Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Đồi cỏ hồng ở Gia Lai Vạt cỏ hồng tím bừng lên trong sương sớm ở Gia Lai đang khiến nhiều du khách săn lùng.Đồi cỏ hồng thứ 2 được phát hiện ở Gia Lai ...
    Được đăng 07:13, 28 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Xao xuyến mùa cúc hoạ mi Hà Nội Cứ mỗi dịp tháng 11 về, những bông cúc họa mi trắng tinh khôi nở rộ trong tiết trời lạnh của Hà Nội, báo hiệu mùa đông đã về… Cúc ...
    Được đăng 08:02, 25 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Mùa thu “trắng xóa” nơi biên giới Đông Bắc Bông lau phủ trắng xóa những ngọn đồi biên giới, lúa đổ vàng rực trên những triền ruộng bậc thang miền biên viễn Đông Bắc trong những ngày mùa thu ...
    Được đăng 07:45, 25 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Phố cổ Hội An đẹp lạ trong mưa Nhiều du khách thích thú che dù đi dưới cơn mưa, mê mẩn ngắm nhìn phố cổ trong một diện mạo khác. Hội An đang vào mùa mưa. Nước sông ...
    Được đăng 19:04, 21 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Huế - nỗi buồn phố cổ Ngôi nhà cổ số 22 đầu đường Bạch Đằng may mắn được gia chủ giữ gìn, chăm nom cẩn thận nên vẫn còn lưu giữ được những nét xưa. Những ...
    Được đăng 01:41, 20 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 26. Xem nội dung khác »


Đồi cỏ hồng ở Gia Lai

đăng 07:13, 28 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Vạt cỏ hồng tím bừng lên trong sương sớm ở Gia Lai đang khiến nhiều du khách săn lùng.

Đồi cỏ hồng thứ 2 được phát hiện ở Gia Lai khiến nhiều người thích thú. Ảnh: Doãn Vinh 


Tháng 11 là thời điểm lý tưởng dành cho những ai yêu mến chuyến dã ngoại về với thiên nhiên bởi lẽ đây là lúc mà nhiều loại hoa cỏ khoe sắc. Khi đã chán với cuộc sống đô thị mệt mỏi thì cảnh tượng thiên nhiên hoang sơ giản dị lại níu chân được du khách thập phương. Nếu như trước đây, đồi cỏ hồng ở Đà Lạt gây nên cơn sốt không chỉ với dân mê nhiếp ảnh mà còn với du khách yêu thích khám phá thì sự xuất hiện của đồi cỏ hồng thứ 2 ở Gia Lai tiếp tục "làm mưa làm gió" cộng đồng du lịch.

Cũng giống như đồi cỏ ở Đà Lạt, cỏ trồng ở khu vực này có màu hồng hoặc tím. Nếu tới đây vào ngày âm u thì bạn sẽ cảm nhận nó chẳng khác gì những nơi khác nhưng chỉ cần nắng lên, từng vạt cỏ hồng sẽ bừng lên rạng rỡ, tạo nên cảnh tượng mê đắm lòng người. Loài cỏ dại này được người dân địa phương gọi là cỏ đuôi chồn, mọc dại thành từng vạt lớn hay từng đồi nhỏ quanh năm. Khoảng tháng 11, cả khu vực sẽ chuyển sắc, bao phủ cả không gian xa tận chân trời là màu hồng tím mơ màng.

Ở Gia Lai, có hai khu vực ngắm cỏ hồng, một ở xã Glar, thuộc huyện Đak Đoa, Gia Lai và một gần cửa khẩu Lệ Thanh. Từ TP HCM, cách đi thuận tiện nhất là bạn đi xe khách khoảng 10 tiếng hoặc đi máy bay đến Pleiku. Sau đó, cách thứ nhất là bạn đi theo quốc lộ 14 đến ngã ba Hàm Rồng thì rẽ phải đi hướng cửa khẩu Lệ Thanh tầm 15 km, đồi cỏ ở bên tay phải. Cách thứ 2 là sau khi tới Pleiku bạn thuê xe máy đi khoảng 20 km theo quốc lộ 19 đến bùng binh trung tâm thị trấn Đắk Đoa. Sau đó, bạn rẽ phải là đường vào xã Glar và đi 500 m là tới.

Đây là điểm mới được nhiều nhóm bạn yêu thích. Ảnh: Dân Việt 


Thời điểm thích hợp nhất để ngắm cỏ hồng là sáng sớm, trước 6h sáng, khi mà ánh nắng vừa chớm huy hoàng, từng vạt cỏ còn ướt sương sớm, ánh sáng không quá gắt nên những tấm ảnh chụp sẽ lung linh hơn. Còn không, bạn có thể đi tầm 16-17h khi ánh sáng đã dịu hơn và nhớ là nên đi sâu vào bên trong đồi để có những tấm ảnh tuyệt đẹp, ít ai có.

Dù mới được phát hiện từ năm ngoái và được nhiều người để mắt tới từ năm nay nhưng khu vực cỏ hồng ở Gia Lai đã rất thu hút khách du lịch vào mỗi dịp cuối tuần. Nhiều gia đình có con nhỏ hoặc nhóm bạn cũng ghé qua đây để chụp ảnh và tận hưởng không gian trong lành tại vùng rừng núi tươi đẹp này.

