Những chuyến đi, những khám phá... và những điều suy tư...

Bài mới

  • Sông Cổ Cò là 'đường tơ lụa' nối Hội An và Đà Nẵng Đà Nẵng và Hội An từng được kết nối thủy lộ qua sông Cổ Cò. Nhiều kỳ vọng khi dòng sông bị bồi lấp hơn một thế kỷ ...
    Được đăng 02:29, 15 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Hồ Ba Bể thuở bình yên và tương lai ầm ĩ Có lẽ hiếm tuyến du lịch nào nhạt nhẽo, rẻ tiền và nguy hại như những gì mà du khách đang được hưởng hôm nay ở Ba Bể (Bắc Kạn ...
    Được đăng 02:20, 15 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Tìm cho ra 'tiên đào' trên non bồng núi thẳm Nghe đồn đào mèo Sơn La nức tiếng thơm ngọt, tôi quyết tâm tìm bằng được 'tiên đào' này trên non bồng núi thẳm. Cặp đào tiên chín mọng ở ...
    Được đăng 06:55, 12 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Ninh Thuận - từ 'ga trung chuyển' đến khát vọng thành điểm du lịch thế giới Vốn là điểm trung chuyển nghỉ chân, Ninh Thuận hiện có dáng dấp của trung tâm du lịch mới, thậm chí không chỉ dừng lại ở tầm quốc gia. Từ ...
    Được đăng 18:56, 9 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Đến Nam Du câu cá nướng ăn tại chỗ và nghe kể chuyện về đất đảo Quần đảo Nam Du níu chân du khách bởi nét đẹp hoang sơ và sự thật thà, chất phác của những “hướng dẫn bất đắc dĩ” là người dân địa ...
    Được đăng 01:42, 7 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 16. Xem nội dung khác »


Sông Cổ Cò là 'đường tơ lụa' nối Hội An và Đà Nẵng

đăng 02:29, 15 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Đà Nẵng và Hội An từng được kết nối thủy lộ qua sông Cổ Cò. Nhiều kỳ vọng khi dòng sông bị bồi lấp hơn một thế kỷ qua sắp được khai thông trở lại.

Một điểm vui chơi trên sông nước ở đoạn sông Cổ Cò chưa bị bồi lắng, chảy qua Hội An - Ảnh: TRƯỜNG TRUNG


Với nhiều lợi ích, hai địa phương đang tính toán, đầu tư để tận dụng cơ hội phát triển.

Kết nối các điểm đến quan trọng

Hiện nay, muốn khai thác đường sông từ Hội An ra Đà Nẵng phải theo dòng sông Vĩnh Điện với chiều dài gấp 3 lần dòng Cổ Cò xưa. 

Đó là lý thuyết, còn thực tế dòng sông này đã có đập ngăn mặn, thuyền không thể qua lại. 

Ông Trần Văn Khoa - giám đốc Công ty du lịch Jack Trần Tours, đơn vị chuyên khai thác du lịch tuyến đường sông ở Hội An - mong mỏi một ngày "con đường tơ lụa" qua sông Cổ Cò nối Hội An - Đà Nẵng sẽ thành hiện thực, bởi đây là một tiềm năng vô cùng to lớn để phát triển du lịch đường thủy.

"Sẽ là cơ hội lớn để làm các tour du lịch sinh thái trải nghiệm ven sông bởi phong cảnh hiện nay tại hai bờ có nhiều điểm rất đẹp. 

Đây chắc chắn là tuyến độc nhất vô nhị làm khách thích thú" - ông Khoa nhận định vì dòng sông này sẽ đi qua "khung cảnh Nam Bộ" trong rừng dừa Bẩy Mẫu ở Hội An. 

Du khách cũng có thể ghé dừng chân làm nông dân với vườn rau Trà Quế. Những người quan tâm còn có thể ghé thăm những sân golf đẳng cấp nhất thế giới. 

Khi ra tới Đà Nẵng, du khách dễ dàng lựa chọn để dừng chân ở bến thuyền bên ngọn núi Kim Sơn, từ đó thưởng ngoạn núi Non Nước hoặc ghé thăm khu di tích cách mạng căn cứ K20.

Một cây cầu bắc qua dòng sông Cổ Cò ở địa phận Đà Nẵng - Ảnh: TRƯỜNG TRUNG


Nhiều dự tính cho dòng sông

Dự án khơi thông sông Cổ Cò có tổng chiều dài khoảng 20km, trong đó đoạn đi qua tỉnh Quảng Nam có chiều dài khoảng 11km. 

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Lê Trí Thanh, phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, cho biết hai năm qua, chủ trương của tỉnh là cho phép một số nhà đầu tư phát triển đô thị ven sông có thể hút cát dưới lòng sông này để phục vụ san lấp và giải phóng mặt bằng. 

Tuy nhiên, đến cuối tháng 8-2019 sẽ chấm dứt việc này, việc đầu tư nạo vét lòng sông chuyển giao cho Nhà nước.

"Định hướng đầu tư 3 điểm ghé chân dọc sông này tại khu vực rừng dừa Cẩm Thanh, làng rau Trà Quế (Hội An) và một khu vực tại Điện Dương (Điện Bàn). 

Bên cạnh đó, ngoài 2 cây cầu đã có, chúng tôi dự kiến làm thêm những điểm nhấn kiến trúc trên 6 cây cầu mới" - ông Thanh nói.

Ông Nguyễn Anh Tuấn, phó giám đốc Ban quản lý dự án các công trình NN&PTNT Đà Nẵng, cho biết hiện nay việc nạo hút lòng sông Cổ Cò (qua địa phận Đà Nẵng) còn khối lượng khoảng 150.000m3 với chiều dài khoảng 100m.

Trong kế hoạch phát triển điểm đến, sản phẩm dịch vụ trên 8 tuyến du lịch đường thủy nội địa TP Đà Nẵng, tuyến sông Hàn đi Ngũ Hành Sơn trên sông Cổ Cò sẽ được đầu tư phát triển các dịch vụ tại điểm đến di tích cách mạng K20 gồm khu vực nhà chờ, khu mua sắm, khu ẩm thực, khu trải nghiệm nghề làm nông. 

Thời gian thực hiện dự kiến đầu tư vào quý 3-2019 và những năm tiếp theo.

Theo ông Lê Trí Thanh, sông Cổ Cò chảy theo hướng nam - bắc nên chỉ bị chênh lệch thủy triều, chứ không có xuôi hay ngược dòng. 

Việc sớm khơi thông dòng sông không những giải phóng được vấn đề môi trường do ao tù nước đọng gây ra, mà còn giải được bài toán thoát lũ khẩn cấp và chống xâm nhập mặn.

Sau khi đầu tư nạo vét lòng sông, ông Thanh cho rằng các khu đô thị sinh thái và điểm du lịch sẽ phát triển mạnh bởi hiếm có dòng sông nào gần biển, gần những khu nghỉ dưỡng đẳng cấp thế giới như Cổ Cò. 

"Trong tương lai, ngoài phát triển du lịch thì đô thị ven sông cũng sẽ phát triển mạnh theo hướng đô thị sinh thái, theo quy hoạch của Chính phủ" - ông Thanh nói.

Phối hợp quy hoạch điểm dừng chân

Dự án nạo vét sông Cổ Cò đoạn qua địa phận Đà Nẵng đã được ghi vốn thuộc danh mục các dự án của chương trình mục tiêu ứng phó với biến đổi khí hậu và tăng trưởng xanh giai đoạn 2016-2020. 

Về phía Quảng Nam, dự án sông Cổ Cò dự kiến có tổng kinh phí khoảng 1.000 tỉ đồng. 

Tại cuộc tiếp xúc mới đây vào cuối tháng 4-2019, lãnh đạo hai địa phương đã dự kiến khớp nối, thông luồng trước tháng 9-2020.

Ông Lê Trí Thanh đề xuất hai địa phương có sự phối hợp trong quy hoạch hệ thống các điểm dừng chân, vui chơi giải trí phục vụ phát triển du lịch dọc tuyến sông Cổ Cò hiệu quả nhất nhằm đẩy mạnh, khai thác tối đa tiềm năng du lịch đường sông của hai địa phương.

Dòng chảy đặc biệt

Đến cuối thế kỷ 19, dòng sông Cổ Cò vẫn là nơi kết nối vùng thị cảng non trẻ Tourane (Đà Nẵng) với Faifo (Hội An). Nhưng giờ đây, con sông chỉ ra dáng... sông ở hai đầu nối với sông Hàn (Đà Nẵng) và Thu Bồn (Quảng Nam).

Ông Hà Bình, người cao niên ở phường Điện Ngọc (Điện Bàn, Quảng Nam), cho hay cái lạ của dòng sông này là nó chảy theo trục nam - bắc, song song với biển. 

Những người cao niên như ông Bình vẫn mơ một ngày nào đó được nhìn thấy dòng sông trong câu chuyện của ông bà được sống lại, cho thuyền lớn chở khách thưởng ngoạn.

TRƯỜNG TRUNG

Hồ Ba Bể thuở bình yên và tương lai ầm ĩ

đăng 02:20, 15 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Có lẽ hiếm tuyến du lịch nào nhạt nhẽo, rẻ tiền và nguy hại như những gì mà du khách đang được hưởng hôm nay ở Ba Bể (Bắc Kạn).

Bến tàu trên hồ Ba Bể - Ảnh: NAM TRẦN


Chúng tôi đặt chuông lúc 5h, dù cậu lễ tân khách sạn nói trước là trời sẽ rất nhiều sương mù, nhưng với cái nắng nóng 39 độ C hôm trước dọc đường từ Hà Nội lên, viễn cảnh được mở cửa đón sương sớm và gió lạnh núi rừng hứa hẹn là một trải nghiệm thú vị. 

