Di tích, danh thắng, những nơi để ngắm nhìn và tận hưởng.

Bài mới

  • Vẫn có một Tả Van đáng yêu giữa Sapa 'thảm họa' Khác với một trung tâm Sapa ồn ã và xô bồ, bản Tả Van may mắn vẫn còn giữ được nét bình yên vốn có. Những năm gần đây, với ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Ngôi chùa có đàn khỉ hoang dã lớn nhất Việt Nam Thiền viện Trúc lâm Chân Nguyên (Bà Rịa - Vũng Tàu) được biết đến là nơi giữ kỷ lục về đàn khỉ thiên nhiên nhiều nhất Việt Nam. Thiền viện Trúc ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Hồ Phú Ninh - hòn ngọc xanh giữa miền Trung khắc nghiệt Với vẻ đẹp hoang sơ được bao trọn bởi thiên nhiên kỳ vĩ, hồ Phú Ninh được mệnh danh là 'hòn ngọc xanh' giữa đất trời miền Trung khắc nghiệt ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Chuyện của Pao và... chuyện của tao! Giữa vùng núi đá của cao nguyên đá Đồng Văn, có một nơi tương đối bằng phẳng, đó là thung lũng Sủng Là. Thuở xưa, nơi đây sinh sống và ...
    Được đăng 03:06, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Vẻ đẹp trầm mặc và uy nghiêm ở Lam Kinh Dù có bị thời gian làm tàn phai ít nhiều nhưng Lam Kinh vẫn còn lưu giữ nét đẹp của không gian Việt với cây đa, giếng nước, sân đình ...
    Được đăng 01:49, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 19. Xem nội dung khác »


Vẫn có một Tả Van đáng yêu giữa Sapa 'thảm họa'

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Khác với một trung tâm Sapa ồn ã và xô bồ, bản Tả Van may mắn vẫn còn giữ được nét bình yên vốn có. 

Những năm gần đây, với việc phát triển quá nóng ở khu trung tâm Sapa, nhiều du khách vốn thích không gian yên tĩnh, thay vì nghỉ ở trung tâm đã chuyển xuống các bản gần đó. Bản Tả Van là một trong những điểm được nhiều du khách tìm đến, may mắn vẫn giữ được sự bình dị, hiếu khách của người dân và điều đặc biệt là vẫn chưa bị "du lịch hóa" quá nhiều. Chỉ cách khoảng 8 km từ trung tâm Sapa, Tả Van như một thế giới khác, một khung cảnh bình yên với cỏ cây và hoa lá.

Không thể nhận ra một Sapa của ngày hôm nay. Bức ảnh khiến cộng đồng “hoảng hốt” khi thấy một Sapa ngổn ngang những tòa nhà cao tầng, nên nhiều du khách quyết định thay vì nghỉ chân tại trung tâm chuyển xuống các bản bên dưới để tận hưởng cảm giác yên tĩnh, hòa mình với thiên nhiên. 


Không có những nhà cao tầng, khách sạn, Tả Van hầu hết là những ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, nép sau những bụi tre, bên những con suối nhỏ. Vật liệu chính là gỗ và những đồ truyền thống của người dân tộc khiến du khách cảm thấy thích thú và gần gũi hơn. Ở đây, hầu hết các căn nhà cho thuê theo dạng homestay đều có những chiếc ghế dài và một chiếc bàn nho nhỏ, vài chậu cây, hay hàng rào xanh mát, nơi bạn có thể thả mình nhấp từng ngụm trà nóng, nghe chim hót, đọc dăm ba câu chuyện thú vị hay chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, để nghỉ ngơi, để được hoà quyện vào không gian xanh mướt, trong lành. 

Chảy ngoằn nghèo qua bản là một con suối lớn, ở đó các bạn có thể lội suối cảm nhận dòng nước mát lạnh chảy qua chân, hay nhấm nháp ly café tại một quán gần đó ngắm hoàng hôn. Chắc chắn đó là một trong những khung cảnh tuyệt đẹp nhất chuyến đi. Ánh nắng chiếu vào các căn nhà qua ô cửa kính với khung cảnh nhìn thẳng xuống thung lũng, nơi ruộng bậc thang vàng óng ả. Bạn có thể ngồi ngoài hiên nhà, ngắm nhìn ra những thửa ruộng bậc thang, những dãy núi ẩn hiện sau những đụn mây, ngồi nghe chim hot, nghe tiếng suối chảy róc rách.

Những căn nhà gỗ yên bình đáng yêu ở Tả Van. 


Là một bản nhỏ phải đi đường đèo núi xuống, nhưng các bạn có thể an tâm bởi tại đây có đầy đủ các nhu yếu phẩm cho bất kỳ ai muốn nghỉ qua đêm. Ngoài ra còn có một số nhà hàng của người dân để phục vụ nhu cầu của mọi người. Ở khu trung tâm Tả Van, bạn có thể mua đồ về tự nấu ăn. Có cả một siêu thị mà bạn có thể mua sắm hầu hết các vật dụng cần thiết. Đã "đưa nhau đi trốn" tại một nơi xinh đẹp như thế này, sao không tự tay nấu cho nhau một bữa ăn. Những homestay ở đây có sẵn bếp và các vật dụng cần thiết để các bạn có thể tự nấu cho mình một bữa ra trò. Nhưng bạn cũng vẫn có thể chuẩn bị nhiều đồ ăn khác từ nhà và đừng quên đem theo một chai rượu vang... Một khung cảnh quá tuyệt vời cho việc nhâm nhi một ly rượu. 

Dưới nắng thu, du khách sẽ được những đứa trẻ tại bản dẫn đường xuống một con suối lớn hơn, đi qua những căn nhà gỗ ẩn hiện sau những bụi hoa, vừa đi vừa hát, những du khách lạ không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh đẹp thanh bình này. Tại đây, bạn sẽ thấy có thêm nhiều homestay đẹp và bình yên, được nghỉ ngơi ở khung cảnh này quả là tuyệt vời. 

