Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Rực đỏ hoa gạo trước sân chùa Thầy Tháng 3 hoa gạo rực đỏ ở ngôi chùa cổ kính gần 1.000 tuổi, tạo nên vẻ đẹp riêng khó nơi nào có được. Toàn cảnh sân chùa, hồ ...
    Được đăng 02:30, 15 thg 3, 2020 bởi Pham Hoai Nhan
  • Cây gòn Hồi đó, trên đường vô nhà tui ở Long Khánh có một hàng cây gòn. Một đoạn không dài lắm đâu, chừng vài ba chục mét thôi. Những cây gòn ...
    Được đăng 01:28, 8 thg 3, 2020 bởi Pham Hoai Nhan
  • Đẹp ngất ngây hoa anh đào trên cao nguyên Măng Đen, Kontum Những ngày đầu năm mới, rất nhiều người dân và du khách đã đến cao nguyên Măng Đen (tỉnh Kon Tum) để thưởng lãm hoa anh đào nở. Năm nay ...
    Được đăng 04:24, 26 thg 2, 2020 bởi Pham Hoai Nhan
  • Về Xuân Lộc thăm núi Chứa Chan 1.Tuổi nhỏ của tui ở Xuân Lộc, Long Khánh, tỉnh Long Khánh chớ không phải thành phố Long Khánh như bây giờ. Và quận Xuân Lộc bao gồm cả ...
    Được đăng 00:37, 9 thg 2, 2020 bởi Pham Hoai Nhan
  • Biển mây quanh núi Cô Tô Làn mây trôi bồng bềnh quanh núi Cô Tô, Tây Nam Bộ vào mùa xuân đẹp không thua kém so với cảnh mây luồn ở Tây Bắc. Núi Cô Tô ...
    Được đăng 16:35, 3 thg 2, 2020 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 19. Xem nội dung khác »


Rực đỏ hoa gạo trước sân chùa Thầy

đăng 02:30, 15 thg 3, 2020 bởi Pham Hoai Nhan

Tháng 3 hoa gạo rực đỏ ở ngôi chùa cổ kính gần 1.000 tuổi, tạo nên vẻ đẹp riêng khó nơi nào có được. 

Toàn cảnh sân chùa, hồ nước, Thủy Đình và những cây hoa gạo nhìn từ trên núi Sài Sơn. Tương truyền, chùa được xây dựng trên thế đất hình rồng, quay mặt về hướng Nam. Phía trước chùa, bên trái là ngọn Long Đẩu, lưng chùa và bên phải dựa vào núi Sài Sơn. 


Nhành hoa gạo sà xuống trước thủy đình trên hồ. Đây là kiến trúc biểu tượng của chùa Thầy. Thủy Đình cổ kính, rêu phong, được ví là viên ngọc giữa miệng rồng. Vào những ngày lễ hội, nơi này trở thành sân khấu của các nghệ sĩ múa rối nước. 


Những cây hoa gạo ở chùa Thầy (xã Sài Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội) lại nở hoa, tô điểm cho không gian ngôi chùa cổ kính thêm đẹp hơn. 


Theo Đông y, toàn bộ cây gạo được sử dụng làm thuốc với tác dụng thanh nhiệt, giải độc. Riêng hoa được sử dụng chữa nhiều bệnh như viêm loét dạ dày, tá tràng. 


Trong mùa hoa, cây rụng hết lá, chỉ có những bông hoa đỏ rực trên cành, nổi bật trên nền xanh của núi. Cây gạo tại đây được cho là đặc biệt hơn bởi có cành hoa rủ xuống. 


Hoa rụng trên mái cây cầu cổ Nhật Tiên Kiều. 

Hoa gạo nở có 5 cánh, mùa hoa kéo dài gần một tháng và rụng dần trước khi cây ra lá non. Loài hoa được biết đến với nhiều tên gọi khác như mộc miên, pơ lang. 

Mùa hoa gạo nở cũng là lúc du khách và các tay máy đến chụp ảnh. Ngoài chùa Thầy, cây hoa gạo được trồng nhiều ở công viên, hè phố, làng quê và những công trình tâm linh như đền, chùa tại các địa phương trên cả nước như Hà Nội, Sơn La, Hà Giang, Quảng Ngãi, Huế... 


Hà Thành

Cây gòn

đăng 01:28, 8 thg 3, 2020 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 01:28, 8 thg 3, 2020 ]

Hồi đó, trên đường vô nhà tui ở Long Khánh có một hàng cây gòn. Một đoạn không dài lắm đâu, chừng vài ba chục mét thôi. Những cây gòn thật cao, to, khi tới mùa thì trái gòn xanh treo lủng lẳng đầy cây nhìn thật vui mắt. Rồi khi trái khô, nó ngả màu nâu vàng, vỏ trái nứt ra, ruột gòn trắng trong đó bung ra bay theo gió, gọi là bông gòn. Nghĩ cũng ngộ, bông gòn không phải là bông (hoa) của cây gòn mà là ruột của trái gòn. 


