Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Bình yên đồi chè Cầu Đất Chạy trên con đường với hai bên là rừng thông ngút ngàn, hít hà không khí Đà Lạt buổi sáng tinh mơ, bạn sẽ thấy cuộc sống bỗng chốc bình ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Ruộng bậc thang Mù Cang Chải thơ mộng mùa lúa chín Khi mùa hè oi bức qua đi cũng là lúc sắc thu chảy vàng trên những thửa ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải (Yên Bái). Cứ vào tháng 9 ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Hoa vàng cỏ xanh ở Thăng Bình, vùng đất mới tinh trên bản đồ du lịch Thăng Bình (Quảng Nam) có ngọn đồi xanh ngắt, trời trong veo và yên bình đến lạ.Cách phố cổ Hội An khoảng 32km về phía Nam, Thăng Bình - vùng ...
    Được đăng bởi Pham Hoai Nhan
  • Tản mạn du lịch Hà Giang Chỉ chừng 5 năm trước thôi, Hà Giang không có tên trên bản đồ du lịch Việt Nam. Đây là một tỉnh ở vùng cao cực Bắc, đường sá xa ...
    Được đăng 21:24, 10 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Gặp ma trong dinh họ Vương - Hà Giang Lần nào đến Hà Giang, tôi cũng dừng lại ở dinh họ Vương dù lần nào cũng có cảm giác không được thoải mái.Thung lũng Sà Phìn, Hà Giang ...
    Được đăng 08:17, 8 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 21. Xem nội dung khác »


Bình yên đồi chè Cầu Đất

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Chạy trên con đường với hai bên là rừng thông ngút ngàn, hít hà không khí Đà Lạt buổi sáng tinh mơ, bạn sẽ thấy cuộc sống bỗng chốc bình yên đến lạ lùng. 

Cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 25 km, đồi chè Cầu Đất là điểm đến quen thuộc, ưa thích của nhiều bạn trẻ khi đến thành phố mù sương. Ngoài việc chiêm ngưỡng khung cảnh vừa yên bình, vừa hùng vĩ của đồi chè và vườn ươm có diện tích lên tới 220 ha. Thì một trải nghiệm thú vị dành cho du khách khi đến Cầu Đất là được thả hồn theo tiếng rì rào của rừng thông trên con đường thơ mộng dẫn đến nơi đây. 


Trong ánh ban mai, khi những tia nắng đầu tiên rẽ màn sương mỏng, xuyên qua những tán thông bao trùm lên mặt đất vạn vật trở nên tươi mới và tràn đầy sức sống. Đà Lạt đẹp nhất khi vừa thức dậy sau một đêm ngủ dài. Đã đến đây, bạn hãy một lần cố gắng dậy thật sớm lướt nhẹ trên những con đường thơ mộng nơi ngoại ô thành phố. Sự tinh khôi, trong lành của đất trời sẽ soi rọi đến cùng tận tâm hồn, bản ngã của những kẻ lữ hành. 


Đường dẫn đến Cầu Đất không quá xa, chỉ khoảng 25 km, đây là con đường đẹp, dễ đi, khung cảnh hai bên đường hết sức thơ mộng với những cánh rừng thông ngút ngàn. Có thể nói mảnh đất này đẹp hiền hòa và êm dịu, nhưng vẫn khoác lên mình vẻ hoang sơ, thôi thúc người ta khám phá. 


Đến Đà Lạt, chẳng cần vội vàng đi hết những điểm du lịch người ta vẫn kháo nhau, hãy thử thuê một chiếc xe máy, chinh phục những con đường thơ mộng nơi ngoại thành, bạn sẽ cảm nhận được sắc nét nhất vẻ đẹp ngọt ngào của xứ sở mộng mơ. 


Nếu bạn yêu thích sự nhộn nhịp của những thành phố ven biển hay những khu trung tâm thương mại sầm uất, Đà Lạt chắc hẳn là nơi không dành cho bạn. Đà Lạt luôn đẹp trong mắt của những kẻ mộng mơ. 


Có ngồi xuống, tựa lưng vào một gốc thông già cỗi để lắng nghe tiếng rì rào của gió, hít hà mùi  hương ngai ngái của nhựa thông cho căng đầy lồng ngực, bạn mới có thể tận hưởng vẻ đẹp trong lành của nơi đây một cách trọn vẹn nhất. 


Người ta đến Đà Lạt, rồi tình yêu Đà Lạt đến với họ một cách tự nhiên nhất. Đà Lạt mơ mộng từ những đóa hoa dại mọc ven đường. 


Trong làn sương mong manh, Cầu Đất hiện lên đẹp hơn bao giờ hết, những đồi chè xanh mướt cứ nối đuôi nhau ẩn hiện đến tít chân trời. 