Khoảng 20 m dưới chân con dốc là một quán bar được làm bằng tre, nơi bạn có thể gặp các du khách nước ngoài đang vừa đàn vừa hát, nhảy múa trong nắng thu trước sự chứng kiến đầy thích thú của người dân tộc. Không khí ở đây khá vui vẻ, có cả đồ ăn tối với các món ăn phương Tây và Việt Nam. 

Bạn có thể tự nấu nướng, nhưng cũng có thể đặt ngay đồ ăn tại các homestay ở đây. 


Để đến Tả Van khá dễ dàng, từ Hà Nội các bạn có thể đi xe khách, ôtô riêng hoặc đi tàu hỏa đến Lào Cai, rồi di chuyển lên trung tâm Sapa. Sau đó, bạn có thể đi taxi, xe ôm hoặc thuê xe máy từ trung tâm để đến Tả Van. Nếu thích tự khám phá xung quanh, hãy thuê xe để tiết kiệm chi phí và chủ động hơn, khoảng 80.000 đến 100.000 đồng/ngày. Xe taxi khoảng 200.000 đồng/chiều.

Một điều khá ngạc nhiên là Tả Van rất nổi tiếng với du khách nước ngoài. Họ đã bỏ lại sau lưng một trung tâm Sapa ồn ào, xô bồ và đầy khói bụi để đến đây nghỉ ngơi. Ở đây không có khách sạn, nhà nghỉ nhưng có rất nhiều homestay đẹp cho các bạn lựa chọn. Chỉ cần vào Google hoặc các website đặt phòng, sẽ có rất nhiều nơi ở cho bạn. Giá cũng dao động tùy theo sở thích của mọi người, từ phòng dorm cho đến phòng riêng. Giá trung bình dao động từ 400.000 đến 900.000 đồng/đêm, có đầy đủ bếp, nồi, xoong và các vật dụng để nấu nướng. Một số homestay nổi tiếng tại Tả Van gồm Phori house, Ta Van Homestay, Tavan Ecologic Homestay, Tavan View Homestay...Nơi đây, lý tưởng nhất là đi theo nhóm từ 2 đến 6 người, không nên đông đúc quá vì ở không gian phù hợp để nghỉ dưỡng, tận hưởng. Trên đường từ trung tâm về Tả Van, sẽ có trạm thu phí 70.000 đồng/người để vào bản. Và nếu mọi người có ý định đến nghỉ ngơi và khám phá nhớ gìn giữ và bảo vệ nơi đây, lưu ý giữ vệ sinh chung. 

Chỉ cách khoảng 8 km từ trung tâm Sa Pa xuống bản Tả Van, chúng tôi như được đến với một thế giới khác, khung cảnh bình yên với cỏ cây và hoa lá. Không có các khách sạn, nhà cao tầng, Tả Van rất phát triển các dịch vụ lưu trú homestay, với các căn nhà gỗ nằm nép sau những rặng tre. 


Vật liệu chính là gỗ và những đồ truyền thống của người dân tộc khiến du khách cảm thấy thích thú và gần gũi hơn. Bạn có thể ngồi ngoài hiên nhà, ngắm nhìn ra những thửa ruộng bậc thang, dãy núi ẩn hiện sau những đụn mây, ngồi nghe chim hót, tiếng suối chảy róc rách. 


Mặc dù là một bản nhỏ phải đi đường đèo núi xuống, nhưng tại đây có đầy đủ nhu yếu phẩm cho du khách muốn nghỉ qua đêm. Ngoài ra còn có một số nhà hàng của người dân phục vụ nhu cầu của mọi người. 


Buổi sáng khi thức giấc, nhìn ra ngoài cửa sổ là khung cảnh khiến mình có cảm giác như đang ở thiên đường vậy. Bạn có thể đi dạo, khám phá quanh bản, đâu đâu cũng tràn ngập những bông hoa khoe sắc. 


Nhưng nếu đã “đưa nhau đi trốn” tại một nơi xinh đẹp như thế này, sao không tự tay nấu cho nhau một bữa ăn có phải thích thú hơn không. Những homestay ở đây có sẵn bếp và các vật dụng cần thiết để bạn có thể tự nấu cho mình một bữa ra trò. 


Những ngôi nhà nghỉ mộc mạc nhưng đầy đủ tiện nghi sẽ khiến các bạn có những trải nghiệm thú vị khi nghỉ chân tại đây. 

Ngôi chùa có đàn khỉ hoang dã lớn nhất Việt Nam

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Thiền viện Trúc lâm Chân Nguyên (Bà Rịa - Vũng Tàu) được biết đến là nơi giữ kỷ lục về đàn khỉ thiên nhiên nhiều nhất Việt Nam. 

Thiền viện Trúc lâm Chân Nguyên tọa lạc dưới chân núi Kỳ Vân, huyện Đất Đỏ, Bà Rịa - Vũng Tàu. Thuở nguyên sơ, chùa là một am nhỏ. Năm 1987, hòa thượng Thích Thông Luận đã về sửa chữa và tu hành ở đây. 


Thiền viện cũng là nơi cư ngụ của bầy khỉ đuôi dài gần 200 con, được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam xác lập kỷ lục “Ngôi chùa có đàn khỉ thiên nhiên nhiều nhất”. Vì vậy, Thiền viện Trúc lâm Chân Nguyên thường được người dân địa phương gọi là chùa Khỉ. Hàng ngày, đàn khỉ thường xuống núi ăn và vui đùa trong khuôn viên. 


Nằm ở thế “tọa sơn hướng thủy”, chùa gây ấn tượng bởi sự thanh tịnh của chốn thiền môn giữa núi rừng. Chùa có kiến trúc đơn sơ, thờ đức Phật Thích Ca thiền định trên tòa sen. 


Được xây cách đây 9 năm, khu Chánh điện xây dựng khang trang mang kiến trúc gần giống với Thiền viện Trúc lâm Đà Lạt. 


Tháp chuông, tháp trống và hai ngọn đèn dầu cỡ lớn được đặt hai bên sân chùa. 


