Những chuyến đi, những khám phá... và những điều suy tư...

Bài mới

  • Cù Lao Xanh “Hòn ngọc Biển Đông” của xứ Nẫu Cách đất liền 24km, Cù Lao Xanh (thuộc xã Nhơn Châu, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) được ví như “hòn ngọc Biển Đông”. Nếu có dịp du lịch ...
    Được đăng 23:59, 21 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • “Một ngày làm ngư dân” đảo Quan Lạn: Một mẻ lưới, bắt nửa tạ cá Sau nhiều tháng chuẩn bị, dưới sự hỗ trợ của JICA (Nhật Bản) cả về tài chính và đào tạo các kỹ năng, các ngư dân trên đảo du lịch ...
    Được đăng 00:50, 18 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • An yên, thích thú ở “rừng thuốc” giữa Đồng Tháp Mười Đã liên hệ trước nên khi đoàn khách chúng tôi (khoảng 30 người) vừa đến con đường nhựa phía ngoài đã có 2 chiếc tắc ráng chờ sẵn dưới mép ...
    Được đăng 00:14, 18 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Đến Bình Liêu - 'thiên đường' vùng biên Bình Liêu là huyện miền núi, biên giới của Quảng Ninh (giáp với Trung Quốc), được dân phượt ví von là “Sa Pa vùng Đông bắc”, “thiên đường cột mốc ...
    Được đăng 00:24, 16 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Hình ảnh đẹp như tranh thủy mặc trên cao tốc 12.000 tỷ ở Quảng Ninh Cao tốc Hạ Long - Vân Đồn có mức đầu tư 12.000 tỷ đồng, chuẩn bị thông xe vào ngày 30.12. Một điểm đặc biệt là hiếm có cao ...
    Được đăng 00:09, 16 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 24. Xem nội dung khác »


Cù Lao Xanh “Hòn ngọc Biển Đông” của xứ Nẫu

đăng 23:59, 21 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cách đất liền 24km, Cù Lao Xanh (thuộc xã Nhơn Châu, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) được ví như “hòn ngọc Biển Đông”. Nếu có dịp du lịch trên đất Bình Định mà chưa ghé Cù Lao Xanh thì coi như phí cả chuyến đi.


Từ ngoài biển nhìn vào, làng chài của ngư dân nằm ẩn mình dưới hàng dừa rợp mát ven biển, bên bờ cát trắng phau làng chài yên ả, thanh bình, không có bụi khói ô tô, xe máy. Người dân trên đảo chủ yếu sinh sống bằng nghề đánh bắt hải sản trên những chiếc thuyền thúng có gắn động cơ. Trong ánh nắng tinh khôi buổi sớm, những chiếc thuyền thúng trên nền biển xanh như nét chấm phá sinh động khiến cho khung cảnh Cù Lao Xanh đẹp tựa tranh vẽ.

Làng chài nằm ẩn mình dưới hàng dừa rợp mát ven biển.


Từ trung tâm xã, men theo con đường bê tông vòng quanh đảo, qua các dãy nhà, du khách có thể leo lên núi khám phá ngọn hải đăng được xây dựng từ thời Pháp thuộc (năm 1890), cao 119m. Đây là một chứng tích của thời gian vẫn còn hiện hữu sừng sững tại Cù Lao Xanh. Công trình được xây dựng và hoàn thành trong 10 năm. Đây là một trong những ngọn đèn biển cổ nhất Việt Nam, từ lâu, được xem là biểu tượng của Cù Lao Xanh. 

Đối diện hải đăng là cột cờ Tổ quốc được xây dựng trên ngọn đồi cao, khánh thành ngày 31.10.2014 với chiều cao 22,66m, bằng chất liệu đá Granite, có ghi rõ chủ quyền, kinh độ, vĩ độ của đảo Cù Lao Xanh.

Các con đường ven đảo được bao bọc bởi các khối bê tông.


Đảo chưa có điện lưới quốc gia mà chỉ có điện từ máy phát từ 17h đến 23h hằng ngày, mới chỉ đáp ứng một phần nhu cầu điện sinh hoạt; nhưng chưa đáp ứng được nhu cầu sản xuất, phát triển kinh tế-xã hội. Cũng vì thiếu điện, tiềm năng của Cù Lao Xanh vẫn chưa được đánh thức, nhiều dự án đăng ký đầu tư của các nhà đầu tư trong và ngoài nước vào Cù Lao Xanh cũng vì thế chậm triển khai, thực hiện.

Người dân trên đảo chủ yếu sống bằng nghề nghề đánh bắt hải sản.


Bên cạnh đó, đảo cách xa đất liền, mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu ra đảo rồi về lại đất liền nên việc chuyên chở nhu yếu phẩm phục vụ người dân trên đảo và đưa đón khách du lịch cũng bị hạn chế. 

Du lịch trên Cù Lao Xanh vẫn hoàn toàn tự cung, tự cấp, nhỏ lẻ, hầu như không có bất cứ cơ sở lưu trú chuyên nghiệp nào. Du khách muốn ngủ lại đêm trên đảo thường phải tìm vào nhà dân thuê phòng. Cùng với đó là sự thiếu quán ăn, dịch vụ giải trí cho du khách có nhu cầu lưu trú tại đây.

Hiện mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu ra đảo.


Do đó, dù cảnh quan thiên nhiên đẹp nhưng Cù Lao Xanh ít được du khách tìm đến. Khách ra đảo, chủ yếu đi tự phát ra khám phá đảo rồi nhanh chóng quay về đất liền trong ngày. Đây là vấn đề khó khăn cho du lịch Cù Lao Xanh. Về lâu dài, tình trạng này khó có thể đưa du lịch Cù Lao Xanh phát triển bài bản, đồng bộ như nhiều khu vực khác tại Bình Định. 

N.V (T.H)

“Một ngày làm ngư dân” đảo Quan Lạn: Một mẻ lưới, bắt nửa tạ cá

đăng 00:50, 18 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Sau nhiều tháng chuẩn bị, dưới sự hỗ trợ của JICA (Nhật Bản) cả về tài chính và đào tạo các kỹ năng, các ngư dân trên đảo du lịch Quan Lạn, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh đã đưa vào thử nghiệm tour “Một ngày làm ngư dân”, để chính thức phục vụ du khách từ tháng 4.2019. Trải nghiệm thú vị nhất đối với du khách có lẽ là những giờ bơi thuyền, thả lưới trên biển và về cùng vào bếp chế biến các món cá với ngư dân.

Chiến lợi phẩm trong tour du lịch "Một ngày làm ngư dân" trên đảo Quan Lạn 


Mục tiêu của dự án “Một ngày làm ngư dân” là nhằm nâng cao nhận thức và thu nhập của người dân đảo Quan Lạn, Minh Châu thông qua việc khai thác, bảo vệ nguồn tài nguyên biển một cách bền vững. Theo anh Bùi Đông – Chi hội trưởng Chi hội du lịch Vân Đồn – hiện các ngư dân tiếp tục chạy thử tour để lấy kinh nghiệm trên từng ngư trường, qua đó điều chỉnh, định vị ngư trường cá cho phù hợp với từng tour theo yêu cầu của du khách.

Xuất phát. Trên đường đến ngư trường, du khách được ngư dân phổ biến quy định an toàn và các kỹ năng, kinh nghiệm đánh bắt cá.


Trước đó, du khách đến nhà ngư dân để giao lưu, tìm hiểu đời sống của ngư dân.


Thả lưới


Thu hoạch


Có mẻ lưới thu hoạch gần nửa tạ cá, chủ yếu là cá đối


Theo những ngư dân ở đây, kể từ khi Quảng Ninh siết chặt việc đánh bắt cá theo kiểu tận diệt, các loài cá đã trở lại khá nhiều ở các ngư trường quanh đảo.


Chiến lợi phẩm


Cùng ngư dân chế biến và thưởng thức các món cá do tự tay đánh bắt. 