Đồi chè Cầu Đất là tên gọi khác của doanh nghiệp chè Cầu Đất Farm, nằm ở thôn Trường Thọ, xã Xuân Trường, TP Đà Lạt. Với khung cảnh hùng vĩ, nên thơ đây vốn là điểm "sống ảo" được rất nhiều du khách yêu thích. 


Nhưng trong sự tinh khôi của ban mai, nơi đây đẹp và bình yên hơn bao giờ hết. 


Đến Cầu Đất vào khoảnh khắc kỳ diệu của ngày mới du khách có thể thả hồn theo gió, tận hưởng không khí trong lành của chốn đồng quê. 


Hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên nơi đây bạn có thể quên đi hết mọi muộn phiền của cuộc sống, quên đi sự ồn ào của nơi thành thị, nạp đầy năng lượng cho một ngày mới tươi đẹp. 


Con đường dẫn từ thành phố Đà Lạt đến Cầu Đất. Ảnh: Google. 


Thảo Nhi - Ảnh: Nguyễn Hoàng Phi

Ruộng bậc thang Mù Cang Chải thơ mộng mùa lúa chín

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Khi mùa hè oi bức qua đi cũng là lúc sắc thu chảy vàng trên những thửa ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải (Yên Bái). 

Cứ vào tháng 9, tháng 10 hàng năm là dân du lịch lại rủ nhau băng qua đèo Khau Phạ, một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam, tìm lên Mù Cang Chải đắm mình trong không gian rực rỡ của ngày lúa chín.


Mù Cang Chải (Yên Bái) nằm cách Hà Nội khoảng 300 km, nơi đây được biết đến là một trong những địa điểm săn lúa chín thơ mộng nhất, thu hút nhiều nhiếp ảnh gia và khách du lịch nhất. 


Vào khoảng trung tuần tháng 9, sắc vàng bắt đầu bao phủ khắp núi rừng Tây Bắc. 


Đây cũng là thời điểm tiết trời ôn hòa hơn, tạo điều kiện lý tưởng để các phượt thủ chinh phục những cung đường núi hiểm trở, chạm đến khung cảnh hùng vĩ, hoang sơ của đất trời. 


Nhìn bao quát khung cảnh từ trên cao, Mù Cang Chải đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nơi đây có độ cao trung bình trên 1.000 m so với mực nước biển, và là thành quả hội tụ các giá trị văn hóa truyền thống của đồng bào H'mông ở vùng cao. 


Đường đi lên Mù Cang Chải khá xa để đến được đây du khách phải vượt qua những quãng đường đèo nguy hiểm. Nhưng khi được chiêm ngưỡng cảnh sắc, bạn sẽ mọi sự mệt nhọc đều xứng đáng. 


Vùng đất Tây Bắc luôn mang trong mình một vẻ đẹp quyến rũ khó cưỡng lại. 


Những thửa ruộng bậc thang của xứ Mù rộng mênh mông, vàng ươm trong mùa lúa chín, khiến ai cũng ao ước một lần được tận mắt ngắm nhìn. 


Nơi đây sở hữu những cung đường mà chạy xe qua lại bao nhiêu lần, du khách vẫn sẽ không thể nào thôi ngỡ ngàng trước cảnh sắc đẹp mơ màng. 


Những ngôi nhà nhỏ ở lưng chừng núi là hình ảnh quen thuộc trên những thửa ruộng bậc thang của Mù Cang Chải. 


Ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải kéo dài lên tận đỉnh rồi như những đợt sóng vàng uốn lượn khắp sườn đồi, lớp nọ gối tiếp lớp kia bất tận. 


Trên những thửa ruộng đang chín vàng, đâu đó xuất hiện bóng dáng của đồng bào dân tộc đang thu hoạch lúa, họ đi theo nhóm nhỏ chứ không ồn ã, vội vàng như không khí ngày mùa ở miền xuôi. 


Những gốc rạ còn lại như điểm tô cho bức tranh mùa vàng thêm phần hoàn hảo, no ấm. 


Ngoài chiêm ngưỡng cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, các bạn cũng có thể khám phá bản sắc văn hóa, hòa mình vào cuộc sống của đồng bào dân tộc nơi đây, cùng vui chơi với những em bé ngây thơ, hồn nhiên. 


Thiên nhiên bình yên, người dân chất phát, hiếu khách sẽ đem lại cho bạn những trải nghiệm tuyệt vời khi đến với mảnh đất vùng cao Tây Bắc. 


Thảo Nhi. Ảnh: Jerry Vo

Hoa vàng cỏ xanh ở Thăng Bình, vùng đất mới tinh trên bản đồ du lịch

đăng bởi Pham Hoai Nhan

Thăng Bình (Quảng Nam) có ngọn đồi xanh ngắt, trời trong veo và yên bình đến lạ.