SuZi Nguyễn

Xao xuyến mùa cúc hoạ mi Hà Nội

đăng 08:02, 25 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan


Cứ mỗi dịp tháng 11 về, những bông cúc họa mi trắng tinh khôi nở rộ trong tiết trời lạnh của Hà Nội, báo hiệu mùa đông đã về… Cúc họa mi là nét chấm phá cho những con phố Hà thành rất bình dị, thân thương - mùa để lại trong lòng mỗi người xa quê hương nỗi nhớ day dứt không quên.

Cúc họa mi - hay còn gọi là cúc daisy mang vẻ đẹp giản dị, nhẹ nhàng trong tiết trời đông Hà Nội. 


Cứ mỗi độ cuối thu, đầu đông tháng 11, ở các vườn hoa quanh khu vực Hà Nội, cúc hoạ mi lại nở rộ và được các nhà vườn thu hoạch xuống phố. 


Những bó cúc hoạ mi được gói ghém cẩn thận trong tờ báo, đẹp giản dị như chính loại hoa này. 


Cúc hoạ mi được các chủ vườn thu hoạch đưa xuống phố. Những hình ảnh này chấm phá thêm nét đẹp cho các con phố Hà Nội. 


Mùa họa mi thường rất ngắn ngủi nên khi vừa thoáng thấy những gánh hàng rong chở hoa bán trên phố, nhiều người dân lại háo hức đợi mua. 


Cúc họa mi luôn mang chất riêng khiến người ngắm có cảm giác bình thản, nhẹ nhàng nhờ vẻ mong manh, thuần khiết. 


Các thiếu nữ Hà thành cũng hoà mình trong mùa hoạ mi giữa tiết trời lạnh của Thủ đô. 


Những vườn cúc hoạ mi khiến ai bắt gặp cũng xao xuyến lòng. 


ĐĂNG HUỲNH

Lao Động online - 22/11/2017

Mùa thu “trắng xóa” nơi biên giới Đông Bắc

đăng 07:45, 25 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Bông lau phủ trắng xóa những ngọn đồi biên giới, lúa đổ vàng rực trên những triền ruộng bậc thang miền biên viễn Đông Bắc trong những ngày mùa thu này.

Bình Liêu, huyện biên giới vùng cao của tỉnh Quảng Ninh là điểm đến mới nổi nhưng có sức hút đặc biệt bởi khung cảnh miền biên giới hùng vĩ, suối thác mát lành và cuộc sống đầy màu sắc của đồng bào Dao, Tày, Sán Chỉ,..

 

Bất cứ mùa nào vùng đất “Sapa của Quảng Ninh” cũng có nét độc đáo riêng, và điều khiến du khách không thể bỏ lỡ mùa thu ở đây chính là những bông cỏ lau.

 

Cỏ lau chỉ là loài cây dại nhưng lại trở nên rất đặc biệt khi nở bạt ngàn trắng xóa trong khung cảnh núi rừng biên giới trùng điệp.

 

Cỏ lau tràn khắp những ngọn đồi, thung lũng, nhưng đẹp nhất phải kể đến “con đường cỏ lau” trên tuyến biên giới phía tây. Bình Liêu sở hữu đường biên giới gần 40km hiểm trở và được coi là cung đường tuần tra đẹp nhất vùng Đông Bắc.

 

Tuyến đường này phủ một sắc trắng từ những ngày giữa tháng 10 đến cuối tháng 11 khi bông lau bắt đầu nở.

 

Ngoài sắc trắng, bông lau có nhiều sắc vàng, tím, giản dị và lung linh trong nắng chiều, níu bước chân du khách.

 

Đặc biệt, những điểm ngắm hoa lau đẹp nhất đều ở khu vực cột mốc biên giới như 1300, 1297 giáp địa phận Lạng Sơn

 

Từ các đỉnh núi nhìn xuống, khung cảnh đẹp tựa như miền cổ tích, vừa thơ mộng lại vừa hùng vĩ choáng ngợp.

 

Không chỉ thu hút các bạn trẻ mê khám phá, những ngọn đồi cỏ lau ngày càng thu hút du khách nhiều lứa tuổi tới tham quan, tìm hiểu lịch sử đường biên mốc giới.

 

Cùng với lau trắng, lúa vàng cũng là đặc sản của mùa thu Bình Liêu. Nơi đây sở hữu những thửa ruộng bậc thang hấp dẫn không kém vùng Tây Bắc.

 

Trong không khí như ướp hương hồi hương quế, hương lúa chín cùng các lễ hội cơm mới dễ khiến du khách say sưa

 

Bóng áo xanh Sán Chỉ, áo đỏ sặc sỡ người Dao, áo chàm người Tày thấp thoáng phía sau đàn trâu làm những bậc thang vùng Đông Bắc trở nên khác biệt.

 

“Nàng sơn nữ vùng Đông Bắc" Bình Liêu ngày càng thu hút đông đảo du khách thập phương tới khám phá, trải nghiệm.

 

Vừa qua, hơn 100 doanh nghiệp du lịch của CLB Du lịch cộng đồng (Hiệp hội Du lịch Việt Nam) đã khảo sát, xây dựng tour tuyến tới Bình Liêu, đánh thức những tiềm năng phát triển của vùng đất biên viễn này.


Trường Giang - VOV-Đông Bắc

Phố cổ Hội An đẹp lạ trong mưa

đăng 19:04, 21 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Nhiều du khách thích thú che dù đi dưới cơn mưa, mê mẩn ngắm nhìn phố cổ trong một diện mạo khác. 