Phía sau Chánh điện là những kiệt tác bằng đá khổng lồ được thiên nhiên ban tặng. Mỗi khối đá nặng hàng chục tấn với hình thù kỳ lạ. 


Chữ Phật được khắc lên cụm những hòn đá lớn nhất trong khuôn viên chùa. 


Thơ của thiền sư Chân Nguyên khắc trên khối đá hình voi. Thiền sư Chân Nguyên (1647 - 1726) có pháp danh là Tuệ Đăng. Ông là người có công khôi phục lại thiền phái Trúc Lâm đời Trần tại miền Bắc. 


Trên sườn núi, nhiều am nhỏ đơn sơ được xây dựng, dành cho các vị sư tu tập. 


Nguyễn Khoa

Hồ Phú Ninh - hòn ngọc xanh giữa miền Trung khắc nghiệt

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Với vẻ đẹp hoang sơ được bao trọn bởi thiên nhiên kỳ vĩ, hồ Phú Ninh được mệnh danh là 'hòn ngọc xanh' giữa đất trời miền Trung khắc nghiệt.

Nằm cách thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam tầm 7 km, hồ Phú Ninh được người dân yêu mến, gọi bằng cái tên thân thương “Hòn ngọc xanh”. Giữa tiết trời oi ả, nắng chói chang của miền Trung, hồ Phú Ninh hiện lên với không gian xanh mướt, thảm thực vật phong phú, núi non xinh đẹp, nhiều ốc đảo kỳ vĩ giữa mênh mông sóng nước.

Bao quanh hồ Phú Ninh là những rừng phi lao, núi non trùng điệp, suối thơ mộng… cùng một màu xanh ngát trải dài đến vô tận. Đến với hồ Phú Ninh, bạn sẽ cảm nhận được vẻ đẹp hoang sơ, mát lạnh, cảnh quan thiên nhiên đặc sắc không thua kém bất cứ khu du lịch nổi tiếng nào ở Việt Nam, thậm chí nhiều dân phượt còn hơi quá khi ưu ái cho nơi đây cái tên “Thiên đường Maldives” của Quảng Nam.

Bức tranh phong cảnh – tuyệt tác của thiên nhiên dành tặng cho Quảng Nam. Ảnh: Phuninhlake 


Hồ Phú Ninh có khoảng 30 hòn đảo lớn nhỏ được gọi bằng những cái tên như đảo Rùa, đảo Khỉ… Sau khi lên thuyền, hành trình khám phá thiên đường xứ Quảng trở nên huyền bí hơn bao giờ hết. Làn gió mát phả vào mặt, giọng nói ấm áp của những cô gái hướng dẫn thu hút người đối diện như say đắm lòng người.

Chưa hết, tới đây bạn còn được khám phá những dòng nước nóng phun trực tiếp từ dưới lòng hồ, qua một ống cao su để du khách sử dụng. Nước nóng được luân chuyển cả ngày và đêm nên cho dù tới đây vào thời điểm nào trong ngày, bạn vẫn có thể nghịch nước nóng dưới lòng hồ. Còn ở những con suối nước lạnh chảy róc rách, thả chân trần, bạn sẽ cảm nhận được những tinh túy của đất trời.

Đã đến với Phú Ninh, bạn không thể bỏ về giữa chừng bởi hồ mang vẻ đẹp như người con gái xuân thì, gợi cảm, e ấp nhưng quyến rũ, say đắm lòng người. Cảm giác ngồi ung dung trên những ghe thuyền, ngắm bóng mình dưới nước hay trải nghiệm một đêm giữa lòng hồ với sương giăng huyền ảo, nghe những câu chuyện kỳ bí sẽ là kỷ niệm khó quên.

Du lịch hồ Phú Ninh, du khách không chỉ được chiêm ngưỡng hệ sinh thái trù phú, không gian xanh thoáng đãng mà còn khám phá các địa điểm, khu di tích lịch sử nối từ rừng cấm Khánh Thọ, Cốc Ba Cây, Ao Lầy, Kỳ Thịnh, Cẩm Khê rồi tới khu địa đạo Kỳ Anh - một trong những địa danh huyền thoại về cuộc chiến tranh trong lòng đất từ thế kỷ trước.

Bạn cũng đừng quên thưởng thức món cá trắm được câu trực tiếp ở tại hồ. Đặc biệt vào những đêm trăng, đốt lửa cắm trại rồi cùng người dân quăng chài, câu cá, nướng thành quả ngay tại hồ là điều tuyệt vời. Cá trắm ở Hồ Phú Ninh rất ngon, ngọt thịt, gỏi cá trắm là một trong những món ngon khó bỏ lỡ. Nếu may mắn, bạn có thể câu được những con cá nặng tới hàng chục cân đấy.

Du lịch hồ Phú Ninh dành cho những người yêu thích sự yên tĩnh, nhẹ nhàng, rời khỏi chốn phồn hoa đô thị trong vài ngày. Ảnh: phuninhlake 


Muốn thưởng ngoạn hết vẻ đẹp của hồ Phú Ninh, hãy tiếp tục chạy xe lên đường Tam Lãnh. Đứng trên con đường này, phóng tầm mắt ra xa bạn sẽ bao trọn được quang cảnh hồ. Rừng cây trùng trùng điệp điệp, tiếng chim chóc, tiếng suối chảy róc rách bên tai sẽ xua tan đi những muộn phiền trong lòng, chỉ muốn đứng mãi đây thôi để ôm Phú Ninh, để thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản hơn nhiều.

Sự hòa quyện, giao thoa giữa đất trời, non nước ở một nơi ít người biết sẽ là chuyến đi ý nghĩa mà từ trước tới nay bạn chưa từng trải nghiệm. Xa xa những ngôi nhà tỏa khói bếp, mặt trời dần buông để lại một bầu không khí tĩnh lặng, một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp. Phải đến Phú Ninh một lần mới cảm hết được vẻ đẹp thơ mộng của “thiên đường” giữa cái nắng như thiêu như đốt ở miền Trung.

Vĩnh Hy

Chuyện của Pao và... chuyện của tao!

