Những chuyến đi, những khám phá... và có cả những suy tư.

Bài mới

  • Khám phá Hoàng Liên Sơn theo cung đường mới Mới được đưa vào khai thác thử nghiệm khoảng hơn một năm, tuyến du lịch Cát Cát – vũng Rồng – giếng Tiên – Sín Chải ở vườn quốc gia Hoàng Liên đang ...
    Được đăng 02:07, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Say nắng đảo Phú Quý Phú Quý là huyện đảo ở Bình Thuận, tiền tiêu án ngữ Biển Đông, cách Phan Thiết 56 hải lý (chừng 105km). Cùng với Ninh Thuận, vùng đất này Gió ...
    Được đăng 01:40, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Theo dòng sông Lô Trong chúng ta, ai cũng từng biết đến sông Lô vì nhiều lẽ. Thứ nhất là do bài học địa lý thuở nhỏ, sông Lô là một trong 5 con ...
    Được đăng 03:53, 5 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Tân Thành - dưới khung trời quyến rũ Chỉ có 15 km bờ biển nhưng với địa hình nhiều bãi đá kỳ thú, Tân Thành (Hàm Thuận Nam) đã thu hút tập trung gần 70 dự án du ...
    Được đăng 17:31, 3 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Phủ Tương: Nhận diện miền du lịch Một ngày thu nắng, hành trình đến với miền Tây xứ Nghệ, khi xe vừa đi qua miền Trà Lân lượn theo con đường hình cánh cung để chạm ngõ ...
    Được đăng 18:27, 2 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 16. Xem nội dung khác »


Khám phá Hoàng Liên Sơn theo cung đường mới

đăng 02:07, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Mới được đưa vào khai thác thử nghiệm khoảng hơn một năm, tuyến du lịch Cát Cát – vũng Rồng – giếng Tiên – Sín Chải ở vườn quốc gia Hoàng Liên đang được nhiều du khách yêu thích vì phong cảnh đẹp và hệ động thực vật đặc sắc. 

Bản Sín Chải còn giữ nguyên nếp sinh hoạt xưa của người H Mông


Nằm ở độ cao từ 1.000 – 3.000m so với mực nước biển, vườn quốc gia Hoàng Liên bao gồm những thảm rừng nguyên sinh đan xen với thảm rừng kín á nhiệt đới núi cao, tạo nên hệ động thực vật phong phú, đa dạng. Sự chia cắt mạnh mẽ về địa hình đã hình thành ở vườn quốc gia Hoàng Liên nhiều cảnh đẹp thiên nhiên kỳ vĩ như đỉnh Phan Xi Păng, suối Vàng, thác Tình Yêu, thác Nàng Tiên Thứ Bảy… Trong đó, vũng Rồng – giếng Tiên là hai thắng cảnh vẫn còn hoang sơ, chưa có nhiều người biết đến.

Hoa đỗ quyên trong vườn quốc gia Hoàng Liên


Từ bản Cát Cát (xã San Sả Hồ, huyện Sa Pa), du khách đi ngược con suối Mường Hoa về hướng đỉnh Phan Xi Păng khoảng 8km sẽ tới vũng Rồng xanh như ngọc. Hồ nước dưới chân núi này tuy không lớn nhưng rất đẹp mắt bởi nước trong veo, bờ hồ là những khối đá nhiều hình thù. Dọc đường đi, bạt ngàn hoa đỗ quyên đỏ, hoa hồ mộc Tây Tạng khiến cho khung cảnh núi rừng càng thêm lãng mạn.

Truyền thuyết về vũng Rồng kể rằng xưa kia, rồng được Ngọc Hoàng giao nhiệm vụ điều tiết thiên nhiên cho mưa thuận gió hòa. Một ngày, do mải mê ngắm nhìn cảnh đẹp núi rừng dưới hạ giới nên rồng đã quên nhiệm vụ của mình khiến cho lũ lụt, thiên tai xảy ra. Bởi vậy, Ngọc Hoàng đã phạt và nhốt rồng xuống vũng nước sâu có diện tích khoảng 800m² nằm dưới chân thác nước bắt nguồn từ đỉnh Hoàng Liên Sơn. Từ truyền thuyết này, người dân địa phương gọi nơi đây là vũng Rồng.

Chinh phục núi rừng


Vũng Rồng nước xanh như ngọc


Từ vũng Rồng, đi ngược suối Mường Hoa khoảng 1 cây số, du khách sẽ đến giếng Tiên với phong cảnh sơn thủy hữu tình. Khu vực giếng Tiên gồm hai thác nước ngày đêm ào ào tung bọt trắng xóa đổ xuống hồ nước sâu. Tương truyền, xưa kia, các nàng tiên trên trời thường xuống đây vui chơi và tắm mát. Tiếp tục đi men theo con suối Mường Hoa tới độ cao khoảng 1.400m so với mực nước biển, du khách sẽ đến bản Sín Chải (thị trấn Sa Pa, huyện Sa Pa).

Sín Chải có khoảng gần 1.500 người dân tộc Mông đen sinh sống chủ yếu bằng nghề trồng trọt (lúa, ngô, lanh, thảo quả) và chăn nuôi. Ngoài ra, dân bản còn biết dệt vải, thêu thùa và đặc biệt là vẽ các hoa văn, họa tiết trên nền vải bằng sáp nến. Các sản phẩm thủ công như quần, áo, váy, gối, chăn… do dân bản làm ra chỉ để phục vụ cho nhu cầu cá nhân chứ không đem ra chợ bán.

Giếng Tiên phong cảnh sơn thủy hữu tình


Dãy Hoàng Liên Sơn hoang sơ, kỳ vĩ


Mặc dù chỉ cách thị trấn Sa Pa khoảng gần 5 cây số và tiếp giáp với bản Cát Cát – một địa điểm du lịch nổi tiếng nhưng Sín Chải không có nhiều khách du lịch ghé thăm. Nhờ vậy mà bản làng này còn lưu giữ được vẻ đẹp hoang sơ của phong cảnh núi rừng, nét đặc sắc nguyên vẹn trong đời sống của người H Mông bản địa. Không ồn ã náo nhiệt, không có tình trạng người bán hàng rong chèo kéo khách du lịch. Theo con đường nhỏ xuyên suốt đầu bản đến cuối bản, du khách bắt gặp những mái nhà lợp bằng gỗ pơ mu, những mảnh vải lanh phơi trước hiên nhà, những nông cụ còn chưa kịp cất dọn…

TƯỜNG VINH

Say nắng đảo Phú Quý

đăng 01:40, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Phú Quý là huyện đảo ở Bình Thuận, tiền tiêu án ngữ Biển Đông, cách Phan Thiết 56 hải lý (chừng 105km). Cùng với Ninh Thuận, vùng đất này Gió như Phan (Thiết) và nóng như (Phan) Rang. Ra đảo vào mùa này, không say nắng thì say gió, hoặc say sóng.

Một bãi tắm rất đẹp và hoang sơ


Mấy năm nay, Phú Quý có nhiều đổi thay. Nhà cửa khang trang hơn với nhiều nhà nghỉ, khách sạn nhỏ, sạch sẽ tươm tất. Từ 2015, Phú Quý đã có điện suốt đêm. Hơn năm nay có tàu cao tốc, hải trình từ bờ ra đảo rút ngắn còn 3,5 giờ. Các bến tàu đều có lịch khởi hành cố định, trừ khi thuê riêng chuyến thì khác.

Tùy con nước mà lịch xuất bến thay đổi, có khi từng ngày, phải cập nhật, giống như dự báo thời tiết. Tàu cao tốc Hồng Phát thường xuất bến lúc 8g tại Phan Thiết và 14g tại Phú Quý. Giá ghế ngồi hoặc nằm giường tầng tập thể là 250.000 đồng. Phòng lạnh riêng từ 4-8 người là 350.000 đồng/người. 

Một góc Phú Quý


Điểm tham quan đầu tiên là ghé viếng chùa Linh Bửu (chưa có sư trụ trì nên thường xuyên đóng cửa) với gốc mù u cổ thụ hàng trăm tuổi. Du khách gởi xe trong chùa, rồi men theo 122 bậc thang, núp bóng dưới các vòm cây râm mát, chinh phục núi Cấm cao 108m và mua vé lên ngọn hải đăng cao 18m. Đây là vị trí cực đẹp để "rửa mắt" với toàn cảnh Phú Quý. Giữa bạt ngàn xanh của biển, Phú Quý mênh mông xanh rừng tái sinh, cây dại và hoa trái; trừ thị trấn đông đúc và vài cụm dân ven biển.

Điểm kế tiếp là núi Cao Các, cao 70m với chùa Linh Sơn và mấy cây sứ đại thụ. Núi Cao Các như một bộ sưu tập đá macma khổng lồ với nhiều kiểu dáng kỳ lạ, là nơi tốn nhiều thời gian chụp ảnh nhất vì quá nhiều góc máy độc. Các điểm khác là Vạn An Thạnh, xây dựng từ năm 1781, nơi thờ 77 thần Nam Hải và trưng bày bộ xương cá voi dài hơn 20m (Vạn Thủy Tú, Phan Thiết xây dựng từ 1762, có bộ xương cá voi dài 22m); miếu Bà chúa Bàng Tranh; mộ Thầy; ghềnh Hang…

Bãi biển đá macma trên đảo


Ngày tiếp theo, chúng tôi chia thành từng tốp nhỏ, theo sở thích, đi trở lại vòng quanh đảo, dừng tham quan chụp ảnh và tắm nơi nào tùy thích. Đường vòng cung quanh đảo chưa tới 20km mà có hàng chục khung cảnh đẹp. Từ những bãi cỏ với mấy chú bò nhẩn nha, đến cột phong điện ngạo nghễ. Từ các làng chài ven bờ, cột cờ chủ quyền, nhà bè, các bãi neo thuyền và hàng chục điểm tắm.

Phú Quý không có những bãi tắm mịn màng cát trắng nhưng bù lại nước trong xanh và sạch hơn, kể cả những bãi tắm sau nhà dân. Những hồ nước tự nhiên xanh trong ngọc bích, nõn nà mê hoặc. Các bãi Triều Dương, Cột Cờ, Hàng Dương và nhiều bãi tắm nhỏ đều thú vị. Có điều là chưa có dịch vụ tắm lại nước ngọt nên cứ để nguyên nước biển rong chơi.

Ghe thuyền tấp nập


Ngày cuối, vẫn chia thành nhóm theo sở trường. Nhóm mê chợ thì rủ nhau ra cảng cá sớm, xem ngư dân đi thuyền về, học cách phân biệt và lựa các loại hải sản tươi. Nhóm lên tàu ra nhà bè xem cách nuôi tôm hùm và các loại cá biển đặc sản. Thích thứ nào thì dùng vợt bắt và nhờ chế biến rồi thanh toán tại chỗ.

