Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Làng nghề trăm tuổi yên bình Không có những homestay nhỏ xinh, cũng chẳng hề sở hữu thắng cảnh nức tiếng, nhưng ngôi làng nép mình bên sông Đáy lại níu chân người qua bởi vẻ ...
    Được đăng 20:34, 17 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Chuyện Huế Tôi trở lại Huế dịp cuối tuần, ngỡ ngàng nhận ra có một Huế đã rất khác trong hình dung cố hữu của tôi về Huế mộng Huế mơ.Ảnh ...
    Được đăng 20:05, 17 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Núi rừng Gia Lai đẹp huyền ảo “Buổi sáng ở núi rừng Gia Lai đẹp nhẹ nhàng khó tả. Những làn sương mai sớm, dòng sông mây bồng bềnh trôi một cách huyền ảo”, Ngô Thành Công ...
    Được đăng 03:33, 11 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • ... cho đến khi hồ Xuân Hương cạn nước Năm 2010 do ngẫu nhiên mà tui đi Đà Lạt đến vài lần, và những lần đó thì hồ Xuân Hương thơ mộng của Đà Lạt... không thơ mộng gì ...
    Được đăng 02:16, 4 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Hương sắc sen đất trời Hưng Yên Sen Hưng Yên. Ảnh. Hoàng Huế Quốc hoa của Việt Nam thanh tao, thuần khiết, hương sắc tuyệt vời và vô vàn ý nghĩa. Trên mảnh đất hình chữ S ...
    Được đăng 01:20, 4 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 20. Xem nội dung khác »


Làng nghề trăm tuổi yên bình

đăng 20:34, 17 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Không có những homestay nhỏ xinh, cũng chẳng hề sở hữu thắng cảnh nức tiếng, nhưng ngôi làng nép mình bên sông Đáy lại níu chân người qua bởi vẻ đẹp bình yên đến lạ.

Cách trung tâm Hà Nội khoảng 30 km về phía Tây, làng Chuông không chỉ nổi tiếng với nghề làm nón suốt hơn 3 thế kỷ, mà còn sở hữu vẻ đẹp thanh bình với không khí an yên nhuốm vào từng ngõ nhỏ, ngôi nhà và khoảng sân. 


Cây đa, bến nước, sân đình… nếu thật sự muốn tìm đến những biểu tượng của vùng quê đất Bắc hãy đến với làng Chuông. Hơn 300 năm trôi qua, chùa làng, sân đình như vẫn còn nguyên vẹn, có chăng chỉ phủ thêm những nếp gấp thời gian nhưng chẳng hề đổi thay. 


Chiều mùa hạ khi mưa vừa tạnh, trên sân đình, những bông hoa đại phủ trắng một vùng sân. Mùa hoa năm nào, cây cũng trổ bông sai trĩu, tầng tầng lớp lớp xếp chồng lên nhau tựa như dải mây vắt ngang qua mái chùa cổ. 


Nếu may mắn đến thăm làng Chuông vào đúng ngày chợ phiên mùng 4, 10, 14, 20, 24, 30 hàng tháng, du khách sẽ bị choáng ngợp bởi muôn màu sắc bắt mắt: trắng của nón, vàng của mo, xanh màu lá lụi hay rực rỡ với sắc đỏ, hồng từ chỉ, cước… 


Cũng như rất nhiều phiên chợ khác của vùng quê Bắc Bộ, chợ làng Chuông họp từ tờ mờ sáng. Có 6 phiên một tháng và 72 phiên chợ trong một năm. Nhưng so với nhiều nơi đã bị đô thị hoá, chợ làng Chuông vẫn giữ được nét mộc mạc, ban sơ thuở nào. 


Hàng quán không xây thành từng ô kiên cố mà chỉ đơn giản là một chiếc áo mưa trải trên nền đất, thêm cục gạch thay cho ghế ngồi… Từng gian từng gian cách nhau một lối đi nhỏ thôi mà vẫn cứ tấp nập người qua. Phiên chợ quê buổi sáng sớm luôn nhộn nhịp như thế. 


Tiếng rao bán, mặc cả, cười nói vang vọng trong không khí còn đẫm sương buổi sớm. Vùng quê yên ả vì có thanh âm của cuộc sống mà thêm phần tươi vui, rộn rã. 


