những lâu đài đẹp như từ cổ tích bước ra, với quanh năm tưng bừng lễ hội và những vườn hoa rực rỡ bốn mùa cùng một phong cách phục vụ mà không nhiều điểm đến có được. 

Đông Thi

1-10 of 22

Comments