Nhóm chịu chơi hơn thì thuê thuyền ra hòn Trứng xem chim biển. Nhóm tín đồ câu cá, mang theo đồ nghề từ nhà, thuê thuyền lang thang cả ngày quanh các đảo. Nhóm yêu nước thì thuê thuyền ra xa tắm và lặn ngắm san hô. Nhóm theo đạo ăn uống thì la cà quán xá đủ loại. Phú Quý có nhiều quán cà phê dễ thương, còn chè thì khắp nơi. Dân biển thường thích ngọt và đắng. Không thấy quán nhậu như ở đất liền.

Đến Phú Quý, phải thưởng thức các loại ốc vú nàng, nón, nhảy, gai, hàu…; các loại cá mú đỏ, mú trắng, tà ma, hồng chuối, bò, nục, ngừ, bè…; các loại tôm hùm, cua huỳnh đế, cua mặt trăng, cua đỏ… Món bò nóng, các quán tự mổ bò, xẻ thịt, khách đến chọn phần bò tươi của mình rồi tự chế biến với bếp than hồng hoặc nhúng giấm, vị rất đã, ngon hơn bò đất liền. Ăn trưa nên ghé quán Long Vỹ, ngay mép biển. Ngồi nhà hàng mà cứ ngỡ đang trên tàu du ngoạn. Ăn tối thì nên ghé Trung tâm Văn hóa ngay thị trấn, nhà hàng thoáng mát, nhiều món ngon, có sẵn sân khấu âm thanh, tha hồ chơi gala hay karaoke tùy thích.

Đường đi rợp bóng cây ở đảo


Nhiều du khách thích một mình một xe, chầm chậm vòng quanh đảo để được gió biển mơn trớn vỗ về, nghe đá độc thoại và cây thầm thì tỏa hương trong nắm sớm xuân thì. Thi thoảng gặp chim cu đất, dông cát và cả sóc chạy qua đường. Núi Cấm và núi Cao Các là điểm đón bình minh và tiễn hoàng hôn cực đẹp. Gặp đêm trăng, có thể ôm đàn rủ bạn bè ca hát.

Đường quanh đảo chỉ vài đoạn có đèn đường, nhiều nơi tối mịt. Chạy xe giữa xào xạc cây, giữa rì rào sóng, giữa nồng nàn gió và hương trời đất, giữa lênh láng vàng trăng tĩnh mịch là cái thú mê hoặc, phê cả đời. Đến Phú Quý, dù đi theo tour, theo nhóm hoặc phượt đều nên sử dụng xe gắn máy. Vừa "kinh tế" vừa cảm nhận được chất đảo.

Đường đến Phú Quý còn khá gian nan nên khách muốn tới đông hơn cũng không được. Nhờ vậy mà Phú Quý vẫn mộc mạc chân quê làm say nắng bao lữ khách. Chỉ sợ mai này tấp nập xô bồ, hương đồng gió nội bay đi… hết rồi thì uổng phí.

NGUYỄN VĂN MỸ (Lửa Việt Tours) - Ảnh: VŨ TUẤN, NGUYỄN NHƯ

Theo dòng sông Lô

đăng 03:51, 5 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 03:53, 5 thg 10, 2017 ]

Trong chúng ta, ai cũng từng biết đến sông Lô vì nhiều lẽ. Thứ nhất là do bài học địa lý thuở nhỏ, sông Lô là một trong 5 con sông dài nhất miền Bắc (sông Hồng, sông Đà, sông Lô, sông Cầu, sông Đáy). Thứ hai là bài học lịch sử từ trường học và sách vở, sông Lô là nơi đánh thắng giặc Pháp, là phòng tuyến của nhà Mạc ngăn sự tiến đánh của nhà Lê, là phòng tuyến chống quân Nguyên thời nhà Trần. Thứ ba - có lẽ nhớ lâu nhất nếu đã quên hết địa lý, lịch sử - là âm nhạc. Có nhiều bài hát về sông Lô, trong đó cả 2 cây đại thụ của âm nhạc Việt Nam đều có bài hát hay về con sông này: Văn Cao với Trường ca sông Lô, Phạm Duy với Tiếng hát trên sông Lô.


Sông Lô, đoạn đi qua phía Nam tỉnh Hà Giang. Ảnh: Wikipedia


Sông Lô bắt nguồn từ Vân Nam (Trung quốc), chảy vào Việt Nam ở xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang. Trong địa phận Việt Nam, dòng sông này dài 274 km lần lượt chảy qua Hà Giang, Tuyên Quang, Vĩnh Phúc, Phú Thọ rồi hợp lưu với sông Hồng ở Việt Trì.


Tui biết thì biết vậy nhưng chưa khi nào tới sông Lô, vậy nên lần đầu gặp sông Lô trong chuyến du lịch Đông Bắc thì thấy lòng xao xuyến và còn hơn thế nữa.


À, trước khi kể chuyện ta cùng nghe bài Tiếng hát trên sông Lô của Phạm Duy để tạo thêm nguồn cảm hứng nghen.



Tour du lịch mà tui tham gia không phải tham quan sông Lô, nhưng tuyến đường có đi qua sông Lô khiến tui... lan man lạc đường.


Sử kể rằng, thời chiến tranh Lê - Mạc, vua nhà Mạc là Mạc Mậu Hợp bị quân Nam triều (nhà Lê trung hưng) bắt và xử tử. Quý tộc và quan lại nhà Mạc rút về Cao Bằng. Để ngăn chặn quân nhà Lê, triều đình nhà Mạc đã cho xây dựng một tòa thành ở bên bờ sông Lô tại vị trí TP Tuyên Quang ngày nay.
 Thành nhà Mạc được xây dựng ở vị trí án ngữ giao thông đường thủy và đường bộ bên bờ sông Lô.


Sông Lô ở TP Tuyên Quang, nhìn từ cầu Nông Tiến. Ảnh: PHN


Qua cầu Nông Tiến là tới Di tích Thành nhà Mạc, nay đã được trùng tu thành... cái lò gạch! Ảnh: PHN


Hiện giờ cổng Tây thành nhà Mạc vẫn còn và được công nhận di tích lịch sử cấp Quốc gia. Di tích này đã được trùng tu năm 2010. Công trình trùng tu này xuất sắc đến nổi các nhà báo viết là "Biến di tích 400 năm tuổi thành... 1 ngày tuổi", còn người dân thì mỉa mai "biến di tích cổ thành... cái lò gạch mới".


Như đã nêu, sông Lô chảy từ Hà Giang sang Tuyên Quang, với điểm bắt đầu ở Thanh Thủy, Vị Xuyên, nhưng trên đường đến Hà Giang quốc lộ không đi cặp sông nên ít thấy dòng sông Lô này.


Từ Hà Giang đi cột cờ Lũng Cú (một điểm mốc cực Bắc) theo quốc lộ 4C có một dòng sông nhỏ chảy bên cạnh đường đi, đó là sông Miện.




Dòng sông Miện uốn lượn quanh quanh theo quốc lộ 4C, nước xanh biếc và nhỏ như một con suối. Ảnh PHN chụp qua kính xe.


Tên sông là Miện, nhưng thật ra đây chính là một đoạn sông Lô, đoạn sông này dài khoảng 60 km.


Từ Hà Giang đi lên đỉnh đèo Mã Pí Lèng - một trong 4 đèo hiểm trở nhất Việt Nam - từ đỉnh đèo nhìn xuống có một dòng sông uốn khúc quanh quanh giữa khe núi, tạo nên bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ. Đó là dòng sông Nho Quế.



Dòng sông Nho Quế, nhìn từ đỉnh đèo Mã Pí Lèng. Ảnh: PHN


Sông Nho Quế. Ảnh: Đào Trường


Sông Nho Quế cũng bắt nguồn từ Vân Nam, Trung Quốc. Ngoài vẻ đẹp của sông gắn liền với núi cao hùng vĩ, con sông này còn một điều đặc biệt nữa. Đó là chỗ sông chảy từ Trung quốc sang Việt Nam chính là tọa độ cực Bắc thật sự của Việt Nam! (Trên bản đồ Việt Nam, đó là đỉnh nhọn ở trên cùng của bản đồ).


Phần chảy ở Việt Nam của sông Nho Quế dài 46 km, đi qua cao nguyên Đồng Văn, qua các huyện Đồng Văn, Mèo Vạc thuộc địa phận tỉnh Hà Giang, rồi đổ vào sông Gâm tại huyện Bảo Lâm, tỉnh Cao Bằng. Sông Nho Quế là một phụ lưu của sông Gâm.


Từ Hà Giang sang Cao Bằng theo quốc lộ 34, một lần nữa ta thấy có một con sông đi theo ta dọc quốc lộ. Đó là sông Gâm. So với đoạn sông Miện chạy theo quốc lộ 4C thì đoạn sông Gâm chạy theo quốc lộ 34 rộng hơn, dài hơn, đồi núi hai bên không hiểm trở bằng nhưng cũng rất chập chùng kỳ vĩ. Ngắm dòng sông miệt mài đi theo ta bên đường thật là thích mắt.


Một đoạn sông Gâm tại huyện Bảo Lạc, Cao Bằng


Sông Gâm lại là một phụ lưu của sông Lô
. Sông này từ Quảng Tây (Trung quốc) chảy vào Việt Nam ở Bảo Lạc, Cao Bằng và đổ vào sông Lô tại huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang.


Sông Miện là một nhánh sông Lô, sông Nho Quế là phụ lưu của sông Gâm, mà sông Gâm lại là phụ lưu của sông Lô. Như vậy, các dòng sông tui kể ở trên đều là sông Lô hết!


Tui nghĩ khi đi du lịch không chỉ quan tâm điểm đến mà cả đường đi nữa, vậy nên chẳng những tui làm quen được với sông Lô mà cả đám em út của nó (Miện, Nho Quế, Gâm) nữa, dù rằng chuyến đi của tui điểm đến là Hà Giang, Cao Bằng chớ không phải sông Lô.


Tới đây là hết rồi, ai rãnh thì nghe bài Trường ca sông Lô của Văn Cao nha!



Phạm Hoài Nhân

Tân Thành - dưới khung trời quyến rũ

đăng 17:31, 3 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Chỉ có 15 km bờ biển nhưng với địa hình nhiều bãi đá kỳ thú, Tân Thành (Hàm Thuận Nam) đã thu hút tập trung gần 70 dự án du lịch, thật hiếm thấy ở một nơi nào trong tỉnh Bình Thuận được như thế. Có thể nói nếu không có tuyến đường du lịch Kê Gà nối với xã Thuận Quý thì địa bàn Tân Thành vẫn là vùng đất cách trở với các xã trong khu vực. Nếu bây giờ từ Kê Gà đến Phan Thiết bằng đường bộ ĐT.719 chỉ 29 km thì trước năm 2000 phải đi vòng qua xã Tân Thuận rồi ra cây số 30 - quốc lộ 1A với chặng đường dài đến gấp đôi. Yếu tố hình thành một quần thể du lịch là có cảnh quan thiên nhiên và đường giao thông thuận lợi thì Tân Thành đã hội đủ các điều kiện đó. Nối tiếp với những bãi đá có dáng bờm ngựa nghiêng nghiêng vào bờ thuộc xã Thuận Quý kéo dài đến mũi Kê Gà như một điệu khúc lô nhô của đá và sóng biển. Rồi từ đây bờ biển cát trắng mịn màng uốn cong xuống tận xóm chài Cửa Cạn tạo nên vùng vịnh nước êm đềm.