đăng 03:05, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 03:06, 17 thg 10, 2017 ]

Giữa vùng núi đá của cao nguyên đá Đồng Văn, có một nơi tương đối bằng phẳng, đó là thung lũng Sủng Là. Thuở xưa, nơi đây sinh sống và giàu có chủ yếu bằng một thứ cây nổi tiếng: thuốc phiện. Vì vậy, Sủng Là còn được gọi là Thung lũng thuốc phiện.


Ôm ấp trong lòng thung lũng Sủng Là là một thôn nhỏ mang tên thôn Lũng Cảm. Trong thôn có ngôi nhà của ông Mua Súa Páo, là ngôi nhà lớn và đẹp, dùng làm nơi thu mua và kho chứa thuốc phiện.




Từ thập niên 1960x người dân Sủng Là không trồng thuốc phiện nữa, chỉ trồng tam giác mạch, lúa, bắp... và đặc biệt là hoa hồng. Nhà ông Páo tất nhiên không chứa thuốc phiện nữa, nhưng lại trở nên nổi tiếng vì chuyện khác. Năm 2006, bộ phim Chuyện của Pao, chuyển thể từ tác phẩm Tiếng đàn môi sau bờ rào đá của nhà văn Đỗ Bích Thúy đã chọn ngôi nhà này và thôn Lũng Cảm làm bối cảnh quay phim. Chuyện của Pao do đạo diễn Ngô Quang Hải thực hiện, diễn viên chính Đổ Hải Yến (vai Pao), không chỉ nói về tình yêu mà còn mô tả sinh động đời sống văn hóa tinh thần của đồng bào dân tộc Mông tại Hà Giang. 


Hội đủ quá nhiều điều kiện, thôn Lũng Cảm (tên đúng và đầy đủ là Lũng Cảm Trên) được chọn xây dựng thành điểm du lịch.




Hai bên đường vào làng là những vạt hoa tam giác mạch. Khi tui đến là tháng Tư, không phải là mùa hoa nở rộ, nhưng nơi này vẫn có hoa để du khách chụp ảnh.



Dáng chụp ảnh này hơi bị tệ! Hi hi!


Bạn phải trả 10.000 đ/người để được chụp ảnh (chụp bao nhiêu kiểu tùy ý). Chuyện này hợp lý thôi vì đây là điểm tham quan du lịch mà, và nhớ là chớ dẫm lên hoa làm hư hại nhé. Mấy năm trước, dân phượt ào ạt lên đây chụp hình tự do không ai thu phí, chẳng những làm phiền người dân mà còn dẫm nát hoa của họ nữa.


Bạn cũng có thể chụp hình cùng các cô bé, cậu bé người Mông (mang giỏ hoa đi xa xa trong hình trên), và cho các cháu ít tiền làm quà. Về chuyện này tí nữa sẽ nói thêm sau.



Đây là lối vào nhà của Pao, nhìn hình này bạn sẽ hiểu thế nào là bờ rào đá.



Nhà ông Mua Súa Páo xây dựng năm 1946, không hẳn là ngôi nhà xưa, nhưng là ngôi nhà đẹp, lớn và tiêu biểu của người Mông. Đặc biệt là ai đã từng xem phim Chuyện của Pao sẽ thấy ngôi nhà này rất quen thuộc, bởi vì nó là bối cảnh chính của phim.



Ngôi nhà gồm 3 dãy xếp thành hình chữ U, quanh một sân lót đá. Đây là kiểu nhà trình tường tiêu biểu của người Mông Hà Giang (tường bằng đất nện - người Mông gọi là trình, kết cấu còn lại là gỗ, mái ngói).


Mái nhà, nhìn ra xa là chập chùng núi cao


Đây vẫn là ngôi nhà đang sinh hoạt bình thường, nhưng có bố trí khéo léo cho khách tham quan, như có các chú bé Mông đang ngồi chơi, có nơi bán đồ lưu niệm.


Cối xay. Bạn để ý vách tường bên cạnh là vách đất của nhà trình tường.



Múc nước trong lu cho chú rửa tay nhé!


Chú bé chơi khèn Mông


Thôn Lũng Cảm được xây dựng thành điểm du lịch văn hóa là điều rất tốt, hợp lý. Nơi này có phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp, thể hiện được nếp sống của người dân tộc, lại cuốn hút vì là bối cảnh của một bộ phim nổi tiếng. Việc tổ chức khá tươm tất, đàng hoàng. Thu phí là điều tất yếu vì đây là làm dịch vụ mà, phí thu cũng đúng mực, không cao. Tuy nhiên...


Các cháu bé được bố trí để khách du lịch chụp ảnh, sinh hoạt (chơi khèn, rửa tay) rất hiền, dễ thương. Các cháu không mè nheo, đòi tiền gây bực mình. Nhưng dường như các cháu chưa thích nghi được với vai trò của mình. Hãy nhìn gương mặt của các cháu. Nó đờ đẫn, vô hồn chứ không phải tươi vui, thân thiết.




Các cháu hoàn thành nhiệm vụ của mình (mang giỏ hoa và chụp hình với khách) và nhận tiền, nét mặt vẫn có vẻ gì đó xa cách.


Các cô các chú cho tiền này, nhận đi!


Bà cụ này cũng thế, nét mặt dàu dàu...



Có thể hiểu và thông cảm cho các cháu. Các cháu còn nhỏ quá và vốn là người dân tộc, chưa quen với nếp sống thị thành, nên những bài học về cách giao tiếp với khách du lịch các cháu chưa ứng dụng một cách nhuần nhuyễn được. Mà thà là như vậy còn hơn là tiếp thu tốt quá, trở thành... láu cá!


Đổ Hải Yến không phải người Mông nhưng đoạt giải Cánh diều vàng nữ diễn viên xuất sắc  trong vai Pao, cô gái Mông. Còn các cháu bé người Mông... diễn vai chính mình thì lại chưa đạt. Biết sao được, nghề diễn cũng phải học công phu lắm chớ bộ!