Cách phố cổ Hội An khoảng 32km về phía Nam, Thăng Bình - vùng đất chưa từng xuất hiện trên bản đồ du lịch - đang nằm trong tầm ngắm của các phượt thủ. Chạy dọc theo quốc lộ 1A, đến ngã tư Hà Lam là trung tâm huyện. Đoạn đường này ngang qua những cánh đồng lúa bao la. Tuy nhiên, xe lớn rất nhiều vì là tuyến đường huyết mạch của quốc gia, buộc tài xế phải vững tay lái.


Nếu từng xem phim điện ảnh "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh", dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, bạn sẽ thấy phong cảnh ở đây đẹp như trong phim. Có trời xanh, mây trắng, đàn bò thong thả gặm cỏ bên dòng sông chảy quanh ngọn đồi nhỏ. Tất cả hòa thành một bức tranh thanh bình, gợi nỗi nhớ quê. Thăng Bình (Quảng Nam) chính là quê hương của Nguyễn Nhật Ánh.

Thăng Bình không làm du lịch, cũng hiếm ai có suy nghĩ sẽ phát triển du lịch ở đây vì dân còn nghèo, nên không có bất kỳ chỉ dẫn cụ thể nào đến những địa điểm cảnh sắc thiên nhiên đẹp như tranh vẽ. Tuy nhiên, bạn nên ghi nhớ một vài nơi như Đông Tiễn (Bình Định Nam), đập Phước Hà (Bình Phú), cầu sắt (Bình Quý), vườn tràm (Bình Sa), cầu đôi (Bình Dương)... để hỏi người dân. Họ hiền lành, chất phác và hiếu khách, thậm chí có thể dẫn bạn đến tận nơi.


Giống nhiều nơi khác ở miền Trung, mảnh đất nhỏ này thường xuyên phải hứng chịu thiên tai, bão lũ... hằng năm. Tránh đi vào mùa đông (từ tháng 9 đến tháng 12) để có một hành trình trọn vẹn. Những ngày hè tuy nắng rát da nhưng bù lại cây cỏ rất xanh, trời trong veo, lại là mùa lúa chín vàng. Đây là thời điểm lý tưởng để chụp những bức ảnh đẹp. Nếu là người yêu cảnh nông thôn, làng quê Việt Nam thì Thăng Bình là địa điểm mà bạn không nên bỏ qua. 

Thuê nhà nghỉ ngay thị trấn Hà Lam với giá khoảng 100.000 đồng/đêm để tiện khám phá. Chi phí ăn uống ở đây rất rẻ. Thưởng thức thịt nướng kiểu Quảng Nam ngay ngã tư Hà Lam là gợi ý không tồi. 

Thăng Bình nhìn từ trên cao


Vi Yến

Tản mạn du lịch Hà Giang

đăng 21:24, 10 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Chỉ chừng 5 năm trước thôi, Hà Giang không có tên trên bản đồ du lịch Việt Nam. Đây là một tỉnh ở vùng cao cực Bắc, đường sá xa xôi, khó đi và... không có gì hấp dẫn.


Lâu nay, các công ty du lịch mở tour Tây Bắc là đi các tỉnh Lào Cai - Sơn La - Lai Châu - Điện Biên, tour Đông Bắc là đi các tỉnh Cao Bằng - Lạng Sơn - Bắc Kạn. Hà Giang ở đâu? Đông hay Tây? Hà Giang ở.. chính giữa, và không nằm trong tour nào hết!


Tháng 4/2010, cao nguyên đá Đồng Văn ở Hà Giang được công nhận là công viên địa chất toàn cầu. Người ta bắt đầu để ý nhiều đến Hà Giang, nhưng cái tên công viên địa chất vẫn chưa đủ thu hút khách du lịch, vì... địa chất, đất đá thì có gì mà coi! Chỉ đến khoảng 5 năm gần đây, khi dân phượt tới đây chụp hình với hoa tam giác mạch và í ới rủ nhau trên mạng đi phượt Hà Giang để ngất ngây cùng tam giác mạch, để tìm cảm giác mạnh trên những cung đường đèo hiểm trở thì khách du lịch mới đổ xô đến đây.


Đồi núi chập chùng


Tam giác mạch có nhiều ở Hà Giang đã bao đời nay rồi chớ đâu phải giờ này mới có, chẳng qua xưa nay chẳng mấy ai đến đây và quan tâm tới nó mà thôi. Một hướng dẫn viên du lịch kể hồi đi tiền trạm để làm tour Hà Giang, gặp dân địa phương hỏi về tam giác mạch, họ nói: Tam giác mạch à? Nhiều lắm, bọn tôi cứ là cắt cho lợn ăn ấy mà!


Tam giác mạch


Du khách đến rồi, mới phát hiện ra Hà Giang có rất nhiều cái hay, chẳng những mới mà còn lạ nữa. Đâu chỉ là tam giác mạch, còn có núi Đôi ở cổng trời Quản Bạ, có dinh vua Mèo, có thung lũng Sủng Là, có cột cờ Lũng Cú,  đèo Mã Pí Lèng cao ngất... Những khối đá khô cằn của công viên địa chất ở những vách núi cheo leo, đường đèo khúc khuỷu, dòng sông quanh co uốn lượn tạo nên bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ đẹp tuyệt vời. Ngoài ra, nếp sống của đồng bào người Mông, người Tày ở đây cũng tạo cho du khách nhiều ngạc nhiên thú vị.