Đến làng làm nón lâu đời nhất xứ Bắc, không khó để bắt gặp hình ảnh những em bé 5, 6 tuổi hay cụ già ngoài 70 vẫn ngày đêm miệt mài gìn giữ nét đẹp của một nghề truyền thống


Từ khuôn tre, người thợ đặt chóp, xây nón, thắt nón, lồng cạp, khâu nhôi… chiếc nón nào trước khi nên hình cũng đều phải trải qua nhiều khâu tỉ mỉ, cầu kỳ như vậy. Mỗi ngày, một người chỉ có thể làm tối đa 2 chiếc nón, trừ đi nguyên vật liệu, số tiền lãi thu được không quá 100.000 đồng. Với 2.400 hộ dân ở đây, nghề làm nón không giàu nhưng đủ sống, hợp với vùng quê nghèo, ít cày cấy. 


Những chiếc nón làng Chuông mang vẻ đẹp riêng bởi chúng được tạo nên từ bàn tay tài hoa và cái tâm của người nghệ nhân cả đời gắn bó với nghề truyền thống. Đến làng Chuông, du khách không chỉ ghé thăm một làng quê Bắc Bộ đơn thuần, đó còn là nơi lưu giữ một phần hồn Việt gắn bó và thiêng liêng.


Hà Mỹ Giang

Chuyện Huế

đăng 20:05, 17 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Tôi trở lại Huế dịp cuối tuần, ngỡ ngàng nhận ra có một Huế đã rất khác trong hình dung cố hữu của tôi về Huế mộng Huế mơ.

Ảnh: Phương Nguyễn 


Ở một góc phố đi bộ giữa Huế, bên những bàn nhậu đầy bia bọt bày ra mùa World Cup, bỗng dưng những cô gái giọng Huế rặt ăn mặc gợi cảm ngồi gác chân lên ghế bàn chuyện bóng banh và trai đẹp. Cuộc sống hiện đại mà, những cô gái cũng được “cấp phép” của thời cuộc để trở nên hiện đại hơn về lối sống. Nhưng tôi chợt thấy một Huế lạ lẫm vô cùng. 

Có một Huế xưa cũ ngày nào 

Huế như thể một nốt nhạc trầm của tâm trạng trong ký ức những ai từng đến Huế. Huế buồn và lặng lẽ. Dẫu cách đó không xa, một Đà Nẵng rực rỡ sáng đèn khoe một điểm đến ồn ào, náo nhiệt. 

Phía sau nét buồn và lặng lẽ đó của Huế, là một sự quyến rũ đầy lãng mạn của những phối cảnh kiến trúc đằm thắm, nền nã mà Huế may mắn còn giữ được từ những năm tháng đã qua. Vậy nên Huế được tôn vinh thành di sản văn hóa thế giới. Và cũng vì vậy mà Huế phải chọn “hành xử cho tương xứng với phẩm giá”, là không dễ dãi cho mình chạy đua với cuộc chơi đô thị hóa có thể làm biến dạng các giá trị di sản vô giá của thành phố này. Huế cứ phải cố mà giữ cho được nốt nhạc trầm tĩnh lặng trong bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống hiện đại để không trở nên tầm thường và bị quên lãng dễ dàng. 

Tôi lục lại trong ký ức của mình những kỷ niệm ngày nào với Huế. Các bạn sinh viên nghèo đạp xe đạp đến mời thầy đi ăn bún mắm nêm, cay xé lưỡi mà ngon đến rụng rời. Rồi tạt về quán chè chùa. Gọi là chè chùa vì bán ngay gần cổng chùa ở đường Hùng Vương. Mà cái tên “chè chùa” cũng gợi ra luôn cái giá rẻ bèo, chỉ hai nghìn thời cách đây chục năm, giờ cũng là năm bảy nghìn gì đó. Rồi lang thang mà thưởng thức sự yên tĩnh trên những con phố sớm vắng người. Huế ngủ sớm mất rồi. Nói Huế buồn thì cũng đúng. Nhưng thật ra, chính xác phải nói là có một Huế tĩnh lặng như thế trong ký ức của nhiều người đã đặt chân đến thành phố cố đô này. 

Những ai yêu Huế chắc không tránh khỏi những cú trở mình giữa đêm để suy tư, răng mà Huế cứ tĩnh lặng hoài như rứa. Răng không trở mình để ồn ào náo nhiệt giữa dải đất miền Trung đang nỗ lực tìm đường phát triển? 

Rồi có là một Huế “không tĩnh lặng, không buồn” ? 