Cây gòn với trái còn xanh


Hồi xưa lâu lắm rồi, người trong xóm có hái trái gòn khô hoặc lượm trái khô rớt xuống đất, về tách ruột gòn ra khỏi vỏ, đánh cho rớt hột gòn ra để làm bông gòn độn ruột gối. Sau này không thấy ai làm vậy nữa, bông gòn chì để bay trong gió cho mấy đứa con nít nghịch. Có lẽ vì mua gối đã có sẵn ruột rồi chẳng bao nhiêu tiền, trong khi đi hái gòn, tách bông gòn quá mất thời giờ.


Cây gòn với trái đã khô


và trái đã bung vỏ ra, bông gòn trắng phếu bên trong


Hàng cây gòn ấy gắn bó với tuổi thơ tui mãi cho tới khi tui lớn lên, đi học xa nhà rồi làm việc ở Biên Hòa. Cũng khá nhiều năm sau nữa, hàng cây gòn vẫn còn đó mỗi khi tui về Long Khánh thăm nhà. Nhưng rồi năm tháng qua đi, chúng đã biến mất hồi nào chẳng rõ.


Long Khánh có một nơi mang tên Hàng Gòn. Đó là xã Hàng Gòn, nơi có ngôi mộ cự thạch Hàng Gòn là di tích quốc gia nổi tiếng. Có lẽ mang tên Hàng Gòn vì nơi này ngày xưa có hàng cây gòn (chắc là dài và lớn hơn hàng cây gòn ở đường vô nhà tui nhiều). Tuy vậy, bây giờ tới Hàng Gòn tui... không thấy cây gòn nào!


Tui biết rằng cây gòn không phải cây đặc trưng của Long Khánh quê tui, chẳng qua là nó có kỷ niệm gắn bó với tui thôi. Bây giờ, mỗi khi đi đâu, bất chợt thấy cây gòn với những trái gòn dài rũ xuống là tui lại nhớ tới hình ảnh hàng cây gòn trên đường vô nhà ở Long Khánh thuở nào, và tôi không khỏi khựng lại ngắm nhìn, nếu tiện thì bấm vài tấm hình để lưu lại như lưu giữ kỷ niệm xưa.



Thấy cây gòn là khoái!


Tui coi video của đải truyền hình Kiên Giang mới biết ở miền Tây cây gòn còn có nhiều công dụng khác ngoài chuyện làm bông gòn, như: thân gòn làm cầu, làm vách, đốt lên làm tro gói bánh; lá gòn dùng để gội đầu, để con nít thổi bong bóng, đá gà; mủ gòn làm nước uống; vỏ trái gòn làm thuyền thả trôi sông... Ừ, vậy mới đúng là có nhiều kỷ niệm chớ. Các bạn có rảnh thì coi video này nhé, hay lắm đó!



Tui coi trên Wikipedia, thấy nói cây gòn còn có tên là cây bông gòn. Điều đó thì biết rồi, nhưng còn có tên là cây gạo thì tui phân vân quá, vì từ hồi nào tới giờ tui chưa nghe ai kêu cây gòn là cây gạo hết. Thêm nữa, có lần ra ngoài Bắc, được các bạn ngoài ấy chỉ cây gạo, cái cây được nhắc đến trong bài Chị tôi của Trọng Đài "Thế là chị ơi rụng bông hoa gạo", tui thấy nó đâu phải cây gòn quen thuộc tui từng biết đâu? Tên trùng tên, hay hai loại cây cùng họ hàng? Tôi vẫn đang thắc mắc, ai biết giải đáp dùm tôi với.


Cũng qua mạng, tui biết cây gòn là cây biểu tượng của nước Guinea Xích đạo và nằm trên lá cờ của nước này. Oai ghê há!


Quốc kỳ Guinea Xích đạo với cây gòn ở giữa


Phạm Hoài Nhân

Đẹp ngất ngây hoa anh đào trên cao nguyên Măng Đen, Kontum

đăng 04:24, 26 thg 2, 2020 bởi Pham Hoai Nhan

Những ngày đầu năm mới, rất nhiều người dân và du khách đã đến cao nguyên Măng Đen (tỉnh Kon Tum) để thưởng lãm hoa anh đào nở. 

Năm nay thời tiết phù hợp nên hàng nghìn cây hoa anh đào trên cao nguyên Măng Đen nở rộ khoe sắc như muốn chào đón và giữ chân du khách.


Những người sống lâu năm ở thị trấn Măng Đen, huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum cho biết, đây là một trong những mùa hoa anh đào đẹp nhất từ trước đến nay. 


Trong hàng nghìn người đến Cao Nguyên Măng Đen thưởng lãm hoa anh đào nở có rất đông du khách đến từ các tỉnh trong khu vực Tây Nguyên, thậm chí cả ở những tỉnh thành rất xa, như Thủ đô Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh...