Du lịch Hà Giang đang phát triển rất nhanh và mạnh. Nhiều người lo ngại rằng với đà này chẳng bao lâu Hà Giang sẽ đô thị hóa, bê tông hóa làm mất đi nét hoang sơ, hùng vĩ của thiên nhiên nơi đây. Việc đầu tư ào ạt của các đơn vị dịch vụ sẽ làm người dân nơi đây mất đi nét chân chất, tự nhiên, mất đi bản sắc văn hóa của họ. Điều này có thể đúng, vì nó đã từng xảy ra ở những địa điểm nổi tiếng như Sa pa. Ngay hôm nay, ở thành phố Hà Giang, ở thị xã Đồng Văn những khách sạn, dinh thự hiện đại đã mọc lên. Trên đường đến các điểm tham quan, du khách có thể gặp phải vài trường hợp thu tiền, xin tiền không đẹp mắt cho lắm...


TP Hà Giang. Ảnh: PHN


Thị xã Đồng Văn. Ảnh: PHN


Dù vậy, có một điều tuyệt vời chắc sẽ còn tồn tại lâu. Đó là cung đường đi. Từ điểm này sang điểm khác ở Hà Giang là vài chục đến hàng trăm cây số, đường qua đồi núi chập chùng, qua những con đèo uốn lượn tạo nên cảm giác mạnh và khung cảnh đẹp ngây ngất lòng người. Không chỉ điểm đến, con đường cũng là trải nghiệm không thể nào quên cho du khách, và điều này chắc chắn sẽ còn tồn tại lâu dài.



À mà không, cũng chưa chắc. Đi cùng đoàn du lịch có ông bạn trạc tuổi tui, vừa thoát ra khỏi cao nguyên đá Đồng Văn ổng thở phào và nói: Biết hành xác như vầy tui đã hổng đi tour này. Bi giờ ai cho tiền tui biểu tui đi Hà Giang tui cũng hổng dám đi nữa! Anh cũng vậy, phải hông?


Hổng lẽ nói với ổng là đi chuyến này xong tui ráng để dành tiền để đi thêm vài chuyến nữa cho đã, sợ ổng cụt hứng!


Phạm Hoài Nhân

Gặp ma trong dinh họ Vương - Hà Giang

đăng 08:17, 8 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Lần nào đến Hà Giang, tôi cũng dừng lại ở dinh họ Vương dù lần nào cũng có cảm giác không được thoải mái.

Thung lũng Sà Phìn, Hà Giang nằm gọn giữa những dãy núi đá. Người dân ở nơi cao nguyên đá này đã tận dụng đá để xây nhà, đá làm hàng rào, tất tần tật đều là đá. Chúng tôi bước chân vào ngôi nhà có năm sinh 1920, nhà của vua Mèo Vương Chí Sình.

Lần nào đến Hà Giang, tôi cũng dừng lại ở dinh họ Vương dù lần nào cũng có cảm giác không được thoải mái.

Cổng vào với hai hàng sa mộc lực lưỡng. 


Cảm nhận đầu tiên của tôi về căn nhà là sự lạnh lẽo, nghiêm trang và có phần cách biệt. Nằm giữa thung lũng nhưng lại đặt hoàn toàn trên một gò đất làm căn nhà cao hơn hẳn những nhà khác. Tường bao quanh nhà và bậc thềm cho đến các bức tường đều làm bằng đá. Phía trước ngôi nhà với hai hàng sa mộc cao vút hai bên, nhìn không khác một ngôi mộ khổng lồ là mấy.

Tôi không có cảm giác thân thiện ngôi nhà này. Tôi đi qua hành lang, đi qua ngó vào những căn phòng từng là của bà cả, bà hai, bà ba, phòng tiếp khách, kho, phòng Vương Chí Sình. Giữa buổi trưa nắng chói chang nhưng tất cả các căn phòng nơi đây đều phảng phất vẻ âm u và gây ớn lạnh. Ngay cả đến những khoảng sân ở giữa nhà cũng không có lấy một chút ấm áp. Ánh nắng dường như không đến đây.

Bậc thềm dẫn lối vào nhà. 


Căn nhà gần trăm tuổi này, đã có bao nhiêu đời người sống và chết ở đây? Những cái sập đã có bao người ngủ, bao người qua đời, cái sân phía trước đã chứng kiến bao trận đòn roi, bao máu của những kẻ làm mướn, căn phòng nào mịt mùng khói thuốc phiện, căn phòng nào đã chứa những mảnh đời như cô Mỵ, chiếc cột nào đã trói người... Câu chuyện "Vợ chồng A Phủ" lẩn khuất trong đầu tôi. Cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng, tôi lướt qua nhanh, chụp ảnh và đi ra nhanh.