Hội An đang vào mùa mưa. Nước sông Hoài sáng nay mấp mé con đường Bạch Đằng. Du khách vẫn kéo về phố cổ lội mưa, chiêm ngưỡng Hội An đẹp lạ trong mưa – một đặc sản riêng biệt của phố cổ. 

Dọc các con đường phố cổ như Bạch Đằng, Trần Phú, Phan Châu Trinh... rất đông du khách. Đặc biệt các du khách nước ngoài tỏ ra thích thú khi cầm dù đi dưới mưa hoặc đạp xe khắp các tuyến phố và lưu lại những hình ảnh phố cổ trong mưa. 

Những quán cà phê bên đường cũng không vì mưa mà trở nên vắng vẻ. Nhiều người thích chọn cho mình những góc quán trầm lặng ngắm phố mờ ảo trong màn mưa hay dòng sông Hoài uốn mình quanh phố. 

Có du khách đứng rất lâu bên Chùa Cầu ngắm dòng người đang nhấp nhô phía dưới. Những chiếc dù đủ màu như tô điểm thêm vẻ đẹp Hội An. 

Với người dân bản xứ mưa hay lũ cũng đã trở nên rất quen thuộc, họ vẫn giữ nếp sống bình lặng. Cái thần thái của con người nơi đây cũng trở thành vẻ đẹp cuốn hút riêng hấp dẫn du khách. 

Chị Nguyễn Thị Hà (du khách Hà Nội) chia sẻ, đây là lần thứ hai đến Hội An và thật sự bị cuốn hút vẻ đẹp phố cổ. “Mình từng biết đến phố cổ với đèn lồng lung linh trong đêm, những món ăn hấp dẫn nhưng lần này mình bị cuốn hút bởi phố cổ trong mưa. Một vẻ đẹp rất bình dị, rất riêng và rất lãng mạn”, chị Hà nói. 

Chùm ảnh phố cổ Hội An đẹp lạ trong mưa: 






 

 

 

 

 

 

 

 

 


Hoài Văn

Huế - nỗi buồn phố cổ

đăng 01:41, 20 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Ngôi nhà cổ số 22 đầu đường Bạch Đằng may mắn được gia chủ giữ gìn, chăm nom cẩn thận nên vẫn còn lưu giữ được những nét xưa. 


Những ai đã một lần thăm Huế và có dịp đến với đường Bạch Đằng cổ xưa nằm bên bờ sông Đông Ba đầy hoài niệm, đều không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy những ngôi nhà cổ có tuổi đời cả trăm năm mang nặng dáng hình của Huế đang oằn mình tàn tạ theo tháng năm. 

Huế là kinh đô của triều Nguyễn, triều đại phong kiến cuối cùng của Việt Nam. Vì thế, ngoài hệ thống đền đài, lăng tẩm, thành quách nguy nga tráng lệ đã được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới, kinh thành Huế còn có cả những khu phố cổ nổi tiếng sầm uất một thời như Bao Vinh, Gia Hội... 

Theo các tài liệu nghiên cứu, Gia Hội là vùng dân cư cổ của kinh thành Huế, nơi đây có hàng trăm di tích và công trình kiến trúc tuyệt đẹp, nên ngay từ cuối thế kỷ 19 đây đã từng là điểm đến tham quan nổi tiếng đối với du khách trong nước và quốc tế khi đến với xứ Huế mộng mơ. 

Đặc biệt, theo nhà nghiên cứu Huế Nguyễn Đắc Xuân, ở Gia Hội có đường Bạch Đằng chạy dọc theo bờ sông Đông Ba là một phố cổ trù phú nhất xưa kia. Trên con phố này có chùa Diệu Đế, một trong bốn ngôi quốc tự của Huế, ngoài ra còn có nhiều phủ đệ, từ đường, nhà rường... được xây dựng từ thời nhà Nguyễn với lối kiến trúc đậm chất Huế. 

Trải qua thời gian và năm tháng cùng với sự lãng quên của con người, nhiều ngôi nhà cổ trên đường Bạch Đằng nay đã xuống cấp trầm trọng. Nhiều ngôi nhà đáng ra phải được quan tâm trùng tu, nâng cấp để trở thành di sản thì nay đang trở thành gánh nặng của chủ nhân, khiến cho họ luôn phải sống trong sợ hãi vì chúng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. 

Được biết, ngay từ năm 2002, UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế đã thành lập Ban bảo vệ phố cổ Gia Hội và phê duyệt đề án bảo tồn khẩn cấp các ngôi nhà cổ. Tuy nhiên, cho đến nay, mọi thứ dường như đã chìm vào quên lãng, và số phận của những ngôi nhà cổ vẫn mãi chông chênh chưa biết đến bao giờ. 

Chính vì thế mà ai đi ngang qua đây cũng chạnh lòng xót xa thầm nghĩ, Huế đẹp Huế thơ nhưng Huế cũng có những nỗi buồn khôn tả! Biết đến bao giờ Huế mới có được một khu phố cổ, dẫu chưa thể bằng với phố cổ Hội An, nhưng chí ít cũng để cho dân Huế đỡ chạnh lòng với khách bốn phương... 