Khách sạn Sài Gòn Ba Bể mới mở được mấy ngày, con trai tôi phá lên cười khi nhìn biển hiệu tiếng Anh "Saigon Babe Hotel". Nhưng mấy khi có được cái tên khách sạn vừa nguyên bản, vừa thú vị thế.

Ký ức ngọt ngào

Suốt thời trẻ con, tôi luôn nghĩ về cơ hội đến Ba Bể. Ba tôi là một giáo viên địa lý, ông rất yêu thích việc nghiên cứu địa lý, tôi nhớ từ "địa mạo" được chép trong một cuốn sổ ghi chép của ông lúc tôi còn rất nhỏ, và một bức ảnh ông chụp trong một chuyến đi khảo sát vùng núi đá phía Bắc với giáo sư Hoàng Thiếu Sơn, mà tôi tin là chụp ở Động Puông trên sông Năng. 

Trong những bài đọc thời trẻ con của tôi, luôn có hình ảnh những chiếc thuyền độc mộc lướt đi trong sương sớm, và những bóng áo chàm xanh lững lờ trên mặt hồ trong veo... 

Nhưng trong rất nhiều năm, tôi đã không đến đây, dù vẫn lang thang quanh những nẻo đường Tây Bắc - Việt Bắc. Bao nhiêu năm, sông Năng và hồ Ba Bể vẫn ở đấy, tiếng mái chèo khua nước, tiếng lộc cộc gõ vào mạn thuyền trên mặt hồ tĩnh lặng luôn là ký ức ngọt ngào.

Mấy năm trước, đường sá xa xôi có lẽ là thứ lớn nhất ngăn cản chúng tôi dừng lại lâu hơn ở Ba Bể trên một chuyến đi dọc đường 279. 

Lúc ấy, chúng tôi đã dừng lại ở Ba Bể vào lúc trời tối hẳn, hi vọng có thể vòng qua đỉnh Yên Ngựa sang Tuyên Quang, nhưng đến sáng thì đường (lúc ấy đang làm) lại tắc vì một cái máy xúc bị hỏng, "đẩy" chúng tôi đi sâu vào rừng quốc gia Ba Bể sau một đêm ngủ lại. 

Tôi đã trở lại Ba Bể nhiều lần sau đó, nhưng đều chưa có một chuyến đi chỉ dành riêng cho Ba Bể.

Tuần trước, tôi rủ các cậu con trai lên đường. Chúng tôi cần một đêm ngủ tốt để dậy sớm, chèo thuyền trên tuyến chúng tôi đã dự kiến từ rất lâu, dọc sông Năng vào hồ Ba Bể. 

Đây không phải lần đầu tiên chúng tôi chèo thuyền trên sông Năng. Tết 2016, chúng tôi đã dừng chân ở Puốc Lốm, thả kayak xuống sông Năng và chèo qua động Puông, nhưng trời tối nên chúng tôi chỉ đến được Khuổi Tăng rồi lại buộc thuyền lên xe đi tiếp.

Lần này thì khác, đường đến Ba Bể đẹp và dễ chịu. Mất độ hơn 3 tiếng để từ Hà Nội đến Ba Bể, nhưng là ba giờ rất dễ chịu, vì đường đi tốt và cảnh sắc hấp dẫn.

Vẻ đẹp tự nhiên và tĩnh lặng

Chúng tôi có vẻ là số ít trong những khách đầu tiên của khách sạn mới mở mấy ngày, mở cửa phòng là mùi thơm rất dịu dàng của sen. Một bình sen tươi cắm trên bàn phòng khách, hỏi ra mới biết sen đấy được hái từ đám sen mới được khu nghỉ trồng năm ngoái, nơi trước đây là cái hồ cảnh nhỏ đầy nòng nọc của nhà khách vườn quốc gia.

Bữa tối thêm chút thi vị với món bí thơm địa linh bùi, giòn tan, cậu lớn nhà tôi gọi thêm bát canh nữa và hỏi thêm, liệu ngày mai có được ăn canh bí tiếp không. Tất nhiên là có rồi, không chỉ thế, chúng tôi còn mang theo mấy quả bí địa linh về xuôi...

5h, trời đầy sương mù. Chúng tôi mang theo chút đồ ăn sáng, mấy cái cơm lam, mấy quả trứng luộc, ít bánh ngải cứu... 5h30, chúng tôi ra đến bến đò Puốc Lốm. Khi chèo ra giữa dòng, sương mù vẫn che khuất đỉnh núi trước mặt. Sông Năng đang mùa nước lên, chảy khá xiết, những xoáy nước lớn sẽ làm cho người mới chèo gặp chút ít khó khăn, sợ hãi khi sông tiến vào vách đá, nhưng chúng tôi thích thú với những thử thách nho nhỏ ấy.

Hồ Ba Bể - Ảnh: NAM TRẦN


Tôi sẽ nhớ buổi sáng tinh mơ trên sông Năng, với tiếng gà le te gáy ở đâu đó ngoài Khuổi Tăng vọng vào, thuyền của chúng tôi qua động Puông khi trời vẫn tối và mây mù còn phảng phất bên kia động, tiếng bò con gọi mẹ ở một bãi bên sông... 

Tất cả những thứ ấy, cùng những tán cây cổ thụ ngả xuống sông, những ngọn núi đá dựng dứng hai bên với mây mù vờn ngang đỉnh, một dãy núi trước mặt ẩn hiện như bức tranh thủy mặc.

Gần đến chỗ rẽ vào hồ, dù mây núi vẫn còn, bức tranh thủy mặc tuyệt vời ấy bị phá tan bởi tiếng máy phành phạch của những cái thuyền máy từ trong hồ đi ra, chắc là đi về phía Puốc Lốm để đón những đoàn khách du lịch đầu tiên. 

Có lẽ hiếm tuyến du lịch nào nhạt nhẽo, rẻ tiền và nguy hại như những gì mà du khách đang được hưởng hôm nay ở Ba Bể. 

Bạn sẽ được lên một cái thuyền vỏ sắt, động cơ chạy dầu ầm ĩ, với chừng 500.000 - 600.000 đồng. Những cái thuyền ấy sẽ đưa khách đi qua hồ, đến Ao Tiên - nơi là một vũng nước đọng trên những dãy núi đá đã bị ô nhiễm nặng nề, với rác ở khắp nơi. 

Du khách cũng sẽ được đưa đến đền An Mạ, vốn là một chỗ cầu cúng của người địa phương, để cầu cúng. Họ hầu như không thể nhìn thấy gì nhiều, không cảm thấy gì nhiều với lịch trình ồn ào ấy, bởi Ba Bể sẽ chỉ hấp dẫn ở vẻ đẹp tự nhiên và sự tĩnh lặng của nó...

Chúng tôi có chút khó khăn nhỏ khi rẽ vào hồ. Mấy hôm trước có lũ về nên nước từ hồ ra sông Năng chảy khá xiết, cần chút nỗ lực để thuyền không trôi ngược, nhưng những gì sau đó là phần thưởng tuyệt vời, với mặt hồ lấp lánh, tĩnh lặng, núi hai bên ẩn hiện, sương mù phảng phất trên mặt hồ... Bố con tôi dừng thuyền, gác mái chèo ăn sáng ở một khúc eo ở Pé Lầm. 

"Bữa sáng tuyệt nhất" - con trai tôi nói. Cũng phải thôi, giữa tĩnh lặng núi rừng với mây mù vờn quanh dãy núi trước mặt, thi thoảng có tiếng chim rừng đâu đó từ vách núi sau lưng. Bữa sáng với ống cơm lam chấm muối vừng và tráng miệng bằng bánh ngải cứu trong khung cảnh ấy, với chút mồ hôi sau những nỗ lực chèo ngược dòng, quả nhiên là rất tuyệt.

Chúng tôi chẳng thể chèo nhanh hơn trong hồ, bởi cứ một đoạn lại phải dừng lại, để không bị tiếng khuấy nước quấy rầy, để mặt hồ trong veo không bị vỡ vụn bởi mái chèo khua nước, và để tận hưởng những gì không thể chụp được vào những bức ảnh...

Vĩ thanh

Trong bữa sáng muộn sau đó ở khách sạn, tôi gặp Hiếu, chàng trai Sài Gòn ra quản lý khách sạn ở Ba Bể, chia sẻ với Hiếu không chỉ về những trải nghiệm thú vị của một chuyến chèo kayak trên sông Năng vào hồ và quanh hồ, mà còn về một tương lai, có vẻ như không tươi sáng lắm của viên ngọc xứ Việt Bắc này.

So với chuyến chèo trên hồ vài năm trước, năm nay đã có cả đám váng dầu lớn và rất nhiều rác trên mặt hồ, trong vùng nước giữa đảo An Mã, Bà Góa và bến thuyền. Số thuyền vỏ sắt tăng lên nhiều, tiếng máy động cơ thuyền cùng sự lười nhác của du khách trong những chuyến đi gần như vô nghĩa trên hồ, có lẽ sẽ sớm giết chết Ba Bể, như thứ đã và đang xảy ra với Ao Tiên. 

Vốn là một cái hồ nước tự nhiên nhỏ giữa nhiều đỉnh núi giữa hồ Ba Bể và sông Năng, giờ đây Ao Tiên đầy rác và trở thành một ao nước tù đọng ô nhiễm.

Câu chuyện tương tự cũng đang xảy ra ở Bó Lù, bản người Tày ven hồ này đang ngày một nhiều nhà bêtông hơn, không còn sự hấp dẫn của những ngôi nhà sàn lợp ngói của người Tày ẩn hiện bên sườn núi đá. Cũng may là bản Pắc Ngòi còn nhiều mái nhà và vài bóng áo chàm, cất giữ lại một chút hấp dẫn của Ba Bể.