Có nhiều yếu tố khiến mùa hoa anh đào ở Măng Đen đẹp và quyến rũ đó là cái lạnh khiến mọi người như muốn xích lại gần nhau. Không gian còn khá nguyên sơ của Măng Đen tôn thêm vẻ đẹp tươi trẻ và sang trọng của loài hoa này.


Đến cao nguyên Măng Đen du khách còn có cơ hội trải nghiệm văn hóa cồng chiêng, văn hóa ẩm thực của người Xơ đăng bản địa, chủ nhân của truyền thuyết bảy hồ, ba thác.


Theo thống kê sơ bộ của UBND huyện Kon Plông, hiện trên địa bàn huyện có từ 20.000 đến 30.000 cây hoa anh đào tập trung nhiều nhất ở khu vực thị trấn Măng Đen. 


Số lượng loài hoa này đang ngày càng tăng lên nhờ chính quyền địa phương có chủ trương hỗ trợ giống cho người dân.


Hoa anh đào là một trong nhiều loài hoa được huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum trồng để tạo cảnh quan dần hình thành sản phẩm thu hút khách du lịch. 


Khoa Điềm

Về Xuân Lộc thăm núi Chứa Chan

đăng 00:37, 9 thg 2, 2020 bởi Pham Hoai Nhan

1.

Tuổi nhỏ của tui ở Xuân Lộc, Long Khánh, tỉnh Long Khánh chớ không phải thành phố Long Khánh như bây giờ. Và quận Xuân Lộc bao gồm cả Long Khánh và Xuân Lộc của ngày nay. Quê hương trong tui ngày thơ ấu như vậy đó.


Hồi nhỏ ham đọc sách, thấy người ta tả cảnh núi non hùng vĩ, dòng sông uốn quanh mà thích. Nhìn lại quê mình, không có con sông nào hết. Sông La Ngà ở Định Quán ngày đó cũng thuộc tỉnh Long Khánh nhưng đối với đứa nhỏ không được đi đâu xa như tui thì sông chỉ có trong tưởng tượng.


May thay, Xuân Lộc còn có núi, núi Chứa Chan. Núi Chứa Chan là thứ duy nhất trong sông núi hữu tình để tui tự hào và... làm thơ về quê hương của mình.


Hồi đó, trên đường tui đi học về mỗi ngày, núi Chứa Chan lững lờ mây trắng ở trước mặt. Đường về nhà là hướng từ bịnh viện (quốc lộ 1) về phía Tòa Hành chánh tỉnh. Thấy núi trước mắt thôi, chớ cũng cách xa tới 20 cây số. Nhưng nhiêu đó dủ để thằng nhóc mơ mộng làm thơ.



Điệp khúc những chuyến về


Chiều ta về, lang thang trong gió

Phố Khánh buồn, vắng lặng, bụi mờ xa

Cỏ đong đưa theo điệu buồn hiu quạnh

Ngọn Chứa Chan mây phủ chiều tà


Chiều ta về, bơ vơ trong nắng

Ngại ngùng sao, từng giọt vỡ òa

Sắc cây xanh tan theo màu nắng úa

Ngọn Chứa Chan mây phủ chiều tà


Chiều ta về, mưa bay lất phất

Khung trời thân quen bỗng nhạt nhòa

Bụi mưa buồn thấm hồn ta lành lạnh

Ngọn Chứa Chan mây phủ chiều tà


Chiều ta về, mây còn phiêu bạt

Để Chứa Chan lặng đứng trơ vơ

Gió vẫn bay, nắng vẫn còn lặng lẽ

Ơi, mưa ơi, ta muốn lạnh hồn thơ


Bài thơ này viết năm học lớp 10 (1974), đăng trên Đặc san Xuân của lớp, và ở đâu đó quên rồi, chỉ nhớ là người biên tập tự động đổi tựa bài thành: Mây phủ chiều tà....


2.

Mặc dù yêu quý núi Chứa Chan quê mình như vậy nhưng tui chưa từng lên núi Chứa Chan. Ngay cả sau này biết Chứa Chan là ngọn núi cao thứ nhì miền Nam (cao 837 m, chỉ sau núi Bà Đen ở Tây Ninh) và có rất nhiều huyền tích, tui chỉ có thể... viết blog kể lể chớ chưa có dịp lên trên núi.



Trên bước đường du lịch tui đã đến nhiều ngọn núi: núi Bà Đen (cả leo bộ và đi cáp treo); núi Tà Cú (một lần leo bộ và nhiều lần đi cáp treo); các ngọn núi thấp ở miền Tây như núi Sam, núi Cấm; những ngọn núi ở miền Trung như Bạch Mã, Bà Nà, Hòn Bà; miền Bắc như chập chùng núi ở Hà Giang... Nhưng núi Chứa Chan thì KHÔNG.