Cô bạn đi cùng thì như thể bị "nhập đồng", theo mỗi bước chân, nó thao thao về căn nhà như kiểu thân thuộc lắm, rằng phòng bà cả là căn phòng lớn nhất và có cửa thông sang căn bếp - nghĩa là người đàn bà ấy giữ lửa cho cả nhà, phòng bà hai là căn phòng bình thường, phòng bà ba, nên căn phòng có tủ và có đường thông sang tất cả các phòng khác trong nhà, hẳn là người vợ trẻ được yêu nhất... Tôi bỗng có cảm giác bóng ai đó vừa ướt qua phía sau, nhanh, lạnh. Có tiếng roi quất và tiếng la hét ở đâu đây. Tiếng lanh canh của những sợi xích, ánh mắt sắc lẻm của ai đang nhìn qua khung cửa sổ, tiếng rên của một kẻ ốm, tiếng xay ngô trong nhà bếp, tiếng thì thầm nhỏ to, tiếng khóc tỉ ti, tiếng nước chảy từ trên mái nhà xuống nền đá, tiếng thở chầm chậm trên sập gụ... Tôi bỗng thấy như phòng bà ba đèn sáng, dường như bà đang hút thuốc phiện, khói cuộn thành những búi trên đầu, căn phòng u u, tiếng đập bồm bộp của người hầu gái đang đấm bóp gan bàn chân... Sao mà tưởng như mình đang trong ngôi nhà Đèn lồng đỏ treo cao u ám và ma mị của Trương Nghệ Mưu vậy!

Ngôi nhà nổi tiếng quyền lực một thời ở Hà Giang. 


Những tấm ảnh chụp ở Dinh họ Vương không hiểu sao hỏng khá nhiều, có một tấm ảnh làm chúng tôi rùng mình. Lúc đó khi mới bước vào nhà, tôi và cô bạn ngồi ngay hai bậu cửa chìa ra bên cửa lớn. Không nhớ là đùa nhau câu gì, nhưng bức ảnh đó chúng tôi chụp với khuôn mặt nghiêm nghị khác thường, đặc biệt là cô bạn mang một thần thái khác hẳn, một dáng vẻ khác hẳn, có gì kì dị, hoàn toàn không còn là cô bé mà chúng tôi quen biết.

Cả đám đều nổi hết gai ốc. Cuối cùng, chúng tôi đưa ra giải pháp để trấn tĩnh mọi người bằng cách xóa hết những bức ảnh "lạnh" trong máy về dinh họ Vương. Những bức như chụp mộ phần, giếng cổ, lô cốt, ảnh mấy đứa, ảnh những khuôn mặt trong gia đình Vương Chí Sình... đem xóa hết, xóa tất. Chuyến ấy, ảnh trong dinh họ Vương chẳng có tấm nào lưu lại.

Bài và ảnh: Lam Linh

Núi Cô Tiên, có 2 Núi Cô Tiên và...

đăng 05:36, 7 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Núi Cô Tiên, có 2 Núi Cô Tiên!


Ấy là tui chỉ kể những núi nổi tiếng mà tui biết thôi, chớ cái tên Cô Tiên đẹp quá này chắc là còn nhiều chỗ đặt tên lắm.


Núi mà tui muốn kể trước tiên là Núi Cô Tiên ở Quản Bạ, Hà Giang với tên gọi đầy đủ là Núi Đôi Cô Tiên, hay thường được nhắc đến với cái tên quen thuộc hơn, là Núi Đôi. Ờ, không phải là núi của 2 cô tiên đâu, mà là núi đôi của cô tiên!


Núi Đôi Cô Tiên nằm bên quốc lộ 4C, cách TP Hà Giang khoảng 45 km, thuộc địa phận huyện Quản Bạ, tỉnh Hà Giang. Giữa vùng núi non trùng điệp, có hai trái núi tròn trịa, nằm cân đối bên nhau y như khuôn ngực đầy đặn của nàng thiếu nữ. Cặp đôi này đẹp và nổi tiếng đến mức bên quốc lộ người ta làm một trạm dừng chân, gọi là Cổng Trời Quản Bạ, ở đó du khách có thể lên dốc cao để từ trên nhìn xuống, ngắm núi đôi của cô tiên cho thỏa.



Nhiều người đã tới đây chụp những tấm hình thật đẹp, kể những câu chuyện thật hay về núi Đôi, nên tui không dám khoe hình hay kể chuyện nữa đâu. Tui chỉ khoe là tui cũng đã tới... ngó, và thấy rồi.




và có chụp hình chung với núi đôi nữa!




Không biết đầu mình tay chân và... quần áo cô tiên ở đâu, chỉ thấy bộ ngực khêu gợi phơi ra giữa đất trời. Người trần chẳng những không che giấu cảnh nude đi, mà thấy cô show hàng còn làm nơi quan sát để ngắm nhìn cho thỏa thích. Quả là... ờ... nghệ thuật!