Thiên nhiên đã bù đắp cho mảnh đất từng trải qua một thời nghèo khó này nhiều di sản tuyệt vời. Dưới chân hòn Đá Mọc cô đơn như từng giờ nhón cao thêm nữa, là bãi đá ngổn ngang nhuộm sắc thu vàng khi sớm bình minh và lúc trời chuyển chiều thì lung linh kỳ ảo. Trải dài những địa danh đèo Đá Dăm, đèo Tùm Lum, Hòn Lan, Hòn Một hay trong đất liền có dải đất Cẩm Kê Sơn, bàu Nổ, bàu Nê, bàu Thái Tử, Suối Cá, Suối Mây… đều mang theo một huyền thoại thấm đậm tình tự quê làng. Hòn Lan là một mỏm đá nhô ra biển, từ trên đỉnh động cát trắng phau nổi lên một chuỗi tảng đá màu đen lấp lánh chảy dài xuống biển. Nhìn từ xa tưởng chừng mái tóc nhung huyền của người thôn nữ tên Lan theo truyền thuyết địa phương.

Giữa nền trời biển xanh nổi lên một bảo tàng đá mang nhiều dáng vẻ, những vân đá kỳ bí như đang nâng tháp đèn cao 65m có lịch sử xây dựng nay gần 120 năm, trở thành ngọn hải đăng cổ nhất Đông Nam Á. Đêm đêm ánh đèn trên đỉnh tháp với công suất 2000W chiếu sáng cách xa hàng chục hải lý có thể nhìn thấy, để dặm hải trình tránh xa những rạn ngầm dưới sóng. Hàng cây sứ bông trắng gốc rễ nua già, có tuổi trăm năm đứng dọc hai bên lối đi kéo dài hàng chục bậc đá rêu phong. Du khách đến Tân Thành đều háo hức đến cho bằng được mũi điện Kê Gà, cách bờ chỉ 300m. Nhưng ở đó tràn ngập một không gian sắc màu của đá, của nắng biển tạo nên một kỳ quan độc đáo giữa vùng biển hoang sơ. Hãy đặt bàn tay lên phiến đá phẳng phiu, mạch nối khít khao thẳng đường như sợi chỉ mới nể phục những người lao động xây dựng công trình thời ấy. Có lẽ trong đó có những người đã nằm xuống vĩnh viễn vì tai nạn, vì bệnh tật gửi gắm vô danh trong ngôi miếu thờ bên cạnh chân tháp hải đăng bây giờ.

Tân Thành không phải là mảnh đất mới mà có một lai lịch hình thành xóm làng cách đây gần 200 năm. Trước khi khai sơn chùa Tà Cú - Linh Sơn trường thọ năm 1870, thiền sư Hữu Đức đã đặt chân đến Tân Thành, dựng mái thảo am tu tập dưới chân dãy động cát cao nên về sau dân làng gọi là Động Chùa, tức nguồn gốc của Kỳ viên tự ngày nay.

Khoảng từ thập niên đầu thế kỷ này, Bình Thuận có nhiều chính sách kêu gọi đầu tư về du lịch, Tân Thành được coi là địa bàn có nhiều lợi thế thiên nhiên, cảnh quan thơ mộng và có triển vọng khai thác được tiềm năng du lịch phía Nam của tỉnh. Tuy có thời gian với 12 dự án khu nghỉ dưỡng, resort phải dừng lại vì dự án cảng biển Kê Gà, nhưng vẫn không làm nản lòng nhà đầu tư đang tiếp tục hoàn thiện các công trình. Dọc con đường từ Kê Gà đến xã Tiến Thành (Phan Thiết), lần lượt các khu du lịch mọc lên, tạo nên nhiều kiểu dáng rất ấn tượng bên cạnh bờ biển được coi là kỳ thú nhất trong khu vực của tỉnh. Rồi từ đây Tân Thành với chiếc áo mới đầy quyến rũ, trong số các địa chỉ cho khách du lịch khắp nơi đến đây đắm mình trong sóng biển trong xanh và khám phá những dấu tích xưa huyền thoại.

PHAN CHÍNH

Phủ Tương: Nhận diện miền du lịch

đăng 18:27, 2 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Một ngày thu nắng, hành trình đến với miền Tây xứ Nghệ, khi xe vừa đi qua miền Trà Lân lượn theo con đường hình cánh cung để chạm ngõ đất Phủ Tương, chợt nhớ tâm tư của ông Phạm Trọng Hoàng - Bí thư Huyện ủy Tương Dương: “Huyện có không ít di tích, điểm đến, thắng cảnh. Rất nhiều người từng biết Phủ Tương là điểm khởi nguồn của dòng sông Lam, nơi có rừng săng lẻ cổ thụ hiếm hoi của cả nước... Tiếc lắm!”.

Cái “tiếc lắm” của vị Bí thư Huyện ủy Tương Dương chính là đến nay, huyện này vẫn chưa đủ điều kiện để tận dụng, khai thác đúng tiềm năng du lịch mà thiên nhiên đã ban tặng. Tôi không cho rằng mình biết hết, hiểu hết về mảnh đất có dòng Nậm Nơn chảy qua, dẫu vậy hẳn nhiều người sẽ chia sẻ với tôi điều mà người đứng đầu huyện Tương Dương đã trăn trở. 

Cổng phủ Tương Dương. Ảnh: Hồ Phương 


Ai đã từng một lần dừng chân dưới tán rừng săng lẻ mới đủ “trực quan” để cảm nhận hết sức hấp dẫn, cuốn hút của cánh rừng với hàng ngàn gốc săng lẻ cổ thụ thẳng tắp như đang cố vươn ngọn vút cao để đón ánh sáng. Tại cánh rừng này mỗi năm đón hàng ngàn lượt du khách ghé thăm, đặc biệt là các nhóm phượt và những người trẻ tuổi. Người ta bàn tán về nó, nói về nó như một “kỳ quan” đặc biệt của miền Tây xứ Nghệ. 

Nhưng nhiều người cũng tự hỏi, tại sao đến nay rừng săng lẻ trên đất Tam Đình này vẫn chưa thực sự mang lại hiệu quả cho hoạt động du lịch của huyện Tương Dương. Nhiều du khách đến đây rất muốn được khám phá, trải nghiệm và hòa vào nét hoang sơ của ngút ngàn cây rừng. Vậy nhưng cái thực tế gần như duy nhất của họ là: dừng xe, chụp ảnh, nghỉ ngơi chút ít rồi rời đi. Du khách muốn nhiều hơn thế. Thực ra lãnh đạo huyện Tương Dương cũng đã có ý tưởng đầu tư một hệ thống dịch vụ thân thiện để phục vụ du khách tại rừng săng lẻ.

Ông Nguyễn Văn Hải - Chủ tịch UBND huyện Tương Dương, trong một lần gặp gỡ đã chia sẻ với chúng tôi rằng, trong Đề án phát triển du lịch giai đoạn 2017 - 2020, huyện đã xác định rừng săng lẻ là một trong những điểm nhấn quan trọng trong không gian du lịch của địa phương. Huyện cũng đã đề xuất đầu tư xây dựng hệ thống dịch vụ tại vị trí cuối cánh rừng. Tất nhiên các công trình dịch vụ này mang yếu tố bản sắc của địa phương và thân thiện với môi trường. Ý tưởng trên nhận được sự đồng tình của các cơ quan, ban, ngành hữu quan, duy chỉ có Sở Xây dựng không “duyệt” với lý do ngại tác động, không an toàn, phá vỡ cảnh quan nguyên thủy...

Sắc hoa đậu đào trên bản làng Tương Dương. Ảnh: Đình Tuân 


Nhưng Tương Dương đâu chỉ có rừng săng lẻ. Đây còn là nơi khởi đầu của dòng Lam giang huyền thoại giàu trầm tích. Đó là khi dòng Nậm Nơn và dòng Nậm Mộ sau một hành trình mải miết trên đất nước Lào đã tìm đến mảnh đất Cửa Rào (xã Xá Lượng) để hòa vào nhau hình thành nên sông Cả, là một mạch nguồn tạo dựng nên một nền sản xuất, đời sống tinh thần đậm dấu ấn văn hóa xứ Nghệ. Đặc biệt ngay tại ngã ba sông có sự “ngự trị” của ngôi đền Vạn - Cửa Rào, nơi thờ danh tướng nhà Trần Đoàn Nhữ Hài, người có công lớn trong đánh đuổi ngoại xâm, giữ yên bờ cõi và giúp nhân dân miền Tây Nghệ An ổn định cuộc sống. 

Những nết nhà sàn truyền thống ở bản cổ Tùng Hương, xã Tam Quang (Tương Dương). Ảnh: Hồ Phương 


Thế nhưng, thực tế là Tương Dương vẫn chưa có gì “ra tấm, ra món”. Ví như vì sao lại không xây dựng một loại hình du lịch trải nghiệm với sóng nước trên ngã ba sông, để được nghe tiếng pí, điệu khắp, điệu nhuôn của đồng bào Thái? Hoặc tham gia loại hình thể thao mạo hiểm đôi dòng Nậm Nơn, Nậm Mộ? Nhận diện...

Nhận thấy tiềm năng để phát triển ngành công nghiệp không khói của địa phương, huyện Tương Dương đã xây dựng, ban hành Đề án phát triển du lịch giai đoạn 2017 - 2020. Trong đó, xác định khai thác tài nguyên tự nhiên và nhân văn của địa phương trên cơ sở gắn với phát triển nền văn hóa mang đậm bản sắc các đồng bào dân tộc với việc bảo tồn và phát triển hệ sinh thái rừng...

Sau khi đề án được ban hành, Huyện đoàn Tương Dương đã “nổ phát súng” đầu tiên với việc huy động đoàn viên thanh niên ra quân trồng hơn 2.000 cây hoa đậu đào (hoặc đậu anh đào) tại khe Cớ thuộc bản Quang Phúc, xã Tam Đình. Từ lâu khe Cớ đã được biết là điểm đến hoang sơ với dòng suối mát lành rất phù hợp cho hoạt động khám phá, nghỉ dưỡng cho mọi thời điểm trong năm. Việc Huyện đoàn huy động đoàn viên thanh niên lên rừng gom cây đậu đào về trồng tại khe Cớ là cách tạo thêm sức hấp dẫn cho khu vực này.