Cá nấu chua…


...hoặc nướng


Nguyễn Hùng

An yên, thích thú ở “rừng thuốc” giữa Đồng Tháp Mười

đăng 00:14, 18 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Đã liên hệ trước nên khi đoàn khách chúng tôi (khoảng 30 người) vừa đến con đường nhựa phía ngoài đã có 2 chiếc tắc ráng chờ sẵn dưới mép kênh. Thế là chúng tôi được đón vào Khu bảo tồn đa dạng sinh học cây dược liệu Đồng Tháp Mười (ĐTM), xã Bình Phong Thạnh, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An bằng đường thủy.

Vào khu bảo tồn bằng đường sông 


1. Từ cách thức, phương tiện đi vào như thế, được ngắm nhìn những vạt rừng tràm dài bạt ngàn, thân cây xù xì, dòng kênh tít tắp, hoa sen, hoa súng tỏa sắc, xa xa vang vọng tiếng chim rừng đã tạo cho chúng tôi sự thích thú. Nhất là với những du khách đến từ Bình Dương, Đắk Nông. Chuyến du lịch trải nghiệm hấp dẫn, được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của vùng sông nước ĐTM lại càng thêm ấn tượng. 

Nằm ngay đối diện bến tắc ráng là khu hành chính, trong đó có nhà khách 5 tầng kiến trúc rất đẹp, xây dựng theo kiểu tòa tháp. Bao quanh là những tán cây sum suê, tỏa bóng mát, tạo cảm giác an lành, nhẹ nhàng, thư giãn cho người đến đây. 

Càng ấn tượng khi những cơn gió mang mùi hương tràm thơm nhẹ tạo cảm giác dễ chịu, mọi sự mệt nhọc sau một chặng đường dài cả trăm cây số cũng tan biến. Ở đó còn xây dựng một gian hàng trưng bày những sản phẩm được chiết xuất từ tinh dầu tràm do nhà máy sản xuất. Cứ thế, khách đến đây có thể thoải mái tham quan, tìm hiểu sản phẩm, nếu thích thì mua về sử dụng với giá cả phải chăng. 

Từ lâu, khu bảo tồn được biết đến không chỉ vì cảnh sông nước hữu tình, những cánh rừng tràm bạt ngàn, là nơi từng xuất hiện những cảnh quay trong bộ phim “Cánh đồng bất tận” mà hơn hết, đây còn là nơi có hệ sinh thái đa dạng, rừng thuốc quý, bảo tồn gen tràm. Nhưng để nơi này có được như ngày hôm nay, không thể không nhắc về cố dược sĩ Nguyễn Văn Bé - Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Người dân vẫn thường gọi người anh hùng ấy một cách thân thương là ông Ba Đất Phèn. 

Để xây dựng, phát triển vùng này, ông Ba Đất Phèn đã dành gần cả cuộc đời mình để thực hiện. Thế nhưng, tháng 9-2016, ông đột ngột mất, để lại nhiều trăn trở, dự định. Thế rồi, dược sĩ Bùi Đắc Thắng và nhiều người khác đã được giao trọng trách gánh vác nhiệm vụ phát triển tiềm năng khu bảo tồn. 

Tổng Giám đốc Bùi Đắc Thắng cũng là người có cơ duyên với khu bảo tồn này. 35 năm trước, ông Thắng là một trong những sinh viên cùng ông Ba Đất Phèn về đây thực tập. “Sau đó, anh Ba bám lại vùng đất này, còn tôi ở lại TP.HCM làm việc. Đến năm 2009, trong một lần về thăm anh Ba và nhận được lời rủ rê cùng làm việc. Thế là, tôi cũng quyết định ở lại đây cùng anh phát triển vùng đất này” - ông Bùi Đắc Thắng kể.

Ông Bùi Đắc Thắng - Tổng Giám đốc Khu bảo tồn, kể về quá trình phát triển vùng đất này 


Sau khi ông Ba Đất Phèn ra đi, ghi nhớ công lao của ông, bên khu nhà hành chính, dịch vụ, những người tại đây đã xây dựng một tấm bia tưởng niệm để tưởng nhớ. Trên tấm bia vẫn còn ghi rõ những dòng tri ân đầy xúc động về ông Ba Đất Phèn: “Năm 1983, Anh - một thương binh - dược sĩ đại học, một chiến sĩ cộng sản đã gác lại những hứa hẹn tương lai xán lạn nơi thành phố tiện nghi, tạm xa người vợ và hai con bé bỏng thương yêu để về đây với hành trang duy nhất là niềm đam mê thiên nhiên. Anh đã biến vùng đất phèn hoang vắng thành kho báu sinh thái của ĐTM. 

Với rừng tràm bát ngát hương thơm, với nhiều giống thảo dược lạ, xanh ngút ngàn, những loài chim hiếm thấy đất lành cũng về đây trú ngụ. Anh đã cung cấp cho ngành dược những sản phẩm giá trị từ công trình nghiên cứu đầy gian nan, từ những cỏ cây được lớn lên bằng mồ hôi nước mắt của chính mình. Anh đã vĩnh viễn nằm xuống nhưng trái tim và dòng máu nhiệt thành của anh vẫn tiếp tục chăm bồi cho vùng đất anh yêu thương". 

2. Trước khi chúng tôi tiếp tục đi tham quan những vùng lõi, Giám đốc Bùi Đắc Thắng đã giới thiệu cho khách tham quan sơ lược về khu bảo tồn trên bản đồ. Chỉ theo từng đường nét uốn lượn, ông Thắng bảo, nơi đây được chia ra các khu: Khu bảo vệ nghiêm ngặt, khu phục hồi sinh thái, khu thực nghiệm khoa học và nơi chúng ta đang ngồi là khu hành chính dịch vụ... 

Khu rừng có diện tích 1.029 ha, trong đó có hơn 965 ha rừng nguyên sinh. Đây là đặc trưng của hệ sinh thái ngập nước vùng ĐTM với hệ sinh cảnh thay đổi theo từng mùa. Hệ sinh thái đặc trưng nơi đây vô cùng đa dạng với nhiều cây dược liệu quý: Cây tràm gió nguyên sinh (loài đặc hữu); một số cây bản địa như sen trắng, súng ma… Một số cây di thực trong nước: Dành dành, mù u, ô môi, vối… Một số cây di thực nước ngoài: Tràm trà, bạch đàn chanh, sả Java,... 

Sau ít phút giới thiệu, chúng tôi được Phó Giám đốc Dương Văn Toản điều khiển tắc ráng dẫn vào tham quan khu Sao Mai - nơi chuyên trồng thảo dược bằng đường kênh. Trên đường vào, vị Phó Giám đốc 39 tuổi nhiệt tình kể cho chúng tôi rất nhiều điều về vùng đất này và cả những cán bộ, nhân viên đang làm việc tại đây. Như bản thân anh Toản, quê ở tỉnh Bến Tre nhưng về gắn bó với khu bảo tồn đã 17 năm. 

Cũng vì nhiều năm bươn chải ở mảnh đất này, nhìn anh già trước tuổi. Qua lời anh kể và bằng hình ảnh thực của vị phó giám đốc ăn mặc đơn giản, đầu đội mũ tai bèo, chân đi dép và lộ rõ làn da bàn chân bị ngấm phèn đã nói lên tất cả sự nhiệt huyết, lăn lộn của những người đang làm việc ở đây. 

“Cán bộ, nhân viên ở đây đều rất tâm huyết để xây dựng, phát triển khu bảo tồn. Ngày trước, nơi đây là Xí nghiệp Dầu tràm Mộc Hóa Long An thành lập từ năm 1983 theo quyết định của Bộ Y tế, rồi sau đó sang Trung tâm Nghiên cứu Bảo tồn và Phát triển dược liệu ĐTM nhưng từ năm 2002 đến nay đã được cổ phần hóa”, anh Toản cho biết. 

Ông Dương Văn Toản - Phó Giám đốc Khu bảo tồn, giới thiệu về những cây tràm Úc 


Tiếng máy nổ của chiếc tắc ráng kêu xình xịch làm những chú chim gần đó giật mình bay lên ngọn tràm, những con sóng nhỏ cũng dập dồn đập nhẹ vào bờ làm lay động những thảm thực vật, bông súng, bông sen, còn xung quanh là cả một rừng tràm bạt ngàn, ngọn lung lay nhẹ theo cơn gió. Những hình ảnh đó, chúng tôi cứ ngỡ như đang được nhìn thấy trong phim ảnh. 