Chắc chắn là tôi sẽ còn trở lại, cho một chuyến chèo thuyền giữa mùa lúa chín, từ Pắc Ngòi qua hồ ra sông Năng, về phía thác Đầu Đẳng. Ba Bể còn rất nhiều thứ để khám phá, để tận hưởng, từ những chuyến trekking trong vườn quốc gia, đi bộ sang Pắc Ngòi và Bó Lù. 

Nhưng hơn cả, chúng tôi mong Ba Bể sẽ được bảo vệ, trước khi những chiếc thuyền máy vỏ sắt phá tan tĩnh lặng và cả sự sạch sẽ của mặt hồ, có thể sẽ ngày một đông hơn nữa...

PHẠM QUANG VINH

Tìm cho ra 'tiên đào' trên non bồng núi thẳm

đăng 06:55, 12 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Nghe đồn đào mèo Sơn La nức tiếng thơm ngọt, tôi quyết tâm tìm bằng được 'tiên đào' này trên non bồng núi thẳm. 

Cặp đào tiên chín mọng ở bản Hua Pư, xã Chiềng Nơi, Sơn La


Khắp các chợ Bắc, Nam, chợ đầu mối trái cây Long Biên (Hà Nội) đều lắc đầu quầy quậy khi tôi hỏi về đào mèo. Mua vé máy bay giá rẻ ra Hà Nội, lên xe giường nằm qua Hòa Bình, tới quốc lộ 6, tôi đã thấy hai bên đường đầy các gùi đào của dân bản đem ra bán. Đào da láng, ửng đỏ, ửng vàng tràn ngập, đào Pháp lai đào mèo to no tròn bắt mê, nhưng không có đào mèo.

Đến Sơn La, tôi hỏi tùm lum tá lả, từ ông xe ôm, bác lái xe buýt, các bà bán trái cây ngoài chợ đều nhận một câu trả lời: "Đào mèo đã tuyệt chủng rồi, không có đâu, đừng tìm vô ích". 

Một cây hoa hồng cổ


Tôi ghé qua vườn hồng Nguyệt Điện ở Chiềng Mun, xã Mai Sơn thì bớt buồn ngay khi lạc giữa cánh đồng hoa hồng bát ngát. Vạn sắc trăm vẻ đẹp lộng lẫy, đỏ thắm, hồng nhạt, hồng đào, vàng chanh, tím, cam… Không ngờ nơi hoang sơ cùng cốc này mà lại có một biển hồng tuyệt sắc như vậy. Nhất là các gốc hồng Sơn La cổ thụ cao hơn 3 mét, hoa phủ kín từ gốc tới ngọn, đỏ rực trời. 

Ông bà chủ tâm sự yêu hồng, mê hồng, mới lập ra vườn hồng cổ Sơn La này.

May mắn hơn, khi nghe tôi muốn tìm cây đào mèo, ông bà lập tức gọi hai anh chuyên săn đào cổ chở tôi đi. Nhọc nhằn gian khổ vượt hơn 150 cây số, chúng tôi vô tận các bản hẻo lánh lùng kiếm vườn đào mèo.

Cây đào ở Nà Phặng (Chiềng Nơi, Sơn La)


Phong cảnh non nước hữu tình, núi cao chập trùng, rừng thẳm vây quanh, vực sâu với các con suối róc rách, những cánh đồng ngô bậc thang uốn lượn khiến tôi mê mẩn quên cả mệt nhọc. Bản Huổi Do, Bản Phé, Cho Cong, Pá Hốc, Phiêng Khá, Bản Thẳm, Phiêng Khôm, Nà Phặng, Huổi Lặp, Hua Pư của xã Chiềng Nơi lần lượt lướt qua.

Theo tay anh Công - người dẩn đường - chỉ, tôi mừng húm khi thấy một cây đào đầy trái lủng lỉu. Quả nào quả nấy duyên dáng, bé nhỏ, đuôi nhọn, giữa trái có đường chia hai, chạy dài xuống như trái tim. Lông tơ phơn phớt phủ kín trái đào, mượt mà tựa nhung. 

Rong ruổi dưới cái nắng Sơn La thiêu đốt hơn 20 cây số nữa, chúng tôi mới tới một bản hẻo lánh, chỉ loe hoe vài mái nhà gỗ nghèo nàn. Chủ nhà đi vắng, có 5-6 em bé tung tăng chạy giỡn. 

Đào ở bản Lũng Xá (Lóng Luông, Mộc Châu, Sơn La )


Nơi đây mới chính là vương quốc đào mèo cổ xưa. Cây nào cũng cao vút, xum xuê trái, gốc mốc xanh, rêu bám đầy. Trái vừa chín tới có da phơn phớt ửng hồng, nước ngọt mát lịm, làm tôi sảng khoái, quên hết mệt nhọc dặm trường. 

Cơm đào róc hạt, chính giữa đỏ au, màu đỏ huyền diệu quyến rũ khôn cùng. Trái xanh bé tý cũng chua dôn dốt chứ không đắng, dòn rụm, nhai rao ráo cả chục trái liền chưa đã thèm.

Không khí nơi đây thật trong lành, tiếng chim hót rít rít vang lừng. 

Chùm đào sắp chín ở bản Huổi Lặp, xã Chiềng Nơi, Sơn La


Đường về, tôi ghé qua một quán cơm bề ngoài đơn sơ, nhưng đồ ăn ngon bá cháy. Đọt su mới hái luộc, chấm tương Mèo khỏi chê. Gà rừng luộc trộn chanh rừng thơm nứt mũi, canh măng ăn hoài chả ngán. Giá bữa ăn khiến tôi sửng sốt, chỉ 200.000 đồng cả mâm, ba người chén no nê không hết.

Hôm sau tôi đáp xe đi Vân Hồ - Mộc Châu. Không hổ danh vương quốc của đào, vườn đào bạt ngàn chạy dài khắp đồi thoai thoải, phủ kín sườn núi. Chạy xe máy dọc vô các bản có thể thấy các cây đào rực đỏ trái, có thể dừng xe vói tay hái được. 

Anh Nam rất quen với các chủ vườn đào, chở tôi dạo quanh xã Lóng Luông - Vân Hồ - Mộc Châu. Đào lai Pháp, đào hoa đế cắt cành bán tết khá nhiều. Nhưng đào mèo vẫn biệt dạng. 

Tìm đỏ mắt, anh Nam mới đưa tôi vô được một vườn đào mèo. Trái vườn này to, ngọt nước. Tôi vừa ăn vừa hái một gùi to hơn 10kg để đem về, mà chủ vườn chỉ tính 20.000 đồng/kg. 

Chủ vườn nói đào mèo sở dĩ hiếm khi tới tay của người dưới xuôi do chỉ ăn được khi chín trên cây, hoặc chưa chín. Lìa cành chừng 2 ngày, trái đào mềm dễ sâu trong ruột. Ngày nay người ta trồng đào lai nhiều vì năng suất cao, vận chuyển quả đi xa được.

Vương quốc của nàng tiên đào mèo còn lắm thứ để du hí, các thác Dải Yếm, thác Tát Lâu cách cửa khẩu Lóng Sập không xa, thác Chiềng Khoa - Vân Hồ, thác Tạt Nàng nằm tại Bản Phụ Mẫu I, xã Chiềng Yên - Vân Hồ…

Rồi đồi chè xanh mướt bạt ngàn, trang trại bò sữa, rừng thông bản Áng. Suối, thác vô danh nhiều vô kể, đi cả tuần lễ chưa chắc đã hết.

Đồi núi chập chùng ở tỉnh Sơn La



Một cây hồng cổ


Mận ở Phiêng Khôm, xã Chiềng Nơi, Sơn La


Thác Dải Yếm ở Mộc Châu


Mách nhỏ: 

Bạn nên đi Sơn La - Mộc Châu - Vân Hồ vào cuối tháng 6 dương lịch. Đây mới là mùa đào mèo chín rộ.

Muốn thăm vườn đào, bạn hỏi chủ các khách sạn nhà nghỉ tìm người chở. Đừng đi một mình, khó tìm vườn đào.

Đồ ăn Sơn La - Mộc Châu cực kỳ rẻ. Đừng bao giờ vô nhà hàng, sẽ bị chặt đẹp.

Bạn nên đi xe giường nằm từ Hà Nội lên thẳng Sơn La. Chơi 1-2 ngày rồi có rất nhiều xe đi về Mộc Châu.

Giá nhà nghỉ ở Sơn La - Mộc Châu: 50.000 đồng/phòng tập thể 10 người. 200.000 đồng/người/ phòng riêng đủ tiện nghi.

Bài và ảnh:DƯƠNG VĂN MINH LỘC 

Ninh Thuận - từ 'ga trung chuyển' đến khát vọng thành điểm du lịch thế giới

đăng 18:56, 9 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Vốn là điểm trung chuyển nghỉ chân, Ninh Thuận hiện có dáng dấp của trung tâm du lịch mới, thậm chí không chỉ dừng lại ở tầm quốc gia. 

Từ "ga trung chuyển" năm xưa...

Phía Bắc giáp Nha Trang, phía Tây kề Đà Lạt và phía Nam nối liền Bình Thuận, Ninh Thuận vốn được coi là "ga trung chuyển" của tam giác du lịch Nam Trung Bộ. Gần một thập kỷ trước, các công ty lữ hành tại những thành phố lân cận thường đưa du khách tạt qua nơi này tham quan trong ngày. Từng đoàn khách đi trên chiếc xe bus 45 chỗ, họ tranh thủ chụp ảnh, vội vàng mua vài chùm nho làm quà rồi nhanh chóng lên xe quay trở lại điểm du lịch chính.