Thiếu nữ Phủ Tương bên hoa đậu anh đào. Ảnh: Đình Tuân 


“Thị trấn hoa ban” - ý tưởng ấp ủ nhiều năm của lãnh đạo huyện Tương Dương cuối cùng cũng đã được thực hiện. Cho đến nay, trên địa bàn thị trấn Hòa Bình đã trồng được hơn 1.000 gốc ban ở khắp các tuyến đường. Chỉ vài năm nữa, người dân và du khách khi đến Phủ Tương sẽ được sống trong không gian của rực hồng của loài hoa mang đặc trưng riêng của đại ngàn vùng cao.

Rừng săng lẻ Tương Dương. Ảnh: Hồ Phương 


Nhận diện về vùng du lịch Phủ Tương, ngoài các yếu tố thiên tạo, còn có những giá trị hiện sinh do chính bàn tay con người tạo nên. Tương Dương có đến 5 công trình thủy điện, trong đó lòng hồ thủy điện Bản Vẽ và Khe Bố có nhiều yếu tố để khai thác hoạt động du lịch. Không gì thích thú hơn nếu được tham gia các tour du lịch trên lòng hồ xanh ngắt và cùng với ngư dân bản địa thả lưới, câu cá rồi chế biến thưởng thức chúng ngay giữa mênh mông sóng nước.

Lại nói về ẩm thực, mảnh đất thượng nguồn Lam giang không thiếu những thức món đặc trưng. Đó là măng đắng, cà ngọt, ớt rừng, gà đen, lợn nít, bò giàng, cá sông, lạp xưởng, nhọc... Mỗi loại, mỗi thứ khi thưởng thức lại mang hương vị riêng. Người ta có thể mua bò giàng của người Mông hoặc chọn lạp xưởng, lợn nít của đồng bào Thái, Khơ mú... Rất nhiều cơ hội để được thưởng thức vô số món ăn dân dã, giàu bản sắc khi đến với mảnh mảnh đất đặc biệt này. 

Bản Đình Thắng, xã Tam Đình, Tương Dương. Ảnh: Hồ Phương 


Không chỉ có vậy, nhiều bản dân cư ở Tương Dương gần như “đi trước” cả lãnh đạo địa phương khi kịp “tiệm cận” với nhu cầu của du khách để đưa ra những sản phẩm do mình làm nên. Đó là những vùng rau an toàn được trồng theo phương pháp thủ công ở bản Phòng, bản Na Tổng (xã Thạch Giám). Tôi rất thích đến đây và mang về những rau dún, cà chua múi to, dưa rẫy, măng gộc và đặc biệt là xoài Tương Dương.

Như thế, có bao điều tuyệt vời thiên nhiên ban tặng cho mảnh đất và con người ở nơi khởi nguồn của dòng Lam giang - Phủ Tương xưa và Tương Dương nay. Chỉ có điều để biến những tiềm năng ấy hiện hữu đến gần hơn với mọi người, thì Tương Dương cần nhiều hơn thế.

Chiếm tỷ lệ 17% diện tích toàn tỉnh với diện tích tự nhiên hơn 281.000km2, huyện Tương Dương nằm trong khu dự trữ sinh quyển lớn nhất Đông Nam Á. Trong tổng số 145.632 ha rừng hiện có, huyện có đến 144.204 ha rừng tự nhiên, 24.000ha rừng thuộc Vườn Quốc gia Pù Mát và 15.000 ha rừng thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Huống. 

Rừng Tương Dương phong phú về chủng loại, từ rừng lá kim nhiệt đới đến rừng hỗn giao lá rộng, rừng kín, rừng lạnh nguyên sinh, rừng lùn... 

Hệ thực vật ở huyện Tương Dương có 42 loài đã được ghi vào sách đỏ Việt Nam. Đặc biệt, vùng đất Mật Châu xưa là nơi duy nhất ở Đông Nam Á có cánh rừng săng lẻ nguyên sinh có Quốc lộ 7A chạy xuyên qua với 241 ha rừng đặc dụng, trong đó có 53,85ha bảo vệ nghiêm ngặt. 

Đào Tuấn - Nhật Lân

Chinh phục cực bắc thực sự của Việt Nam

đăng 19:03, 30 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Xa hơn cột cờ Lũng Cú về phía bắc vài km là điểm cực bắc thực sự của Tổ quốc. Tất cả những người yêu khám phá đều mơ ước được một lần đến đây.

Nhiều người vẫn nghĩ rằng điểm cực bắc của Việt Nam là cột cờ Lũng Cú ở Hà Giang, nhưng biên giới của chúng ta còn xa hơn nhiều. Theo tài liệu của biên phòng Việt Nam, vị trí này nằm ở trung tuyến dòng sông Nho Quế. Đến nay, chỉ có vài khách du lịch chạm tay vào vị trí thiêng liêng này.


Chúng tôi với 4 thành viên bắt đầu hành trình vào một sáng mùa xuân đầu năm Ất Mùi, sau khi làm thủ tục xin phép với biên phòng Lũng Cú. Từ xã Lũng Cú, đoàn chạy xe máy về bản Xéo Lủng, rồi từ đây vượt qua những con đường đá hộc để đến đỉnh cao hướng xuống lòng sông.


Từ đây, chúng tôi bỏ lại xe máy và bắt đầu leo bộ. Với những con dốc đổ dài, cả đoàn phải bám vào cỏ để leo xuống. Mặc dù đã có tìm hiểu trước thông tin về đường đi, thực tế khác xa rất nhiều và chúng tôi bị lạc, không tìm được con đường mòn mà người dân đã đi. Vậy là cả đoàn phải chọn giải pháp sẽ tuột theo triền dốc xuống lòng sông.


Điều không may mắn là chỉ mới chừng 30 phút tuột dốc, đoàn đã gặp đám cháy rừng. Việc leo ngược lên lại là điều không thể, vì con dốc quá đứng. Chúng tôi vội chuyển hướng sang phải, vòng ra phía sau hướng gió để tránh ngọn lửa đang lan rộng. Sau đó là hơn 6 giờ đồng hồ tiếp tục trượt theo sườn dốc đến lòng sông trong sự mệt mỏi rã rời.


Do phải nắm cỏ trượt xuống cùng băng qua nhiều gai góc dọc đường, tay chân các thành viên bị cào xước nhiều.


Do ban đầu đánh giá thông tin chưa chuẩn xác, chúng tôi không có sự chuẩn bị chu đáo, không mang theo lương thực, nước uống. Vậy nên, ngụm nước đầu tiên tại dòng sông Nho Quế quá đỗi tuyệt vời. Lúc này, có thời gian nghỉ ngơi tiếp nước, sức khỏe các thành viên trong đoàn phục hồi phần nào.


Bạn Lê Phúc lần đầu tiên phượt Tây Bắc, cũng là lần đầu tiên phải "chiến đấu" với hành trình gian nan này nên rất mệt mỏi.


Lúc này theo định vị của GPS (hệ thông định vị vệ tinh toàn cầu) chúng tôi đang ở phía bên phải của điểm cực bắc, cách khoảng 300 m.


Vậy là lại tiếp tục hành trình hướng về cực bắc, men theo những bãi đá dọc theo dòng sông Nho Quế. Phía bên kia dòng sông là lãnh thổ của Trung Quốc.


Mọi gian nan vẫn chưa kết thúc. Đi được một đoạn thì hết đường đi dọc theo dòng sông, đoàn phải men theo các vách đá cao để đi tiếp. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm với con đường đầy lá khô mục chỉ rộng vài bước chân. Mọi sơ suất đều có thể gây ra tai nạn đáng tiếc. Anh Thanh Hải - người có kinh nghiệm nhiều năm đi rừng và biên giới - đi mở đường.


Đúng 15h24 phút ngày 28/2, đoàn chúng tôi chạm tay vào điểm cực bắc Việt Nam. Bao mệt mỏi, nỗ lực đều được trả công xứng đáng. Hai bạn nữ Thảo Nguyên, Trinh Phan trong đoàn là những cô gái đầu tiên tới đây.


Thảo Nguyên tại điểm cực bắc của Việt Nam. Sau lưng cô, dòng sông Nho Quế cuộn sóng xanh biếc. 


Nén giữ niềm vui, chúng tôi phải vội về vì trời đã chiều mà đường còn quá xa. Chúng tôi cố gắng tìm ra con đường mòn người dân đi, nếu không, chắc chắn sẽ không về kịp, mà đi rừng trong đêm tối là điều cực kỳ nguy hiểm.


Lại tiếp tục căng thẳng để vượt qua những vách đá cheo leo bên bờ vực sâu.


May mắn, đoàn đã tìm được đường mòn của người dân xuống sông đánh cá. Chúng tôi vội vàng vượt dốc trong ánh chiều đã sập. Nét mệt mỏi tràn trên khuôn mặt của các thành viên. Chúng tôi vẫn cố gắng nhanh nhất để ra khỏi rừng.


Những phút giây nghỉ ngơi hiếm hoi dừng lại nghỉ mệt cũng để chúng tôi được sống trong những khoảnh khắc đặc biệt nơi địa đầu Tổ quốc.


Khi tia nắng cuối cùng khuất sau dãy núi xa cũng là lúc chúng tôi vượt qua rừng và lên đến bản Xéo Lủng. Với sự giúp đỡ của Sùng Mí Mỉ - Bí thư xã - chúng tôi được tiếp tế nước và lương thực trước khi trở lại Lũng Cú.


Hải An

Long An - cửa ngõ miền Tây Nam Bộ

đăng 09:26, 26 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Là cửa ngõ, nơi kết nối giữa Tp. Hồ Chí Minh, trung tâm kinh tế lớn nhất Việt Nam và các tỉnh miền Tây Nam Bộ, tỉnh Long An hiện có tiềm năng lớn để phát triển kinh tế một cách toàn diện nhờ vào phát triển nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao và du lịch mang đặc trưng của vùng sông nước.

Đất lành nở hoa

Long An nằm ở vị trí cửa ngõ của Tp. Hồ Chí Minh, trung tâm kinh tế lớn nhất Việt Nam, phía Đông có cảng biển ra cửa sông Soài Rạp, cách Biển Đông 15 km, phía Tây có các cửa khẩu sang Campuchia, một vị trí rất thuận lợi cho việc tiếp cận đầu tư vào các thị trường trong khu vực.
Long An là vùng “địa linh nhân kiệt”, con người Long An đôn hậu và đáng mến. Vì thế, đến với Long An là đến với những câu chuyện đầy kỳ thú và hấp dẫn có từ thời người dân đi khai hoang mở đất cách đây 200 năm cũng như công cuộc chống giặc ngoại xâm từ hồi thế kỷ 19.