Tui tới đây, thấy tình hình như vậy bổng nẩy ra một ý. Hay là mình thử một vai diễn xem sao, biết đâu mình... có khiếu? Đoạn clip sau là tui thử vai một chàng trai Mông đang thổi khèn để... tỏ tình!



Chẳng biết thằng bé Mông cảm thấy thế nào mà mặt mày nó cứ bí xị. Hừm, nếu không đóng được phim "Chuyện của Pao" thì chú đóng phim "Chuyện của tao" vậy, cháu ạ!


Phạm Hoài Nhân

Vẻ đẹp trầm mặc và uy nghiêm ở Lam Kinh

đăng 01:49, 17 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Dù có bị thời gian làm tàn phai ít nhiều nhưng Lam Kinh vẫn còn lưu giữ nét đẹp của không gian Việt với cây đa, giếng nước, sân đình.

Đền thờ Lê Lợi và vua quan nhà Lê


Từ thành phố Thanh Hóa, đi theo quốc lộ 47 rẽ qua cầu Mục Sơn bắc qua sông Chu một quãng là du khách đã về với Khu di tích lịch sử Lam Kinh. Du khách sẽ như lạc vào khu rừng nguyên sinh mà ẩn bên trong là vẻ đẹp, không gian yên tĩnh của thiên nhiên, của thành điện cổ kính. Nơi đó thiên nhiên cũng là những người lính canh giữ giấc ngủ ngàn thu cho các bậc đế vương và hoàng hậu triều Lê sơ. 

Kiến trúc rêu phong nhưng vẫn nguyên vẻ uy nghiêm


Vào thành điện Lam Kinh, du khách đi qua cầu Bạch mà xưa kia có tên gọi là Tiên Loan Kiều được làm theo kiểu dáng trên nhà, dưới cầu bắc trên sông Ngọc, qua cầu là Ngọ Môn được canh giữ cẩn thận. Du khách sẽ có ấn tượng với sân rồng trước điện Lam Kinh trải rộng khắp bề ngang của chính điện.

Điện Lam Kinh nay chỉ còn lại dấu tích của nền móng nhưng vẫn cho thấy một kiến trúc quy mô với những chân cột được xếp vuông vức hình bàn cờ. Nối giữa sân rồng và chính điện là thềm rồng gồm chín bậc với hai đôi rồng đá được khắc tinh xảo, đặc trưng của rồng thời Lê. Phía sau điện Lam Kinh là Thái miếu, chạy theo hình vòng cung ôm lấy khu chính điện.

Ngoài ra, còn có các công trình kiến trúc khác như nhà tả vu và hữu vu hai bên sân rồng. Phía đông chính điện là khu cư xá của các quan và quân lính trông coi khu kinh thành.

Dòng kênh xanh biếc ở Lam Kinh


Nhà bia Vĩnh Lăng, nơi ghi lại công trạng của anh hùng Lê Lợi


Cây xanh phủ bóng mát lên khu di tích xưa


Địa thế Vĩnh Lăng, nơi an nghỉ của anh hùng Lê Lợi được xây dựng ngay phía sau cung điện Lam Kinh, trên một vùng đất rộng và cao ráo giống như hình mai rùa, phía trước có núi Chúa, phía sau có núi Dầu, hai bên đều có núi, đối diện có sông. Xung quanh lăng mộ là những loại cây cổ thụ có hàng trăm năm tuổi như sưa, đa, lim, đại, bồ đề, ổi… Bố cục độc đáo, riêng có của Vĩnh Lăng thể hiện sự khiêm nhường, giản dị và hòa hợp với thiên nhiên của vị vua mở đầu triều Lê. Hiện tại, kiến trúc Vĩnh Lăng vẫn giữ được trọn vẹn vẻ đẹp cổ kính và nguyên bản.

Về bố cục, điều đặc biệt nhất của Vĩnh Lăng là không xây thành lăng mộ giống như các lăng tẩm của vua chúa khác mà được xây dựng thành hình gần vuông, mỗi cạnh là 4,43m x 4,46m, cao 1m, xây bằng gạch vồn xếp khít mạch và không trát. Phía mặt trên lăng để cỏ mọc chứ không lợp thành mái. Phía trước của lăng, hai bên có quan hầu và bốn đôi tượng giống đối nhau. Theo thứ tự tính từ mộ ra, bên trái quan văn, bên phải quan võ, đến tượng nghê, ngựa, tê giác và hổ. Về hình thức, các bức tượng đều bằng đá và được chạm khắc mềm mại, đơn giản. Đến năm 1933, nhân dân địa phương cung tiến thêm bốn voi chầu đắp bằng gạch và vôi vữa.

Những dòng chữ trên bia này là do Nguyễn Trãi biên soạn


Một trong những cây đa đẹp nhất Việt Nam


Trong khu sơn lăng của triều Lê sơ ở Lam Kinh còn có lăng các vua kế nghiệp và hoàng hậu được mai táng như: Hựu lăng – Lăng vua Lê Thái Tông, Lăng Khôn Nguyên – Lăng Hoàng thái hậu Ngô Thị Ngọc Giao (mẹ vua Lê Thánh Tông), Chiêu Lăng – Lăng vua Lê Thánh Tông, Dụ Lăng – Lăng vua Lê Hiến Tông, Kính Lăng – Lăng vua Lê Túc Tông. Đến thăm du khách sẽ thấy mỗi lăng mang một nét kiến trúc riêng và tượng chầu khác nhau, đặc biệt là lăng của Hoàng thái hậu gây chú ý bởi tượng chầu đều là nữ.

Giếng Ngọc được xem là giếng cổ lớn nhất Việt Nam hiện nay


Dù có bị thời gian làm tàn hoại ít nhiều nhưng nhìn chung Lam Kinh vẫn còn lưu giữ nét đẹp của không gian Việt "Cây đa, giếng nước, sân đình". Bên hữu sân rồng là cây đa thị hàng trăm năm tuổi, có kích thước chục người ôm mới xuể, luôn xanh ngắt, vươn mình tỏa bóng mát như chứng nhân còn mãi với thời gian. Bên tả là giếng cổ – được xem là giếng cổ lớn nhất Việt Nam hiện nay. Giếng quanh năm đầy nước, trong mát và tỏa ngát hương sen.