Dì Bảy của tui càng bi đát hơn, năm 1969 khi vừa 20 tuổi bà được phân công về dạy học ở trường Tiểu học Gia Ray, ở ngay chân núi Chứa Chan và công tác tại đó nhiều năm. Vậy mà suốt từ đó tới nay, 2019, đã nửa thế kỷ qua bà chưa có dịp lên ngọn núi đã từng ở ngay trước mặt mình. Các cậu của tui cũng vậy, nay đã bước qua tuổi cổ lai hy và sống ở Long Khánh mấy chục năm nay nhưng chưa từng lên núi Chứa Chan.


Tui và các dì, cậu của mình ngày càng già - trẻ nhất là tui thì cũng đã bước qua tuổi 60 - và biết chắc rằng mình không còn đủ sức khỏe để leo núi Chứa Chan. May thay, năm 2016 hệ thống cáp treo núi Chứa Chan đã hoàn thành, đáp ứng  nhu cầu lên núi của những ông già, bà già thiếu sức khỏe.



Vậy mà trù trừ mãi tới nay, khi đã đến những ngày cuối năm 2019, cậu - dì - cháu tui mới sắp xếp một chuyến đi cáp treo lên núi Chứa Chan, vừa đủ kịp kỷ niệm 50 năm ngày dì Bảy tui đặt chân mình đến chân núi Chứa Chan để dạy học. 


3.

Những cảm xúc của tui khi lên núi Chứa Chan (dù lên bằng cáp treo) khá nhiều và đa dạng, xin được kể lại vào một dịp khác. Ở đây chỉ xin ghi lại một số thông tin để ai chưa có dịp lên núi và đang muốn đi có dịp tham khảo.



Nếu còn đầy đủ sức khỏe và sung mãn, hãy chọn phương án lên xuống núi bằng cách leo bộ. Thời gian leo lên núi là từ 3 đến 4 tiếng. Leo xuống nhanh hơn nhưng đừng nghĩ là không mệt, vì rất dốc và nguy hiểm.


Nếu ít sức khỏe hơn, hãy mua vé cáp treo một chiều lên và xuống bằng cách leo bộ. Cáp treo sẽ đưa bạn đến vị trí chùa Bửu Quang (còn gọi là chùa Gia Lào) là địa điểm hành hương nổi tiếng trên núi, ở độ cao 660 met. Từ đó bạn có thể leo lên đỉnh ở độ cao 837 met hoặc loanh quanh nơi đó rồi đi xuống. Hành trình đi xuống bạn có dịp ngắm cảnh dọc đường đi và đặc biệt là tham quan cây da một ngọn ba gốc.


Nếu ít sức khỏe hơn nữa và thiếu thời gian, hãy mua vé cáp treo khứ hồi (như tụi tui). Chú ý rằng từ nhà ga cáp treo đến chùa Bửu Quang và tham quan quanh chùa cũng hơi mệt đối với người già, yếu.


Nếu ít sức khỏe hơn nữa, có thể chọn phương án là... ngồi ở nhà, coi hình. Cũng được và đỡ tốn tiền.


4.



Đến Khu Du lịch Núi Chứa Chan, dù có đi cáp treo hay không bạn vẫn phải tốn tiền vé vào cổng là 14.000 đ người.


Giá vé đi cáp treo (thời điểm tháng 12/2019):

  • Khứ hồi: 180.000 đ/người lớn, 90.000 đ/trẻ em.
  • Chiều lên: 110.000 đ/người lớn, 60.000 đ/trẻ em. 
  • Chiều xuống: 90.000 đ/người lớn, 50.000 đ/trẻ em.

Thông số kỹ thuật về cáp:


Số lượng trụ tháp: 10 trụ
Độ cao chênh lệch giữa 2 nhà ga: 255m
Tốc độ truyền động: 6m/s
Số lượng cabin thiết kế: 44 cabin
Sản xuất và lắp đặt: Doppelmayr Seilbahehmen (Áo)
Khoảng cách giữa 2 nhà ga: 1.265m
Công suất thiết kế: 2.400 người/giờ
Loại cabin: 8 người/cabin.


Phạm Hoài Nhân

Biển mây quanh núi Cô Tô

đăng 16:35, 3 thg 2, 2020 bởi Pham Hoai Nhan

Làn mây trôi bồng bềnh quanh núi Cô Tô, Tây Nam Bộ vào mùa xuân đẹp không thua kém so với cảnh mây luồn ở Tây Bắc. 

Núi Cô Tô và cánh đồng Tà Pạ (huyện Tri Tôn) là một trong những điểm du lịch nổi tiếng nhất An Giang. Nếu may mắn, du khách sẽ săn được cảnh mây vờn trên núi Cô Tô vào tháng 1, 2.

Đứng trên điểm ngắm cảnh Vồ Hội Lớn ở núi Cô Tô, du khách có thể thấy trước mắt là một biển mây. Khung cảnh tưởng như ở Đà Lạt hay Tây Bắc nhưng lại là vùng Bảy Núi, An Giang. Ảnh: Huỳnh Hùng. 