Đến với vùng hạ Long An, du khách không thể nào quên được tính cách hiền hòa thân thiện và mến khách của người dân Cần Đước, Cần Giuộc cùng với những món ẩm thực dân dã, đậm đà khó quên như lạp xưởng Cần Đước, cốm ngò Cần Giuộc… 

Đặc biệt, với hệ thống kênh rạch chằng chịt và điều kiện thiên nhiên ưu đãi, Long An có rất nhiều lợi thế để phát triển du lịch vùng sông nước. Từ trung tâm Tp. Tân An, thủ phủ của tỉnh Long An, chúng tôi theo Quốc lộ 62 về vùng Đồng Tháp Mười nổi tiếng với những nét đặc trưng văn hóa miền Tây sông nước.

Trung tâm Tp. Tân An, thủ phủ của tỉnh Long An. Ảnh: Nguyễn Luân


Lúa gạo là sản phẩm nông nghiệp chủ lực của tỉnh Long An. Ảnh: Nguyễn Luân


Long An cũng là địa phương có nhiều làng nghề truyền thống, ví dụ như làng nghề bánh tráng Nhơn Hòa ở phường 5, Tp. Tân An. Ảnh: Thông Hải


Nghề dệt chiếu ở huyện Cần Đước. Ảnh: Thông Hải


Làng trống Bình An ở xã Bình Lãng, huyện Tân Trụ. Ảnh: Lê Minh


Thanh long Châu Thành, nông sản nổi tiếng trên vùng đất Long An. Ảnh: Nguyễn Luân


Lạp xưởng Cần Đước từ lâu đã nổi tiếng là một thứ quà quen thuộc  của người Nam Bộ dành tặng người thân trong mỗi dịp lễ, Tết. Ảnh: Nguyễn Luân


Một trong số 28 Khu công nghiệp trên địa bàn tỉnh Long An. Ảnh: Nguyễn Luân


Sản xuất thép tấm xuất khẩu tại một Khu công nghiệp ở Long An. Ảnh: Nguyễn Luân


Du khách tham quan hệ sinh thái vùng Đồng Tháp Mười. Ảnh: Nguyễn Luân


Đồng Tháp Mười là vùng đất giàu tiềm năng du lịch sinh thái mang đậm nét văn hóa miền sông nước của Long An. Ảnh: Nguyễn Luân 


Có thể nói, đây là tiềm năng du lịch lớn mà tỉnh Long An có thể khai thác để du khách vừa có thể tham quan du lịch sinh thái, vừa khám phá những giá trị văn hóa độc đáo trong đời sống sinh hoạt của người dân vùng nước nổi. Điển hình như làng nổi Tân Lập (huyện Mộc Hóa), Khu bảo tồn đất ngập nước Láng Sen (huyện Tân Hưng), Khu du lịch sinh thái Đồng Tháp Mười (thuộc các huyện Mộc Hóa, Vĩnh Hưng, Thạnh Hóa và Tân Thạnh)... đều là những khu du lịch sinh thái đặc trưng của Long An nói riêng và Nam Bộ nói chung.

Long An có 28 khu công nghiệp với khoảng 30 quốc gia và vùng lãnh thổ đầu tư  sản xuất, trong đó có 6 quốc gia và vùng lãnh thổ đang đứng đầu danh sách về tổng vốn đầu tư là Anh, Đài Loan, Nhật Bản, Singapore, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.
Đến đây du khách sẽ được trải nghiệm không khí trong lành từ những cánh rừng tràm xanh ngút ngàn và tận hưởng mùi hương thơm ngát cùng với cảnh sắc tuyệt đẹp của những cánh đồng sen mênh mông ở Đồng Tháp Mười. Và trong hành trình khám phá vùng đất này, du khách chắc chắn sẽ không thể bỏ qua hương vị ẩm thực dân dã, đậm đà khó quên từ các món ăn mang đặc trưng vùng sông nước Nam Bộ như: canh chua bông điên điển, gỏi ngó sen, cá lóc nướng trui chấm muối ớt…

Long An cũng là mảnh đất ẩn chứa nhiều giá trị văn hóa-lịch sử quý giá. Đến với Khu di tích khảo cổ Bình Tả ở xã Đức Hòa Hạ, huyện Đức Hòa, du khách sẽ được khám phá những nét văn hóa-lịch sử độc đáo về nền văn hóa Óc Eo, một nền văn hóa cổ từng tồn tại và phát triển rực rỡ ở khu vực Đồng bằng sông Cửu Long và Đông Nam Bộ vào khoảng từ thế kỉ 1 đến thế kỉ 7 đầu Công nguyên. Năm 1989, Khu di tích này đã được Nhà nước công nhận là Di tích Lịch sử, Văn hóa cấp Quốc gia. Hiện tại, Bình Tả không chỉ là điểm đến lí tưởng cho các nhà khảo cổ cũng như các bạn trẻ có niềm đam mê nghiên cứu nền văn hóa Óc Eo, mà còn là một địa chỉ du lịch văn hóa độc đáo cho du khách trong và ngoài nước khi đến với Long An.

Dấu ấn bên dòng Vàm Cỏ

Là tỉnh có vị trí, điều kiện tự nhiên phù hợp phát triển nhiều loại nông sản hàng hóa, có sản lượng cao như lúa (đứng thứ 4 khu vực Ðồng bằng sông Cửu Long), thanh long (chỉ sau tỉnh Bình Thuận)... Vì vậy, những năm gần đây Long An đã tích cực phát triển nhiều mô hình sản xuất nông nghiệp ứng dụng khoa học công nghệ cao theo hướng sản xuất hàng hóa, thích ứng với biến đổi khí hậu và thu hút đầu tư trên địa bàn.

Đất Long An nằm bên đôi dòng Vàm Cỏ, nhờ thiên nhiên ưu đãi mà bấy lâu nay nức tiếng khắp vùng Nam Bộ với những sản vật nổi tiếng như: gạo nàng thơm Chợ Đào, dưa hấu Long Trì, dứa Bến Lức, thanh long Châu Thành, đậu phộng Đức Hòa, mía Thủ Thừa...

Đây chính là nền tảng để ngành nông nghiệp Long An phát huy lợi thế trong việc ứng dụng các thành tựu khoa học công nghệ cao hình thành nên nhiều vùng chuyên canh cây trồng chất lượng nhằm nâng cao hiệu quả kinh tế, tăng thu nhập cho người dân. Để làm được việc này tỉnh Long An đã có kế hoạch đầu tư 1.300 tỉ đồng cho giai đoạn 2016-2020.

Hiệu quả từ chủ trương này bước đầu đã thấy rõ, đó là suốt quãng đường từ Tp. Tân An về huyện Châu Thành giờ đây đâu đâu cũng phủ kín một màu xanh thẫm của cây thanh long, điểm xuyết trong màu xanh ấy là màu đỏ tươi của những trái thanh long chín đang vào vụ thu hoạch.

Mô hình sản xuất thanh long theo tiêu chuẩn VietGAP ở huyện Châu Thành. Ảnh: Nguyễn Luân


Thanh long là một trong những sản phẩm xuất khẩu chủ lực của ngành nông nghiệp Long An. Ảnh: Nguyễn Luân


Mô hình trồng rau an toàn trong nhà lưới ở huyện Cần Giuộc. Ảnh: Nguyễn Luân


Huyện Cần Giuộc hiện có nhiều hợp tác xã trồng rau an toàn, đáp ứng được yêu cầu cung cấp rau sạch cho thị trường các tỉnh thành Nam Bộ. Ảnh: Nguyễn Luân


Đóng gói sản phẩm gạo nàng thơm Chợ Đào tại Công ty MECOFOOD. Ảnh: Nguyễn Luân 


Ông Võ Văn Vấn, Trưởng Phòng Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn huyện Châu Thành cho biết, Châu Thành là vùng trồng thanh long lớn nhất của tỉnh, diện tích thanh long ở đây hiện chiếm tới hơn 90% diện tích đất trồng trọt và sắp tới sẽ tiếp tục tăng lên. Huyện đang tiến hành điều tra, khảo sát và phấn đấu để đến cuối năm 2017 này sẽ xây dựng được khoảng 300ha trồng thanh long đạt tiêu chuẩn VietGAP, và mục tiêu đến năm 2020 sẽ là 2.000ha.

Tỉnh Long An hiện đã và đang tập trung chỉ đạo thực hiện Chương trình đột phá phát triển nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao gắn với tái cơ cấu ngành nông nghiệp, trong đó tập trung trên 4 cây trồng, vật nuôi chủ lực là lúa, thanh long, rau và bò thịt. Bước đầu tỉnh đã hình thành những vùng chuyên canh như vùng lúa chất lượng cao ở vùng Đồng Tháp Mười, vùng thanh long ở huyện Châu Thành, vùng rau ở Cần Giuộc…

(Ông Trần Văn Cần, Chủ tịch UBND tỉnh Long An)
Cùng với thanh long, một loại cây trồng xuất khẩu chủ lực khác của tỉnh là lúa hiện cũng đã được đầu tư mạnh nên có bước phát triển vượt bậc. Vào ngày mùa, nếu có dịp về các địa bàn thuộc vùng Đồng Tháp Mười như huyện Tân Hưng, Mộc Hóa, Vĩnh Hưng, Thạnh Hóa và thị xã Kiến Tường... chúng ta không khỏi choáng ngợp trước cảnh hàng nghìn ha lúa chín vàng mênh mông thẳng cánh cò bay. Được biết, toàn tỉnh hiện có khoảng 40.000ha lúa xuất khẩu, trong đó có 1.350ha được trồng theo phương pháp ứng dụng công nghệ cao. Tỉnh phấn đấu đến năm 2020 số diện tích lúa ứng dụng công nghệ cao sẽ tăng lên 20.000ha. 

Nếu như Châu Thành và vùng Đồng Tháp Mười nổi tiếng với thanh long và lúa, thì ở vùng hạ Long An, hai huyện Cần Giuộc và Cần Đước lại được biết đến là vựa rau xanh của tỉnh. Anh Đặng Duy Dũng, Giám đốc Hợp tác xã Rau an toàn Phước Thịnh ở xã Phước Hậu, huyện Cần Giuộc cho biết, đất ở vùng này có thể trồng rau hơn 20 năm không cần cải tạo và không cần sử dụng một loại phân bón nào mà chất lượng rau vẫn luôn đảm bảo và có hương vị thơm nồng đặc trưng.

Có thể nói, nhờ thiên nhiên ưu ái nên Cần Giuộc và Cần Đước hiện đã hình thành nên nhiều hợp tác xã rau an toàn với đủ các loại rau sạch cung cấp cho thị trường khắp các tỉnh thành Nam Bộ. Bình quân, các mô hình rau an toàn cho lợi nhuận khoảng hơn 37 triệu đồng/1.000 m2/2 vụ.