Lấy một chuyện đặc biệt như chuyện các cô gái Huế ngồi gác chân trên bàn nhậu mùa World Cup, bàn tán ồn ào chuyện bóng banh, chuyện trai đẹp để quy chụp về Huế bây giờ thì quả thật chẳng đúng chút nào. Nhưng nếu mượn một chuyện như thế để suy tư về một tương lai “không tĩnh lặng, không buồn” của Huế thì có thể sẽ hình dung ra được mất của Huế những ngày mai. 

Những khu trung tâm thương mại ồn ào náo nhiệt sẽ phải định vị ở đâu trong lòng phố Huế, để mà “xưa” và “nay” có thể dắt tay nhau đồng hành trên cùng một hướng đi của tâm hồn Huế? Những cô nàng và anh chàng trẻ tuổi nơi đất Huế sẽ chọn lấy cho mình hình ảnh và giá trị nào để là một phần không thể thiếu của cố đô? 

Tôi và nhóm bạn có buổi trưa ở một trung tâm thương mại ồn ào giữa Huế. Mấy cô gái phục vụ bàn duyên dáng với giọng Huế rặt ri luôn nở nụ cười duyên dáng và thưa gửi nhã nhặn khiến cô bạn người miền Tây trong đoàn phải thốt lên: “Ôi trời, em ấy thật dễ thương!”. 

Dễ thương thôi mà, đâu có gì quá khó. Là duyên dáng và kín đáo trong một bộ đồ có màu vàng nâu nền nã. Là nụ cười tươi tắn và nhẹ nhõm mà chẳng cần phải vờ vĩnh nhoẻn miệng cười tình. Là một chút cúi đầu rất lễ phép để bày tỏ một sự lịch lãm như thể từ trong bản tính con gái Huế ngày nào.

Thôi Huế cứ vui nhộn đi giữa mùa World Cup. Làm sao mà một vùng đất, dù có là cố đô di sản văn hóa đi nữa, lại không được phép vui nhộn trong nhịp sống hiện đại? Nhưng Huế ơi, đừng vì vui nhộn mà đánh mất đi những giá trị nền nã về con người, về những nhẹ nhàng và tĩnh lặng trong kỳ vọng của bao người từng đến Huế. 

Huế vẫn luôn có thể không quá buồn, không quá tĩnh lặng nhưng vẫn đằm thắm, nhẹ nhõm trong lòng những ai về xứ Huế mà. Để Huế không chỉ là một định vị thuần túy trên bản đồ về cố đô di sản, mà còn là một Huế thương của lòng ai.

Huỳnh Văn Thông

Núi rừng Gia Lai đẹp huyền ảo

đăng 03:29, 11 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 03:33, 11 thg 7, 2018 ]

“Buổi sáng ở núi rừng Gia Lai đẹp nhẹ nhàng khó tả. Những làn sương mai sớm, dòng sông mây bồng bềnh trôi một cách huyền ảo”, Ngô Thành Công, nhiếp ảnh gia trẻ tuổi chia sẻ. 


Nhiếp ảnh gia Ngô Thành Công sinh ra và lớn lên ở thành phố Pleiku, Gia Lai. Gắn bó với nhiếp ảnh 7 năm nay, Thành Công đam mê ghi lại những khoảnh khắc đẹp và ấn tượng của phố núi Tây Nguyên. 



Chia sẻ với Zing.vn, chàng trai sinh năm 1992 bộc bạch: ”Nhiếp ảnh cho mình niềm vui rất lớn vào mỗi sớm bắt đầu ngày mới. Mình yêu thiên nhiên núi rừng, cũng như khí hậu nơi này. Nên phong cảnh là chủ đề chính mà mình thường chụp”. 



Tự tin với am hiểu về quê hương mình, Công hào hứng chia sẻ về Gia Lai với bất cứ ai muốn khám phá vẻ đẹp của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này. Theo Công, thành phố Pleiku thật sự đẹp và quyến rũ vào thời điểm từ tháng 10 đến cuối tháng 2. Đây cũng là khoảng thời gian đẹp nhất của Tây Nguyên. Thời điểm đó, khí hậu mát mẻ, sáng se lạnh, chiều man mác tê tê. Đặc biệt, ở đây có rất nhiều mùa hoa dại đẹp. 






Mở đầu cho mùa hoa dại Tây Nguyên là hoa muồng vàng tháng 10. Gia Lai những ngày sang thu, hoa muồng vàng nở rộ, tô điểm một vùng rộng lớn trong sắc vàng rực rỡ. Những bức ảnh ghi lại tại nông trường chè Bàu Cạn, xã Bàu Cạn, huyện Chư Prông, Gia Lai. 