"Du lịch Ninh Thuận từng rơi vào thế con gà - quả trứng và vòng luẩn quẩn của một điểm trung chuyển, bởi không sẵn cơ sở lưu trú, du khách không thể ở lại. Trong khi đó, với những chất liệu khai thác du lịch đa dạng và hấp dẫn, Ninh Thuận có khả năng giữ chân du khách ít nhất một tuần", ông Nguyễn Đức Chi - Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Crystal Bay - nhớ lại thời điểm tập đoàn nhìn ra tiềm năng của "miền đất hứa".

Ninh Thuận thu hút du khách bởi những bãi biển nguyên sơ, nước trong vắt. 


Năm 2016, sau thời gian Crystal Bay khảo sát điểm đến mới, những đoàn khách quốc tế đầu tiên đã đáp xuống sân bay quốc tế Cam Ranh thăm thú Ninh Thuận, hoặc từ khu nghỉ dưỡng Riviera của tập đoàn này tại Cam Ranh, Khánh Hoà.

Các phòng trống của hầu hết các khách sạn ba sao tại Ninh Thuận đều được Crystal Bay mua để phục vụ du khách mảng lữ hành. Trong vòng vài tháng, Ninh Thuận được nhắc tên liên tục trên nhiều diễn đàn du lịch tại các quốc gia Đông Âu.

Trên đường phố Phan Rang, những hàng quán bắt đầu trưng thêm biển hiệu bằng tiếng Nga. Tuy nhiên, khi Crystal Bay tiếp tục đưa thêm du khách về Ninh Thuận thì bài toán lớn được đặt ra: số lượng và chất lượng phòng lưu trú chưa đủ để đáp ứng nhu cầu.

Giấc mơ về điểm đến mới tạm thời được bỏ ngỏ trong sự nuối tiếc của nhiều du khách và các công ty lữ hành đối tác tại nước ngoài. Thế nhưng, những kế hoạch thú vị và dài hơi với tầm nhìn phát triển du lịch bền vững bắt đầu được mở ra.

Cảnh diêm dân khai thác muối nhìn từ trên cao. 


Khát vọng trở thành điểm du lịch mới của thế giới

Trong thách thức luôn tiềm ẩn cơ hội. Nhiều lãnh đạo cấp cao Crystal Bay cùng thảo luận về chiến lược phát triển mới cho tập đoàn và du lịch Ninh Thuận. Bà Nguyễn Thị Duyên - Tổng Giám đốc Công ty Crystal Bay Hospitality - cho biết" "Trong các điểm đến trên thế giới mà chúng tôi khai thác, khu vực phía Nam và Nam Trung Bộ của Việt Nam được yêu thích nhất. Năm ngoái, chúng tôi sử dụng 4,3 triệu phòng mỗi đêm tại Nha Trang, Bình Thuận và Phú Quốc. Du khách Đông Âu nếu đã yêu thích một điểm đến, kỳ nghỉ năm nào họ cũng sẽ quay lại đó. Thậm chí, họ còn giới thiệu bạn bè, người thân. Đó là lý do tỷ lệ quay lại của du khách tại Cam Ranh Riviera Beach Resort & Spa hay Sailing Bay Mũi Né thường rất cao. Nhóm khách này thường lưu trú 12-15 ngày.

Do đó, hàng loạt câu hỏi được đặt ra cho khối phụ trách kinh doanh khu vực Nam Trung Bộ là: chúng ta có nên gợi ý du khách tới một điểm cố định từ năm này qua năm khác không? Chúng ta sẽ thiết kế hành trình thế nào với 15 ngày để họ có thể trải nghiệm nhiều nhất với cùng chi phí bay? Việc Ninh Thuận với nhiều chất liệu khai thác du lịch, lại nằm ở vị trí thuận lợi có ý nghĩa ra sao? Phải làm gì để có thể tiếp tục đưa khách quay lại Ninh Thuận?...

Với chiến lược kết nối tour Thái Lan và Ấn Độ, điểm đến mới Ninh Thuận sẽ cần có diện mạo khác. Ninh Thuận sau đó đã có tên trong danh sách các vùng đất tiếp theo được Crystal Bay đầu tư xây dựng hệ sinh thái điểm đến.

Hàng loạt dự án lớn của Tập đoàn Crystal Bay và đối tác được khai thác tại Ninh Thuận. 


Các đơn vị tư vấn hàng đầu thế giới cũng được mời đến Ninh Thuận. Loạt dự án được nghiên cứu kỹ lưỡng, lên kế hoạch và triển khai ngay sau khi được cấp phép. Trong đó, SunBay Park Hotel & Resort Phan Rang là tổ hợp du lịch đầu tiên được xây dựng tại Ninh Thuận với tổng số vốn lên tới 4.500 tỷ đồng. Mô hình Apart Hotel mang đến hệ sinh thái 101 tiện ích tiêu chuẩn quốc tế 5 sao như công viên nước, khu mua sắm, khu spa, 9 hồ bơi vô cực, 9 nhà hàng Âu - Á, Skybar, vườn hoa trên cao, vườn hoa nhiệt đới, khu công viên phức hợp ven biển... Tổ hợp dự kiến đi vào vận hành tháng 6/2021.

Những động thái đầu tiên của Crystal Bay cùng thành công trong thử nghiệm năm 2016, tín hiệu từ sự thay đổi thị hiếu du lịch của du khách, sự phát triển nóng của các thành phố du lịch lân cận cùng tiềm năng ngày càng sáng rõ của Ninh Thuận... tất cả đều nằm trong tính toán của các nhà đầu tư và phát triển du lịch trong và ngoài nước.

Năm 2018 khép lại, thu nhập xã hội từ hoạt động du lịch của Ninh Thuận đạt 1.050 tỷ, nếu đặt cạnh Nha Trang (Khánh Hòa) hay Đà Lạt (Lâm Đồng), con số này có phần khiêm tốn. Nhưng cho thấy du lịch Ninh Thuận ngày càng khởi sắc, tăng 18,9% so với năm 2017, tương đương 2,19 triệu lượt, tăng 15,3% so với 2017 và còn tiếp tục tăng trong năm nay.

Khát vọng của du lịch Ninh Thuận không dừng lại ở điểm du lịch trong nước mà trở thành điểm đến quốc tế với những quy hoạch chiến lược và các dự án mang tầm quốc tế.

Du lịch Ninh Thuận dự kiến tăng vọt trong năm nay. 


Vạn Phát

Đến Nam Du câu cá nướng ăn tại chỗ và nghe kể chuyện về đất đảo

đăng 01:42, 7 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Quần đảo Nam Du níu chân du khách bởi nét đẹp hoang sơ và sự thật thà, chất phác của những “hướng dẫn bất đắc dĩ” là người dân địa phương. 

Du khách đến từ Hà Nội trải nghiệm du lịch tại bãi cây Mến, xã An Sơn, H.Kiên Hải, Kiên Giang. BÁCH HỶ 


Trải nghiệm thú vị 

Sau gần 2 giờ di chuyển bằng tàu cao tốc tại bến tàu Rạch Giá (Kiên Giang), chúng tôi đến quần đảo Nam Du thuộc xã An Sơn, H.Kiên Hải (Kiên Giang). Đã hẹn trước, chúng tôi đến nhà ông Trần Văn Hoàng (42 tuổi) - “thổ địa” xã An Sơn để nghỉ ngơi và nhờ ông làm hướng dẫn viên cho những ngày trên đảo. 

Giống chúng tôi, bà Phạm Thị Hương (45 tuổi, ngụ Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội) cũng cùng bạn bè có chuyến du lịch 3 ngày tại quần đảo Nam Du. Qua mạng xã hội Facebook, bà Hương và bạn bè đến nghỉ tại nhà ông Hoàng để ông hướng dẫn cho nhóm 7 người của bà trải nghiệm những ngày ở xã đảo. 

Sau 3 ngày tham quan, nghỉ dưỡng ở xã đảo, bà Hương nhận xét: “Ở xã An Sơn, cảnh đẹp, hoang sơ. Hải sản vừa tươi, vừa rẻ và sự mến khách của người dân địa phương là điểm tôi rất thích khi đến đảo”. 

Du khách nướng cá do mình tự câu được tại ấp Hòn Heo, xã Sơn Hải, H.Kiên Lương, Kiên Giang. BÁCH HỶ 


Bị thu hút bởi cảnh đẹp ở xã An Sơn và hào hứng khi lên tàu ra biển để câu cá, ông Trần Minh Quân (46 tuổi, ngụ Q.Hoàn Kiếm) chia sẻ: “Chúng tôi được anh Hoàng giới thiệu điểm đến khi du lịch ở xã đảo và thưởng thức đặc sản đất đảo do gia đình anh chế biến. Đến xã đảo An Sơn, chúng tôi tắm biển, câu cá, thú vị nhất là ăn bát cháo cá từ chính con cá do tôi câu được”. 

Tối đến, bên ánh lửa trên bờ biển, nhóm của bà Hương được những “thổ địa” của xã đảo kể câu chuyện về đất đảo như: địa danh Mũi Giếng Tiên, huyền thoại cá Ông… 

Gia đình ông Trần Trung Vĩnh và ông Lê Trung Hưng (cùng ngụ Q.Ninh Kiều, TP.Cần Thơ) chọn xã Sơn Hải, H Kiên Lương, Kiên Giang làm điểm nghỉ dưỡng cho 2 gia đình gồm 8 người. Cả 8 người nghỉ tại nhà bà Tăng Thị Tuyết Em (47 tuổi, người dân địa phương). 

Du khách được người dân địa phương giới thiệu về bộ xương cá Ông ở xã An Sơn, H.Kiên Hải, Kiên Giang. BÁCH HỶ 


“Chúng tôi được nghe chủ nhà kể về tên gọi, vùng đất, những câu chuyện thú vị về biển, đảo. Các con của tôi được tìm hiểu cách đánh bắt, chế biến hải sản của người dân địa phương để hiểu hơn về cuộc sống lao động”, ông Vĩnh cho biết. 