THANH HẢI

Đi Phú Yên ngắm vườn cây đỏ, ăn trái đỏ chua lè lưỡi

đăng 08:26, 8 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Mùa này du khách nườm nượp tham quan vườn cây đỏ, trái đỏ (còn gọi là trái chua, trái dâu đất hoặc trái dâu da đất) trên cao nguyên Vân Hòa (huyện Sơn Hòa, Phú Yên). 

Trái đỏ có vị chua chua nếu ăn những trái ở dưới gốc, còn những trái hái từ trên ngọn lại ít chua hơn, có vị ngọt.

Cây đỏ cao khoảng 5-7 mét, được trồng xen trong các vườn mít, vườn thơm ở cao nguyên Vân Hòa (huyện Sơn Hòa, Phú Yên). Vùng này có độ cao 400 m so với mặt nước biển, khí hậu mát mẻ quanh năm nên thích hợp loại cây này. 

Trái đỏ mọc ra thành từng chùm từ thân cây, sum suê từ dưới gốc lên đến trên ngọn. Có những cây to hai, ba người ôm, trái chín đỏ vây quanh, rất đẹp. 

Từ tháng Chạp năm trước, trên các thân cây nổi lên từng ụ rồi từ đó nhô ra các chùm trái nhỏ màu xam xám, rồi lớn dần, đỏ dần. Đến cuối tháng bảy âm lịch trái đỏ đã bắt đầu chín dần, nhưng chỉ từ trước và sau Tết Trung thu mới chín rộ. 

Ấy là lúc thương lái bắt đầu tìm đến các vườn để chọn cây nhiều trái chín mà mua, hái, rồi chở về các chợ. Đây cũng là lúc các tay săn ảnh sục vào các vườn để tìm những góc ảnh đẹp. 

Cũng từ đó mà những năm gần đây cứ đến mùa trái đỏ chín rộ, hàng đoàn khách từ các nơi tìm đến các vườn cây đỏ ở xã Sơn Xuân để tham quan, chụp ảnh, tạo cho vùng đất cao nguyên này một sắc thái du lịch mới.

Trái đỏ sum suê bao quanh cây. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Bên trong lớp vỏ dày màu đỏ, rất chua, không ăn được là lớp cơm màu trắng, có từ 3 đến 4 múi, ăn ngọt ngọt, chua chua. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Thương lái đến vườn mua phải đến từng cây để hái, nếm thử. Nếu thấy trái ngọt mới mua. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Hái những trái ở trên cao. Trái càng ở trên cao càng ngọt. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Dùng gùi để đựng và vận chuyển ra khỏi vườn. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Mỗi gùi khoảng 25kg. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Bạn trẻ thích thú đến vườn chụp ảnh. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Cả nhà cùng tham qua vườn đỏ. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Niềm vui. Ảnh: Dương Thanh Xuân


Du khách nườm nượp tham quan vườn đỏ trên cao nguyên Vân Hòa. Ảnh: Dương Thanh Xuân 


DƯƠNG THANH XUÂN

Thăm một trong những ngôi chùa cổ nhất miền Trung hơn 700 năm tuổi

đăng 04:35, 7 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Từ khi được phục dựng, chùa Hoằng Phúc đã đón hàng ngàn du khách và Phật tử đến vãn cảnh mỗi năm.

Chùa Hoằng Phúc sau phục dựng. Ảnh: Huệ Minh


Theo các tài liệu ghi chép, Hoằng Phúc (thôn Thuận Trạch, xã Mỹ Thủy, H.Lệ Thủy, Quảng Bình) là một trong những ngôi chùa cổ nhất miền Trung với lịch sử hình thành hơn 700 năm. 

Năm 1301, Hoằng Phúc (có tên là am Tri Kiến) được Phật hoàng Trần Nhân Tông thăm chùa và cầu phước đức cho dân lành. Năm 1716, chúa Nguyễn Phúc Chu cho đặt tên chùa là Kính Thiên tự, đến năm 1821 vua Minh Mạng ghé thăm chùa và cho đổi tên là Hoằng Phúc tự trong chuyến ngự giá bắc tuần. 

Người dân địa phương thường gọi tục danh là chùa Quan, rất gần gũi và thực tế chùa gắn bó nhiều với đời sống sinh hoạt, sân chùa rộng thường được sử dụng để tổ chức văn nghệ, thể thao, chiếu bóng…

Chùa từng là nơi nuôi dưỡng, che giấu cán bộ hoạt động cách mạng trong thời kỳ đấu tranh chuẩn bị khởi nghĩa giành chính quyền năm 1945. Trong chiến tranh, chùa bị bom đạn đánh phá hư hỏng chỉ còn dấu tích nền móng và cổng tam quan. Một số hiện vật quý hiếm như tượng cổ, chuông… được người dân trong thôn cất giữ cẩn thận. 

Năm 1985, do bão lũ tàn phá nên người dân đã chôn cất một số hiện vật ngay tại nền chùa. Chùa Hoằng Phúc được UBND tỉnh Quảng Bình quyết định xếp hạng di tích lịch sử cấp tỉnh và năm 2010. Sau đó, chùa cũng được Bộ VH-TT-DL xếp hạng di tích quốc gia. 

Tháng 4.2014, H.Lệ Thủy đặt vấn đề trùng tu chùa, Ủy ban MTTQ huyện đã kêu gọi các tổ chức, doanh nghiệp, các nhà hảo tâm... đóng góp kinh phí, ngày công và hiện vật để tôn tạo di tích. Bảy tháng sau, công trình khởi công với khoản kinh phí hơn 40 tỉ đồng huy động được. Quá trình thi công, nhiều tượng cổ quý được tìm thấy khi khai quật phần bệ thờ ngoài trời (chính điện). 