Thuận Quảng

Con hẻm trăm tuổi đậm chất Hong Kong giữa trung tâm Sài Gòn

đăng 01:26, 20 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Xây dựng vào những năm đầu của thế kỷ trước, hẻm Hào Sỹ Phường hiện nay là nơi sinh sống của nhiều người Việt gốc Hoa. 

Hào Sỹ Phường là tên gọi của một con hẻm ở địa chỉ số 206, đường Trần Hưng Đạo (quận 5). Tuy lối vào nằm ngay mặt đường nhưng nếu không để ý bạn có thể lướt qua mà không nhận ra. Để vào hẻm, bạn phải đi qua một gầm tối với mảng tường có màu xanh ngọc bích đã cũ. 


Tọa lạc gần như ở trung tâm của Chợ Lớn, ban đầu nơi này chỉ toàn người gốc Hoa gốc Tiều và Hải Nam sinh sống. Dần dần một số người chuyển đi nơi khác và bán lại nhà cửa cho người Việt. Nhờ đó mà nếp sống, sinh hoạt hàng ngày của khu hẻm trở nên phong phú hơn. 


Để lý giải cho cái tên Hào Sỹ Phường, người sống lâu năm ở đây cho biết, đến nay cũng chưa có câu trả lời chính xác. Có người diễn giải rằng Hào là được lấy từ chữ hào hiệp, Sỹ trong từ văn sỹ và Phường là phường buôn bán. Có nghĩa là khu phố buôn bán mang tinh thần của người hào hiệp và có tâm hồn thi sĩ. Nhưng cũng có người nói rằng trước đây, người sống trong hẻm hầu hết làm công cho một ông chủ có tên là Hào Sĩ, chữ Phường được dịch là một nhóm người làm công cho chủ. Từ đó mà có cái tên Hào Sỹ Phường. 


Dù cách lý giải có khác nhau như thế nào, hơn trăm năm qua đã có không ít thế hệ lớn lên tại nơi này. Và dù cho thành phố ngày một phát triển, hẻm vẫn mang một màu sắc rất riêng, mà theo vài người, nơi đây giống như thời bao cấp ngày xưa. 


Du khách đến đây sẽ có cơ hội quan sát những nét văn hóa đặc trưng của người Hoa một cách sống động. Ngay từ những bước chân đầu tiên, bạn sẽ dễ dàng bắt gặp hình ảnh Ngũ phúc lâm môn được dán ở trước cửa, bàn thờ Thổ Địa, bàn thờ Thiên rất đặc trưng của văn hóa Trung Hoa. 


Đối với họ, thì chiếc bàn thờ cùng những câu liễn này dùng để cầu mong sự may mắn, bình an trong cuộc sống. 


Theo lời kể lại của người dân trong hẻm,ban đầu các bức tường ở đây hầu hết quét vôi màu vàng. Trải qua nhiều năm, những mảng tường này xuống cấp nên các hộ gia đình phải sơn lại. Có nhà sơn lại nhưng vẫn giữ màu ban đầu, có nhà sửa sang lại nhưng vẫn giữ kiến trúc cũ khiến không gian ở đây vừa cổ kính vừa hiện đại. 


Một điều thú vị nữa khi đến tham quan hẻm mà bạn sẽ nhìn thấy đó là những sào phơi đồ ở phía trước mỗi nhà. 


Con hẻm có chiều dài khoảng 100 mét, trên dưới 50 hộ dân. Nhà có thiết kế theo dạng chung cư, gồm nhiều căn nhỏ được bố trí ở 2 tầng có các cầu thang để kết nối. Hẻm có hai lối thông ra đường lớn, một là Ngô Quyền và một là Trần Hưng Đạo. 


Hào Sỹ Phường còn nổi tiếng là một trong những điểm săn ảnh của giới trẻ Sài Gòn. Ngoài ra, đối với du khách nước ngoài thì đây là nơi lý tưởng để khám phá đời sống của người dân Sài thành. 


Phong Vinh

Bức tranh đá ở gành Lá Ngái

đăng 01:46, 10 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Xã biển Bình Châu (Bình Sơn) không chỉ nổi tiếng với thắng cảnh Ba Làng An mà còn có gành Lá Ngái, thuộc thôn An Hải. Vùng biển này hoang sơ, đẹp, kỳ vĩ như một bức tranh tuyệt mỹ được trang điểm bằng đá nằm bên mép biển...

Vượt quãng đường khoảng 20km theo tuyến Mỹ Trà - Mỹ Khê đến xã Tịnh Khê, chúng ta tiếp tục theo Quốc lộ 24B đến chợ Bình Châu rẽ trái đi khoảng vài cây số là đến UBND xã Bình Châu, sau đó rẽ phải. Bon bon trên con đường trải nhựa thẳng tắp, hai bên đường rợp bóng cây dương liễu làm cho chúng ta quên đi những mệt mỏi, căng thẳng, xô bồ nơi phố thị. Ở cuối con đường này, chúng ta rẽ phải vào con đường trong xóm nhỏ.

Gành Lá Ngái rất đỗi nên thơ. 


Ở đây, làng quê rất đỗi yên bình, những ngôi nhà của cư dân ven biển đơn sơ, nhưng được làm kiên cố, nằm xen lẫn trong những thửa bắp, ruộng tiêu xanh tắp trồng trên đất đỏ bazan. Ai đến đây cũng đều có cảm giác như đang lọt thỏm giữa vùng đất Tây Nguyên bạt ngàn. Đưa mắt nhìn ra phía biển, một gành Lá Ngái hiện ra như một bức tranh tuyệt mỹ, nằm bên mép biển.