Những “hướng dẫn viên bất đắc dĩ” 

Đối với các xã đảo nhỏ, việc đầu tư phát triển du lịch của các doanh nghiệp chưa nhiều nên người dân tham gia làm du lịch, góp phần đa dạng hình thức du lịch tại địa phương. Gia đình ông Lê Nguyễn Hoàng Trung (46 tuổi, ngụ xã An Sơn) có 3 thế hệ làm du lịch tại gia. Hầu hết người trong gia đình ông am hiểu và giới thiệu cho khách du lịch về văn hóa, cảnh đẹp… trên xã đảo. 

Lê Thanh Tường Vi (ngụ xã An Sơn, H.Kiên Hải) giới thiệu sơ nét cho du khách về Bãi Ngự. BÁCH HỶ 


Dẫn chúng tôi đến và tìm hiểu câu chuyện về cá Ông tại dinh Nam Hải Ngư thần, em Lê Thanh Tường Vi (con anh Trung), cho biết: “Tục thờ cá Ông là tín ngưỡng dân gian các để cầu bình an cho ngư dân ra khơi đánh cá và mong trúng nhiều cá, tôm. Tại dinh Nam Hải Ngư thần, có trưng bày xác cá Ông dài gần 14 m, chu vi thân 6,8 m. Năm 2017, xác cá Ông được người dân phát hiện trôi dạt trên vùng biển Nam Du và báo chính quyền địa phương, sau đó đem trưng bày nơi đây”. 

Tường Vi mới 18 tuổi. Hơn 3 năm nay, Tường Vi làm “hướng dẫn viên” cho khách du lịch khi khách đến trọ tại gia đình. 

Du khách có thể thuê tàu của người dân địa phương đi tham quan xã Sơn Hải, H.Kiên Lương. BÁCH HỶ 


Trước đây, ông Trần Văn Hoàng là thợ chụp ảnh, nhưng 4 năm gần đây, ông tham gia làm du lịch. “Làm du lịch, tôi giới thiệu những nét đẹp về quê hương đến du khách. Tôi còn làm thêm các dịch vụ để phục vụ du khách đến tham quan, nghỉ dưỡng tại xã đảo”, anh Hoàng cho biết. 

Thông qua mạng xã hội Facebook, nhiều người biết và đến nghỉ tại nhà ông. Vì vậy, hằng ngày, gia đình ông đón hàng chục người về nghỉ và nhờ thành viên trong gia đình ông hướng dẫn tham quan ở đảo. 

Anh Nguyễn Viên Điền (34 tuổi, ngụ ấp Hòn Heo, xã Sơn Hải) trước đây là ngư phủ. Năm 2017, khi xã có điện lưới quốc gia, gia đình anh quyết định làm du lịch. “Gia đình tôi phục vụ nước uống, chế biến thức ăn hoặc than để du khách tự nướng hải sản bắt được từ biển. Khách du lịch muốn tìm hiểu về lịch sử xã đảo hoặc những địa danh trên đảo, cha tôi sẽ giới thiệu đến du khách”, anh Điền nói. 

Ba anh Điền là ông Nguyễn Văn Chiến (70 tuổi) là người dân sống lâu đời trên đảo. Hàng ngày, gia đình anh Điền đón từ 2 - 3 đoàn khách, mang lại thu nhập 300.000 - 400.000 đồng.

Anh Trần Văn Hoàng (phải) hỗ trợ du khách nướng cá câu được ở xã An Sơn, H.Kiên Hải. BÁCH HỶ 


Du khách đến đây vừa du lịch, nghỉ dưỡng, vừa được trải nghiệm cuộc sống của cư dân bản địa. Ngoài cảnh đẹp, sự thật thà, chất phát của những hướng dẫn viên nghiệp dư đã “níu” chân du khách.

Làng phong Quy Hòa đẹp như cổ tích

đăng 01:30, 7 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Quy Hòa, bằng cách kỳ diệu nào đó, vẫn lưu giữ được hầu hết những vẻ đẹp từ quá khứ cho đến hôm nay như một câu chuyện cổ tích thật đẹp. 

Toàn cảnh làng phong Quy Hòa nhìn từ trên cao. NGUYỄN DŨNG 


Lần đầu tiên chúng tôi đến Quy Hòa (P.Ghềnh Ráng, TP.Quy Nhơn, Bình Định) là vào khoảng 20 năm về trước. Trong ngần ấy thời gian, tôi không thể nhớ chính xác là mình đã đến đây bao nhiêu lần. Chỉ biết rằng nơi này, bằng cách kỳ diệu nào đó, vẫn lưu giữ được hầu hết những vẻ đẹp từ quá khứ như một câu chuyện cổ tích thật đẹp để bất cứ ai đến đây vẫn có thể nghe và kể được câu chuyện của chính mình. 

Thung lũng của những mộng mơ và hoài cổ 

Với diện tích khoảng 60 ha, bao bọc xung quanh là núi đồi và hướng mặt đón gió biển với khung cảnh thiên nhiên diễm lệ, Quy Hòa hiện nay là mảnh đất “vàng” quý hiếm còn sót lại của một đô thị đang trên đường phát triển rất nhanh như Quy Nhơn. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, mảnh đất này từng là nơi mà những người đang sống trong lòng nó cũng như người ngoài muốn nó bị chìm trong quên lãng. 


Và cứ đến mùa chớm hạ, những giàn hoa giấy mấy chục năm tuổi ở đây lại nở hoa từng bừng rực rỡ. Gói ghém trong đó là những cơn gió mát rượi từ biển thổi vào, của tháng năm phôi pha trong dung dị, của những yêu thương đang còn được lưu giữ mãi cho đến mai sau. Cứ thế, trong mấy mươi năm qua, thung lũng Quy Hòa tồn tại theo một quỹ đạo riêng đầy tình thương và đong đầy thứ hạnh phúc của bình dị, giản đơn.


Theo các tài liệu, vào khoảng năm 1929, một linh mục người Pháp có tên Paul Maheu đã phát hiện ra sự yên bình vắng lặng hiếm có của vùng đất này và ông đã quyết định xây dựng một khu điều trị cho bệnh nhân phong mang tên Bệnh viện Laproserie de Quy Hoa. Năm 1932, bệnh viện được Charles Antoine và Ozithe xây dựng lại, có cả khu nhà để người bệnh đến đây điều trị lâu dài. Ngoài bệnh viện, trong khuôn viên Quy Hòa còn có nhà thờ, nơi ở của các nữ tu và hơn 200 ngôi nhà dành cho bệnh nhân phong định cư. 

Năm 1936, thi sĩ Hàn Mặc Tử mắc bệnh phong và đến sống những năm tháng cuối đời ở Quy Hòa để điều trị bệnh và làm thơ. Trong đau đớn, cô đơn và buồn tủi, những vầng thơ Hàn Mặc Tử ghi đậm dấu ấn tài hoa rất riêng đã được ra đời tại vùng đất đẹp như tranh này như: “Thơ điên”, “Hương thơm”. “Mật đắng”, “Máu cuồng và hồn điên”... Từ đó, Quy Hòa cũng được biết đến nhiều hơn. Với những ai hâm mộ thơ Hàn Mặc Tử, Quy Hòa là điểm đến không thể bỏ qua trong đời. Người mộ điệu thơ, người tiếc thương cho một người tài hoa bạc mệnh, người tìm thấy vẻ đẹp và sự đồng cảm trong thơ ông đến đây mỗi năm để tưởng nhớ. 

Bệnh phong bây giờ đã không còn bị đặt trong cái nhìn không đầy đủ thông tin như trước, bệnh không lây nhiễm và đã có thể chữa khỏi bằng sự phát triển của y học. Ngôi làng phong với khoảng 250 hộ dân và gần 500 nhân khẩu giờ đây đang trở thành một điểm đến độc đáo, thú vị cho du khách gần xa. Độc đáo ở chỗ, làng hoàn toàn là các thế hệ người bị bệnh phong sinh sống lâu đời, giữ lại được hầu hết nét kiến trúc Gothic từ thời Pháp và không có nhà xây mới hoặc cao tầng.


Hoa giấy rực rỡ ở làng phong. NGUYỄN DŨNG 


Sự pha trộn giữa kiến trúc, văn hóa và lịch sử in dấu trên từng ngôi nhà đã bạc màu sương gió càng khiến làng phong trở nên riêng biệt và mang đậm nét đẹp hoài cổ. Người dân ở đây vẫn giữ được nhịp sinh hoạt như thời cha ông để lại. Buổi sớm, đàn ông trong làng cùng nhau ra biển thả lưới, phụ nữ lại rôm rả buổi chợ để chăm sóc tổ ấm. Chiều chiều, những người đàn bà trong làng tụ tập vá lưới, trồng trọt và trao đổi những câu chuyện ở xóm giềng dưới rặng dừa, bóng phi lao và những giàn hoa giấy rực rỡ. 

Điều đặc biệt ở làng phong 

Nếu chỉ đến đây, dạo một vòng thưởng lãm thôi thì làng phong đã không khiến người ta ấn tượng như thế. Phía sau những khung cảnh đậm chất thi ca, lãng mạn ấy là những câu chuyện đặc biệt mà lần nào chúng tôi cũng nhắc nhớ và muốn được tận mắt chứng kiến nhiều lần nữa. 