Tháng 11, mùa hoa dã quỳ vàng rực khắp núi đồi cho đến phố xá, nhiều nhất ở núi lửa Chư Đăng Ya, núi đá Pleiku và đường vào thành phố sát núi lửa Hàm Rồng. 




Sự kết hợp màu sắc tự nhiên của hoa và cỏ đuôi chồn chen nhau đua thắm, tạo nên những góc hoa thật đẹp giữa ruộng khoai lang thẳng tắp.



Khoảng thời gian tháng 12 tới tháng 2 năm sau cũng là lúc thích hợp để bạn chụp những bức ảnh nghệ thuật ở các địa điểm nổi tiếng của Gia Lai. Đặc biệt, nơi Công yêu thích nhất và muốn giới thiệu là đường thông biển hồ Chè. Con đường trải dài 2 hàng thông trăm tuổi ở biển hồ Chè, huyện Chư Păh đã mang đến người nghệ sĩ trẻ rất nhiều cảm xúc và khoảnh khắc đẹp đến ngỡ ngàng.




Sáng sớm, con đường thông ẩn hiện giữa màn sương, hiện lên vẻ đẹp kỳ ảo. Sự xuất hiện của con người khiến khuôn hình trở lên sống động, chân thực nhưng vẫn mộng mơ. Công nói rằng Pleiku và Gia Lai xưa rất đẹp, thông kín khắp ngả đường, không thua gì Đà Lạt. Hồi đó, sương mù tới 9h, giờ đây chỉ còn trong trí nhớ của nhiều người. Do đô thị hóa, Gia Lai thay đổi và dần mất đi nét đẹp hoang sơ trước kia. Đó cũng là lý do nhiếp ảnh gia trẻ rất yêu chủ đề ảnh sương và mong muốn lưu giữ lại chút gì đó về vẻ đẹp này.



Không chỉ vậy, buổi sáng Gia Lai còn làm say đắm lòng người theo một cách khác. Đứng trên đỉnh núi lửa Chư Đăng Ya, bạn có thể ngắm bình minh tuyệt đẹp với biển mây bồng bềnh trôi. Theo kinh nghiệm của Công, để săn được khoảnh khắc này, bạn phải dậy thật sớm. Leo núi mất khoảng 30 phút và đợi bình minh lên vào thời điểm hơn 5h, bạn bấm máy và bắt trọn cảnh tượng huy hoàng.



Vẻ đẹp của núi Hàm Rồng trong sương sớm cũng mang đến những cảm xúc khó tả. Ngọn núi lửa được xem là nóc nhà của TP Pleiku có không khí rất trong lành. Mây giăng phủ kín đỉnh núi trong sương khói mờ mờ tạo nên một khung cảnh lãng mạn.



Một bức tranh thanh bình và thơ mộng khác là ngôi chùa Bửu Minh huyền ảo trong làn sương sớm. Nằm giữa một vùng đồi chè bạt ngàn, chùa Bửu Minh dựa lưng vào núi Tiên Sơn, bên cạnh là dòng sông và dãy núi cao hùng vĩ. Bửu Minh cũng là một trong những ngôi chùa nổi tiếng nhất Tây Nguyên.



Không chỉ là buổi sớm mai, cảnh sắc thiên nhiên Gia Lai còn hiện lên đầy sức quyến rũ qua những bức ảnh Công chụp khi lang thang cuối tuần dạo chơi, khám phá. Cánh rừng cao su Chư Păh bạt ngàn với hai hàng cây cao vút là một bức tranh tuyệt đẹp mà bạn ngỡ như không phải ở Việt Nam.




Cùng những bức ảnh chụp tại hồ T’nưng (Biển Hồ), một thắng cảnh của Gia Lai nổi tiếng trong câu hát “đôi mắt Pleiku biển hồ đầy” của nhạc sĩ Nguyễn Cường. Buổi chiều lộng gió ở “đôi mắt Pleiku “ hiện lên thật đẹp, thật yên bình và sâu lắng qua ống kính của Ngô Thành Công.



Khi giới thiệu về mảnh đất quê hương, Công không quên gợi ý những món ăn vặt đậm chất núi rừng mà bạn nhất định phải thử khi đến phố núi này. Đó là món phở khô Gia Lai, có 2 tô (một đựng phở và một đựng nước lèo), khá giống hủ tiểu nhưng vị rất lạ. Hay bún mắm cua, một món ăn có mùi không hề dễ chịu nhưng nếu ăn được bạn có thể sẽ nghiện... 



