Chùa Hồng Phúc

Toàn cảnh chùa

Tượng vua sám hối Phật (đời Hậu Lê)

Tên thường gọi:
Chùa Hòe Nhai

Chùa thường gọi là chùa Hòe Nhai hay Hòa Giai, tọa lạc ở số 19 phố Hàng Than, quận Ba Đình, TP. Hà Nội. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông.

Tương truyền chùa được dựng vào thời Lý, đã được trùng tu nhiều lần vào các năm 1687, 1699, 1703, 1812, 1894, 1899, 1920, 1946 và 1952. Ở sân chùa có một số bia đá, trong đó có tấm bia dựng năm Chính Hòa thứ 24 (1703) do Tiến sĩ Hà Tông Mục soạn văn bia, ghi vị trí chùa ở tại Hòe Nhai, Đông Bộ Đầu (nơi quân dân ta chiến thắng quân Nguyên vào năm 1258, ở gần chùa).

Chánh điện được bài trí trang nghiêm. Chùa có nhiều pho tượng sơn son thếp vàng được tạc vào thế kỷ XVIII, đặc biệt là pho tượng đức Phật ngồi trên lưng một vị vua mặc triều phục đang quỳ. Vương Xuân Lợi trong sách Hà Nội – Di tích và văn vật (Sở Văn hóa và Thông tin Hà Nội, 1994) cho biết, tương truyền vào lúc bấy giờ, vua Lê Hy Tông thi hành chính sách chống Phật giáo rất hà khắc, vì vậy, Hòa thượng Tông Diễn, vị sư tổ thứ hai của chùa Hòe Nhai đã viết một bài biểu, bỏ vào một cái tráp, đem đến dâng vua và nói rằng: “Trong hộp có ngọc minh châu”. Nhà vua mở hộp ra xem, chỉ thấy một bài biểu đại ý nói nhà Lê sở dĩ  được lâu bền chính là nhờ sự độ trì của đức Phật. Sau đó, vua hạ chiếu sám hối, thay đổi thái độ đối với Phật giáo.

Chùa còn giữ nhiều sắc phong của các đời vua cho các danh tăng trụ trì. Về pháp khí, chùa có đại hồng chung đúc năm Tự Đức thứ 17 (1864), khánh đồng cao 1m, rộng 1,5m đúc năm Long Đức thứ 3 (1734).

Chùa là ngôi tổ đình Thiền phái Tào Động của Phật giáo miền Bắc.

Chùa đã được Bộ Văn hóa – Thông tin công nhận là Di tích lịch sử – văn hóa quốc gia năm 1989.



Chùa Việt Nam - Xưa và Nay
Võ văn Tường

Comments