Ấy là chuyện đóng giày cho bệnh nhân phong. Đó là những chiếc giày rất khác nhau dù cùng một đôi. Khác về kích cỡ, hình dáng, độ cao thấp của gót… Có những chiếc giày mòn vẹt một bên vì chân người bệnh bị lật, vẹo hoặc đi bằng mu bàn chân. Lại có chiếc đế tròn, nhỏ bằng một nắm tay nâng đỡ cho bên chân chỉ còn lại mỗi gót chân bé tẹo… Phía sau những chiếc giày đó là bao câu chuyện đời dài dằng dặc, đo đếm bằng cực nhọc, đau đớn và mặc cảm. 

Xưởng giày Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa hình thành từ những năm 1997, do 2 tổ chức phi chính phủ Handicap International (HI) và Hội Cứu trợ bệnh phong Hà Lan (NLR) tài trợ. Cả nước hiện có 7 cơ sở đóng giày cho người bệnh phong, ở các tỉnh thành Đà Nẵng, Quảng Nam, Ninh Thuận, Đắk Lắk, Kon Tum, Khánh Hòa và Quy Nhơn. Trong đó, cơ sở tại Quy Nhơn là lớn nhất, chịu trách nhiệm cung cấp vật tư, đào tạo kỹ thuật cho các nơi khác. 


Kiến trúc cổ còn được giữ nguyên với nhiều dấu ấn Gothic. NGUYỄN DŨNG 


Thế hệ tương lai của làng phong đang được chăm sóc, học hành đầy đủ. NGUYỄN DŨNG 


Trong 8 thợ giày đã có đến 7 người ở tại làng phong. Ngay từ những ngày đầu, họ đã có ý nguyện học nghề đóng loại giày đặc biệt này, bởi họ cũng là con, cháu của bệnh nhân phong. Sự đồng cảm và sẻ chia của những con người ấy có từ trong máu. Hơn ai hết, họ thấu hiểu bao khó khăn, bất tiện của người bệnh. Thiếu một thứ đơn giản nhất trong cuộc sống như đôi giày cũng trở thành một vấn đề nan giải. 

Cuộc sống vốn không dễ dàng và càng khó khăn hơn với những người bệnh phong, có đời sống kinh tế thấp. Tuy nhiên, người dân ở đây không vì thế mà mất đi lòng yêu đời và mến khách. Dạo bước đến đây, khách xa cảm nhận được sự bình yên, hiền hòa dưới mỗi nếp nhà và nụ cười của người trong làng. Họ sẵn sàng mời bạn một bữa cơm giản dị, pha một ấm trà ngon hay kể cho bạn nghe những chuyện thời quá vãng.

Tâm Ngọc

Lãng du ở phố núi

đăng 03:45, 1 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Sắc vàng của những cánh rừng châu Âu chắc chắn cuốn hút kẻ lữ hành ưa xê dịch. Vậy nhưng nếu ai đó may mắn có mặt ở phố núi Pleiku (Gia Lai) thời điểm này sẽ không khỏi xuýt xoa bởi sắc thu ngọt ngào không kém.

Thác Phú Cường. TRẦN HIẾU 


Một ngày có 4 mùa 

Chỉ mới đây thôi, phố núi cao nguyên còn ngập trong những cơn mưa đại ngàn trắng xóa, ướt nhẹp. Bỗng một sớm mai, cơn gió hanh nhẹ, nắng hửng lên. Đó là chỉ dấu rõ ràng của giao mùa. Lúc này cao nguyên như chia ra bốn mùa rõ rệt. Tiết xuân sớm mai. Tiết hạ ban trưa. Tiết thu buổi chiều và tiết đông lúc ngày tắt nắng. 

Người bản địa dệt vải truyền thống. TRẦN HIẾU 


Nhà thơ Văn Công Hùng (ở TP.Pleiku) nói: “Dĩ nhiên mùa thu ở cao nguyên không đậm nét như mùa thu đất bắc nhưng ở đây có những đặc trưng, mang đến cho cao nguyên một vẻ đẹp nền nã, thướt tha. Những nắng nhẹ, những sắc vàng của dã quỳ, của muồng vàng…đã giúp cho sắc thu thêm rõ nét. Đó không chỉ là thảng hoặc nữa mà là điểm nhấn để cho mùa thu cao nguyên thêm cuốn hút, ý vị”. 

Du khách tham quan rừng tượng gỗ độc đáo. TRẦN HIẾU 


Cách trung tâm phố thị Pleiku gần 30 km là thôn Tây Hồ, xã Bàu Cạn, H.Chư Prông (Gia Lai). Thu về, nơi đây bừng lên sắc vàng của hàng trăm cây muồng vàng. Đặc biệt là chúng nở đồng loạt tạo cho khu vực này một điểm nhấn lý tưởng. Bên dưới tàng cây là dãy chè cổ thụ. Đây là nơi đồn điền chè Bàu Cạn, cùng với hai đồn điền khác là B’lao (Lâm Đồng) và Biển Hồ (Gia Lai) có từ thời Pháp thuộc và nổi tiếng ở hải ngoại. Sắc vàng trùm lên màu xanh thẫm của những cây chè cổ thụ. Bên cạnh là hồ nước trong xanh. Tất cả như quyện lại trong một bức tranh phong cảnh sắc thu thật ngọt ngào. 

Người bản địa thi đan gùi. TRẦN HIẾU 


Người Pháp đã đưa cây muồng vàng trồng nhiều ở cao nguyên và vô tình tạo cho nơi đây một thắng cảnh cuốn hút. Hàng ngàn lượt khách thập phương kéo đến Tây Hồ thưởng lãm. Họ trầm trồ, xuýt xoa khi lần đầu chứng kiến sắc vàng rực. 

Chị Hồ Thị Thái Quý (một du khách đến từ Vũng Tàu) ngạc nhiên: “Tôi lần đầu tiên đến với phố núi Pleiku và quá ngạc nhiên với nhiều cảnh đẹp ở đây. Những ai chưa biết nên đến với cao nguyên dịp này một lần thôi để chiêm ngưỡng vẻ đẹp này. Tôi chỉ ở môt hai ngày nên chưa đi hết. Tôi sẽ sắp xếp thời gian quay lại phố núi trong năm tới”. 

Lễ hội dã quỳ 

Làng Ia Gri, H.Chư Pah (Gia Lai) là nơi từng diễn ra lễ hội Dã quỳ - núi lửa Chư Đăng Ya. Đây vốn là miệng núi lửa đã tắt. Đất đai xung quanh những miệng núi lửa luôn màu mỡ, tạo nên một khu vực dân cư trù phú. 

Từ tháng 9, những rẫy dong riềng của người dân trồng quanh khu vực núi lửa bắt đầu nở hoa. Màu biêng biếng của hoa dong riềng lẫn với lá màu xanh thẫm quyện lại như sự níu giữ của thiên nhiên với khách lữ thứ. Và độ ấy, hàng ngàn lượt du khách đã đến đây thưởng lãm. 

Dã quỳ nở vàng bên đường. TRẦN HIẾU 


Cùng với dáng núi nhấp nhô, uốn lượn, dã quỳ trải vàng trên ấy bắt đầu đơm nụ, bung hoa. Điểm xuyến là những đám cỏ đuôi chồn bung hoa tím. Mùa đã vào vụ. Đồng xa, người bản địa bắt đầu thu những thành quả một nắng hai sương của mình. 


Nắng ấm. Quỳ vàng. Đuôi chồn, dong riềng khoe sắc. Xa xa là những đàn cò trắng nhởn nha trên đồng rộng. Buổi hoàng hôn, khói lam chiều tỏa lên từ những ngôi nhà người bản địa quyện với dáng núi. 

Tất cả vẻ đẹp như nén lại trong một bức tranh phong cảnh khiến nó càng thêm cuốn hút. Bởi vậy hàng chục ngàn lượt khách ở nhiều địa phương của VN đã tìm đến đây độ này cũng là điều dễ hiểu. 

Những cung đường thiên lý 

Quả không ngoa rằng thời gian này, thiên nhiên ở cao nguyên mới đẹp nhất. Dọc quốc lộ 19 chạy từ Bình Định lên Cửa khẩu quốc tế Lệ Thanh thuộc huyện biên giới Đức Cơ (Gia Lai) mùa này bạt ngàn dã quỳ. Cơ man là những bụi dã quỳ khiêm nhường, hoang dại dọc cung đường thiên lý đơm nụ bung hoa vàng rực. 

Đẹp nhất trong cung đường ấy có lẽ là đoạn qua đèo Mang Yang, thuộc H.Mang Yang (Gia Lai). Nơi đây dã quỳ nở vàng cả triền đèo. Chỉ một cơn gió thoảng qua, cả cái thảm vàng mật ong ấy đong đưa, thật hấp dẫn. Cũng đoạn này là nơi có rừng thông cổ thụ trải dài cả một cung đường dài chừng 10 km. 

Đồi cỏ hồng ở xã Glar. TRẦN HIẾU 


Một nhóm du khách ở đồi cỏ hồng xã Glar. TRẦN HIẾU 


Cũng gần tuyến quốc lộ 19 có đồi cỏ hồng ở xã Glar, H.Đăk Đoa (Gia Lai). Thời điểm này, cả cánh đồng cỏ hàng trăm ha, dưới những tán thông cổ thụ dáng bon sai tự nhiên, chuyển sang màu hồng nhạt rất đẹp. Khách thập phương tìm đến thưởng lãm, tổ chức picnic…và những hoạt động giải trí khác khiến nơi đây trở thành một trong những thắng cảnh cuốn hút nhất Gia Lai thời điểm cuối năm. 

Dọc hai bên các tuyến quốc lộ 25, 14 hay là những ngả đường thiên lý khác thời điểm này đều nhuốm sắc vàng dã quỳ. Và cũng thật lạ, chỉ trong vòng hơn một tháng, dã quỳ sẽ đồng hoạt bung hoa, tạo nên một sắc vàng có một không hai ở vùng đất cao nguyên này. 