Gia Lai chưa phải mảnh đất du lịch. Các điểm đến hoang sơ và ít khai thác kinh doanh nên rất đáng để bạn khám phá. Người Gia Lai thật thà, chất phác và hiếu khách. Đừng ngại hỏi thăm khi gặp khó khăn trên đường đi, những người dân địa phương sẽ nhiệt tình chỉ dẫn cho bạn. Ngoài ra, khi đến Gia Lai, bạn nên tránh mùa hè. Vì trời mưa nhiều, bạn sẽ khó khăn trong việc di chuyển, khám phá.


Ngô Thành Công

... cho đến khi hồ Xuân Hương cạn nước

đăng 02:16, 4 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Năm 2010 do ngẫu nhiên mà tui đi Đà Lạt đến vài lần, và những lần đó thì hồ Xuân Hương thơ mộng của Đà Lạt... không thơ mộng gì ráo trọi, bởi vì lúc đó hồ được xả cạn nước để nạo vét và sửa chữa.


Lúc đó nghĩ cũng hơi bực bực vì đây là một thắng cảnh đẹp của Đà Lạt mà mình ra đây không được thưởng ngoạn, nhưng nghĩ lại thì thấy... khoái, vì mấy ai được đi bộ giữa lòng hồ Xuân Hương. Nghĩ vậy nên buổi tối thay vì đi dạo quanh bờ hồ như thông lệ, cha con tui rủ nhau đi bộ giữa lòng hồ. Ha ha, một trải nghiệm rất là... Yomost!


Bắt đầu đi bộ ra giữa hồ


Đáy hồ Xuân Hương nè


Giờ tới phiên Bùm chạm đáy hồ


Hai bóng đen ở giữa hồ, ở xa một chút là chỗ trũng còn một vũng nước


Còn đây là vài hình chụp vào ban ngày


Nhìn cái hồ không có nước giống như... (à mà thôi, không nói đâu)


Nhà hàng Thanh  Thủy nè



Người ta làm tạm một con đường đi qua giữa lòng hồ


Nhớ khi xưa có câu ca dao rằng "Bao giờ cạn lạch Đồng Nai - Nát chùa Thiên Mụ mới sai lời nguyền". Đi ngang qua hồ Xuân Hương đang cạn nước, tui thầm nghĩ: Thằng cha nào thề thốt với bồ rằng "Anh yêu em cho đến khi hồ Xuân Hương cạn nước" thì phen này vô mánh rồi!


Lần tìm tư liệu cũ, được biết rằng năm 2010 là lần thứ 3 hồ Xuân Hương được nạo vét, sửa chữa. Lần đầu là năm 1985, lần thừ 2 là năm 1997-1998. Tính ra trung bình 12 năm nạo vét một lần. Như vậy khoảng năm 2022, tức 4 năm nữa hồ sẽ xả cạn nước để nạo vét. Ngay bây giờ các anh có người yêu hãy dẫn nàng ra ngồi bên bờ hồ Xuân Hương thề nguyền thống thiết "Anh yêu em cho đến khi hồ Xuân Hương cạn nước" đi. Chỉ cần chịu đựng khoảng 4 năm là xóa phai lời thề được rồi! (Tui thì vẫn xài câu cũ có liên quan đến con sông quê mình nghe: "Bao giờ cạn lạch Đồng Nai - Nát chùa Thiên Mụ mới sai lời nguyền".)


Phạm Hoài Nhân

Hương sắc sen đất trời Hưng Yên

đăng 01:20, 4 thg 7, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Sen Hưng Yên. Ảnh. Hoàng Huế 


Quốc hoa của Việt Nam thanh tao, thuần khiết, hương sắc tuyệt vời và vô vàn ý nghĩa. Trên mảnh đất hình chữ S, sen có ở khắp nơi, trong đó Hưng Yên là một vùng sen quý. 

Sen trắng, sen hồng. Ảnh: Hoàng Huế 


Hưng Yên từ xưa đã nổi tiếng với đặc sản nhãn lồng và sen. Nếu nhãn được xem là “vương giả chi quả” thì sen được tôn là “vương hậu chi hoa”. 