Theo ông Lê Văn Hoàng, Giám đốc Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn tỉnh Long An, sắp tới Long An sẽ triển khai thực hiện công tác quy hoạch, đẩy mạnh nghiên cứu, ứng dụng khoa học - công nghệ, tổ chức lại sản xuất, đảm bảo lộ trình đầu tư, quy trình sản xuất và đẩy mạnh liên kết sản xuất - tiêu thụ theo chuỗi giá trị.

Bài: Nguyễn Vũ Thành Ðạt - Ảnh: Nguyễn Luân & Tư liệu Báo ảnh Việt Nam

Lang thang miền Tây xứ Thanh

đăng 04:07, 19 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Thung lũng Kho Mường với dòng suối cạn nhìn từ trên đỉnh núi


Miền Tây xứ Thanh (Thanh Hóa) đang ngày càng hấp dẫn du khách với vẻ đẹp hùng vĩ mà nên thơ. Lang thang qua những miền rừng, chúng tôi cảm nhận được cuộc sống thanh bình của đồng bào Thái, Mông, Mường… cùng bức tranh phong cảnh đa dạng ngoài mong đợi cho một chuyến đi.

Giữa nhiều tuyến đường từ Hà Nội đi đến miền Tây xứ Thanh, chúng tôi đi theo cung đường được các bạn trẻ đi du lịch bụi ưa thích nhất là chạy theo quốc lộ 6, Hà Nội – Mai Châu rồi rẽ xuống quốc lộ 15 về Thanh Hóa. Sau một ngày đi đường khá dài, nhóm nghỉ qua đêm ở ngã ba Co Lương nằm trên quốc lộ 15 (thuộc thôn Thanh Mai, xã Phú Thanh, Mai Châu) để lấy sức cho chặng đường tiếp theo.

Từ ngã ba Co Lương mọi người bắt đầu chạy qua cầu vào con đường đất men theo bờ sông Mã. Cung đường này đúng là hành xác với dân phượt. Vào ngày mưa, đường trơn trượt, lầy lội. Có những đoạn vượt suối, đoàn du khách phải thuê mấy anh chàng bản địa dùng đòn gỗ khiêng xe qua. Hành trình về thị trấn Mường Lát từ ngã ba Co Lương dài hơn 70km nhiều gian khó, nhưng sau đó, cảnh núi non trùng điệp và dòng sông Mã cuồn cuộn chảy qua bao thác ghềnh thực sự là món quà lý thú cho mọi người. 

Con sông Mã trong xanh chảy qua thác ghềnh trên cung đường Co Lương – Mường Lát


Mùa hè, ban ngày, chúng tôi cảm nhận được rõ rệt những cơn gió Lào mang theo hơi nóng, khô khó chịu táp vào cơ thể. Những lúc ấy, ai nấy chỉ mong có một cơn mưa bất chợt đổ xuống. Qua hồ thủy điện Trung Sơn đoàn bỗng bị lạc vào những màn sương giăng tứ phía. Mới buổi chiều, nhưng mọi người đã phải bật đèn pha xe máy và cũng chỉ di chuyển được với tốc độ 5 – 10km/h.

Sau khi vượt qua chặng đường mù mịt, các thành viên nhìn về phía chân núi xa xa và thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp: những áng mây trắng bồng bềnh bay trong gió, ôm ấp núi rừng.

Dòng sông Mã đoạn gần thị trấn Mường Lát phình rộng ra, đỏ ngầu phù sa sau cơn mưa rừng. Những mái nhà, bản làng của người Thái và Mông ẩn hiện dưới chân núi. Nơi đây cách biên giới Việt – Lào không còn xa nữa. Chúng tôi ngủ lại ở thị trấn một đêm. Người Mông và Thái ở thị trấn vẫn giữ được những nét văn hóa sinh hoạt truyền thống. Đêm xuống có khách, gia chủ lại thổi lửa, mời nhau bát rượu ngô thơm lừng cùng nhấm nháp miếng thịt trâu gác bếp.

Sáng hôm sau đoàn tiếp tục hành trình đến thăm cửa khẩu Tén Tằn nơi có cột mốc biên giới số 281. Nếu ai có nhu cầu sang Lào thưởng thức cốc bia thơm ngon thì có thể làm thủ tục ở cơ quan chức năng.

Thị trấn Mường Lát bên dòng sông Mã, sau cơn mưa rừng sông trở nên đục ngầu phù sa


Sau vài ngày lang thang ở Mường Lát, nhóm bắt đầu trở lại quốc lộ 15 theo hành trình mới. Đó là cung đường qua tỉnh lộ 520 men theo sườn khu bảo tồn thiên nhiên Pù Hu. Mọi người đã phải đánh vật với từng đoạn đường để ngốn cho bằng hết 210km trước khi về đến thị trấn Cành Nàng nằm trên quốc lộ 15 (huyện Bá Thước). Nhiều lúc xe đi qua một con đèo nằm vắt vẻo bên sườn núi, xung quanh là những cánh rừng nguyên sinh.

Không gian hoàn toàn vắng bóng người, chỉ có những tiếng chim rừng kêu hót lanh lảnh giữa cánh rừng già. Chốc chốc mọi người lại dừng xe bên đường để ùa chạy tới con suối nhỏ rửa mặt, rửa tay chân xua đi bớt mệt nhọc. Hiếm hoi lắm mới gặp được vài người đi hái măng rừng, họ nở nụ cười trìu mến rồi lẳng lặng tiến về phía núi rừng mất hút theo màu xanh cây lá.

Trẻ em và người già tò mò nhìn ra khi có du khách tới bản


Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Hu hiện nay vẫn chưa khai thác du lịch đại trà. Chỉ có một số nhóm trekking nhỏ, sau khi xin phép Trạm kiểm lâm và được cán bộ kiểm lâm dẫn đi thì mới dám khám phá rừng già. Đỉnh núi Hoc ở Pù Hu cao 1.440m được xem như nóc nhà của khu bảo tồn thiên nhiên này.

Từ thị trấn Cành Nàng đoàn bắt đầu vượt qua cầu La Hán bắc qua dòng sông Mã với những xóm nhà thuyền của dân vạn chài… Từ đây bắt đầu hành trình ngược theo quốc lộ 15C tiếp tục khám phá khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông. Xe chúng tôi dần dần tiến về phía những cánh rừng thâm u nơi miền cao xứ Thanh.

Đi qua những cái tên như: Bản Tôm, Phố Đoàn, Làng Đốc… mọi người dần dần lạc vào khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông lúc nào không hay. Từ Phố Đoàn tìm đường vào Bản Hiêu tuy chỉ vài km theo đường chim bay nhưng các thành viên phải đi lòng vòng uốn lượn theo con đường đất nhỏ xíu vừa đúng một chiếc xe máy. Thành ra ai ấy cũng đều than xa thật!

Những guồng nước khổng lồ trên con đường vào Bản Hiêu


Với những thửa ruộng bậc thang thoai thoải chạy theo sườn núi, Bản Hiêu hiện ra trong khung cảnh thanh bình của nếp nhà sàn đơn sơ. Nơi đây gần sát với vùng lõi của khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông. Cộng đồng sinh sống ở Bản Hiêu chủ yếu là người Thái và số ít người Mường. Cảnh đẹp nhất ở Bản Hiêu mà chúng tôi khám phá ra là khu Thác Hiêu nằm giữa những tán rừng quanh năm u tịch. Suối nước chảy từ trên đỉnh núi xuống qua các bờ đất đá rồi đổ xuống tạo thành những vũng nước nhỏ trong vắt. Vũng nước không sâu, nên mọi người tha hồ xuống tắm mát.

Không hùng vĩ và có độ cao lớn nhưng Thác Hiêu vẫn rất cuốn hút vì còn giữ được nét hoang sơ. Quanh thác chúng tôi thấy có vài mái nhà sàn lợp lá giản dị, dù không kinh doanh du lịch, nhưng chúng tôi đã có một bữa trưa khá ngon lành với chủ nhà hiếu khách. Họ sẵn sàng bắt gà, mổ cá để thiết đãi du khách, sau đó khách đưa lại cho chủ nhà bao nhiêu tiền là tùy tâm.

Thác Hiêu giữa núi rừng hoang sơ


Tạm biệt Bản Hiêu, đoàn người lại bước vào hành trình chinh phục vùng cao Son Bá Mười. Rất may cho chúng tôi bởi năm 2016 đường bê tông lên các bản Son, Bá, Mười (thuộc xã Cổ Lũng, Bá Thước) đã xong. Đường lên Son Bá Mười tuy chỉ 15km nhưng độ dốc rất lớn với những khúc cua tay áo dựng đứng men theo sườn núi. Quả thực chúng tôi luôn phải gài về số 2 thậm chí số 1 để những con xế gầm rú hết sức ì ạch leo từng mét đường.

Con đường từ bản Son, Bá, Mười sang đất Tân Lạc, Hòa Bình


Càng lên cao, tiết trời càng mát, những cơn gió thổi ào ào xóa tan đi những giọt mồ hôi. Đến đỉnh ở độ cao trên 1.500m so với mực nước biển khí hậu đã hoàn toàn khác biệt. Nhiệt độ đỉnh núi và bên dưới phải chênh nhau đến 10 độ C. Có lẽ vì thế mọi người mới ví Son, Bá, Mười như Sa Pa của xứ Thanh.

Nông dân vỡ đất, khai hoang để trồng trọt trên núi


Cuộc sống ở các bản Son, Bá, Mười trên đỉnh núi bình yên đến diệu kỳ. Những nếp nhà sàn nhỏ xíu ẩn khuất sau nương ngô, đồng lúa nếp. Con đường bê tông thẳng tắp chạy qua những bản làng giữa khung cảnh màu xanh của núi rừng. Từ đây du khách có thể đi thẳng sang đất Tân Lạc, Hòa Bình một cách dễ dàng.

Sau một ngày ở Son Bá Mười, các thành viên lại đổ dốc để tìm tới bản Kho Mường. Kho Mường vài năm trở lại đây thành điểm du lịch nổi tiếng nhất của khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông nói riêng và Thanh Hóa nói chung. Hầu hết người dân bản thuộc cộng đồng người Mường xã Thành Sơn, Bá Thước. Thường những người đã chán ngán Mai Châu, Mộc Châu họ sẽ tìm đến Kho Mường để tìm cảm giác mới mẻ.

Những phượt thủ Tây lẫn ta rất thích dừng chân ngủ qua đêm ở Kho Mường để hôm sau đi trekking khám phá qua các thôn, bản, chinh phục Hang Dơi, ngắm ruộng bậc thang, nhìn cuộc sống thường nhật của dân bản địa…

Nhà sàn san sát nhau ở Kho Mường


Dân Mường ở đây cũng cực kỳ quý khách, ngay từ cổng chào của bản khi nhìn thấy nhóm chúng tôi, vài người ở trong nhà đã chạy ra chào đón, hỏi han đủ chuyện. Mấy đứa trẻ luôn chạy theo chúng tôi để được nhìn chiếc máy ảnh và chúng vô cùng thích thú khi xem lại mình qua bức ảnh mới chụp trong đó.