Ở khu bảo tồn có hệ thống kênh, rạch dài hơn 140km giúp giữ nước, rửa phèn, ngăn mặn, phòng cháy, chữa cháy. Ở giữa khu rừng còn có hồ nước tự nhiên rộng khoảng 100ha càng làm cho hệ sinh thái ở đây thêm phong phú. Nhìn những con đường nhô lên chạy bao quanh để ngăn cách khu rừng với bên ngoài, anh Toản bảo tổng chiều dài các con đường đã được con người bồi đắp ở đây dài hơn 40km. Từ sức người, những tuyến đường đã kết nối với nhau tạo thành một hệ thống giao thông liên hoàn. Ngoài đường sông, bây giờ còn đi vào đây bằng đường bộ. 

“Thế nhưng khách đến tham quan, chúng tôi chủ yếu đưa đi tham quan bằng tắc ráng hoặc xuồng. Như thế mới cảm nhận được nét đặc trưng, vẻ đẹp thơ mộng, hữu tình và hoang sơ ở vùng sông nước ĐTM. Còn bình thường nhân viên làm việc tại đây, mỗi lần đi kiểm tra trong khu rừng thường sử dụng xe Honda chạy dọc theo những tuyến đường được bồi đắp” - anh Toản nói. 

Trong 1.029 ha đất của Công ty, có 65,5 ha trồng, lưu giữ, bảo tồn nguồn gen của hơn 80 loại cây dược liệu quý. Chỉ tay về khu vực bên phải, anh Toản cho biết, đó là khu vực trồng khoảng 20.000 cây bạch đàn chanh, có xuất xứ từ Brazil. Ngắt một chiếc lá vò nát trên bàn tay, anh nói: “Tinh dầu chiết xuất từ bạch đàn chanh có thể làm nhiều thứ như kẹo the, nước rửa chén, nước lau nhà, ngừa muỗi”. 

Trong khi đó, phía bên trái có một rừng cây cao, to như cây lấy gỗ, vỏ cây thì sù sì đang được nhiều người chú ý là những cây tràm Úc. “Từ 20 năm trước, cây tràm Úc được đưa về trồng tại đây, hiện có khoảng 500 cây. Tinh dầu tràm Úc được chiết xuất trị lở loét, ong đốt, bệnh ngoài da rất hữu hiệu” - anh Toản hào hứng giới thiệu. 

Khách tham quan khu vực trồng, bảo tồn gen tràm trong khu bảo tồn 


Để chiết xuất tinh dầu, ở đây đã có một nhà máy sản xuất đông dược mang tên Mộc Hoa Tràm đi vào hoạt động và đang tạo việc làm, thu nhập ổn định cho gần 80 công nhân. Từ đây, tinh dầu đã được chiết xuất làm đông dược, thực phẩm chức năng, mỹ phẩm và các sản phẩm đa dạng từ thiên nhiên như nước rửa chén, lau nhà cung cấp ra thị trường. 

Với đặc trưng đa dạng sinh học, có nhiều loại dược liệu thiên nhiên quý, những năm gần đây, khu bảo tồn không chỉ là khu rừng thuốc quý giá, nơi hệ thực vật, sinh học đa dạng mà đã trở thành điểm du lịch sinh thái hấp dẫn du khách xa, gần. 

Đến đây, khách có thể được tham quan rừng tràm nguyên sinh, thưởng thức các món sản vật thiên nhiên đặc trưng vùng đất ngập nước như sen, cá lóc nướng, thư giãn vật lý trị liệu, tham quan và trải nghiệm trực tiếp các sản phẩm dược liệu từ tự nhiên, tắm rừng... Tất cả những trải nghiệm, hệ sinh thái đa dạng và những nét đặc trưng ĐTM mang đến cảm giác an yên, nhẹ nhàng, thích thú cho du khách.

Lê Đức

Đến Bình Liêu - 'thiên đường' vùng biên

đăng 00:24, 16 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Bình Liêu là huyện miền núi, biên giới của Quảng Ninh (giáp với Trung Quốc), được dân phượt ví von là “Sa Pa vùng Đông bắc”, “thiên đường cột mốc”. 

Bình Liêu cũng mang vẻ đẹp hoang sơ với những ngôi nhà sàn, nhà trình tường bên những cánh đồng bậc thang hút mắt mùa lúa chín vàng - Ảnh: NAM TRẦN


Bình Liêu có thể còn là một địa danh khá xa lạ với khách du lịch. Nhưng nếu một lần đặt chân đến vùng đất này, chẳng ai cưỡng nổi vẻ hút hồn từ cảnh vật tới con người nơi đây.

Đến là yêu

Được thiên nhiên ưu ái điều kiện tự nhiên thuận lợi, Bình Liêu có đầy đủ các yếu tố để phát triển du lịch. Huyện miền núi nghèo nằm ở phía đông tỉnh Quảng Ninh, cách Hạ Long chừng hơn 100 cây số. Có người ví Bình Liêu giống như một thiếu nữ miền sơn cước đang dần thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

Đường đến Bình Liêu rất thuận lợi. Từ Hà Nội đi Hạ Long đã có đường cao tốc phẳng lì, chỉ mất khoảng 1,5 tiếng chạy xe. Tiếp đó, chạy thêm 100km từ Hạ Long đến huyện Bình Liêu. Đường rất đẹp, có thể đi ôtô hoặc xe máy mất 2,5 tiếng đồng hồ. Chỉ 4 tiếng, du khách có thể sáng ở Hà Nội, gần trưa đã có mặt ở huyện miền núi biên viễn này. 

Đến Bình Liêu, cảm giác ngồi trên xe, chạy băng qua các con đường, con đèo, qua bản làng, ruộng lúa, núi đồi chập chùng, trên hành trình tuần tra biên giới, tới đỉnh các cột mốc mới thấy yêu mảnh đất này, và tự thấy trái tim mình tự do, phiêu lãng.

Nét đẹp mộc mạc của cô gái dân tộc Dao Thanh Phán Bình Liêu - Ảnh: NAM TRẦN


Theo nữ chuyên viên người Tày, du khách có thể đến Bình Liêu quanh năm. Mỗi mùa, mỗi tháng lại có những cái hay, cái đẹp khác nhau. 

Đầu mùa xuân có các lễ hội đậm đà bản sắc của người dân tộc Tày, Dao như lễ hội đình Lục Nà, hội hát Soóng Cọ giao duyên, ngày "kiêng gió", lễ mừng cơm mới, chợ tình. 

Đầu mùa hè là dịp hoa trẩu nở rộ tuyệt đẹp. Mùa thu được ngắm thác nước và ruộng bậc thang xanh rì, ngắm những đồi cỏ lau bạt ngàn, biếc tím. 

Mùa đông là mùa thu hoạch và có lễ hội hoa sở.

Bình Liêu cũng có những địa danh mà khi nhắc đến khiến mọi du khách đều mong có một lần đến để "săn mây" trên những đỉnh núi cao trên 1.000 mét, có "sống lưng khủng long" dẫn lên cột mốc 1305, có thác ba tầng Khe Văn, Khe Tiền, có đỉnh Cao Xiêm cao 1.429m được ví như "nóc nhà Quảng Ninh"…

“Có người nói Bình Liêu là Sa Pa thu nhỏ, cũng có người bảo núi rừng, ruộng bậc thang ở đây là hình ảnh thu nhỏ của Hà Giang, Yên Bái... Nói vậy cũng đúng, bởi so với những điểm đến nổi bật trên bản đồ du lịch, Bình Liêu tuy bình dị hơn nhưng lại thấm một mầu phiêu du" 

Triệu Thị Hoàng Nga (Chuyên viên mảng du lịch của Phòng văn hóa thông tin huyện Bình Liêu) nói về mảnh đất cô sinh ra, lớn lên

Homestay bên cộc mốc

Một trong những homestay mọc lên sớm nhất là homestay A Dào, nằm ngay chân núi dẫn lên cột mốc 1327 (thôn Phặt Chỉ, xã Đồng Văn).