Đầm sen ven đê. Ảnh: Hoàng Huế 


Đầm sen ngút ngát. Ảnh: Hoàng Huế 


Hưng Yên mùa hè, đi bất cứ huyện nào, thu vào tầm mắt của du khách là những đầm sen đang khoe sắc và mọi thứ giác quan bị kích thích bởi hương thơm, sự khoan khoái dễ chịu.

Rạng ngời bên hoa. Ảnh: Đỗ Thảo 


Những đầm sen bát ngát, hương sen lan tỏa khắp quyện với hương lúa, tạo mùi thơm xoa dịu giác quan. Lá sen tròn, to hứng lấy những giọt sương trong vắt, tựa hạt ngọc của trời. Ánh nắng rót mật xuống lung linh. Cả đầm sen sáng rực. 

Ẩn lấp trong lá xanh là nụ sen hồng như búp tay chúm chím, e ấp, đan xen những bông hoa xòe cánh mịn, mỏng, màu hồng phấn hoặc màu trắng xinh đẹp, những chiếc nhụy vàng rung rinh, những chiếc gương sen màu xanh ngọc.

Bên hoa sen. Ảnh: Đỗ Thảo 


Đầm sen. Ảnh: Hoàng Huế 


Khác với sen Đồng Tháp Mười, sen ở Hưng Yên không to, màu hồng đậm hơn, sen trắng thì hơi phớt màu xanh mát. Sen ở đây không cánh kép như sen Hồ Tây mộc mạc, đơn sơ. 


Lãng mạn. Ảnh. Trịnh Liên 


Sen khoe sắc, tỏa hương giữa chốn bùn lầy. Sen tượng trưng cho sự thanh cao của người quân tử, không màng danh lợi quyền quý. 

Các cậu bé, cô bé đáng yêu bên đầm sen. Ảnh: Hoàng Huế 


Sen là cảm hứng cho nhiều gia đình. Ảnh: Hoàng Huế Người Hưng Yên tận dụng mọi bộ phận của sen: Hoa làm đẹp, hạt sen làm thuốc, thực phẩm. 


Củ sen, ngó sen là món ăn ngon. Lá sen, tâm sen, nhụy sen để nấu trà. Đặc biệt, hạt sen khô là sản phẩm quý, tiêu thụ trong nước và xuất khẩu. 

Yêu thương. Ảnh: Hoàng Huế 


Hai đặc sản long nhãn, hạt sen kết hợp thành món chè sen long nhãn - món ăn xưa chỉ dành cho bậc vua chúa, giờ thành món ngon dành cho du khách khắp miền đất nước. 

Hái sen. Ảnh: Hoàng Huế 


Sen khiến mọi người phải động lòng. Đứng trước đầm sen ngát hương, ai cũng trầm trồ. Những thiếu nữ hóa thân thành cô Tấm với yếm nâu, yếm đào hay diện những tà áo dài tinh khôi để khoe sắc cùng hoa.

Những cô Tấm xinh đẹp. Ảnh: Đỗ Thảo 


Hoàng Huế

Lao Động online - 30/06/2018

Thơ mộng cung đường Thằm Lạn

đăng 04:35, 20 thg 6, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Dài chỉ chừng 1 km, nhưng cung đường ở khu vực Thằm Lạn thuộc bản Xốp Tụ (xã Mỹ Lý, huyện Kỳ Sơn) thu hút khách đi đường bởi vẻ đẹp kỳ vĩ và thơ mộng.

Trong tiếng Thái, Thằm Lạn có nghĩa là "Hang vạn người". Cung đường đi qua Thằm Lạn nối liền 2 xã Mỹ Lý và Mường Lống (Kỳ Sơn), một bên vách đá dựng đứng, một bên là suối và thác nước rất kỳ vĩ nhưng cũng hết sức thơ mộng. Ảnh: Đào Thọ 


Vách đá ở đây có độ cao trên 20 mét, như một bức tường thành uy nghi. Ảnh: Đào Thọ 


Các nhũ đá đẹp mắt treo lơ lửng trên vách đá. Ảnh: Đào Thọ 


Nhiều loại cây cổ thụ, cây dây leo bám chằng chịt trên đá tạo nên nét cổ sơ giữa núi rừng. Ảnh: Đào Thọ 


Từ trên cao, vách đá như một chiếc ô lớn che mát cho người qua lại. Ảnh: Hữu Vi 


Bên cạnh đường là con khe Tụ trong vắt và mát lạnh. Ảnh: Hữu Vi 


Thác Thằm Lạn là một trong những thác nước đẹp của mảnh đất miền biên Mỹ Lý từ trên cao đổ xuống tạo nên vẻ đẹp kỳ vĩ. Những ngày nắng nóng, không ít người đã đổ về đây để nghỉ ngơi và thưởng ngoạn cảnh đẹp. Ảnh: Hữu Vi 


Hữu Vi - Đào Thọ

Đêm Đà Nẵng đến cầu Tình Yêu

đăng 21:05, 14 thg 6, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Cầu tình yêu ở thành phố Đà Nẵng. 