Còn một núi Cô Tiên khác cũng rất đẹp và nổi tiếng. đó là núi Cô Tiên ở bãi biển Nha Trang. Ở đây cô tiên nằm dài trên bờ biển, xõa tóc, bộ ngực nhô cao...


Núi Cô Tiên ở Nha Trang


Tên núi Đôi, núi Cô Tiên đã có từ lâu lắm rồi. Có vẻ như các bậc tiền bối luôn nghĩ tới cái đẹp của người phụ nữ để đặt những cái tên nên thơ cho núi.


Nhưng... không phải lúc nào cũng vậy đâu nha! Ở Bình Định có một ngọn núi gợi nên dáng hình người phụ nữ, nhưng thay vì đặt tên tiên này tiên nọ, tiền nhân ở Bình Định tỉnh bơ đặt cho cái tên là... núi Xách Quần!


Trong Nước non Bình Định, nhà thơ Quách Tấn viết rằng:


Hòn Bong Bong thường gọi tắt là hòn Bong. Đó là một danh sơn trong dãy Vĩnh Thạnh. Núi đứng nghiêng nghiêng về hướng Tây Nam, hình giống người đàn bà vừa làm "chuyện gì đó" xong đứng dậy, tay còn xách quần. Nên người địa phương thường gọi là Núi Xách Quần và đặt ra câu ca dao rằng:


Xứ em có núi Xách Quần

Lấy ai thì lấy em đừng lanh chanh

Yêu anh thì giữ lấy anh

Em đừng ăn tỏi chê hành là hôi.

Xách quần chạy ngược chạy xuôi

Chạy mỏi cẳng rồi đứng lại bơ vơ

Trên đầu mây kéo bạc phơ

Dưới chân nước chảy lững lờ về đông.


Tui tới Bình Định vài lần, nhưng vẫn chưa có dịp nhìn thấy núi Xách Quần như Quách Tấn kể ở trên để xem thử trí tưởng tượng của cha ông ta phong phú tới cỡ nào. Ngẫm nghĩ thì thấy tên núi Xách Quần cũng... hay đâu kém gì núi Cô Tiên hay núi Đôi! Phải vậy hông?


Ảnh núi ở huyện Vĩnh Thạnh, Bình Định, nhưng không rõ đâu là núi Xách Quần! Ảnh: Báo Bình Định


Phạm Hoài Nhân

Săn mây trên cổng trời Mường Lống

đăng 03:46, 5 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Mường Lống (Nghệ An) được ví như "Sa Pa của xứ Nghệ", là điểm đến hấp dẫn cho bạn có trái tim ưa xê dịch, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mây trời và khám phá văn hóa đặc sắc của vùng cao. 

Từ thị trấn Mường Xén, bạn đi ngược theo tuyến đường Tây Nghệ An khoảng 60 km là đến "Sa Pa của xứ Nghệ" ở xã Mường Lống (Kỳ Sơn). Mường Lống là cổng trời, với những đám mây trắng bồng bềnh trên núi, mây vờn vào tóc làm tôi vỡ òa trong cảm xúc, và cả những loài hoa dại không tên mọc bên đường hòa lẫn vào cái se lạnh của đất trời tạo nên vẻ đẹp nên thơ, không gian mơ màng cho vùng núi cao hùng vĩ. 


Mường Lống là địa điểm phượt còn khá mới mẻ, nhưng khi tới đây bạn sẽ yêu những người dân hiền lành, thân thiện và cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Địa hình vùng núi cao ở đây đa dạng, là địa điểm khá lý tưởng cho nhiều bạn muốn tham quan, dã ngoại ngoài trời như leo núi, cắm trại hay trekking vào các bản làng. 


Mây vờn núi đẹp huyền ảo trong sương sớm. 


Người mẹ địu con sau lưng bằng tấm vải thổ cẩm nhiều sắc màu, đứa bé má phúng phính, đẹp thuần khiết, tự do như những loài hoa rừng. 


Thời tiết ở đây mát mẻ quanh năm, nhiệt độ không vượt qua 25 độ C. Ban đêm, trời hơi se lạnh và nắng ấp ám trải xuống vùng cao vào ban ngày. Sáng thức dậy giữa thiên nhiên Mường Lống, cảm nhận hương vị của đất trời, nhịp sống bình yên không vội vã đem lại an yên trong tâm hồn. 


Du khách có dịp về với biên cương Kỳ Sơn, xứ Nghệ sẽ được tận mắt chứng kiến thiên nhiên hữu tình và những giá trị văn hóa đặc sắc của nhiều đồng bào dân tộc. Bên cạnh vẻ đẹp của Mường Lống, vùng đất này có cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn, đỉnh Pu Xai Lai Leng được xem là “nóc nhà” của dãy Trường Sơn hùng vĩ. 