Một bạn trẻ ngồi ngắm nhìn làn mây giăng như dải lụa trắng. Người dân địa phương gọi núi Cô Tô là núi Tô, còn có tên gọi khác là Phụng Hoàng Sơn. Du khách bắt đầu từ TP Long Xuyên đi theo đường Tỉnh lộ 943 xuôi về thị trấn Núi Sập, huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang, từ đây hỏi người dân đường đến núi Tô.

“Chúng tôi đi nhiều lần mới săn được mây trên núi Tô. Chắn xung quanh là các dãy núi cao nên nơi đây khuất gió, giúp mây lặng và bồng bềnh trôi. Lúc này, bạn thoải mái ngắm cảnh mà không lo mây bay đi nhanh”, anh Huỳnh Hùng (Tri Tôn), chia sẻ. Ảnh: Thế Vinh. 

Cánh đồng Tà Pạ ẩn hiện dưới làn mây. Cánh đồng Tà Pạ nằm dưới chân núi Tà Pạ và Cô Tô. Nơi này thuộc vùng Thất Sơn – bảy ngọn núi ở đồng bằng miền Tây Nam Bộ, trên địa phận hai huyện Tri Tôn và Tịnh Biên. Ảnh: Huỳnh Hùng. 


Nắng ửng vàng lúc bình minh hòa cùng làn mây chầm chậm trôi trên những cánh đồng. Ảnh: Nguyễn Đức. 


Mây từ núi Cô Tô ùa về trên cánh đồng Tà Pạ. Trong ảnh là con đường chia đôi cánh đồng Tà Pạ, nhìn từ trên cao giống như sợi tơ trải dài, điểm kết thúc con đường là con đập của hồ Soài Check. Ảnh: Nguyễn Đức. 


Chùa Tà Pạ ẩn hiện trong mây, một trong những điểm tham quan phổ biến của khách du lịch khi tới vùng đất này. Ngôi chùa Phật giáo Khmer nằm gần đỉnh núi, mang bầu không khí thanh bình. Ảnh: Nguyễn Đức. 


Khi mây tan, cánh đồng Tà Pạ dần hiện lên dưới ánh nắng buổi sớm. “Làn mây bắt đầu tan dần khi nắng lên. Bức ảnh chụp lúc gần 8 giờ sáng”, anh Nguyễn Đức, từ thị trấn Chợ Gạo, Tiền Giang, một trong những người may mắn chụp được mây luồn vào mùng 4 Tết, cho biết. Ảnh: Nguyễn Đức. 


Ngày mới trên vùng Bảy Núi, An Giang. Nơi này cách trung tâm thị trấn Tri Tôn chưa đầy một km, mang vẻ đẹp hoang sơ đối lập với cảnh phố xá xung quanh. Ảnh: Nguyễn Đức. 


Huỳnh Phương

Mùa nước cạn ở thác Pongour

đăng 20:09, 14 thg 1, 2020 bởi Pham Hoai Nhan

Pongour đang bước vào mùa nước trong, phía chân thác trơ đá, dòng chảy hiền hòa. Dưới vòm trời quang mây những tháng cuối năm, “mái tóc của nàng Kanai” tung bọt trắng, ồn ã dội vào vách đã biến đây thành nơi đổi gió khác lạ khi lữ khách đã quá quen với “nét hoa” của Đà Lạt.

Nằm cách Đà Lạt gần 50km về phía nam, thác Pongour thuộc xã Ninh Gia, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng.


Nhiều người cho rằng, Pongour (Pon-gou) vốn bắt nguồn từ tiếng của người K’Ho bản địa mang nghĩa là “bốn sừng tê giác”. Lý giải khác lại nghĩ rằng cái tên này ra đời để ghi nhớ phát hiện địa chất của người Pháp về cao lanh có trên vùng đất Đức Trọng với ý nghĩa “ông chủ vùng đất sét” hoặc “ông vua xứ Kaolin”.


Trong truyền thuyết xa xưa của người K’Ho, ngọn thác này gợi nhớ đến nữ tù trưởng Kanai, người con gái xinh đẹp với biệt tài chinh phục thú dữ. Bên cạnh nàng luôn có bốn con tê giác to lớn khác thường, chúng giúp Kanai dời non ngăn suối, khai khá nương rẫy, sẵn sàng chiến đấu với kẻ thù để bảo vệ cho dân làng nơi đây.


Tại đây, còn tấm bia đá khắc lại bài thơ tưởng nhớ nàng Kanai

Tù trưởng Kanai qua đời đúng vào rằm tháng giêng. Bốn con tê giác luôn quẩn quanh bên thi thể nàng, không ăn uống cho đến chết. Mái tóc nàng biến thành dòng nước mát rượi, dội xuống những phiến đá to lớn, xanh rêu do sừng tê giác hóa thành.