Ai đến Đà Nẵng cũng nhất định phải đến cầu Tình yêu. 

Tôi gọi anh taxi, bảo chở tôi tới cầu tình yêu. Anh ấy hỏi: “Anh tới cầu tình yêu một mình à?”. Rồi anh cũng tự trả lời: “Ai đến Đà Nẵng cũng tới cầu tình yêu”. 

Cầu Tình yêu trở thành điểm đến hấp dẫn của nhiều du khách. 


Đây không phải lần đầu tiên tôi ghé thăm cầu tình yêu ở Đà Nẵng. Tôi đã tới những cây cầu tình yêu ở Đà Lạt, Khánh Hòa. 

Nhưng cầu tình yêu ở Đà Nẵng vẫn có một ấn tượng riêng, như một khoảng lặng giữa thế giới sôi động.

Cây cầu chứng kiến những khoảnh khắc ngọt ngào.


Được đưa vào sử dụng từ tháng 5. 2015, cầu tình yêu có hình vòng cung dài 68m, rộng 6m. Có khoảng 200 móc khóa do các bạn trẻ gắn lên trong ngày chiếc cầu đi vào hoạt động.


Cầu được lấy ý tưởng từ những cây cầu tình yêu nổi tiếng trên thế giới như Pont des Arts (Pháp), Hohenzollern (Đức), Milvio (Italy) tạo nên chiếc cầu đẹp, nằm ở bờ Đông sông Hàn.


Những trụ thắp sáng đèn lồng hình trái tim đã làm nên vẻ lãng mạn của cây cầu. 


Nơi đây trở thành biểu tượng tình yêu của thành phố Đà Nẵng. 


Cây cầu làm cho những cuộc tình thêm gắn kết.


Giữa sự sôi động và náo nhiệt của thành phố, cây cầu tình yêu như một khoảng lặng bình yên, ngọt ngào. 


Khuê Việt Trường

Mận Bắc Hà bạt ngàn thẫm đỏ giòn ngọt níu chân du khách

đăng 21:00, 12 thg 6, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Những vườn mận Tam hoa của đồng bào dân tộc H'Mông được trồng bạt ngàn trên các sườn đồi và phủ kín những thung lũng kẹp giữa hai ngọn núi cao ngút ngàn. 

Cách thành phố Lào Cai 65km về hướng Đông Bắc, huyện Bắc Hà nằm trong khu vực đầu nguồn sông Chảy, thuộc vùng núi cao có khí hậu quanh năm mát mẻ. Mùa này đến với Bắc Hà, du khách sẽ được chiêm ngưỡng những vườn mận Tam Hoa và mua mận tại chợ phiên Bắc Hà.

"Vườn mận Tam hoa rộng hơn 3ha đang vào vụ thu hoạch, phục vụ khách du lịch đến tham quan và mua mận hái tại vườn" anh Lục Minh Công - chủ vườn mận tại thị trấn Bắc Hà chia sẻ 


Giá mận dao động từ 20 - 40 nghìn đồng/kg ở thời điểm hiện tại.


Mận tam hoa cho quả tròn to khi chín có màu đỏ tươi đến đỏ đậm. Loại mận này có lớp cùi khá dày và hạt nhỏ. Khi ăn du khách sẽ cảm nhận được vị giòn và rất ngọt


Mận tam hoa được bày bán la liệt tại chợ phiên trung tâm thị trấn huyện Bắc Hà. 


Du khách mua mận Tam Hoa tại chợ phiên Bắc Hà, ai cũng cố gắng chọn những quả to, tròn và mọng nước mua về làm quà. 


Người phụ nữ dân tộc H'Mông đưa mận cho khách hàng ăn thử 


Mận tam hoa thường ra hoa vào đầu mùa xuân và cho thu hoạch trái chín vào đầu mùa hè.


Bé trai ăn thử quả mận ngon lành tại chợ phiên 


Việc phân loại mận và bán ra với nhiều mức giá khác nhau. 