Này bạn, nếu lên rẻo núi vùng cao, đừng bỏ lỡ tham quan phiên chợ giao lưu văn hóa, thắm tình hữu nghị của hai dân tộc Việt - Lào gần cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn vào ngày 14, 29 Dương lịch. 


Hình ảnh đáng yêu của em bé vùng cao theo mẹ đi chợ. 


Dân cư sinh sống ở Mường Lống chủ yếu là người Mông. Du lịch vào dịp đầu năm, bạn được hòa mình trong nhiều không gian lễ hội tưng bừng, nhộn nhip của tiếng chiêng, tiếng khèn, nếm thử những món ăn đặc sản gà đen, lợn đen quay cùng chén rượu ngô cay nồng thấm đượm tình hiếu khách của đồng bào dân tộc miền Tây xứ Nghệ. 


Mường Lống khiến ta đắm say trước cảnh vật thiên nhiên và con người. 


Phạm Lành - Ảnh: Cao San Din

Chiều ơi! Lúc chiều về rợp bóng nương khoai

đăng 19:25, 2 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Thôn Hạ Thành là một vùng thấp của xã Phương Độ thuộc thành phố Hà Giang, được bao quanh bởi những thửa ruộng bậc thang xếp nối nhau. Thôn có 117 hộ với gần 600 nhân khẩu là người dân tộc Tày. Từ cuối năm 2011, nơi đây được công nhận là Làng Văn hóa Du lịch cộng đồng và sinh thái.


Từ Hà Nội lên thì còn cách thành phố Hà Giang khoảng 6 km là đến thôn Hạ Thành, các tour du lịch thường chọn đây là điểm tham quan đầu tiên trước khi vào thành phố.




Bài Nương chiều của Phạm Duy là một nhạc phẩm tuyệt hay và có lẽ rất quen thuộc với nhiều người trong chúng ta. Bài hát được Phạm Duy sáng tác năm 1946 với bối cảnh là vùng cao Đông Bắc (Lạng Sơn). Trước giờ tui chỉ lang thang nhiều ở miền Nam, miền Trung mà chưa có dịp đến miền quê vùng cao Bắc bộ, giờ đến đây - dù là Hà Giang chớ không phải Lạng Sơn - vào một buổi chiều tà bỗng nhớ ngay đến Nương chiều và thấm thía hơn ca từ của bài hát. 




Chiều ới! Chiều ơi! Chiều ơi! 

Thu về đồng lúa nương chiều

Tay dân cày ngừng giữa làn gió

(Mọi người có thấy "dân cày" trong hình không?)




Chiều ơi! Lúc chiều về là lúc yên vui 

Qua đường mòn ngửi lúa thơm ngơi, ới chiều



Chiều ơi! Mái nhà sàn thở khói âm u 

Cô nàng về để suối tương tư, ới chiều


Đang chiên bánh nè


Tui hỏi thiệt cậu, cậu lên đây du lịch hay... kiếm con gái tui (hay kiếm tui)?


Giờ ăn thử cái bánh đi, rồi chuyện gì tính sau!

(Chú thích: bánh dở quá nên ăn xong khen và cảm ơn theo phép lịch sự xong rồi thôi, không có chuyện "tính sau" nữa)



Trâu bò về dục mõ xa xôi, ơi chiều!


Trong bài Nương chiều của Phạm Duy chỉ có "trâu bò về" thôi chớ không có lùa vịt về chuồng!


Chiều ơi! Biết chiều nào còn đứng trên nương 

Phố phường nhiều chiều vắng quê hương, ới chiều 

Chiều ới! Chiều ơi! Chiều ơi!


Du khách đến thôn Hạ Thành sẽ có dịp xem người dân nuôi cá bỗng (bỗng, dấu ngã, chớ không phải bống), tham quan làng nghề truyền thống như: Làm cối giã gạo bằng nước, làm bánh dân tộc, đan lát, dệt sợi..., nghe hát then, tham quan khu sinh thái Suối Tiên... Không có nhiều thời gian dừng chân nơi đây nên tui chỉ ngắm nghía bấy nhiêu, ăn bánh và cảm nhận lơ ngơ vậy thôi. 

Giờ nghe Thái Thanh hát Nương chiều nha.



Phạm Hoài Nhân

Giữa núi rừng Vĩnh Thạnh

đăng 18:04, 2 thg 10, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Từ TP.Quy Nhơn men theo QL19 khoảng 80 km, huyện miền núi Vĩnh Thạnh, Bình Định dần hiện ra ngay cạnh dòng sông Côn thơ mộng.