Nhiều tảng đá lớn, nhiều hình thù nằm phía dưới chân thác


Ngoài Pongour, ngọn thác được gọi với nhiều tên khác nhau như thác bảy tầng, thác thiên thai… Trong vài tài liệu ghi chép về Đà Lạt, người Pháp từng cho rằng đây là “một trong những thác nước đẹp nhất Đông Dương”. Chính nhờ vẻ hùng vĩ vốn có, vua Bảo Đại đã đặt tên cho nơi này là "Nam thiên đệ nhất thác".

Mặt hồ tĩnh lặng, trong vắt dưới chân dòng thác Được đưa vào khai thác du lịch từ nhiều năm nay, đường dẫn xuống thác Pongour dễ đi và không tốn nhiều thời gian chinh phục. 


Vào mùa khô, nước cạn thuận tiện cho việc chiêm ngưỡng dòng thác ở cự li gần hơn 


Thác Pongour cao khoảng 50m, và chia thành 7 tầng thác đổ. Từ trên cao, hệ thống bậc đá vuông vức, xếp thành từng lớp chia nước thành trăm dòng nhỏ, dội xuống tạo thành một hồ nước rộng, trong vắt.


Phía thung lũng hạ lưu thác trơ cạn đáy Hiện dòng chảy qua thác không còn nhiều như trước do việc khai thác thủy điện trên sông Đa Nhim. Trước kia, nhiều du khách leo lên các bậc đá chụp hình và bơi trong hồ. Sau một số tai nạn không đáng có, Ban quản lý Khu du lịch Thác Pongour đã đề biển cấm leo trèo lên bậc đá và bơi tại đây.


Dã quỳ rộ nở trên đồi núi Đức Trọng


Cùng với Tây Nguyên, Đức Trọng đang bước vào mùa hoa dã quỳ. Trên đường từ quốc lộ 20 vào thác Pongour, loài hoa này mọc dại rất nhiều và lan vàng đến cả vùng đồi hai bên.

Phạm Ly

Mê mẩn hoàng hôn lãng mạn miền sơn cước Hà Tĩnh

đăng 02:44, 30 thg 12, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Chiều Đông. Những tia nắng hiếm hoi trong ngày khuất dần sau những dãy núi tạo ra một khoảng không ấm áp trên bầu trời. Lang thang miền sơn cước Hương Sơn - Hà Tĩnh ngắm hoàng hôn sẽ mang lại cho bạn nhiều cảm giác lạ mà thú vị.

Những đám mây màu vàng vần vũ trên bầu trời khi chiều dần buông.


Cảnh mặt trời lặn luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho các sáng tác nghệ thuật từ thi ca, hội họa đến nhiếp ảnh. Mỗi cảnh hoàng hôn với ánh mặt trời dần khuất bóng đều gợi lên những sắc thái tình cảm khác nhau.


Hoàng hôn “buông” trên những mái nhà, rặng tre, miền quê thanh bình..


...hay đô thị sầm uất soi bóng mặt hồ


Hoàng hôn... là khi những chuyến xe cuối ngày vội vã về sum họp bên gia đình


Mưu sinh trong chiều đông


Sông Ngàn Phố như dát vàng trong ánh chiều tà.


Đồng quê Hương Sơn thanh bình trong ánh hoàng hôn


Minh Lý - Bá Tân

Mùa lá đỏ trong những vườn hồng gần Đà Lạt

đăng 06:06, 12 thg 12, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cách Đà Lạt hơn 10 km, những vườn hồng ăn quả chuyển màu lá đỏ rực lúc giao mùa mang lại khung cảnh như mùa thu châu Âu. 

Cuối năm, nhiều loài cây trên vùng cao nguyên Langbiang đến mùa thay lá. Một trong những điểm đến đang được yêu thích gần Đà Lạt là vườn hồng ở huyện Lạc Dương với sắc đỏ, vàng tạo nên khung cảnh như mùa thu xứ ôn đới. 


Những ngôi nhà của người dân tộc Cil, xã Đa Nhim, huyện Lạc Dương nằm nép mình bên vườn hồng rực lá đỏ. Sau khoảng hai tuần lá sẽ rụng sạch, cây hồng chỉ còn trơ cành chờ khi đâm chồi nảy lộc vào mùa xuân. 


Anh Phan Tấn Đạt (Đà Lạt), tác giả bộ ảnh, cho biết mùa lá đỏ qua rất nhanh. Chỉ những du khách may mắn đến phố núi đúng dịp mới có thể chiêm ngưỡng cảnh tượng thiên nhiên này. 


Một góc vườn hồng đầy trái chín những ngày cuối tháng 11. Đa phần người dân hái hồng rồi mang ra chợ bán thay vì kinh doanh tại nhà. Một phần quả thu hoạch được dùng làm hồng treo gió. 


Khu vườn phủ màu lá đỏ được dùng làm bối cảnh cho một bộ ảnh cưới. 