Tại chợ phiên, mua mận số lượng lớn giá càng rẻ


Mận vừa hái tại vườn lá vẫn còn xanh tươi và vận chuyển xuống chợ phiên. 


Chợ phiên Bắc Hà từ lâu đã được biết đến là một trong những phiên chợ đặc sắc với đầy đủ những nét văn hóa và màu sắc cuộc sống của đồng bào dân tộc H'Mông. Cứ vào chủ nhật hàng tuần là từng đoàn người lại kéo nhau về thị trấn Bắc Hà họp chợ.

Ngược dòng sông Giăng

đăng 20:00, 11 thg 6, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Ai đã một lần lên miền Trà Lân, hẳn đã được nghe câu ca dao: “Anh đi khắp núi khắp ngàn/Không đâu đẹp bằng Đá Bàn, sông Giăng”. Hãy cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoang sơ, thơ mộng đó qua những hình ảnh sau: 

Sông Giăng bắt nguồn từ khe Khặng, trong lõi Rừng Quốc gia Pù Mát (Con Cuông) rồi chảy theo hướng Tây Bắc - Đông Nam và hợp lưu với sông Lam tại huyện Thanh Chương. Sông có độ dốc trung bình 17.2% nên có hàng trăm ghềnh đá mọc lên giữa dòng, tạo nên khung cảnh nên thơ và hùng vĩ. Ảnh: Thanh Hải 


Trên dòng sông êm đềm đó, những chiếc thuyền độc mộc chụm đầu vào nhau tạo nên khung cảnh rất đỗi nên thơ. Ảnh: Thanh Hải 


Những người dân buông chài, thả lưới. Con Cuông nổi tiếng với đặc sản "Cá mát sông Giăng". Ảnh: Thanh Hải 


Ngắm những thửa ruộng bậc thang sau mùa gặt. Ảnh: Thanh Hải 


Thư thái bên cánh đồng chè trải dài mênh mông. Ảnh: Thanh Hải 


Khoan khoái dưới dòng nước mát lạnh của thác Khe Kèm. Ảnh: Thanh Hải 


Mặt trời dần khuất, cầu treo Con Cuông đẹp như một bức tranh. Ảnh: Thanh Hải 


Nguyễn Thanh Hải

Thơ mộng hoàng hôn trên đê

đăng 05:44, 6 thg 6, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Là một địa danh quen thuộc với người dân thành phố Vinh và các vùng lân cận, đường du lịch dọc sông Lam vẫn gây bất ngờ với vẻ đẹp "tưởng quen mà lạ" mỗi khi chiều về. 

Đê Hưng Hòa chạy dọc sông Lam là một địa điểm quen thuộc với người dân TP.Vinh, huyện Hưng Nguyên không chỉ vì nằm ở vị trí quan trọng mà còn bởi phong cảnh thoáng đãng, xanh mát. Ảnh: Hải Vương 


Dù vậy, không phải ai cũng có thể nhận ra vẻ đẹp nên thơ của bờ đê kéo dài này, nhất là khi hoàng hôn vàng nhuộm lên nền cỏ xanh. Ảnh: Hải Vương 


Mỗi buổi chiều, đê thu hút nhiều người dân đến hóng gió, ngắm cảnh. Ráng chiều vàng và những thảm cỏ xanh mướt mắt khiến bờ đê trở thành địa điểm vô cùng "ăn ảnh". Ảnh: Hải Vương 


Con đê có hình bóng giao thoa giữa nhịp sống hối hả của phố thị và sự bình yên của đồng quê. Ảnh: Trung Hà 


Bãi đất bằng sát bờ sông được tận dụng cho nhiều hoạt động vui chơi, giải trí như đá bóng, ngắm cảnh. Ảnh: Hải Vương 


Từ trên đê phóng tầm mắt ra xa có thể nhìn thấy khung cảnh hùng vĩ của những cánh đồng trải dài, núi và mây trời quyện vào nhau. Ảnh: Hồ Chiến 


Cũng giống như những địa điểm khác trong và ngoại ô phố Vinh, đường đê gắn với ký ức của nhiều thế hệ người dân. Ảnh: Trung Hà 


Hoàng hôn nên thơ nhưng cũng rực rỡ có thể khiến nhiều người ngạc nhiên. Ảnh: Hải Vương 


Hải Vương - Hồ Chiến - Trung Hà

1-10 of 20

Comments