Tằng Văn Dào là thanh niên người Dao sinh ra và lớn lên ở xã Đồng Văn, công tác tại Phòng dân tộc huyện. Khi thấy nhu cầu khách đến với vùng biên ngày một đông, cộng thêm xu thế homestay đang nở rộ ở các điểm du lịch cộng đồng làng bản, chàng trai 33 tuổi khi đó (đầu năm 2017) đã quyết định cải tạo ngôi nhà sàn đang ở để xây dựng thêm 3 phòng lớn (mỗi phòng có thể chứa 12-15 khách), mở rộng không gian sống, trồng cây, mua sắm thêm đồ dùng.

Một trong những homestay mọc lên sớm nhất là “homestay A Dào”, nằm ngay chân núi dẫn lên cột mốc 1327 (thôn Phặt Chỉ, xã Đồng Văn) - Ảnh: NAM TRẦN


"Tháng 10-2017, homestay đi vào hoạt động. Từ đó đến nay, không dịp cuối tuần nào bọn em trống phòng. Trong tuần thì lưa thưa, nhưng cuối tuần đều kín phòng, phải đặt trước", Tằng Thị Lan, em gái Tằng A Dào, chỉ sang căn nhà sàn mới đang xây dựng thêm nói với chúng tôi.

Lan cho biết, khách đến homestay A Dào hay bất kể homestay nào khác trên địa bàn dọc biên giới đều có dịp thưởng thức những món ăn dân tộc do chính người Dao, Tày chế biến. Nếu đặt trước, du khách vẫn có thể thưởng thức các món cá hồi, cá tầm được nuôi ở chính vùng đất này. 

Khi lưu trú tại homestay, du khách được thưởng thức tắm lá thuốc rất độc đáo của người Dao, được hòa mình vào các điệu múa hát của các thôn nữ bản địa, được trải nghiệm xay thóc, thêu dệt, tráng bánh.

Bình Liêu còn được ví là vùng đất với thiên đường cột mốc, thu hút khách du lịch đặc biệt là các phượt thủ đến check in - Ảnh: NAM TRẦN


Năm 2018 đón gần 41.000 lượt khách

Theo báo cáo của UBND huyện Bình Liêu, năm 2015 huyện đón trên 33.000 lượt khách (khách lưu trú khoảng 3.500 lượt); năm 2016 đón trên 52.000 lượt khách (khách lưu trú khoảng trên 12.000 lượt); năm 2017 tổng lượng khách du lịch gần 62.000 lượt (khách lưu trú đạt 14.500 lượt) và bảy tháng đầu năm 2018 huyện đã đón gần 41.000 lượt khách (trên 8.500 khách lưu trú).

Ở bản bên, homestay Hoàng Sằn cũng được xây dựng khá sớm. Thầy giáo Hoàng Văn Sằn (dân tộc Tày) nói về cơ duyên làm homestay của hai vợ chồng: "Đầu năm 2017, có những đoàn từ thiện về bản hoạt động rất đông, anh em thích cảnh đẹp hoang dã, yên bình của vùng biên Bình Liêu nên đã nấn ná ở lại mấy ngày. Mọi người đều tá túc trong căn nhà đất trình tường của gia đình mình. Cũng từ đây, vợ chồng mình nảy ý định làm thêm dịch vụ homestay".

Quanh khu vực cửa khẩu Hoành Mô hay tại thị trấn cũng còn một số homestay khác. Chắc chắn khi khách đến Bình Liêu đông, sẽ còn thêm nhiều homestay nữa sẽ mọc lên. Nhiều nhà dân cũng rất thân thiện, sẵn sàng mở cửa mời khách vào nghỉ tại những căn nhà trình tường của mình.

"Các chủ homestay rất linh động trong việc tính toán giá cả. Có khách trả 100.000 đồng/ngày lưu trú, nhưng cũng có đoàn như đi từ thiện, các chủ cơ sở chỉ thu 50.000-70.000 đồng/khách. Còn về ăn, uống thì cá dưới ao, gà trên đồi, rau trong vườn, khách muốn ăn gì chủ nhà phục vụ tùy tâm. Còn khách thích ra chợ mua đồ thì chủ nhà cùng đi chợ và cùng vào bếp nấu nướng", Triệu Thị Hoàng Nga cho biết.

Đức Bình

Hình ảnh đẹp như tranh thủy mặc trên cao tốc 12.000 tỷ ở Quảng Ninh

đăng 00:09, 16 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cao tốc Hạ Long - Vân Đồn có mức đầu tư 12.000 tỷ đồng, chuẩn bị thông xe vào ngày 30.12. Một điểm đặc biệt là hiếm có cao tốc nào ở Việt Nam, cảnh sắc hai bên đường đẹp tựa một bức tranh thủy mặc như cao tốc này.

Cao tốc Hạ Long - Vân Đồn (Quảng Ninh) với tổng mức đầu tư 12.000 tỷ đồng, chuẩn bị thông xe kỹ thuật sáng 30.12. 


Sau 3 năm thi công dự án đến nay gần như hoàn thiện tất cả các hạng mục. Vùng rừng núi hoang vu nối từ Hạ Long, huyện Hoành Bồ, thành phố Cẩm Phả được tô điểm thêm với con đường uốn lượn, nhìn đẹp như tranh. 


Dự án cao tốc Hạ Long - Vân Đồn có tổng chiều dài gần 60km. 


Cảnh sắc hai bên cao tốc nhiều đoạn trông rất đẹp mắt, hùng vĩ. 


Cao tốc có nền đường rộng 25m, vận tốc tối đa 100 km/h. Lúc thời tiết đẹp vào bình minh hay hoàng hôn, nơi đây không khác gì tranh thủy mặc. 


Đoạn đi qua cầu Cẩm Hải là một trong những địa điểm ngắm cảnh hai bên đường đẹp nhất tuyến cao tốc này. 


Các khu vực xung quanh con đường cũng rất đẹp. 


Toàn cao tốc có tổng cộng 4 nút giao, không bao gồm 2 nút giao đầu (nối Hạ Long) và cuối (nối Vân Đồn). 


Ước tính, hàng triệu mét khối đất đá đã được đào đắp. 


Việc xẻ núi, bắc cầu thực hiện đảm bảo đúng tiến độ. 


Hiếm có con đường nào ở Việt Nam, có cảnh đẹp như cao tốc Hạ Long - Vân Đồn. 


Công trình được coi là dự án trọng điểm đóng vai trò kết nối tam giác kinh tế Hà Nội - Hải Phòng - Quảng Ninh góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh Quảng Ninh cũng như vùng kinh tế trọng điểm Bắc Bộ.


Anh Chung

Miền Tây Nghệ An - Điểm đến lý tưởng mùa Đông

đăng 00:00, 16 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 01:34, 18 thg 1, 2019 ]


Thời điểm cuối năm, khi tiết trời trở lạnh cũng là lúc cảnh sắc các huyện vùng cao Tây Nghệ trở nên thơ mộng hơn hết thảy bởi sương, mây, hoa và khói tỏa ấm áp của những món đồ nướng đặc sản. Nếu còn đang băn khoăn chưa biết đi đâu trong mùa đông này, đừng ngại ngần lên kế hoạch một chuyến khám phá các bản làng vùng cao để trải nghiệm phong cảnh, văn hóa và ẩm thực đặc sắc. 


Mùa đông là thời điểm lý tưởng để khám phá các bản làng Tây Nghệ bởi cảnh sắc thiên nhiên vô cùng thơ mộng. Sương và mây huyền ảo len vào những ngói nhà và rừng cây tạo nên một bức tranh đẹp tựa truyện cổ tích. 

Với những chuyến đi ngắm cảnh, du khách có thể chọn chinh phục các cổng trời như cổng trời Mường Lống, cổng trời Sơn Tây để được chìm mình trong biển mây mờ ảo. 

Thời điểm cuối năm cũng là lúc những cánh rừng ở miền Tây chuyển mình thay lá tạo nên hình ảnh kỳ thú mà rất đỗi lãng mạn. 