Gành Lá Ngái kéo dài khoảng 2km. Tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá đen, tạo nên âm thanh rì rào làm xao xuyến lòng người. Mà kỳ lạ lắm! Bờ biển ở gành Lá Ngái không phải trải dài bằng cát mà bằng những lớp đá đen lóng lánh. Nhiều người dân địa phương cho hay, có lẽ dung nham núi lửa phun trào đã tạo nên lớp bờ biển đá đen này. Đây cũng là vùng nằm trong phạm vi xây dựng Công viên địa chất toàn cầu Lý Sơn- Bình Châu và vùng phụ cận.

Đi dọc bờ biển dưới những cây bàng tán rộng, sự bao la của biển cả hiện ra rõ hơn. Màu nước xanh trong veo, không khí mát lạnh phả vào người khiến cho lòng người ngất ngây. Những chiếc thúng với đủ sắc màu trên mặt biển khẽ đung đưa theo nhịp gió. Đứng ở bờ, phóng tầm mắt ra xa, đảo Lý Sơn hiện ra sau lớp hơi sương mờ ảo của biển, bỗng trở lên lung linh hơn bao giờ hết.

Sống ở gần gành Lá Ngái có gần chục hộ dân. Ông Nguyễn Trọn (83 tuổi) cho biết: Tôi sống đến từng tuổi này, nên chứng kiến gành Lá Ngái thay đổi rất nhiều. Nhưng cho dù mưa to, gió biển vẫn không hề tàn phá nơi đây. Bởi người dân vùng gành Lá Ngái sống ôn hòa, gần gũi với thiên nhiên. Những tán cây trên đồi được người dân bảo vệ, phía trước nhà dân những cây bàng cũng mạnh mẽ hướng ra biển đã rất lâu đời và lớp kè chắn sóng cũng được người dân đắp nền để bảo vệ dân mỗi mùa mưa bão. Bão tan, cảnh vật lại quay về như cũ. Biển vẫn hiền hòa.

Những hộ dân ở đây sinh sống bằng nghề nông và đánh bắt hải sản gần bờ. Cứ tầm khoảng sáng sớm hoặc giữa trưa, nếu chúng ta ghé đúng dịp thuyền thúng ngư dân vào bờ thì, sẽ tha hồ lựa chọn mua hải sản tươi sống của biển. Với bờ biển rộng, nhóm bếp lửa nhỏ lên, ngồi quây quần bên nhau nướng những con cá, tôm rồi cùng thưởng thức thì không gì sánh bằng. Những người dân nơi đây cũng gần gũi, mộc mạc. Họ sẽ giúp đỡ, hướng dẫn tận tình, giúp chúng ta có một cảm giác như trở về nhà, cùng thưởng thức bữa cơm ấm cúng hương vị gia đình. Vì thế, gành Lá Ngái nếu được quy hoạch, đầu tư bài bản sẽ trở thành một điểm du lịch lý tưởng không thua kém gành Yến hay Ba Làng An.

Bài, ảnh: ĐĂNG SƯƠNG

Chết lặng trên Mã Pí Lèng

đăng 00:41, 6 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Chiều dài chỉ khoảng 20 km, cao 2.000m so với mực nước biển nhưng Mã Pí Lèng (Hà Giang) làm bất cứ ai đặt chân đến cũng phải ngợp, nỗi choáng ngợp trước những điều kỳ vỹ, vượt quá sức tưởng tượng của con người. 

Các huyện Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc của Hà Giang vào trước năm 1960 tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài bởi những dãy núi cao hùng vĩ áng ngữ. Ở đó, có hơn 8 vạn đồng bào chìm trong đói nghèo, lạc hậu và chưa từng biết đến một con đường đúng nghĩa. 

Để đem ánh sáng văn minh đến với những con người phía sau cổng trời, Trung ương Đảng, Khu uỷ Việt Bắc quyết định mở đường Hà Giang, Đồng Văn, Mèo Vạc dài 200 km. 

Hơn 2 vạn người bao gồm TNXP và người dân thuộc 16 dân tộc ở 6 tỉnh phía Bắc Việt Nam được huy động làm đường. Phải mất gần 6 năm con đường mới hoàn thành và được đặt tên là Hạnh Phúc. 

Trong 6 năm đó, những người làm đường phải treo mình suốt 11 tháng trời bên vách đá để đục đẽo, để vắt một dải lụa đẹp như thơ trên dãy núi thẳng đứng như sóng mũi con ngựa, Mã Pí Lèng. 

Cao nguyên đá Đồng Văn nhìn từ Mã Pí Lèng chẳng khác nào thiên đường. Ảnh: H. Lân 


Để cảm hết nét hùng tráng, đẹp đẽ của Mã Pí Lèng, theo tôi phải đi bộ. Tuy nhiên, không có nhiều thời gian cũng như không đủ tự tin để có một đôi chân chắc khoẻ như những phụ nữ người Mông nên có lẽ xe máy là phương tiện hợp lý nhất. 