Sau hơn 1 năm xây dựng, công trình hoàn tất cac hạng mục tam quan ngoại, tam quan nội, tháp Phật, tam bảo chùa, nhà thờ tổ, tả hữu hành lang, am hóa vàng, các công trình phụ trợ… và chính thức đưa vào sử dụng. Kể từ sau khi phục dựng, nhiều hoạt động lớn được tổ chức tại đây. 

Đặc biệt, Giáo hội Phật giáo Myanmar đã tặng chùa xá lợi Phật tổ Thích Ca Mâu Ni từ chùa Shwendagon (chùa Vàng - ngôi chùa lớn nhất, linh thiêng nhất Myanmar). Phật ngọc hòa bình thế giới cũng đã được cung nghinh đến chùa. 

Đến chùa vào các dịp đầu xuân hay các ngày lễ Phật, mặc dù không có nhiều không gian cổ kính nhưng du khách vẫn cảm nhận được sự linh thiêng, thanh tịnh nơi cửa chùa. Những lời cầu phúc, cầu an sẽ giúp con người ta thêm phần nhẹ nhõm giữa cuộc sống xô bồ…

Huệ Minh

Làng Pháp gần một thế kỷ ở trung tâm Đà Lạt

đăng 03:27, 5 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Khu biệt thự ở đường Lê Lai gồm 15 căn, nằm rải rác trên một ngọn đồi thoáng đãng, do người Pháp xây từ những năm 1920. 

Đà Lạt thường được nhiều người ví như một “Bảo tàng kiến trúc của Pháp” với hơn 1.300 công trình kiến trúc, biệt thự cổ được những nhà khai hoang người Pháp xây dựng. Ngoài các công trình nổi tiếng hút khách như nhà thờ Con Gà, nhà Ga hay trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt thì khu biệt thự cổ trên đường Lê Lai cũng là một điểm đến không thể không nhắc đến.


17 căn biệt thự (xây mới 2 căn) nằm trên một đồi thông rộng 17 ha được xem như là một ngôi làng Pháp. Hiện tại, nơi đây là một khu lưu trú hấp dẫn nhiều du khách trong và ngoài nước khi ghé chân ở thành phố. 


Ngày nay, nơi này được khôi phục và cải tạo để giữ lại gần như nguyên vẹn nét kiến trúc đặc trưng từng vùng miền của nước Pháp, nơi những người chủ ban đầu của biệt thự mang tới. Mỗi tòa biệt thự đều có tên riêng như: biệt thự Mậu dịch Đông Dương, biệt thự của khách lữ hành, nhà khảo cổ, họa sĩ, người trồng trọt của biệt thự Brigitte, biệt thự Câu lạc bộ xe hơi… 


Nội thất của các biệt thự hầu như được giữ nguyên trong quá trình trùng tu, từ các chi tiết nhỏ như: sàn gỗ, công tắc đèn, hệ thống cửa sổ được làm bằng gỗ quý, chiếc lò sưởi… Nhờ vậy du khách khi đến đây đều có cảm giác như đang ở trong một ngôi nhà kiểu Pháp chính hiệu. 


Các vật dụng trưng bày trong biệt thự gợi nhớ về cuộc sống xa hoa của giới thượng lưu Pháp vào đầu thế kỷ 20 tại Đông Dương. 


Do thời tiết hay mưa và không khí lạnh của xứ cao nguyên mà tất cả căn nhà người Pháp xây đều có một chiếc lò sưởi để giữ ấm. 


Trong số các căn biệt thự hiện tại thì căn số 26 đặc biệt hơn, khi người chủ khắc sâu chữ “PAX” vào tường và nay vẫn còn. Trong tiếng La tinh và thuật ngữ của Thiên chúa giáo thì “PAX” có nghĩa là bình yên, nên căn biệt thự này còn có tên gọi là “Căn nhà bình an”. Chủ nhân của căn nhà này cũng là người sản xuất, bán phô mai cho các hộ gia đình trong làng và các khu vực lân cận thời bấy giờ.


Trước đây, người dân Đà Lạt thường gọi nơi đây là Khu cư xá ngoạn mục hay trong tiếng Pháp là Cité Bellevue. Trải qua thời gian, dù vài căn nhà đã bị xuống cấp nhưng không gian vẫn đậm chất Pháp, mang lại cho du khách đến Đà Lạt nhiều trải nghiệm thú vị. 


Phong Vinh

Chùa Lá Sen - điểm đến hot nhất miền Tây mùa nước nổi

đăng 03:19, 5 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Vào mùa nước nổi, lá sen "vua" chịu được sức nặng tối đa 140 kg khiến nhiều du khách tò mò ghé chùa Phước Kiển, Châu Thành, Đồng Tháp. 


Cứ dịp tháng 9, 10 vào mùa nước nổi miền Tây, ngôi chùa nhỏ ở xã Hòa Tân, huyện Châu Thành, Đồng Tháp lại nườm nượp người ghé thăm, chủ yếu vì tò mò loài hoa sen "vua" có lá to, có thể ngồi lên. Buổi sáng khoảng 9h trở đi rất đông khách, vì khung cảnh lúc này đẹp hơn khi trưa nắng. 

Lá sen trưởng thành có đường kính 2-3 m, có thể chịu được sức nặng một người tối đa 140 kg. Phía trong có đặt một tấm nhôm để tránh bị rách lá. 


Để đến chùa, bạn đi theo tuyến quốc lộ 80, qua chợ Nha Mân thì rẽ trái, đi đường ven sông, hỏi người dân về cây cầu gỗ để đến chùa Lá Sen hoặc chùa Phước Kiển. Lưu ý trên đường đi có nhiều nhà dân dựng biển "Gửi xe đi chùa" rồi chào mời dịch vụ xe ôm chở đến chùa. Nếu đi xe hơi bạn nên đến sát cầu thì mới gửi xe, còn xe máy có thể qua cầu vào trong sân chùa. 


Chùa Phước Kiển từng bị dội bom trong chiến tranh nên có nhiều hố bom, nhà chùa cải tạo thành hồ trồng sen, súng. Hồ phía mặt trước chùa nhỏ, bạn đi vòng qua bên phải sẽ tới hồ lớn, nơi có nhiều lá sen to. 