Với địa hình miền núi vùng cao, mùa đông ở các bản làng miền Tây luôn có nhiệt độ thấp hơn các khu vực khác. Vào khoảng tháng 1, thời điểm lạnh nhất của mùa đông, các xã Tam Hợp (Tương Dương), Nậm Cắn, Nậm Càn, Na Ngoi (Kỳ Sơn) thường có tuyết rơi dày. Nếu may mắn, khách du lịch có thể chiêm ngưỡng những con đường ở khu vực biên giới với hàng cây phủ tuyết trắng hai bên như khung cảnh ở một vùng ngoại ô châu Âu. 



Cuối năm cũng là dịp các chợ phiên vùng cao đặc sắc được tổ chức. Khách du lịch sẽ có cơ hội hòa mình với đời sống của đồng bào dân tộc và thưởng thức những món đặc sản độc đáo. Chợ phiên Huồi Tụ, Mường Lống, chợ biên giới Nậm Cắn (Kỳ Sơn), chợ phiên Tam Thái (Tương Dương) là những điểm đến lý tưởng cho những ai muốn khám phá những màu sắc văn hóa mới lạ. 


Tại các chợ phiên vùng cao, bà con bày bán nhiều sản vật độc đáo như thổ cẩm, đồ đúc bạc, đồ lưu niệm làm tay. Chợ biên giới Nậm Cắn là một trong những chợ phiên nổi tiếng nhất vùng Tây Nghệ. Chợ họp ngày 14 và 29 hàng tháng. Chợ phiên này bày bán nhiều sản vật đặc sắc của cả người dân Việt Nam và nước bạn Lào, trong đó có cả rau, củ, quả được bà con thu hoạch từ chính những ngọn núi ở Kỳ Sơn. 

Đến với những phiên chợ vùng cao, du khách còn được thưởng thức nhiều món nướng ngon lành được nướng than hoa ngay tại chợ. 

Đi dạo qua những gian hàng ngập màu sắc, nghe tiếng nói cười của những cô gái vùng cao duyên dáng, thưởng thức xiên thịt nướng nóng hổi là những trải nghiệm khó quên với bất kỳ ai được một lần đến chợ phiên vùng cao. 


Mùa đông còn là mùa của lễ tết, của những ngày hội với đồng bào dân tộc. Mỗi gia đình người Khơ Mú thường chọn 1 ngày nào đó trong mùa Đông để tổ chức ăn Tết. Tết của người Khơ mú mang ý nghĩa vứt bỏ xui xẻo của năm cũ và cầu mong 1 năm mới tốt đẹp. Còn với người Mông, mùa đông là mùa nhàn rỗi, con trai con gái thường hẹn hò nhau trong những ngày nắng đẹp chơi ném pao, thổi khèn.



Thời tiết lạnh rất thích hợp để thưởng thức những món đặc sản vùng cao, trong đó nổi bật là những món nướng như gà, lợn. Thịt xiên nướng than hoa xì xèo là món ăn nhất định phải thử khi đến du lịch các bản Tây Nghệ. 

Ngoài ra, ẩm thực vùng cao còn có nhiều món đặc sản khác với truyền thống lâu đời, mang ý nghĩa tinh thần, được chính đồng bào dân tộc tự tay làm từ sản vật địa phương như cơm lam, bò giàng, lạp xưởng, cá suối nướng,… 


Thời điểm cuối năm, gần Tết Nguyên Đán là “thời điểm vàng” để du lịch khám phá những “thiên đường hoa” Tây Nghệ. 

Một trong những địa điểm nổi tiếng nhất với cộng đồng yêu du lịch xứ Nghệ có lẽ là thung lũng hoa Mường Lống. Cuối tháng 12, Mường Lống bắt đầu được phủ trắng trong sắc hoa mơ, hoa mận. Những ngôi nhà ngói sa mu của người Mông ẩn hiện trong tán hoa nở rộ trắng xốp như mây trở thành hình ảnh đẹp nên thơ của Mường Lống. 


Không chỉ nổi tiếng với cánh đồng hoa hướng dương ở Nghĩa Đàn, miền Tây xứ Nghệ còn gây ấn tượng bởi nhiều sắc hoa rực rỡ khác, nhất là vào thời điểm cuối năm. 


Với thời tiết vùng cao, tháng 12 cũng là lúc du khách đã được nhìn thấy những nụ đào nở sớm trên các sườn đồi, xen giữa những ngôi nhà của làng bản. 

Tháng 12 cũng là lúc hoa dã quỳ vàng nhuộm vàng cung đường Quốc Lộ 7 biên giới Việt – Lào. Hoa dã quỳ có tuổi thọ nở ngắn nhưng sắc vàng rực rỡ vô cùng ăn ảnh vẫn có quyến rũ khó cưỡng với nhiều nhiếp ảnh gia, người thích khám phá. Năm nay một địa điểm ngắm hoa dã quỳ mới nổi lên là cung đường biên giới từ thị trấn Mường Xén đến Cửa khẩu Quốc tế Nậm Cắn (Kỳ Sơn). Nhìn từ trên cao, cảnh sắc ở đây đẹp đến nao lòng với con đường cong cong như dải lụa uốn mình qua những khoảng sắc màu vàng, xanh, đỏ của hoa và cây. 

Nội dung: Hà Giang 
Ảnh: Thành Cường - Đức Anh - Nguyễn Thành - Trung Hà 
Thực hiện: Hà Giang 

Chuyện những dòng sông xứ Mộ Hoa

đăng 03:58, 13 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Những dòng sông thơ mộng, êm đềm trong mùa cạn và dữ dội trong mùa lũ. Sông là nơi tắm mát, cung cấp cá, tôm nuôi sống bao kiếp người ở xứ Mộ Hoa. Dòng nước từ sông tưới mát cho ruộng đồng, mang lại những mùa vàng trong mắt bao phận đời lam lũ…

Xứ Mộ Hoa thời khẩn hoang giờ đổi tên thành Đức Phổ. Nơi đây có bốn dòng sông: Lò Bó, Trà Câu, sông Trường và sông Thoa hòa dòng nước trước khi đổ ra biển qua cửa Mỹ Á. Sông như nguồn sữa của mẹ thiên nhiên nuôi sống bao đời người dân quê lam lũ.

1. Lò Bó là con sông bắt nguồn từ những dãy núi cao nằm ở vùng giáp ranh giữa hai huyện Đức Phổ và Ba Tơ. Nước từ khe suối nơi miền ngược hòa chung dòng trôi về xuôi giữa những đồng lúa mướt xanh và làng quê yên ả. Khi quê hương sạch bóng quân thù, bao người dân Đức Phổ cần mẫn xẻ núi, đào đất xây dựng hồ chứa nước Liệt Sơn gần thượng nguồn dòng sông.

Với diện tích lưu vực gần 37 km2, nguồn nước từ hồ Liệt Sơn tắm mát cho hàng ngàn mẫu lúa và hoa màu của cư dân trong vùng. Mặt hồ tựa tấm gương soi khổng lồ in hình nền trời xanh thẳm lơ lửng vầng mây trắng bay giữa chiều phai nắng. Những chiếc thuyền con lướt nhẹ trên mặt nước giữa ráng chiều hư ảo. Những mẻ lưới chìm vào làn nước xanh thẫm. Bóng hoàng hôn nhuộm mờ, cảnh vật chìm dần vào đêm.

Hồ chứa nước Liệt Sơn gần thượng nguồn sông Lò Bó 


Tôi cùng những người bạn quây quần bên đống lửa bập bùng cháy đỏ nơi mép nước mặt hồ trong đêm khuya vắng. Họ là những người thả nuôi và đánh bắt cá trong lòng hồ. Chuyện rì rầm trong đêm lẫn tiếng gió vi vu cùng cây lá. Ly rượu quê cay nồng làm ấm dần cơ thể trong đêm lạnh. Trăng thượng tuần hình lưỡi liềm treo đầu non tỏa sáng mơ màng. Tiếng cá quẫy làm xao động mặt hồ. Tiếng mang tác nơi rừng xa giữa mịt mờ tịch liêu, chợt nghe lòng xao xuyến. Tiếng vạc kêu sương lẻ loi gợi lên nỗi u hoài trong đêm trường hoang vắng…

Chiều hè thuở trước, từng bầy hoang thú nhẩn nha ven hồ, thưởng thức ngụm nước ngọt dịu sau cả ngày rong ruổi dưới tán rừng xanh. Cảnh xưa giờ đã lùi vào dĩ vãng bởi sự háu ăn của con người. Thú rừng trở thành đặc sản trong các nhà hàng, quán nhậu, dần vắng bóng giữa non xanh.