Mỗi khi mùa khô kéo dài, mặt sông Côn chỉ còn là những dòng nước chảy men qua những tảng đá được bào nhẵn mặt, đáy sông xuất hiện các bụi cây trơ thân bạc phếch… cũng là lúc sông Côn tự khoác lên mình một vẻ đẹp hoàn toàn khác, hoang dại, đậm chất núi rừng. Chỉ đến khi đứng trên đập ngăn sông ở hồ Định Bình, nhìn về phía lòng hồ, cảm giác mênh mông biển nước của sông Côn mùa lũ năm nào mới tràn về…

Dòng thác Ồ Ồ - Ảnh: Minh Úc


Cũng từ Dốc Trời ngay đập nước, lái xe hướng lên thủy điện Vĩnh Sơn khoảng 5 km sẽ đến cầu Đăk Lot, nơi có dòng suối chảy ra lòng hồ Định Bình. Tận dụng vẻ đẹp của thiên nhiên ban tặng, một số hộ dân nơi đây đã dựng những chòi nhỏ tựa nhà sàn của người Bana, tạo không gian cho du khách phương xa vừa nghỉ mát, dã ngoại vừa có thể ngắm nhìn một góc hồ phẳng lặng.

Nhưng không cần phải đi xa gần 10 km để đến hồ nước ngọt nhân tạo lớn nhất của tỉnh này, hay xa hơn nữa để chiêm ngưỡng lòng hồ thủy điện Vĩnh Sơn, ngay trung tâm huyện, nhiều điểm đến vẫn còn hoang sơ, đẹp mê lòng người. Thác Ồ Ồ chảy đổ ra hồ Hòn Lập mang đậm vẻ đẹp ấy. Một thảm xanh miên man, nhấp nhô vài tảng đá trắng, được che nghiêng bởi những tán cây rừng nơi cuối dòng thác, sẽ là điểm chụp hình ấn tượng cho những du khách mê nhiếp ảnh. Con đường nối từ khu dân cư vào đến thác, có đoạn phải đi ven bờ rừng, một bên núi, bên vực sâu, tiếng róc rách của suối đá hòa nhịp với tiếng chim rừng càng kích thích trí tò mò, khám phá của con người.

Cũng dọc đoạn đường ấy, nếu đi vào mùa nước dâng, du khách có thể ghé đến suối nước nóng Vĩnh Trường. Những dịp trước và sau tết, nơi đây đông đúc như ngày hội, trẻ em, dân làng cùng thả mình vào mạch nước ấm như cầu mong những điều may mắn…

Ngược sông Côn lên vùng đất Vĩnh Thạnh, du khách còn tìm về lịch sử với di tích thành cổ Tà Kơn, làng Kon Blo, vượt hàng chục cây số đường rừng đến làng kháng chiến Ò… Có lẽ vì thế mà nơi đây lúc nào da diết lời ca: “Sông Côn ơi hỡi sông Côn/Trải tháng năm nước chìm trong lửa đạn/Từ trong lửa đạn nước đã réo sôi lên/Từng binh đoàn Quang Trung lớn lên trên mặt sông này/Còn vang động dòng sông, tiếng bom anh hùng Ngô Mây…”. 

Minh Úc

Em ơi nghe mùa hoa tam giác mạch gọi về...

đăng 19:45, 30 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Mùa hoa tam giác mạch đã về trên khắp các cung đường lên Lũng Cú, Hà Giang rồi em có nghe chăng?

Tam giác mạch là loài hoa đặc trưng của các tỉnh vùng cao phía Bắc với vẻ đẹp miên man, hoang dại. Hoa thường nở rộ nhất vào dịp cuối thu, khoảng cuối tháng 10, đầu tháng 11 hàng năm.


Thật tình cờ, ngày sau khi những thửa ruộng bậc thang bước vào thu hoạch thì cũng là lúc màu vàng ấy được thay thế bằng sắc hồng say đắm của những cánh đồng hoa tam giác mạch. 


Độ này, trên khắp các rẻo cao phía Bắc, ở đâu cũng có tam giác mạch. Ở Lào Cai, hoa mọc nhiều ở các huyện phía bắc như Simacai, Bát Xát, Bắc Hà, Mường Khương. 


Ở Cao Bằng, Trà Lĩnh - Trùng Khánh là hai điểm trồng nhiều tam giác mạch. Nhưng Hà Giang mới là nơi hoa mọc nhiều và đẹp nhất. 


Những ngày cuối tuần, dọc quốc lộ 4C hay còn gọi là con đường Hạnh Phúc, người đi phượt, người đi ngắm hoa, người đi chụp ảnh nườm nượp đổ về đây đông như trảy hội, trong đó không ít người lặn lội từ tận miền trong. Sủng Là, Lũng Cú, Hoàng Su Phì, Phó Bảng, Đồng Văn và đặc biệt là xã Phàn Thẻng, huyện Xín Mần là những điểm "đóng đinh" trên bản đồ tam giác mạch Hà Giang. 


Dù ở đâu, hoa tam giác mạch cũng đẹp như tranh vẽ. 






Theo MASK
Dẫn lại từ Zing - 20/10/2013

1-10 of 21

Comments