Tháp tùng với Câu lạc bộ Du Khảo TPHCM, tôi đến Hà Giang vào những ngày cuối mùa thu với nắng vàng ươm, đất trời se lạnh. Sau một ngày nhẩn nha trên đoạn đầu của con đường Hạnh Phúc, ghé thăm cột cờ Lũng Cú, điểm cực bắc của tổ quốc, chúng tôi nghỉ đêm ở Đồng Văn. 

7 giờ sáng hôm sau, ai cũng nôn nao chuyện chinh phục Mã Pí Lèng nhưng trưởng đoàn trấn an, cứ từ từ vì giờ này, dải lụa mềm mại đó đang ngủ yên trong mây mù. 

Sau khi dằn bụng tô sốt vang nóng hổi, ngon đậm đến từng chân răng, chúng tôi đi dạo, làm chầu cà phê phố cổ đến gần 9 giờ mới lên đường. 

Ra khỏi thị trấn Đồng Văn, sương trắng vẫn còn vờn quanh những ngọn núi cao nhọn hoắc, sà xuống đường, lạnh buốt. Đến địa phận huyện Mèo Vạc, sương tan, Mã Pí Lèng dần hiện ra. 

Sương tan dần, những dãy lụa mỏng vắt trên cao nguyên đá Đồng Văn hiện ra. Ảnh: M. Châu 


Luồn hết qua hẻm núi này lại ngoặc qua con dốc nọ... Ảnh: T.Kim 



... rồi dần hiện ra dưới nắng thu vàng. Ảnh: T. Kim 


Ở xứ sở của đá, cái gì cũng có vẻ hiểm trở, cứng nhắc. Núi thì nhọn hoắc, đá cũng nhọn hoắc chen chúc nhau, chĩa thẳng lên trời. Chỉ có con đường là mềm mại như lụa… 

Và dải lụa đó cứ quanh co, làm duyên làm dáng mãi, uốn lượn qua hẻm núi này, chợt lên con dốc nọ rồi bỗng tắm mình trong một màu vàng ươm của nắng thu. Đó là lúc chúng tôi đã lên đến điểm cao nhất của Mã Pí Lèng. 

Đưa máy chụp hình lên ngắm, tôi bấm vài tấm rồi buông thõng tay, cảm giác bất lực. Từ ngữ, ống kính máy chụp hình hay quay phim đều sẽ trở nên vô nghĩa khi đứng trên đỉnh Mã Pí Lèng. Không có gì có thể lột tả được hết sự trùng điệp, chớn chở của núi, cái trắng xoá, xa mờ ảo, huyền hoặc của mây, cái thăm thẳm sâu của vực... 

Bên trên, Mã Pí Lèng vắt hờ hững một sợi chỉ mỏng manh bên sườn núi. Ảnh: B. Long 


Bên dưới vực thẳm, dòng sông Nho Quế xanh biếc lặng lẽ len mình. Ảnh: T.Kim 


Có cả một con đường uốn khúc, đẹp như thơ. Ảnh: T.Kim 


Đứng trên đỉnh Mã Pí Lèng, tôi thấy mình cao muôn trượng, núi gần quá, mây gần quá tưởng chừng như vói tay thôi là đã chạm được. Núi nhiều đến mức chen lẫn vào trong mây, xô đẩy mãi, nuốt chửng cả đường chân trời. 

Đây có khác nào thiên đường? Phải, một thiên đường đúng nghĩa làm người ta sững sờ chết lặng. Nó rộng lớn, kỳ vỹ đến mức dòng sông Nho Quế xanh biếc phải khép nép, ép mình lặng lẽ chảy qua cái khe nhỏ dưới đáy vực sâu; làm con đường do công sức của hàng vạn con người tạo ra trở thành một sợi chỉ mỏng manh, viền hờ hững qua sườn núi; làm chúng tôi, những con người trẻ tuổi mới đây thôi còn thấy mình cao lớn, mạnh mẽ trở nên vô nghĩa trước thiên nhiên. 

30 phút đứng trên đỉnh của Mã Pí Lèng, tôi thu tất cả vào tầm mắt mình cái hùng vĩ, tráng lệ của cao nguyên đá Đồng Văn. Đọc nội dung bảng tổng kết quá trình thi công con đường và chợt nhận ra, cái kỳ vỹ này chẳng thấm vào đâu so với sức mạnh của con người. 

Bia đá kỉ niệm đặt trên đỉnh Mã Pí Lèng. Ảnh: T.Kim 


Bia đá ghi lại những số liệu lịch sử thi công con đường Hạnh Phúc được đặt tại thị trấn Mèo Vạc. Ảnh: T.Kim 


Núi đá tai mèo cheo leo hiểm trở, cứng như sắt thép. Vậy mà, không cần máy móc tối tân, không cần mìn, bộc phá, bàn tay của hàng vạn con người đã làm nên kỳ tích. 

Nhìn vực sâu, nhìn sườn núi cheo leo, tôi mới hình dung ra tại sao hàng vạn con người của những năm 60 của thế kỷ trước phải treo mình trên đó 11 tháng. Khó mà đong đếm được bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu máu đã đổ trên cao nguyên đá để đem hạnh phúc đến cho 8 vạn đồng bào miền núi, đưa họ từng bước tiến kịp với miền xuôi.

Cao nguyên Đồng Văn là một thiên đường, nhưng thiên đường đó không phải là mảnh đất màu mỡ cho sự sống. Nhờ bàn tay của hàng vạn con người trẻ tuổi, thiên đường đó đã trở thành thiên đường hạnh phúc. Hạnh phúc cho đồng bào các dân tộc miền núi, hạnh phúc cho cả chúng tôi, được đi, đến và chiêm ngưỡng vẻ đẹp vô tận của đất nước mình.