Mảng trăng gầy ngủ yên sau núi. Gà rừng cất tiếng gáy te…te gọi ánh hồng ở phương đông. Bạn vội vã bơi thuyền kéo lưới trước ánh đèn pin lấp lóa trên mặt hồ. Cá mè, chép, trôi, thác lác… mắc lưới bị lôi lên khỏi mặt nước lấp lánh vảy bạc. Thuyền quay vào bờ khi ánh bình minh ló dạng phía chân trời. Thương lái đón đợi nơi bến cá ngã giá bán mua rồi chuyển đến phiên chợ sớm. Đêm đã qua. Hồ Liệt Sơn chào đón ngày mới với nắng ban mai lấp lánh ánh vàng.

Sông Lò Bó phía hạ lưu hồ Liệt Sơn vẫn lặng lẽ xuôi dòng rồi hợp lưu với đầm Lâm Bình đổ vào sông Trường hướng ra biển. Nơi ngã ba sông nước ấy lượng tôm, cá khá phong phú, là nguồn thực phẩm chủ yếu hiện diện trong bữa cơm của người dân quanh vùng và chuyển đến phiên chợ làng xa. Đầm Lâm Bình còn là hồ điều tiết nước của sông Lò Bó, hạn chế ngập lụt vùng hạ du. Lũ về, nước từ sông chảy vào đầm nhấm chìm những cánh đồng bên cạnh chìm sâu trong làn nước. Ngưng lũ, nước lại chung dòng hướng về đông như bao đời vẫn thế.

2. Phía đông Ba Tơ với núi non hùng vĩ, chứa bao điều huyền dịu của tự nhiên. Bao suối khe dưới tán rừng mướt xanh góp nước tạo thành dòng sông Trà Câu tự thuở hồng hoang. Sông là chứng nhân lịch sử trong quá trình khai khẩn vùng đất Mộ Hoa thuở trước. Sử liệu cho biết, hơn 4 thế kỷ trước, Chánh đề lãnh, Vũ sơn hầu Huỳnh Công Thiệu, là tướng dưới quyền và là đồng hương của Chúa Nguyễn Hoàng, ở huyện Tống Sơn, phủ Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa. Trong công cuộc mở mang, khai phá đất phương nam, cụ được chúa Nguyễn giao trọng trách trấn thủ vùng đất phủ Tư Nghĩa. Cụ chiêu mộ hàng nghìn lưu dân cùng binh sĩ khẩn hoang, lập nên những xóm làng trên vùng đất mới.

Thuở ấy, nơi đây rất hoang vu với đất đai sình lầy và ẩm thấp, um tùm lau sậy, là nơi trú ngụ của rắn rết cùng nhiều loài dã thú hại người. Cụ cấp phát lương thực cho lưu dân đủ ăn để khuyến khích họ chung sức cùng binh sĩ mở mang vùng đất mới. Sau những tháng ngày nhọc nhằn khai phá, hơn 2.000 mẫu đất được cấp toàn bộ cho dân, khiến mọi người vui vẻ, ra sức cấy cày.

Cụ tổ chức “đào xẻ khe ngòi”, tạo nên hệ thống kênh mương dẫn thủy nhập điền, phục vụ tưới tiêu cho nhiều xứ đồng. Dòng nước trong xanh từ dòng sông Trà Câu tưới mát cho cho những cánh đồng lúa xanh mướt. Vùng đất sình lầy thành ruộng đồng cò bay thẳng cánh đem lại những mùa vàng trong mắt bao phận đời lam lũ. Lưu dân quần cư thành những xóm làng kéo dài từ phía nam sông Trà Câu đến đèo Bình Đê, giáp ranh tỉnh Bình Định.

Sông Trà Câu giờ vẫn xuôi dòng bên những làng quê đôi miền xuôi – ngược. Trên sông đôi chiếc thuyền con với ngư dân miệt mài buông – kéo lưới. Những bãi cát trắng phau phơi mình trong mùa cạn và chìm sâu trong nước ngày mưa lũ. Đôi bờ đê cỏ mọc lơ thơ oằn mình chống đỡ dòng nước cuồn cuộn từ thượng nguồn đổ về. Cư dân trong làng í ới gọi nhau đi cứu đê, bóng người nhạt nhòa trong mưa gió.

3. Sông Thoa, chi lưu của dòng Vệ giang, khởi nguồn giữa hai huyện Nghĩa Hành và Mộ Đức. Khi vào địa phận Đức Phổ, sông góp thêm nước của cả ba dòng Trà Câu, sông Trường và Lò Bó trước khi ra biển nên được xem là sông mẹ. Cuối dòng là làng chài Hải Tân, xã Phổ Quang và Khánh Bắc, xã Phổ Vinh với sau lưng là sông nước trôi xuôi, trước mặt là biển đêm ngày rì rào sóng vỗ. Cư dân trong làng bao đời cưỡi sóng vươn khơi hay với chiếc thuyền nhỏ cần mẫn chài lưới đánh bắt cá tôm trên sông.

Quăng chài bắt cá trên sông Thoa 


Sông Thoa mùa cạn như dải lụa mềm xanh màu da trời lấp lánh cát vàng dưới đáy lẫn bóng mây trắng lướt bay trong nắng chiều. Sông lững lờ trôi giữa đôi bờ phủ bóng tre xanh mướt, thổi gió mát rượi vào những ngôi nhà mái ngói rêu phong qua bao kiếp người. Có những đoạn, sông êm đềm uốn lượn bên cánh đồng lúa cùng với những vườn cây trái sum suê.

Sớm mai, những chiếc thuyền nhỏ của dân chài lướt nhẹ trên sóng nước. Nhịp gõ vào mạn thuyền trong sương sớm làm giật mình những cánh chim ngái ngủ vụt cánh bay từ những bụi cây ven bờ. Sản vật của dòng sông theo các mẹ, các chị lên chợ, vào bữa cơm của những gia đình vùng cao. Đổi lại là tương cà, rau quả cho bữa ăn hàng ngày, dăm miếng kẹo đậu phộng, vài chiếc bánh tráng cho con trẻ. 

Lũ về, nước sông chuyển sang màu nâu non, chở nặng phù sa từ núi non miền thượng vun đắp cho những cánh đồng, bờ bãi trước khi đổ ra biển lớn. Người dân í ới gọi nhau dùng gàu giây, gàu sòng, máy bơm để chống úng cho lúa và hoa màu. Những xóm làng vùng trũng, người dân lo thu vén, kê cao đồ đạc tránh lũ, lùa trâu, bò, heo, gà đến gửi nhờ nhà người quen ở nơi cao ráo.

Mùa lũ cũng là mùa cá về. Cá theo nước lên đường làng, vào tận vườn nhà đùa giỡn, khoe mẽ lôi cuốn bạn tình để sản sinh ra thế hệ nối tiếp. Những con chép, trắm cỏ, trôi, mè phơi lưng trên lạch nước cạn như mời gọi người đổ xô ra khỏi nhà dùng tay bắt cá trong tiếng reo hò đầy phấn khích. Trên những cánh đồng vừa thu hoạch, nhiều người dùng nơm, dó, giăng lưới bắt cá đẻ trên ruộng.

Những con thuyền chở đầy cá lướt nhanh trên sóng nước cho kịp buổi chợ mai. Mớ tôm, cá làm quà cho người thân và nhận lại trái đu đủ xanh, nắm rau hái vội cho mâm cơm “thêm xanh’ trong mùa lũ.

Sông hiền hòa trong mùa cạn và dữ dội trong mùa lũ, dòng nước vẫn cứ xuôi về biển. Sản vật của dòng sông là nhịp cầu nối giữa người với người, san sẻ cho nhau khó khăn, vất vả, như sợi tơ kết nối những tấm lòng. Bến nước, bãi tắm tuổi thơ luôn ẩn hiện trong ký ức mỗi người giữa bộn bề lo toan. Những bến đò tíu tít tiếng cười nói của con trẻ đón mẹ chợ xa trở về với dăm viên kẹo ngọt lịm cả tuổi thơ.