Cách trung tâm phố thị Pleiku khoảng 30 km về hướng Đông Nam có thác Phú Cường ở xã Dun, H.Chư Sê. Thác còn giữ được vẻ hoang sơ. Vừa hết mùa mưa. Nước đã trong trở lại. Từ độ cao chừng 60 m, dòng nước dội xuống trắng xoá. Từ xa cả km đã nghe thác nước réo ầm ầm. Khung cảnh kì vĩ của thác, của núi rừng tạo nên một thắng cảnh tuyệt vời để khám phá, trải nghiệm.

Trần Hiếu

Rừng hóa đá bên núi Chư A Thai

đăng 07:11, 30 thg 6, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Do hoạt động địa chất, dưới chân núi Chư A Thai (H.Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) hàng trăm triệu năm trước, những cánh rừng nguyên sinh bị vùi xuống bùn đất rồi hóa thành đá.

Núi Chư A Thai bị người dân xới tung để tìm đá 


Đến nay, sau khi được phát hiện, loại khoáng sản này đang bị người dân khai thác đến cùng kiệt. 

Ra vườn thấy gỗ hóa thạch 


Rừng hóa đá bên núi Chư A Thai - ảnh 1
Gỗ hóa thạch ở Chư A Thai có niên đại từ 120 - 125 triệu năm trước. Trước đây, Chư A Thai là một rừng nguyên sinh. Trong quá trình hoạt động địa chất, cả cánh rừng bị nhấn chìm trong bùn đất. Sau đó những phần hữu cơ của gỗ bị phân hủy. Lúc này những khoáng chất, silic bắt đầu chảy vào thay thế phần hữu cơ trong thân cây. Sau hàng trăm triệu năm gỗ hóa thạch được hình thành.
Rừng hóa đá bên núi Chư A Thai - ảnh 2

Giáo sư Trịnh Dánh (nguyên Giám đốc Viện Bảo tàng địa chất)

Cách TP.Pleiku hơn 70 km về hướng đông nam, xã Chư A Thai (H.Phú Thiện) nằm nép mình bên núi Chư A Thai lởm chởm đá. Đây là nơi duy nhất ở Gia Lai tìm thấy gỗ hóa thạch. 

Gỗ hóa thạch hay còn gọi là gỗ hóa đá, gỗ đá. Chúng là những cây gỗ tự nhiên từ hàng trăm triệu năm trước bị chôn vùi trong bùn đất. Sau đó, những khoáng chất trong lòng đất đã tôi luyện chúng thành đá. Trải qua hàng triệu năm với các hoạt động địa chất, lớp vỏ trái đất bị phong hóa, bào mòn khiến những cây gỗ hóa thạch bắt đầu trồi lên mặt đất và được con người tìm thấy. 

Theo những người chơi đá giới thiệu, chúng tôi tìm về làng Dlâm (xã Chư A Thai), nơi có nhiều người đi đào gỗ hóa thạch nhất. Nhiều năm trước, khi người dân làng Dlâm làm nương, họ phát hiện ra những cục đá có hình dạng như thân gỗ, có màu xanh như ngọc, nên đào mang về nhà trưng cho đẹp. Lời đồn về khu rừng hóa đá, hóa ngọc cứ thế được truyền tai nhau xa mãi. Biết tin, nhiều dân chơi đá liền tìm tới. Họ mua lại những cục đá, hòn ngọc như vậy với giá cao để về làm cảnh. 

Có những cây đá được bán với giá vài trăm triệu, có gốc được hét giá lên đến cả tỉ đồng tùy theo màu sắc và các thớ vân gỗ. Cũng từ đây, những ngôi làng ngay dưới chân núi Chư A Thai bắt đầu một nghề mới, nghề săn gỗ đá. 

Ông Nguyễn Tiến Thành (51 tuổi, ngụ làng Dlâm) cho biết nghề đào gỗ hóa thạch của người dân ở đây rộ lên từ hơn 20 năm trước. Ngày ấy người dân chỉ cần ra vườn là thấy những tảng đá giống thân cây. Có người đào móng xây nhà cũng tìm thấy gỗ đá. Khi biết thứ đá này có giá trị, nhiều thương lái kéo đến thu mua rầm rộ. 

Cây gỗ hóa thạch được anh Sơn rao giá 250 triệu đồng. Ảnh: Đức Nhật 


“Hồi đấy họ mua theo từng thân gỗ lớn. Giá cao nhất là gỗ hóa ngọc. Những thân cây càng lớn, vân càng đẹp thì càng có giá trị. Những loại nhỏ thì thương lái mua xô, mỗi ký như vậy có giá dao động từ 3.000 - 5.000 đồng. Có người chỉ bán một thân cây với giá cả tỉ bạc rồi đổi đời. Cũng có người bán cả ruộng vườn để đi tìm gỗ đá, sau khi đổi đời họ liền rời đi nơi khác. Người dân địa phương và các tỉnh lân cận nghe tiếng cũng tìm về đào bới, lùng sục. Đến giờ, ở cái núi Chư A Thai này gỗ hóa thạch đã hiếm lắm rồi. May lắm thì còn những khúc gỗ nằm sâu dưới lòng đất”, ông Thành nhìn lên ngọn núi lở lói, tâm sự. 

Xới tung cả ngọn núi 

“Khi mùa mưa đến, những lớp đất mặt trên núi bị cuốn trôi, dấu vết gỗ hóa thạch bắt đầu lộ ra, người dân liền rủ nhau lên núi. Họ đi từng nhóm, cơm đùm gạo bới, dựng lán ở cả tháng trên núi. Khi nào đào được những cây gỗ lớn họ mới gọi xe lên kéo về”, ông Nguyễn Văn Chỉnh (71 tuổi, ngụ làng Dlâm) nhớ lại khung cảnh của hàng chục năm trước. 

Theo ông Chỉnh, cái nghề tìm gỗ hóa thạch này cũng “hên xui” thôi. Có khi cả tuần đào tìm không thấy nhưng nếu gặp may thì mỗi hố cũng kiếm được vài tạ đá. Còn như tìm được những khối còn nguyên dạng cây hoặc gốc rễ thì trúng đậm. Những năm ấy, thấy người dân thi nhau đi đào đá, ông Chỉnh cũng vài lần vác xà beng lên núi tìm vận may. Nhưng sau nhiều ngày đào bới chẳng kiếm được khúc gỗ nào ông đành trở về tay trắng. 

Một thân cây nguyên vẹn hóa thạch được bày bán với giá 300 triệu đồng 


Ông Chỉnh bảo rằng cách đây 5 năm, có người đàn ông tên Dũng không biết từ đâu đến lùng đá. Lúc phát hiện cây đá lớn, ông này phải thuê người lên núi đào cả tháng mới xong. Đến khi đem đá về nghe đâu bán được gần tỉ bạc. Thỉnh thoảng có vài nhóm cũng kiếm được những khối đá lớn có giá trị đến vài trăm triệu đồng, rồi xây nhà mua xe.

“Giới đi săn đá thường mang theo cuốc và xà beng, khi phát hiện những mảnh vụn của hóa thạch to bằng ngón tay, họ cứ lần theo dấu vết đó để tìm đào. Họ đào lở cả núi. Đôi khi họ đào những hố sâu đến 20 m. 4 năm trước có người lên núi tìm đá. Lúc đào sâu vào bất ngờ khối đá đổ sập chôn luôn cả người trên núi. Có những nhóm đào được những khối đá lớn, khi mang về thì bị chính quyền địa phương đến lập biên bản, thu giữ tang vật, vậy là thành công cốc. Sau này, giới săn đá thường lén lút lên núi chứ không rầm rộ như trước nữa” ông Chỉnh kể. 

Sau hơn 20 năm bị khai thác ồ ạt, đến nay gỗ hóa thạch ở núi Chư A Thai gần như cạn kiệt. Nhưng cách đó vài ki lô mét trên quốc lộ 25, nhan nhản những cửa hàng bán gỗ hóa thạch. Những khối gỗ hóa thạch nhỏ từ 1 - 3 kg có giá từ 500.000 đến vài triệu đồng. Những khối trung bình nặng vài tạ có giá đến vài trăm triệu đồng. Cũng có những cây đá lớn, hóa ngọc được hét với giá cả tỉ đồng. 

Anh Sơn, chủ tiệm chuyên buôn bán, chế tác gỗ hóa thạch ở xã Chư A Thai, cho hay hiện tiệm của anh thu mua tất cả các loại gỗ hóa thạch rồi chế tác và bán lại với giá cao. Trong tiệm của anh còn lưu giữ một gốc cây hóa thạch đường kính 0,6 m, cao 1,5 m. Cây đá này được anh Sơn rao bán với giá 250 triệu đồng. 

Rừng triệu năm chảy máu 

Ông Phùng Chung Toàn, Chủ tịch UBND xã Chư A Thai, nhớ lại: Khoảng những năm 1998, khi người dân phát hiện ra gỗ hóa thạch cũng là lúc nghề săn đá phát triển. Lúc bấy giờ ông Toàn mới học cấp ba. Những buổi đi học về ngang qua núi Chư A Thai, ông Toàn bắt gặp cảnh hàng chục người mang lỉnh kỉnh vật dụng, nhu yếu phẩm lên núi tìm đá. 

“Lúc bấy giờ trung tâm huyện thì ở xa không quản lý được việc người dân khai thác đá. Và có thể cũng chưa có một nghiên cứu nào liên quan đến gỗ hóa thạch nên những khoáng sản quý hiếm này cứ bị người dân lên đào đem về bán. Rộ nhất là những năm 2005 - 2006. Bây giờ gỗ hóa thạch lộ thiên gần như không còn nữa”, ông Toàn nói và cho biết vì đây là khoáng sản quý hiếm cần được bảo vệ, nên địa phương đang duy trì lệnh nghiêm cấm, đồng thời cho cán bộ liên tục tuần tra các khu vực gần chân núi Chư A Thai. 