Các thành viên trong CLB Du khảo TPHCM ở trạm dừng chân trên dốc Mã Pí Lèng. Ảnh: H. Lân 


Khi những vòng bánh xe đều đều cứ tuột dần xuống dốc, núi càng cao hơn che khuất cả ánh nắng mặt trời là lúc tôi biết mình đã qua Mã Pí Lèng và cũng đã đi sắp hết con đường Hạnh Phúc, mà điểm cuối là thị trấn Mèo Vạc. 

Thế hệ trước đã mất 6 năm để làm con đường hạnh phúc, mất 11 tháng căng mình đục đá để tạo 20 km đường, vượt qua dốc Mã Pí Lèng. Vậy mà, chúng tôi chỉ mất 1 ngày và 1 giờ để đi qua… Cảm giác hụt hẫng, nuối tiếc trào lên trong lồng ngực. 

Tôi thấy mình quá vội vã, tôi sợ mình đã bỏ sót điều gì đó chưa kịp thu vào tầm mắt, ghi vào trong bộ não. Tôi chợt nhận ra mình chỉ mới lướt qua chứ chưa thật sự đi trên Mã Pí Lèng. 

Hạnh phúc không bao giờ là đủ nếu người ta còn quá nhiều nỗi khát khao. Tôi sẽ trở lại Hà Giang, trở lại Đồng Văn để lại đi trên Mã Pí Lèng. Tôi sẽ đi thật chậm để cảm nhận đầy đủ niềm hạnh phúc mà hơn 2 vạn thanh niên ngày đó đã mang đến cho mảnh đất này và thế hệ mai sau. 

Hà Giang

Đêm Đồng Văn thưởng thức cà phê phố cổ

đăng 03:50, 1 thg 11, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Ngồi trong ngôi nhà cổ sắp bước sang tuổi 102, nhâm nhi tách cà phê nóng hổi và lắng nghe tiếng khèn Mông đủ để khiến người ta quên đi cái giá giữa cao nguyên đá Đồng Văn.

Trên con đường Hạnh Phúc những ngày cuối năm tấp nập từng đoàn xe đưa khách du lịch miền xuôi về cao nguyên đá Đồng Văn. Do cách thành phố Hà Giang 145 km với những cung đường đèo khúc khuỷu, nên gần như chiều tối du khách mới đến đặt chân đến được thị trấn Đồng Văn, sau hành trình Quản Bạ - Yên Minh, khám phá Dinh nhà họ Vương và chinh phục cột cờ Lũng Cú.

Vốn đã biết bao trùm cái lạnh cao nguyên khi thị trấn nằm trên độ cao hơn 1.000 m so với mặt nước biển, nhưng cái giá giữa mùa đông sau khi mặt trời khuất núi khiến nhiều người phải rùng mình e ngại. Chỉ trong chốc lát, bóng tối đổ ụp toàn thị trấn. Trên khắp các con đường, bóng người và xe thưa dần, thế vào đó là ánh sáng mờ ảo của những quán nướng ven đường quốc lộ.

Đồ nướng ở Đồng Văn không nhiều và đa dạng như Sapa, chỉ có thịt xiên, xúc xích và ngô, khoai nướng, nhưng lại vô cùng thu hút bởi những lò than hồng lửa, điều đặc biệt hấp dẫn với tiết trời 6 – 7 độ ở đây. Mỗi quán lác đác vài ba người khách, túm tụm quanh bếp, người nướng, người hơ tay sưởi ấm, tiếng cười nói rộn vang cả góc đường.

Cà phê phố cổ như một điểm sáng trên cao nguyên đá Đồng Văn.


Thị trấn Đồng Văn khá nhỏ, lại lọt thỏm giữa thung lũng bốn bề núi đá nên dạo một vòng là thuộc lòng các con đường. Khác với vẻ tĩnh lặng đoạn quốc lộ chạy qua thị trấn, khu phố cổ nằm ở bên trong lại có phần ồn ào và náo nhiệt hơn. Dưới ánh đèn vàng cao áp mờ sương, dãy nhà cổ nổi bật với những chiếc đèn lồng đỏ treo cao.

Khách du lịch theo đoàn buổi tối thường tập trung ở khu phố cổ này để giao lưu, đốt lửa trại, hát hò, những người đi đôi hay nhóm nhỏ lại chọn nơi đây để trò chuyện và cà phê. Hai dãy nhà cổ nằm vuông góc ngay sân trung tâm thị trấn là nơi ưa thích của những nhóm đi đông. Với kiến trúc đặc trưng của khu chợ xưa: cửa vòm ở hai bên hiên nhà cùng các cột chống và mái che, lại hướng mặt ra sân lớn nên những quán cà phê ở đây tạo không gian mở để giao lưu.

Tiếng khèn trong đêm Đồng Văn.


Vào những ngày cuối tuần, khách du lịch ra vào cà phê nườm nượp. Người bên ngoài tổ chức trò chơi, hát tập thể, người trong quán có thể vừa nhâm nhi cà phê, vừa cổ vũ theo. Xen lẫn những bài hát Kinh rộn ràng là tiếng khèn réo rắt và điệu múa uyển chuyển của cô gái Lô Lô. Dù chẳng thể hiểu hết những ngôn từ bài hát hay giai điệu bản khèn, nhưng người ta vẫn cảm nhận được tình cảm gần gũi và ấm áp qua tiếng vỗ tay.