Những bến đò năm xưa tiễn người thanh niên lên đường ra trận, tiễn chân người con tha hương ra đi trong luyến nhớ. Bờ tre rủ bóng mát ven bờ là nơi nghỉ chân của người làng giữa trưa nắng, nơi hò hẹn để trai gái bén duyên vợ chồng. Những chuyến đò ngang, những chiếc cầu gỗ mỏng manh bắc ngang dòng sông gắn kết tình cảm đôi bờ càng thêm bền chặt. Sớm mai, nhịp cầu gỗ đón bước chân rập rình của đoàn người đưa rước dâu, những thanh gỗ kẽo kẹt tiễn đưa người con gái sang bên kia sông về nhà chồng.

Cừa biển Mỹ Á, nơi 4 dòng sông chung dòng nước đổ ra biển 


Ôi! Sông quê yêu dấu. Những tên sông: Trà Câu, Lò Bó, sông Trường, sông Thoa in đậm trong tâm thức của bao người con tha hương luôn thao thiết tìm về. 

Bài, ảnh: Trang Thy

Đèo Hải Vân – quyến rũ nhưng đầy thách thức

đăng 00:34, 10 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 01:02, 15 thg 1, 2019 ]

Ngày 8.1.2019, một xe khách chở 21 sinh viên khi đổ đèo Hải Vân đã lao xuống vực sâu khiến một nữ sinh thiệt mạng và 9 người bị thương nặng. Vụ tai nạn nghiêm trọng này một lần nữa đã dấy lên nguy cơ xảy ra tai nạn giao thông trên cung đường kỳ vĩ nhưng đầy thách thức này.


Đèo Hải Vân là ranh giới phân tách hai tỉnh Thừa Thiên – Huế và thành phố Đà Nẵng. Cung đường này dài hơn 20km, cắt ngang dãy Bạch Mã với nhiều khúc cua uốn lượn tạo nên nét đẹp hùng vĩ riêng biệt. Không chỉ có cảnh quan làm say đắm lòng người, đèo Hải Vân còn là chứng nhân của nhiều sự kiện lịch sử quan trọng, trên đỉnh đèo là Hải Vân Quan còn được mệnh danh là “thiên hạ đệ nhất hùng quan” được Nhà nước công nhận là Di tích lịch sử cấp Quốc gia. Chính vì vậy, đèo Hải Vân là địa điểm lý tưởng của nhiều bạn trẻ đam mê xê dịch, thích trải nghiệm và thử thách bản thân.

Cảnh đẹp hùng vĩ của đèo Hải Vân còn là địa điểm lý tưởng để chụp hình cưới. Ảnh: Áo cưới Đà Nẵng


Tuy nhiên, bên cạnh vẻ đẹp tuyệt vời, du khách và người dân địa phương cũng không khỏi ớn lạnh vì sự nguy hiểm của cung đường này. Nhiều đoạn đường quanh co, gấp khúc 180 độ, một bên là vách đá sừng sững, một bên là vực sâu thăm thẳm, dốc cao trượt dài. Buổi sáng chính là “giờ cao điểm” của những làn sương mù giăng kín cung đường khiến tầm nhìn bị hạn chế. Vào những ngày mưa bão hay sương mù dày, đường càng trơn trượt hơn. Vì nguy hiểm như vậy nên trên cung đường có không ít các đoạn đường cứu hộ 50m nằm ven những vách đá đồ sộ.

Cây thông cô đơn – điểm check-in nổi tiếng trên đèo Hải Vân. Các bạn trẻ chụp ảnh tại đây thường xuyên gây cản trở việc đi lại của các phương tiện giao thông. Ảnh: Thúy Hiền


Một đường cứu hộ 50m trên đèo Hải Vân. Ảnh: Thúy Hiền


Chú Thắng chủ quán nước Cây thông cho biết: “Vào những ngày thứ 7, chủ nhật có rất đông người lên đèo chơi và đặc biệt là trong những ngày lễ quán chú tiếp đón trên 300 người/ngày”. Chú Thắng còn cho biết thêm thời gian gần đây, đoạn đường này xảy ra vài vụ va chạm tuy không nghiêm trọng nhưng vẫn làm nhiều người bị xây xát, nhiều phương tiện hư hỏng.


Các bạn trẻ ngồi lấn đường chụp hình tại ngay đoạn gấp khúc 180 độ. Ảnh: Thúy Hiền


Thanh niên không đội mũ bảo hiểm chạy xe với tốc độ cao trên đèo. Ảnh: Thúy Hiền


Nhiều bạn trẻ đến với đèo Hải Vân hầu hết chưa lường hết được sự nguy hiểm tiềm ẩn từ cung đường này. Bạn Nguyễn Linh, sinh viên Đại học Đà Nẵng chia sẻ: “Đây là lần đầu mình đi đường đèo Hải Vân, cung đường này thật sự quá phù hợp để đi phượt, cảnh thì đẹp tuyệt”. Cùng nhóm với Linh, bạn Hạ Vĩ cũng cho biết thêm: “Mình đi đèo gặp những ngày có sương mù, cảnh trên đèo rất đẹp, giống Sa Pa nên mình rất thích. Trên đèo đôi khi các xe chạy vượt nhau hay đi lấn làn khá nguy hiểm nhưng mình nghỉ chỉ là số ít”. 

Mặc dù hầm Hải Vân được đưa vào sử dụng từ năm 2005 nhưng đến nay vẫn còn nhiều xe container, xe tải trọng lớn lưu thông trên đèo. Bởi vì đường vắng nên phương tiện chạy với tốc độ cao, nhiều bạn trẻ chạy xe máy ẩu, lạng lách đánh võng, thả phanh khi xuống dốc, có người thậm chí không đội mũ bảo hiểm. Thêm vào đó, việc nhiều khách du lịch đến chụp hình đứng tràn ra đường xe chạy gây cản trở cho việc lưu thông và dễ xảy ra tai nạn.

Các loại xe buýt du lịch là “khách quen” của cung đường này. Ảnh: Thúy Hiền


Vẻ đẹp hùng vĩ khiến du khách nước ngoài cũng không thể cưỡng lại được. Ảnh: Thúy Hiền


Trước dịp Tết nguyên đán sắp đến, lượng du khách trong nước và quốc tế đổ dồn về Đà Nẵng để tham quan, nghỉ dưỡng được dự đoán sẽ tiếp tục tăng cao. Vì vậy, du khách và người dân cần có ý thức đảm bảo an toàn cho mình và người khác khi tham gia lưu thông và tham quan du lịch trên đèo Hải Vân. Đặc biệt khi điều khiển xe máy qua đèo cần kiểm tra xe kĩ càng, tìm hiểu đường trước khi đi. Trong khi di chuyển dù đường vắng nhưng vẫn cần phải vững tay lái và giữ tốc độ an toàn.

Thúy Hiền

Kinh nghiệm khám phá bản vùng biên đẹp mơ màng Noọng Dẻ

đăng 18:11, 9 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Hai ngày cuối tuần là đủ cho các bạn trẻ thực hiện một chuyến khám phá cung đường Quốc lộ 7 đầy hoa, ngắm hoàng hôn vàng óng trên dốc Noọng Dẻ và trải nghiệm chợ phiên độc đáo.