Huỳnh Phương - Ảnh: Phan Tấn Đạt

Đẹp ngỡ ngàng những bức tường hoa tigôn trên đường làng Hà Tĩnh

đăng 03:51, 9 thg 12, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Ngỡ ngàng, xao xuyến là những xúc cảm của mỗi vị khách khi một lần được rảo bước dọc trên tuyến đường thôn Thông Tự, xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ (Hà Tĩnh). Trong sắc nắng dịu nhẹ đầu đông, những giàn hoa ti gôn khoe sắc rực hồng trên nền xanh cây lá khiến không gian càng thêm yên bình, lãng mạn.

Mong muốn làm nên điều đặc biệt riêng có cho con đường thôn, 3 năm trước, ngoài chọn những giống cây phổ biến như chiều tím, chuỗi ngọc.... để làm hàng rào xanh, người dân thôn Thông Tự còn chọn giống cây tigôn để “khoác” bức tường hoa dọc những tuyến đường.


3 năm sau, trên chính con đường ấy một thảm hoa được dệt nên rực rỡ sắc màu


Con đường trục chính của thôn Thông Tự kéo dài gần 2km thì có hơn 700m tường hoa tigon do 45 hộ gia đình trong thôn cùng nhau trồng, chăm sóc


Kể cả những lối ngõ nhỏ cũng phủ bóng tigôn


Hoa còn kết thành hàng rào bao phủ chái những ngôi nhà nhỏ dọc con đường


Hằng tuần, các bạn trẻ cùng chăm sóc hoa, quét dọn vệ sinh dọc trục đường thôn


Con đường hoa tigôn trở thành nơi để nam thanh nữ tú lưu lại những hình ảnh đẹp của quê hương


“Với người dân Tùng Ảnh, nhắc đến đường hoa tigôn người người đều biết là nhắc tới con đường thôn tôi. Một loài hoa mang vẻ đẹp mỏng manh, vừa kiêu sa nhưng cũng vừa giản dị, đằm thắm như tấm lòng người dân thôn”- Bà Lê Thị Thái, người dân thôn Thông Tự tự hào.


Hoa tigôn từng được biết tới trong bài thơ nổi tiếng “Hai sắc hoa Ti-gôn” của tác giả TTKh nhiều thập kỷ trước, gắn với nhiều câu chuyện lãng mạn về tình yêu


Tigôn cho hoa quanh năm nhưng đẹp và rực rỡ nhất là vào những ngày cuối thu, đầu đông. Khi những tia nắng gay gắt của mùa hè đã lùi về phía sau nhường lại chút gió thu se lạnh cũng là lúc hoa tigôn bắt đầu thắp lên những ngọn lửa rực hồng đón đông sang.


Những cánh hoa “dáng như tim vỡ” nổi bật trên nền xanh của lá


Cánh hoa rụng xuống cũng dệt nên tấm thảm hồng khiến lòng người xao xuyến


Khung cảnh yên bình nơi đường hoa Thông Tự


Sắc hoa tigôn giữa làng quê Hà Tĩnh góp thêm một nét riêng cho những đường hoa nông thôn mới ở Hà Tĩnh, khiến lòng người thêm ấm áp, tươi vui


Thu Hà

Báo Hà Tĩnh - 25/11/2019

Bây giờ, núi Ấn hết tranh...

đăng 00:20, 24 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 00:21, 24 thg 11, 2019 ]

Từng là ngọn núi được bao phủ bởi những trảng cỏ tranh dày đặc. Vậy mà nay, dẫu đã cố công luồn rừng, len rẫy, cũng chẳng thấy được bóng cỏ tranh trên núi Thiên Ấn (ngọn núi nằm ở tả ngạn sông Trà Khúc, thuộc địa phận TP.Quảng Ngãi). Cỏ tranh không còn, nên tấm lòng người xưa gởi gắm qua câu ca dao “Bao giờ núi Ấn hết tranh/ Sông Trà hết nước, anh đành xa em” bỗng trở nên lạc điệu, buồn tênh...

Tôi theo lối hành hương lên núi Thiên Ấn. Nơi đây không còn là ngọn núi của “Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này”, mà người xưa từng miêu tả. Đường lên Thiên Ấn bây giờ in bóng các loại cây lấy gỗ như bạch đàn, keo... do người dân trồng dày đặc từ chân lên đến đỉnh núi. Thi thoảng, cũng có vài khoảnh đất còn trống chưa trồng keo bị bỏ hoang hóa, cỏ dại mọc đầy, nhưng tuyệt nhiên, không tìm được bóng dáng cỏ tranh.

Sườn núi Thiên Ấn từng một thời dày đặc cỏ tranh nay chỉ còn keo lai, bạch đàn và cây bụi mọc chen chúc. 