Du khách tham quan hồ sen miễn phí, nhưng để ngồi lên lá sen chụp ảnh thì có người dân sống gần đó làm dịch vụ, bắc ván gỗ đưa bạn lên lá, rồi chụp ảnh. Giá dịch vụ là 20.000 đồng. 


Sen ở đây được trồng từ năm 1992, đến năm 1998 ao khô cạn nước thì bị chết, sau đó mùa nước nổi mới mọc lại. Nếu đến thăm chùa vào mùa hè khi nước chưa về, thì lá sen chưa to, bạn không thể ngồi lên. 


Ngoài chùa Phước Kiển, bạn có thể kết hợp tham quan các điểm đến khác ở Đồng Tháp như Vườn quốc gia Tràm Chim, thủy đạo thép Xẻo Quít... và thưởng thức các món ăn mùa này: lẩu cá linh bông điên điển, bông súng mắm kho, bánh xèo. 


Thanh Tuyết

Ngôi chùa trên “đất vua”

đăng 17:20, 3 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi về thăm vùng đất Phong Thạnh quê ngoại, cách phường Hộ Phòng, thị xã Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu chừng 5 cây số. Theo con đường nhỏ uốn cong giữa vùng vuông tôm nước mặn, đến ngôi chùa theo một tư liệu là nơi vua Gia Long trên đường bôn tẩu tránh Tây Sơn đã dừng lại, và lập tự thờ những binh lính trong đội cảnh vệ Hổ Phù đã thương vong trên đường hộ giá về phía Nam. Theo tài liệu đã kể, Hổ Phù là phiên hiệu đơn vị cảnh vệ.

Chùa Hổ Phù tọa lạc ở ấp 22, Phong Thạnh, Giá Rai, Bạc Liêu - nơi ngày trước có địa danh Điền Chủ Út và lân cận là đồng Điên Chủ Ngọc, Thầy Cai, Xã Úi... mang dấu ấn một thời. Ngoại tôi sinh ra ở đây và có hẳn một cánh đồng lớn đi mỏi chân, thẳng cánh cò bay.


Chùa Hổ Phù ẩn giữa những tán cây nước mặn, các dòng kênh cuồn cuộn phù sa và những chiếc cầu nhỏ, hình ảnh ấy không lạ ở vùng sông nước cuối đất này.

Qua chiếc cầu, chính điện, hậu liêu... kiên cố khang trang thanh tịnh ngự trên vùng tôm. Và bên kia, chiếc cầu nhỏ nữa Quan Âm các với thánh tượng Phật Bà cao vút trên lầu, hai khu riêng biệt.

Tiếp chuyện tôi, Tỳ kheo ni Thích Nữ Nghĩa Hòa cho biết: Khu đất bên kia chiếc cầu nhỏ sư cô mua thêm khi về trụ trì nơi đây, “bảy mươi triệu”- sư cô nói. Và xây dựng Quan Âm các khá công phu.



Cũng theo tài liệu đã kể, thời điểm vua Gia Long lập chùa vào 1780 - biến thiên dâu bể. Sư cô tìm hiểu và được biết vùng phương Nam có thêm một nơi vua Gia Long từng dừng chân và lập chùa ở Cạnh Đền - Kiên Giang, chi tiết này tôi cũng mới được nghe lần đầu, đương nhiên thú vị về lịch sử thời chưa xa lắm.

Trong vùng nước mặn phù sa đầy mắm sú đước vẹt và vuông tôm nối tiếp, Hổ Phù tự là cảnh thiền nổi bật, hạ tầng khá tối. Sư cô trụ trì khi về đây đã vận động làm đường nông thôn, xây cầu và hướng dẫn Phật pháp, ban giới quy y cho đồng bào trong vùng vốn hiểu chưa nhiều về chính pháp. Hiện Hổ Phù tự đã có những vị ni chuyên tu và một số chú tiểu được nuôi học văn hóa. Hết thảy những điều đó có thể bình thường song ở vùng đất này, “khỉ ho cò gáy” như dân gian thường nói, cảnh thiền ấy thực sự ấm áp và đáng trân quý, nhất là tạo dựng trên nền “đất vua” như Sư cô Nghĩa Hòa nói. 


Cũng theo lời sư cô trụ trì, có đào được những mảnh vỡ tượng đức Thích Ca Mâu Ni trên nền cũ và thợ đã công phu lắp ráp hình thành tượng mới như nguyên mẫu - sư cô nhận xét. 

Ở ngôi chùa này tôi thấy rõ câu “mái chùa che chở hồn dân tộc”, tâm linh - văn hóa dân tộc - lịch sử hòa quyện trên vùng đất mới phương Nam. Tại đây tôi được nghe về lịch sử nước nhà, tượng cổ, địa lý vùng ngập mặn...


Sư cô Nghĩa Hòa có rất nhiều giỏ phong lan lủng lẳng bên hiên chùa, có những giỏ lan trắng thanh khiết đã kết đóa trong veo...

Có mấy chi tiết khá thú vị khi tôi trao đổi với sư cô trụ trì: Trong thời loạn, bôn tẩu nhọc nhằn, vua Gia Long lập chùa - cho thấy ngài có niềm tin Phật giáo sâu sắc. Và thứ hai, tượng gốm đức Chí Tôn mang những đường nét của Phật giáo Nam tông từ khuôn mặt đức Phật đến tòa sen, rất rõ; hình tượng và hoa văn khác hẳn thánh tượng và hoa văn của các chùa Phật giáo Bắc tông.

Những cụ cao niên còn sống trong làng kể nhiều về phụ mẫu họ sinh thời đã công quả lễ lạc ở ngôi chùa này, khi còn đơn sơ.

Gần phường Hộ Phòng có một ngôi chùa như thế, ngay cái tên đã có chất nhà binh: Hổ Phù. Nơi ấy có nhiều phong lan, bên này chính điện và bên kia Quan Âm các.

Đấy là quê ngoại của tôi.

Bạc Liêu, 03/10/2017
Nguyễn Thành Công

1-10 of 19