Cách TP. Vinh 250km dọc theo đường Quốc lộ 7, dốc Noọng Dẻ nằm trên một trong những đỉnh núi cao nhất Nghệ An. Ảnh: Sách Nguyễn 


Phương tiện thuận lợi nhất để khám phá Noọng Dẻ là xe máy. Các bạn trẻ có thể "phượt" qua nhiều cung đường nên thơ với hoa dại dọc hai bên đường, chen giữa các bản làng nhấp nhô. Ảnh: Sách Nguyễn 


Trên tuyến đường từ Vinh đi Noọng Dẻ, những người yêu thích chụp ảnh có thể "check-in" với rừng săng lẻ, sông Nậm Nơn, cầu treo. Thời điểm cuối tháng 12 này cũng là lúc hoa trạng nguyên nở đỏ rực 2 bên đường lên dốc và đào xuân đã chớm nụ lác đác. Ảnh: Sách Nguyễn 


Sinh sống ở Noọng Dẻ là đồng bào dân tộc Thái, nhiều gia đình còn giữ nghề dệt thổ cẩm truyền thống. Đến đây, du khách có thể tận mắt nhìn thấy các khung dệt lâu đời và những công đoạn dệt vải cầu kỳ, độc đáo. Ảnh: Sách Nguyễn 


Những ngôi nhà sàn trong bản thường được điểm xuyết bởi dàn hoa thơ mộng. Sau một ngày tham quan, chụp ảnh, du khách có thể xin nghỉ lại tại nhà người dân nơi đây hoặc đến thị trấn Mường Xén, cách Noọng Dẻ 12km để ăn uống, nghỉ ngơi. Ảnh: Trung Hà 


Người dân Noọng Dẻ rất thân thiện, hiếu khách. Vào thứ 7, chủ nhật, khách du lịch sẽ được trải nghiệm chợ vùng biên độc đáo ở cửa khẩu Việt - Lào cách Noọng Dẻ 12km. Đây là nơi người dân mang các sản vật địa phương đến trao đổi, mua bán tấp nập. Ảnh: Trung Hà 


Gần dốc Noọng Dẻ là điểm ngắm cảnh cho phép du khách thả hồn vào dòng Nậm Mộ trong xanh uốn mình qua các dãy núi. Bên kia sông là lãnh thổ nước Lào. Ảnh: Hoàng Tuấn 


Đến Noọng Dẻ những ngày đẹp trời, bất cứ ai cũng bị quyến rũ bởi vẻ đẹp hùng vĩ mà cũng rất đỗi nên thơ của non ngàn. Ảnh: Sách Nguyễn 


Nơi đây đang dần trở thành một điểm hẹn du lịch mới được các bạn trẻ và những nhiếp ảnh gia yêu thích, trong đó có không ít du khách ngoại quốc tìm đến để trải nghiệm các màu sắc mới lạ. Ảnh: Sách Nguyễn 


Sách Nguyễn - Trung Hà - Hoàng Tuấn

Khám phá đường hoa xuyên hai quốc gia

đăng 20:48, 4 thg 1, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Bây giờ, mùa mưa lũ đã qua, huyện Kỳ Sơn bước vào mùa khô và cũng là mùa hoa. Hoa ở Kỳ Sơn tuyệt đẹp, mọc ven Quốc lộ 7, khiến bao khách phương xa mỗi lần qua đây không khỏi ngẩn ngơ. 

Con đường lung linh sắc hoa từ thị trấn Mường Xén đến Cửa khẩu Quốc tế Nậm Cắn (Kỳ Sơn). Ảnh: Thành Cường 


Từ thị trấn Mường Xén đi lên Cửa khẩu Quốc tế Nậm Cắn, những dốc núi xa xa phủ đầy cỏ lau trổ bông trắng xóa. Gần hơn ngay sát bên đường là miên man thảm hoa dã quỳ vàng rực rỡ. 

Hoa dã quỳ nơi đây có vẻ đẹp riêng, khác với những vùng miền khác: bông hoa to hơn, màu vàng tươi tắn... Mùa này, rất nhiều du khách yêu hoa tìm đến với Kỳ Sơn để được ngắm, chụp ảnh, “sống ảo” cùng màu vàng ngọt ngào của những bụi dã quỳ dưới cái nắng nồng nàn. 

Hoa dã quỳ nở vàng hai bên đường. Ảnh: Thành Cường 


Tại những bản làng trên đoạn đường cuối Quốc lộ 7 này, ngay trước sân nhà của bà con dân tộc Thái, Khơ mú, Mông..., hoa trạng nguyên đã nở đỏ rực. Người dân Kỳ Sơn rất thích trồng hoa, đó như một thói quen ăn sâu vào nếp sống của họ. Hoa Trạng Nguyên với người dân nơi đây mang ý nghĩa may mắn, bình an, đoàn tụ, niềm hạnh phúc, niềm tin tưởng vững bền vào tương lai... Không biết loài hoa có nguồn gốc từ Mexico này có mặt ở Kỳ Sơn từ bao giờ nhưng ngày nay nó đã tô đẹp, sưởi ấm thêm cho miền biên viễn Xứ Nghệ. 

Hoa Trạng nguyên nở đỏ trước hiên nhà đồng bào dân tộc Mông ở Kỳ Sơn. Ảnh: Đức Anh 


Tô điểm cho những ngôi nhà sàn, nhà gỗ nơi vùng biên này không chỉ có hoa trạng nguyên mà còn rất nhiều bông hoa mào gà đỏ tím, là vườn hồng quả bắt đầu ươm vàng chuyển màu chín đỏ, là những cây hoa loa kèn rừng rũ bông trắng muốt. 

Khác với hoa loa kèn miền xuôi, hoa ở đây cánh trắng hơn, mỏng manh hơn và dường như tinh khiết hơn. Trong sương sớm mai lơ đãng, du khách sẽ "rụng tim", trở thành thi sĩ vì... yêu mất rồi!

Khám phá đường hoa xuyên 2 quốc gia, du khách cần tính toán lịch trình để đến đây vào ngày Chủ nhật. Bên kia Cửa khẩu Quốc tế Nậm Cắn là phần đất của bản Đỉnh Đam, xã Noọng Hét, tỉnh Xiêng Khoảng, nước bạn Lào có một khu chợ đặc biệt mang tên chợ Hữu Nghị. Chợ được hình thành từ nhiều năm trước, nhằm thúc đẩy giao lưu văn hóa, thương mai của 2 quốc gia. 

Người dân 2 nước đến đây để được giao lưu, khám phá nét đẹp văn hóa của nhau. Ảnh: Đức Anh 


Chợ Hữu Nghị hội tụ đầy đủ những giá trị văn hóa tốt đẹp nhất. Người dân mang đến đây nhiều nông sản như gạo nếp, gà đen, lợn đen và các loại rau, củ, quả...; mang đến những tấm thổ cẩm đa sắc màu. Có 2 thứ đặc trưng nhất của chợ Hữu Nghị đó chính là món thịt nướng thưởng thức tại chỗ và bó cải ngồng nở hoa vàng li ti được hái về từ sườn núi cao. 

Món nướng là một nét đặc trưng của chợ Hữu Nghị. Ảnh: Thành Cường 


Nếu có thời gian và có sẵn hộ chiếu mang theo, du khách nên một lần đi tiếp sâu vào nội địa tỉnh Xiêng Khoảng. Ở đó, con đường hoa lại trải dài như bất tận. Hoa dã quỳ vàng rực những thung lũng. Trong vườn nhà, hoa đào mốc ở huyện Noọng Hét đã nở. Khí hậu cao nguyên Xiêng Khoảng “cho phép” hoa đào nơi đây nở 1 năm tới 3 lần... 

Cao nguyên Xiêng Khoảng ghi dấu rất nhiều chiến công anh hùng của quân tình nguyện Việt Nam giúp đỡ nước bạn năm xưa. Ngày nay, vẫn còn rất nhiều người lính, chuyên gia Việt còn nằm lại nơi đây chưa thể trở về đất mẹ. Xiêng Khoảng cũng bắt đầu vào mùa khô -mùa lễ hội và cũng là mùa hoa rực rỡ.

Có dịp khám phá đường hoa 2 quốc gia, du khách nên một lần tìm đến khám phá những thắng cảnh nổi tiếng của nước bạn, đó là: Thác Tạt Kha ở bản Khăng Phả Niên, huyện Noọng Hét. Thác mang vẻ đẹp nguyên sinh đầy mê hoặc, được đánh giá đẹp nhất nhì Đông Nam Á; là suối nước nóng Ban Nọi và Ban Nhầy ở huyện Mường Khăm. Suối nước quanh năm có nhiệt độ trên 60 độ C và cánh đồng Chum nổi tiếng thế giới vô cùng cuốn hút với những truyền thuyết, câu chuyện kỳ ảo...

Thành Chung - Thành Cường - Đức Anh

1-10 of 24

Comments