Bản Hang, xã Phú Lệ, Quan Hóa nhìn từ trên cung đường 15C


Sau một ngày, một đêm bình yên cảm nhận cuộc sống, phong cảnh ở Kho Mường chúng tôi trở lại quốc lộ 15C để ngược qua xã Phú Lệ, Quan Hóa trở về đúng điểm xuất phát là Ngã ba Co Lương. Như vậy cuộc hành trình theo đúng một vòng tròn khép kín gần 400km qua miền Tây xứ Thanh của chúng tôi đã kết thúc. Trải qua những thắng cảnh hùng vĩ, hoang sơ, bản làng thanh bình và hình ảnh dòng sông Mã lúc trong xanh, lúc đỏ nặng phù sa… tất cả giờ đây đã in đậm trong tâm trí lữ khách.

HẢI DƯƠNG

Đà Lạt hiền hòa một thời ai cũng nhớ: Người Đà Lạt xưa 'đồng cam cộng khổ'

đăng 03:27, 19 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 03:37, 19 thg 9, 2017 ]

Chợ Đêm Đà Lạt trông xô bồ và nhếch nhác. Ảnh: Lâm Viên


Thời gian gần đây trên địa bàn TP. Đà Lạt (Lâm Đồng) xảy ra nhiều 'sự cố' gây tai tiếng, ảnh hưởng không nhỏ đến thương hiệu của thành phố du lịch cao nguyên. Nào là cò, nào là chặt chém. Cái tên Đà Lạt nghe dịu mát năm nào có còn đây?

Đơn cử như chuyện du khách nước ngoài không sử dụng thức ăn phải trả tiền tại chợ đêm Đà Lạt; nổi cộm nhất là vấn nạn “cò du lịch” chèo kéo và lừa đảo du khách đến tham quan vườn dâu để hưởng % hoa hồng cao ngất… những điều này đang làm xấu xí bộ mặt của Đà Lạt vốn được xem là hiền hòa, thanh lịch, hiếu khách. 

Phóng viên Thanh Niên tìm gặp một số người gắn bó lâu năm với Đà Lạt, những người làm văn hóa, nhà giáo đã có những nghiên cứu về lịch sử Đà Lạt để có một góc nhìn đa chiều về các “vấn nạn” đang xảy ra, đồng thời gợi mở hướng giải quyết phù hợp để giúp Đà Lạt giữ được “cốt cách” và mãi là điểm đến hấp dẫn với du khách thập phương. 

Chợ Cây Đà Lạt xưa Ảnh: tư liệu 


Ông Nguyễn Ước, nguyên Trưởng Ban tuyên giáo Thành ủy Đà Lạt (nay đã nghỉ hưu), trước làm nghề giáo đã có những nghiên cứu khá sâu về tính cách của cộng đồng cư dân Đà Lạt xưa và người Đà Lạt hôm nay. Ông Ước đã chia sẻ cùng Thanh Niên những nghiên cứu của mình sau đây. 

Người Đà Lạt xưa sống hiền hòa- thanh lịch- mến khách 

Ông Nguyễn Ước cho rằng tính cách của một cộng đồng cư dân chịu sự tác động và chi phối bởi điều kiện tự nhiên và xã hội. Với người Đà Lạt vốn được mệnh danh là hiền hòa, thanh lịch, hiếu khách chịu ảnh hưởng bởi 2 điều kiện trên rất rõ. 

Về điều kiện tự nhiên, ông Nguyễn Ước lý giải có 3 yếu tố: khí hậu, địa hình và tài nguyên thiên nhiên ảnh hưởng trực tiếp và tạo nên tính cách người Đà Lạt. 

Theo ông Ước, Đà Lạt quanh năm thời tiết lạnh lẽo khiến người ta sống “chậm” hơn những vùng khí hậu nóng nực. Do thời tiết lạnh nên cách ăn mặc của người Đà Lạt kín đáo hơn, chỉnh tề hơn. 

Ban đêm nhiệt độ xuống thấp hơn, khiến người Đà Lạt “ngại” đi ra ngoài, chỉ thích quây quần ở nhà; do đó các thành viên trong gia đình có nhiều dịp gặp gỡ, trao đổi, sống thân tình với nhau hơn, cha mẹ có điều kiện giáo dục, chỉ dạy cho con cái nhiều hơn… 

Chợ Mới Đà Lạt khi vừa xây xong Ảnh tư liệu 


Yếu tố địa hình nhiều dốc núi, đồi cao không cho phép người ta đi nhanh, từ đó cách đi đứng cũng chậm rãi hơn, hình thành nên phong thái con người Đà Lạt có vẻ tao nhã và đĩnh đạc. 

Với yếu tố tài nguyên sống, Đà Lạt xưa chỉ có 4 nghề chính: làm nông, công nhân, công chức- viên chức và thương mại du lịch. 

Cách làm nông, trồng rau, hoa của người Đà Lạt không lấm lem bùn đất như cấy lúa, tỉa bắp…nên dù “làm nông” nhưng cách ăn vận, cách thao tác của người Đà Lạt có vẻ sạch, đẹp hơn. 

Khi người Pháp quyết định xây dựng Đà Lạt trở thành “thủ phủ” của Đông Dương, là thành phố nghỉ dưỡng của người Pháp họ đã tuyển mộ rất nhiều công nhân từ các miền Bắc, miền Trung vào Đà Lạt. Các nhóm công nhân này ngày xưa được gọi là “đi phu” làm đường sắt, đường bộ, xây dựng các công sở, công trình công cộng… ngay từ buổi đầu đến Đà Lạt họ được qui tụ và làm việc có tổ chức, nên hình thành cái nếp có tính kỷ luật cao. 


Thời Đà Lạt là Hoàng Triều cương thổ, người Việt muốn đến Đà Lạt phải được chính quyền cấp giấy phép (visa). Theo nghiên cứu của ông Nguyễn Ước, một người muốn nhập cư chính thức tại Đà Lạt phải có ít nhất 3 năm “thử thách” và phải được người có uy tín đứng ra bảo lãnh, và quan trọng nhất là phải được đánh giá là công dân tốt, không phạm pháp. Người đứng ra bảo lãnh phải ký cam đoan chịu trách nhiệm nếu người được bảo lãnh phạm pháp.


Với thành phần công chức - viên chức hầu hết họ là những trí thức, cán bộ, nhà giáo… nên khá chuẩn mực trong ứng xử và lối sống. Còn những người làm thương mại du lịch ở Đà Lạt ngày xưa không nhiều nên tính cạnh tranh không lớn, nhu cầu chuyển đổi nghề nghiệp không nhiều… 

Các thành phần công chức - viên chức, nhân viên du lịch, thương mại thường làm việc với người Pháp nên được hấp thụ cách ứng xử văn minh, lịch sự… trên môi họ không thiếu chữ xin lỗi, cảm ơn. Với các yếu tố tự nhiên như vậy đã góp phần tạo nên tính cách hiền hòa, thanh lịch của người Đà Lạt xưa. 

Về điều kiện xã hội, Đà Lạt là vùng đất mới (đến nay mới hình thành được 124 năm). Buổi ban đầu các nhóm cư dân từ các vùng miền trong cả nước đến Đà Lạt làm việc, lập nghiệp đều có tổ chức. Các nhóm cư dân đó thường chọn các thung lũng sâu có suối nước chảy qua để định cư như Trại Hầm, Xuân An, Sanh Răng…ngoài giờ làm công nhân, viên chức họ còn tranh thủ trồng thêm ít luống rau để tự cung tự cấp. 

Thời Đà Lạt là Hoàng Triều cương thổ, người Việt muốn đến Đà Lạt phải được chính quyền cấp giấy phép (visa). Theo nghiên cứu của ông Nguyễn Ước, một người muốn nhập cư chính thức tại Đà Lạt phải có ít nhất 3 năm “thử thách” và phải được người có uy tín đứng ra bảo lãnh, và quan trọng nhất là phải được đánh giá là công dân tốt, không phạm pháp. Người đứng ra bảo lãnh phải ký cam đoan chịu trách nhiệm nếu người được bảo lãnh phạm pháp. 

Cũng theo ông Nguyễn Ước, một yếu tố khác khiến người Đà Lạt xưa sống thân tình và hiếu khách bởi vì đa phần họ là những người sống tha phương, nên rất quí mến nhau, gắn kết với nhau “đồng cam cộng khổ”. 

Ông Nguyễn Ước nhớ lại: “Ngày xưa nghe tin một người đồng hương từ miền Trung vào Đà Lạt, chú của tôi dắt tôi đi bộ từ Đa Thiện xuống tới Trại Mát, hoặc lên tận Phước Thành cách xa gần chục cây số để thăm hỏi và mời bằng được người đồng hương về nhà dùng cơm”. 


Khi nghe tin nhà hàng xóm có khách là bà con chòm xóm kéo nhau tới thăm hỏi, trò chuyện; chủ nhà làm cơm thiết đãi cả xóm… đây là biểu hiện của sự hiếu khách. 

Trong việc buôn bán, người Đà Lạt xưa cũng rất trân trọng khách hàng, lấy chữ tín làm đầu, không lừa lọc, hàng nào giá đó, bán đúng giá: “Có lần tôi đi mua hàng thiếu tiền, chủ tiệm đồ sắt ở chợ Đà Lạt vẫn đồng ý cho tôi lấy hàng về, lần sau tới mua hàng trả thêm”. 

Theo ông Ước với cách hành xử như vậy, tình người được nhân lên, sự chân tình tỏa lan trong cuộc sống. Với các nhà vườn cũng vậy, khi tiểu thương (lái buôn) đến mua rau họ chẳng cần lấy tiền trước, sau khi tiểu thương đưa hàng về Sài Gòn bán, trừ chi phí xe cộ và ít tiền lãi họ mới gởi tiền cho nhà vườn, ít có chuyện tiểu thương chèn ép nhà vườn. 

Cà phê Tùng Đà Lạt xưa Ảnh: tư liệu 


Qua nghiên cứu của ông Nguyễn Ước, Đà Lạt xưa đã có hình thức buôn bán như siêu thị ngày nay. Trước khi Đà Lạt xây Chợ Mới (Chợ Đà Lạt hiện nay) thì Rạp 3 tháng Tư (Hòa Bình) hiện nay là Chợ Cây (chợ làm bằng gỗ), được qui hoạch thành 6 khu vực buôn bán theo từng ngành hàng. 