Với những người thích không gian trầm lắng sẽ chọn cho mình một góc quán Cà phê phố cổ. Được xây dựng từ năm 1912, tuy trải qua nhiều thăng trầm cùng khu phố cổ, nhưng ngôi nhà vẫn còn gần như nguyên vẹn. Cũng như nhiều ngôi nhà cổ khác ở Đồng Văn, ngôi nhà này mang dấu ấn kiến trúc giao thoa Việt – Hoa với kiến trúc hai tầng cùng hành lang và lan can gỗ.

Không gian cà phê phố cổ.


Chỉ cách dãy nhà cổ phía trước mặt vài bước chân nhưng không gian bên trong quán Cà phê phố cổ hoàn toàn khác biệt, trầm mặc và vương màu hoài cổ. Tầng 1 là những bộ bàn ghế bằng tre đặt quanh các góc nhà, tầng 2 khu cà phê bệt, hướng nhìn thẳng ra khu phố cổ. Thứ ánh sáng chiếu rọi duy nhất ở đây phát ra từ những chiếc đèn lồng đỏ, kết hợp với màu gạch non chưa nung khiến không gian thêm phần bí ẩn.

Chọn cho mình một góc bàn có hướng nhìn ra khu cà phê phía trước để có một không gian riêng nhưng vẫn có thể hòa chung niềm vui đêm thị trấn. Trong hơi ấm của tách cà phê, người ta vẫn có thể cảm nhận cơn gió lùa qua từng ô cửa của ngôi nhà. Có tiếng người trò chuyện râm ran ở bàn bên cạnh, có tiếng khèn vọng lại từ xa, đêm phố cổ Đồng Văn quyến rũ người ta đến lạ.

Bài và ảnh: Vy An

Bình Liêu mùa thu

đăng 22:29, 29 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Đến Bình Liêu vào mùa nào cũng đẹp, mỗi mùa có một vẻ đẹp riêng, nhưng đến Bình Liêu vào mùa thu, bạn không thể bỏ qua những ruộng lúa bậc thang, những đồi cỏ lau bao la mềm mại. Nhìn từ trên cao xuống cả một vùng rợp trắng muốt phủ kín tầm mắt. Mỗi khi có cơn gió thoảng qua là cả đám cỏ lau xào xạc, đu đưa theo chiều gió.

Đồi cỏ lau là nơi thu hút khá nhiều du khách. 


Hoa cỏ lau đẹp nhất là vào cuối thu, đầu đông, tập trung nhiều nhất là cung đường tuần tra biên giới phía tây Bình Liêu chạy về hướng Lạng Sơn. Cung đường này nằm trên độ cao 700m so với mực nước biển, uốn lượn qua những quả đồi xanh ngát hùng vĩ, núi non trùng điệp, phong cảnh hết sức nên thơ. Đây là nơi lý tưởng để ngắm cảnh và lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp nơi miền sơn cước khi du khách đặt chân đến Bình Liêu. Đến đây, bạn có thể chinh phục cột mốc 1300 hay cột mốc 1305 - cột mốc nằm ở đỉnh núi cao nhất của huyện Bình Liêu. Và cũng từ đây, bạn có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên tuyệt diệu với ngập tràn những đồng cỏ lau và cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa đất trời bao la.

Cung đường tuần tra biên giới đẹp như một bức tranh 


Không chỉ có ruộng bậc thang, những đồi hoa lau nở trắng, bạn có thể chinh phục đỉnh núi Cao Ba Lanh hùng vĩ, có độ cao hơn 1.000m so với mực nước biển. Trên đỉnh dãy núi Cao Ba Lanh, bạn có thể quan sát được toàn bộ khu vực các bản Phai Lầu, Sông Moóc, Khe Tiền, Cầm Hắc, Phạt Chỉ, Khu Chợ, Đồng Thắng và điểm thông quan xã Đồng Văn cùng khu vực bản Tràng Nhì, Nà Kép của nước bạn Trung Quốc.

Những thửa ruộng vàng óng là địa điểm check in của các bạn trẻ. 


Đến Bình Liêu vào mùa thu, du khách được thưởng thức không khí hơi se lạnh về sáng sớm và về đêm của vùng cao Bình Liêu, được tham quan thác Khe Vằn. Mùa thu, thác Khe Vằn mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng, khác với các mùa khác trong năm. Nếu mùa mưa, dòng nước tuôn chảy mạnh mẽ, đổ ào xuống chân núi đá tạo thành màn sương trắng xoá huyền ảo. Đến mùa thu, dòng nước trở nên ôn hoà và dịu dàng như những làn điệu Soóng Cọ giao duyên mượt mà, thấm đượm tâm tình của người dân tộc Sán Chỉ (Bình Liêu) hoà vào với cảnh sắc thiên nhiên êm đềm làm mê đắm lòng người.

Thác Khe Vằn. 


Ai đó đã không ngoa khi nói rằng, Bình Liêu vào thu thật sự mang sắc thái của một thiên đường có thật mà bất cứ điểm đặt chân vào cũng khiến bạn đê mê.

Cẩm Thu

1-10 of 26

Comments