Mang câu chuyện về một loại cỏ cây dân dã từng gắn với núi Thiên Ấn như một đặc trưng hỏi Đại đức Thích Đồng Hoàng, chùa Thiên Ấn - ngôi chùa tọa lạc trên đỉnh núi Thiên Ấn suốt mấy trăm năm qua, thì được Đại đức chậm rãi kể rằng: “Ngày xưa, Thiên Ấn bốn bề là cỏ tranh bao phủ. Đứng dưới chân núi nhìn lên, sẽ được thấy những đám tranh xanh mướt gặp gió nhấp nhô, gợn sóng. Rồi mỗi độ tháng Giêng về, khi cỏ tranh nở hoa; cả ngọn núi được nhuộm sắc trắng hoa tranh. Khung cảnh ngày ấy thanh bình, u tịch lắm”.

Cái “ngày xưa” mà Đại đức Thích Đồng Hoàng hồi tưởng là khoảng thời gian cách đây chỉ chừng... hai mươi năm về trước - ngày mà cây keo lai, bạch đàn chưa “bén duyên” ở vùng đất này. Cỏ tranh là loại cây có rễ lan dài, ăn sâu dưới đất và có hoa màu trắng, nhẹ như sợi bông. 

Cỏ tranh không chỉ tự sinh sôi qua chồi rễ, mà còn nhờ hoa tranh phát tán rất xa theo gió. Hoa bay đến đâu, cỏ tranh nảy mầm đến đó. Vậy nên hằng năm, dù người dân sống ở khu vực chân núi Thiên Ấn ngày ấy luôn đều đặn tìm lên núi để cắt cỏ tranh, nhưng Thiên Ấn vẫn là ngọn núi có cỏ tranh bao phủ dày đặc.

Lục lại ký ức, bà Nguyễn Thị Nhung, một người dân sống ngay dưới chân núi Thiên Ấn trầm ngâm: “Ngày xưa, cứ đến tháng Giêng, khi cỏ tranh vừa đủ “già”, là cả nhà tôi lại lên núi Ấn cắt cỏ tranh. Cỏ tranh mang về được phơi nắng hai ngày cho khô, sau đó sắp xếp ngay ngắn rồi đan thành tấm để lợp mái nhà. Ngày trước, nhà tranh, vách đất là chủ yếu, nên nhà nhà đều tìm lên núi Ấn cắt tranh. Cỏ tranh ngày ấy cắt hoài không hết, nên đâu ai tưởng tượng được rằng, có một ngày, núi Ấn hết tranh”.

Nhiều tiểu thương buôn bán quanh khu vực chùa Thiên Ấn - những người đều đặn lên núi Thiên Ấn mỗi ngày để mưu sinh kể rằng, cỏ tranh trên núi Thiên Ấn thưa vắng dần từ cách đây khoảng mười năm – thời điểm cây keo lai được trồng nhiều trên núi. 

Rồi 5 năm trở lại đây, cỏ tranh chính thức... biến mất khỏi núi Thiên Ấn. Ngay cả cung đường “Đường giác ngộ đi bộ lên chùa” - nơi được xem là vẫn giữ lại được nhiều cỏ tranh nhất kể cả khi cây keo lai xuất hiện, giờ cũng chẳng còn bóng dáng cỏ tranh. Có chăng, chỉ là những bụi cỏ hoa xuyến chi, cỏ lau... phủ dày hai bên đường.

Vậy là, cây cỏ tranh trên núi Thiên Ấn đã dần dà nhường chỗ cho các loại cây lấy gỗ khác. Câu ca dao mà người xưa từng mượn hình ảnh cỏ tranh dày đặc trên núi Ấn để bày tỏ tình yêu lứa đôi: “Bao giờ Thiên Ấn hết tranh/ Sông Trà hết nước, anh đành xa em” thoắt cái đã trở nên "lỗi thời", chẳng còn phù hợp với núi Thiên Ấn ngày nay.

Cỏ tranh trên núi Thiên Ấn không còn. Hình ảnh ngọn núi Ấn nên thơ, tươi đẹp được “dệt” bởi thảm cỏ tranh xanh rập rờn uốn lượn theo gió nay cũng chỉ còn trong ký ức. Người làng sống quanh núi Thiên Ấn nay cũng chẳng còn có thể lên núi cắt cỏ tranh về phơi khô lợp nhà, hay nhóm lửa vào mỗi độ tháng Giêng về. Họ cũng không còn cơ hội thết đãi khách món nước rễ tranh nấu cùng râu bắp và hào hứng khoe: “Ngọt thơm lắm, nước rễ tranh núi Ấn quê mình...”. 


Tiếc nuối một loại cây giữ đất...


Theo Đại đức Thích Đồng Hoàng, “cỏ tranh có rễ bám sâu nên giữ đất rất tốt. Nay cỏ tranh không còn, đồng nghĩa với việc thảm thực bì bảo vệ sườn núi Thiên Ấn mất đi. Thế nên vài năm trở lại đây, mỗi lần mưa lớn, nhiều vị trí trên núi Thiên Ấn xuất hiện tình trạng sạt lở, các vị trí này phần lớn đều là các khu vực đất trống không có cây bao phủ”.

 

Bài, ảnh: Ý THU

Báo Quảng Ngãi online - 21/10/2019

1-10 of 19

Comments