Bên cạnh đó, chính quyền địa phương thường xuyên tuyên truyền, nghiêm cấm và xử lý nhiều trường hợp khai thác gỗ hóa thạch. Tuy nhiên, trong hơn 20 năm qua nguồn tài nguyên này đã bị khai thác đến cạn kiệt. Ngoài ra, ông Toàn cũng cảnh báo, vì gỗ hóa thạch ở Chư A Thai đã có tiếng nên có nhiều người đem gỗ hóa thạch ở nơi khác trà trộn để bán được giá cao. 

Giáo sư Trịnh Dánh, nguyên Giám đốc Viện Bảo tàng địa chất, cho biết: “Chúng tôi đã kiến nghị rất nhiều lần về việc bảo vệ gỗ hóa thạch. Khi còn chưa nghỉ hưu, tôi có làm đề án bảo vệ các di sản địa chất, trong đó có gỗ hóa thạch của Chư A Thai. Tôi đã kiến nghị các ngành chức năng cần phải bảo vệ, giữ nguyên trạng núi Chư A Thai để làm bảo tàng thiên nhiên. Số gỗ hóa thạch từ xưa đã nằm như thế nào thì bây giờ phải giữ nguyên như thế. Sau này có thể biến ngọn núi này thành công viên phục vụ du lịch, tham quan. Thế nhưng nguồn gỗ hóa thạch trên núi Chư A Thai bây giờ đã bị khai thác đến cùng kiệt”.

Khám phá nét hoang sơ dọc miền biển Tuy Phong - Bình Thuận

đăng 01:13, 24 thg 6, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Tuy Phong là miền biển đầu tỉnh Bình Thuận. Nơi đây có nhiều bãi cát hoang sơ, yên bình và thắng cảnh thiên nhiên độc đáo. 

Biển ở Tuy Phong còn rất hoang sơ. Đây là bãi biển xã Bình Thạnh kề di tích chùa Cổ Thạch. 


Dọc bờ thỉnh thoảng có những bãi đá tự nhiên với hình thù lạ lẫm. 


Bãi đá 7 Màu là thắng cảnh nổi tiếng bậc nhất của huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận. 


Bãi đá thoai thoải nằm bên mép biển do thiên nhiên tạo nên với nhiều màu sắc và hình dạng. 


Du khách rất thích thú khi tham quan và chụp ảnh tại Bãi đá 7 Màu. 


Ở xã Bình Thạnh còn có mũi La Gàn, là địa danh gắn với làng biển hình thành từ lâu đời. 


Còn đây là Gành Rái, nằm kề tuyến đường ven biển nối Liên Hương với Phan Rí Cửa 


Đi dọc đường biển xuôi về hướng Nam, du khách sẽ có dịp chiêm ngưỡng bãi Gành Son. 


Thắng cảnh này có những khối nhũ cát đỏ như son nhô ra trước biển rất đẹp, nên được gọi là Gành Son. 


Thiên nhiên đã khéo tạo tác nên những thắng cảnh tuyệt vời dọc biển Tuy Phong. 


Gành Son thuộc xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận.Mỗi chiều, các nam thanh nữ tú ở làng biển Gành Son ra bãi cát ngồi hóng mát, chuyện trò. 


Phía xa, những con thuyền đánh cá của ngư dân xứ Duồng vào neo đậu sau chuyến đánh bắt trở về. 


Sau ngày làm việc, người dân địa phương thường đưa con trẻ ra tắm, vui chơi trên biển. 


Từ Gành Son, phóng tầm mắt về hướng Bình Thạnh, người lữ khách có thể nhìn rõ những hàng trụ điện gió mang nét đặc trưng riêng của vùng đất này 


Việt Quốc

Bình yên Na Vai

đăng 05:24, 23 thg 6, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Trong số 20 thôn, bản thuộc xã Pom Lót (huyện Ðiện Biên) có một bản văn hóa khá đặc biệt đó là bản Na Vai. Ðây là bản văn hóa đầu tiên của tỉnh Lai Châu (nay là tỉnh Ðiện Biên); được công nhận tại Quyết định số 73/QÐ-KT ngày 28/11/2002...

Một góc bản Na Vai, xã Pom Lót (huyện Ðiện Biên) hôm nay. 


Nằm trên vùng đất ruộng có nhiều cỏ gai, khó canh tác; vì thế cái tên Na Vai (nghĩa gốc là Nhả Vai) đã được chọn làm tên của bản. Tuy nhiên, đây chưa phải là nơi sinh sống đầu tiên của người dân Na Vai. Trước năm 1969, khu ngã ba rẽ lên bản Sam Mứn bây giờ có bản Tông Tra (trải qua quá trình chia tách, sáp nhập, lúc Tông Tra là tên 1 bản, có thời điểm lại là 2 bản khác nhau: bản Tông và bản Tra); đây là nơi sinh sống đầu tiên của nhân dân Na Vai. Năm 1969, bản được chuyển về gần khu cầu treo Nậm Núa và lấy tên là bản Nậm Núa. Trận lũ dữ năm 1975 đã cuốn trôi 3 ngôi nhà của dân bản, và vì thế, một lần nữa (năm 1976), dân Nậm Núa được chuyển về vị trí hiện tại định cư rồi gọi là bản Na Vai cho đến ngày nay. 

Là người đã gắn bó với Na Vai suốt mấy chục năm qua, ông Lường Văn Biên, Bí thư Chi bộ 14, xã Pom Lót (Bí thư Chi bộ của bản Na Vai) thấy rõ sự đổi thay trong đời sống người dân nơi đây; đặc biệt là kỷ niệm về ngày đón Bằng Công nhận Bản Văn hóa Na Vai. Niềm vinh dự, tự hào như “thấm” vào từng người dân và ai cũng háo hức chờ đợi sự kiện. Trong suốt những năm qua, phát huy truyền thống đó, Na Vai luôn gương mẫu trong xây dựng đời sống văn hóa, người dân nỗ lực thi đua lao động sản xuất. Và đặc biệt, tập thể Chi bộ 14, xã Pom Lót với 22 đảng viên đã luôn làm tốt vai trò của mình, chăm lo cho đời sống nhân dân. 

Chúng tôi đến bản Na Vai vào những ngày cuối tháng 5. Từ đầu bản, mùi rơm mới đã thoảng thơm; tiếng máy xay xát, máy tuốt lúa đều đều từ mọi ngả. Bản Na Vai nhìn khá khang trang đổi mới nhờ hệ thống đường nông thôn cơ bản đã được trải bê tông; việc tìm những ngôi nhà mới trị giá nhiều trăm triệu đồng là không hề khó. Sân nhà ông Lường Văn Biên, Bí thư chi bộ bản Na Vai cũng phơi đầy ngô. Ông Biên cho biết: Hiện bản có 105 hộ nhưng chỉ còn 2 hộ nghèo vì gia đình neo đơn và mắc bệnh hiểm nghèo; còn lại cuộc sống của bà con đảm bảo. Vẻ rất tự hào, ông Biên còn khoe: Na Vai là bản đứng đầu khối bản nông thôn của Pom Lót rồi. Số đảng viên nhiều nhất, Hội Cựu chiến binh, Người cao tuổi hoạt động tích cực; nhận thức của nhân dân tốt nên không có chuyện học sinh bỏ học giữa chừng hay đi học không đúng độ tuổi. Từ lâu, nhân dân Na Vai đã không còn nuôi nhốt gia súc, gia cầm dưới gầm sàn; đường làng ngõ xóm luôn sạch sẽ, phong quang nhờ bàn tay của phụ nữ, thanh niên trong bản. Nhà sinh hoạt cộng đồng dù không được Nhà nước đầu tư nhưng bà con đã tự nguyện đóng góp xây dựng và hoàn thành to đẹp... Nhờ khoanh nuôi bảo vệ 45ha rừng, vừa qua Na Vai được chi trả 18 triệu đồng tiền dịch vụ môi trường rừng. Vì còn 2 đoạn đường ra cánh đồng của bản (1 đoạn 200m, 1 đoạn dài 280m) nhỏ quá, xe chở vật liệu sản xuất và nông sản không thể đi qua, bản đang dự định xin ý kiến nhân dân sử dụng nguồn thu này vào việc sửa chữa, mở rộng để thuận lợi trong sản xuất. 

Ði tham quan khắp bản, nghe chia sẻ của bà con, song điều làm chúng tôi ấn tượng nhất là câu trả lời của ông Lò Văn Thiên, Trưởng bản Na Vai khi được hỏi về những thuận lợi, khó khăn trong vận động hiến đất, góp công làm đường giao thông. Ông Thiên bảo: Na Vai làm đường đơn giản lắm. Khi có chủ trương chính sách là bản phổ biến tuyên truyền thôi. Nói chung đường làm đến đâu, dân nhường đất đến đó; đoạn thì mỗi bên lùi 50cm, đoạn thì 70cm, có chỗ chắc phải chừng 1m, cứ thế là làm. Vì thế mà, hỏi Na Vai đã huy động được bao nhiêu công, tổng số đất bà con đã hiến... thì tôi chịu! 

Cảm giác bình yên, nhẹ nhàng khi đến Na Vai. Song điều làm chúng tôi có chút tiếc nuối là vì, đã từng có một chủ trương đầu tư phát triển 10 bản văn hóa trên địa bàn tỉnh để phục vụ phát triển du lịch và Na Vai nằm trong danh sách đó. Tiếc là dự án đã không được triển khai, nếu không Na Vai của ngày hôm nay chắc sẽ còn đổi mới hơn nhiều... 

Bài, ảnh: Mai Thủy

1-10 of 16

Comments