Người mua cứ việc vào lựa chọn hàng hóa mang ra cửa chợ mới có người tính tiền. “Lúc đó đâu có camera giám sát như bây giờ, nhưng Chợ Cây Đà Lạt vẫn tồn tại trong thời gian rất lâu, chứng tỏ người Đà Lạt xưa thật thà, trung thực; tất nhiên không loại trừ một số ít tham lam”- Ông Nguyễn Ước nhận định 

Khó khôi phục hình ảnh Đà Lạt xưa



Vì sao chụp giựt

Cách kinh doanh buôn bán mang tích cơ hội, chụp giựt thiếu tính bền vững, họ không lấy “chữ tín” làm đầu mà lấy lợi nhuận làm mục tiêu. Có rất nhiều tiệm ăn uống của người Đà Lạt xưa nhưng nay vẫn giữ được thương hiệu và uy tín như Cà phê Tùng, phở Bằng, phở Thưng, mì Vĩnh Lợi…

Để chấn chỉnh và giảm bớt những vụ scandal trong kinh doanh dịch vụ du lịch ông Nguyễn Ước cho rằng Chính quyền cần lập lại kỹ cương chung, không thể để cho những con sâu làm rầu nồi canh. Cần có cách giáo dục, huấn luyện đội ngũ buôn bán văn minh, lịch sự, phát huy truyền thống hiền hòa, thanh lịch, hiếu khách vốn có của người Đà Lạt.

Sau khi phác họa những điều kiện và yếu tố cùng những dẫn chứng để khẳng định tính cách người Đà Lạt vốn hiền hòa, thanh lịch và hiếu khách, ông Nguyễn Ước cho rằng các điều kiện tự nhiên và xã hội của Đà Lạt thời gian gần đây thay đổi quá nhiều, dân số Đà Lạt cũng tăng cao, người nhập cư mới ngày càng nhiều; kinh tế phát triển đa dạng đã tác động mạnh mẽ đến tính cách vốn có của người Đà Lạt xưa. 

Với những scandal xảy ra gần đây ở Chợ đêm Đà Lạt, tại các cửa hàng đặc sản, quán ăn…, theo ông Nguyễn Ước, xem xét kỹ thì hầu hết các vụ scandal là do những người mới đến Đà Lạt gần đây kinh doanh, buôn bán gây ra. 

Cách kinh doanh buôn bán mang tích cơ hội, chụp giựt thiếu tính bền vững, họ không lấy “chữ tín” làm đầu mà lấy lợi nhuận làm mục tiêu. Có rất nhiều tiệm ăn uống của người Đà Lạt xưa nhưng nay vẫn giữ được thương hiệu và uy tín như Cà phê Tùng, phở Bằng, phở Thưng, mì Vĩnh Lợi… 

Để chấn chỉnh và giảm bớt những vụ scandal trong kinh doanh dịch vụ du lịch ông Nguyễn Ước cho rằng Chính quyền cần lập lại kỹ cương chung, không thể để cho những con sâu làm rầu nồi canh. Cần có cách giáo dục, huấn luyện đội ngũ buôn bán văn minh, lịch sự, phát huy truyền thống hiền hòa, thanh lịch, hiếu khách vốn có của người Đà Lạt. 

Một cách cụ thể, với Chợ đêm Đà Lạt được khẳng định là sản phẩm du lịch Đà Lạt theo ông Ước “Cần phải sớm tổ chức, sắp xếp lại. Theo tôi không nên bố trí quá nhiều quầy hàng nhìn rất xô bồ, nhếch nhác; cần sắp xếp theo từng ngành hàng, cần trang trí lại để Chợ Đêm Đà Lạt thực sự là điểm đến hấp dẫn và an toàn đối với du khách”. 



Ông Nguyễn Ước cũng cho rằng, với điều kiện tự nhiên và điều kiện xã hội hôm nay rất khó để đòi hỏi phải khôi phục những điều Đà Lạt vốn có ngày xưa; nhưng nếu mỗi công dân Đà Lạt đều ý thức gìn giữ tính cách hiền hòa, thanh lịch, hiếu khách thì sẽ hạn chế bớt rất nhiều các tệ nạn và cách hành xử gây “sốc”với du khách như thời gian vừa qua. 

Lâm Viên

Mộc Châu - Vương quốc cây trái của Tây Bắc

đăng 02:51, 14 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Sau mùa hoa ban, hoa đào nở tràn khắp cao nguyên Mộc Châu, báo hiệu một năm mới bội thu. Những quả đồi bát úp xanh bạt ngàn cây lá giờ đã chấm thêm sắc đỏ, tím của quả chín. Bốn mùa ở thảo nguyên xanh đều có hoa thơm, trái ngọt cho bạn thưởng thức. 

Lên cao nguyên hái trái

Mùa hè ở Mộc Châu được báo bằng những tiếng chim ríu rít gọi nhau về vườn ăn quả. Từ cuối tháng 4, Mộc Châu bắt đầu vào mùa thu hoạch đào, mận, mơ. Từ trung tâm thị trấn nông trường Mộc Châu, theo đường rẽ vào Tân Lập khoảng 20 km là tới “cung đường hoa trái”. Chạy xe thêm chút nữa qua những khúc đèo quanh co đến thung lũng Nà Ka là bạn có thể lạc giữa “vương quốc hoa trái” của cao nguyên trù phú này. 

Cô gái Mông thu hoạch những quả mận chín đỏ. 


Những hàng cây mận được trồng từ sườn dốc thoải chạy tít tắp lên tận đỉnh đồi. Những quả đồi bát úp nhìn xa chỉ thấy một màu xanh rực, nhưng khi đi dưới những tán cây mới thấy cả một “vương quốc” trái cây. Khi vào chính vụ, những vạt đồi bạt ngàn đều pha thêm màu đỏ thẫm của mận đã chín, phụ họa thêm là những cây đào má đỏ cũng rực rỡ. Ở đâu cũng thấy những chủ vườn hối hả thu hoạch, từng quả mận đỏ tím vẫn còn nguyên lớp phấn trắng được nhẹ nhàng hái xuống thả vào làn hay gùi. Những tán lá xanh đậm hơn, làm nổi bật màu đỏ của những chùm quả chín. Mùa này chim bay về ăn trái nhiều, chủ một vườn mận mách nhỏ chúng tôi, ở đâu nghe nhiều tiếng chào mào cãi nhau thì ở đó có nhiều quả ngon. 

Khoảng giữa tháng 5, tại Nà Ka thường diễn ra Ngày hội hái quả. Mọi người hăng hái vào vườn để thi hái mận, trưng bày mận theo chủ để, thi ăn mận và tham gia các hoạt động lễ hội cộng đồng cùng bà con địa phương. Nếu tới những bản xa sẽ thấy những người phụ nữ Mông, Thái váy áo rực rỡ nổi bật trong màu xanh bạt ngàn của những đồi mận nơi núi rừng Tây Bắc đang thoăn thoắt hái mận bỏ vào gùi sau lưng. 

Thiên nhiên xanh tươi làm cho khung cảnh trở nên lung linh hơn. 


Khi nắng đã lên, mọi người nghỉ dưới tán những cây mận xum xuê cây trái, chủ nhà mời ăn món đặc sản - những lát mận, mơ và sim quấn lá vả rồi chấm chẳm chéo - thứ gia vị đặc trưng của người Thái ở Tây Bắc. Có gia đình còn thêm chút gừng thái lát để thêm vị nồng ấm. Món ăn đều là những loại cây quả, gia vị của rừng núi, quyện đủ vị chua, chát, hăng cay, ngọt mặn đậm đà khiến người ăn một lần mà nhớ mãi. Cách ăn ấy, theo lời giải thích của một người dân địa phương là “ăn chua”. Người Thái ăn chua không thể ăn một mình, phải có bạn, thêm câu chuyện đưa đẩy vui vẻ kèm với gia vị cho món ăn. 

Hết mùa mận cũng là giữa hè, những trái mít, xoài trong vườn bắt đầu chín thơm, Mộc Châu còn có thêm mùa thu hoạch bơ. Những quả bơ xanh, căng mọng, thơm ngon, béo ngậy trở thành món quà đặc sản gửi về xuôi. 

Tận hưởng thiên đường xanh 

Một trong những điều được ví von “chưa đến là chưa biết Mộc Châu” chính là những đồi chè mênh mông nằm theo những sườn đồi thoải của cao nguyên. Qua một mùa xuân chìm trong sương mù, những đồi chè trên cao nguyên Mộc Châu bắt đầu ra búp mới, xanh mướt, căng tràn sức sống. Những nông trường chè đông vui tấp nập hơn hẳn vì đã vào vụ thu hoạch, và cũng vì những người khách nóng lòng lên đường để lưu lại những bức ảnh kỷ niệm tại đây. 

Đồi chè trái tim Đài Loan là đồi chè nổi tiếng nhất trong vùng, gần với trung tâm nhất, chỉ cách nông trường thị trấn Mộc Châu khoảng 10 km. Giữa những luống cây được vun thẳng lối san sát nối tiếp nhau, những luống chè uốn cong mềm mại, xếp thành những vòng trái tim to dần trở thành điểm nhấn đặc biệt cho cả đồi chè. Theo những người dân trong vùng, chủ nhân đồi chè dành công sức tạo hình trái tim để thay lời muốn nói, bày tỏ tình yêu với vợ mình. Từ đó, rất nhiều đôi uyên ương, những bạn trẻ hay vợ chồng đều chọn vòng trái tim xanh tươi này để trao gửi tình cảm. 


Lòng vòng thêm chút nữa, qua mấy cánh đồng cỏ, những khu vườn xanh rì màu mận là đồi chè shan tuyết Mộc Châu, dân địa phương gọi là Làng chè, đồi chè Mộc Sương, đồi chè Tân Lập 2 và đồi chè trái tim Tân Lập 3. Những triền đồi rộng, thoải phủ một màu xanh, tràn ra khỏi tầm mắt khiến ai cũng ngỡ ngàng. Khung cảnh đẹp nhất ở đây chính là khi sáng sớm, sương mù vẫn còn lãng đãng trên những thảm xanh, búp non uốn cong vì sương đêm bám đầu lá trĩu xuống, bình minh mới lên làm khung cảnh trở nên lung linh hơn. 

Thường vào lúc sáng hoặc giữa chiều là thời điểm mọi người hái chè. Trong khung cảnh đó, hình ảnh những người công nhân đang cần mẫn hái chè, trên lưng đeo những gùi đựng những búp non xanh mướt trở thành những nét chấm phá cho cả một bức tranh yên bình. Sau khi những chiếc gùi đã đầy chè, du khách sẽ theo những người công nhân nông trường, nông dân về nhà học cách làm chè. Ở đó, bao giờ cũng có một ấm trà nóng thơm ngon đợi sẵn người về, nhấm nháp, thưởng thức vị chan chát nơi đầu lưỡi nhưng ngọt hậu, thơm mát, mang theo cả thiên nhiên xanh tươi hòa quyện trong từng chén trà nhỏ. 

Nhật Linh

1-10 of 16

Comments