Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Rừng phi lao trăm tuổi bên bờ biển xứ Nghệ Nằm sát bờ biển ở thôn Đồng Thanh, xã Quỳnh Lập, thị xã Hoàng Mai (Nghệ An) là rừng cây phi lao hơn trăm tuổi. Rừng phi lao (dương) nằm ...
    Được đăng 02:50, 21 thg 8, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Hình ảnh bình dị trên cảng cá Bà Rịa - Vũng Tàu Chạy dọc bờ biển Bà Rịa - Vũng Tàu từ huyện Long Điền sang huyện Đất Đỏ, tôi đã may mắn ghi lại được những hình ảnh lao động tuyệt đẹp ...
    Được đăng 00:07, 15 thg 8, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Đón cá lúc bình minh Nhân Trạch Từ bãi tắm biển Nhật Lệ (TP Đồng Hới, Quảng Bình), theo con đường nhựa ven bờ biển chạy xuyên ...
    Được đăng 02:38, 9 thg 8, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Bình minh tuyệt đẹp ở làng chài trên sông Đồng Nai Sông Đồng Nai được ví như bầu sữa mát lành nuôi sống những người dân khu vực miền Đông Nam Bộ. Trên con sông hình thành những cộng đồng cư ...
    Được đăng 03:34, 15 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
  • Thư viện Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa Hồi xưa, tui mê chơi tem, và mê họa sĩ Vi Vi. Tem thư VNCH phát hành hồi xưa thường thông qua các cuộc thi vẽ tem, mà Vi Vi ...
    Được đăng 06:31, 4 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 18. Xem nội dung khác »


Rừng phi lao trăm tuổi bên bờ biển xứ Nghệ

đăng 02:50, 21 thg 8, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Nằm sát bờ biển ở thôn Đồng Thanh, xã Quỳnh Lập, thị xã Hoàng Mai (Nghệ An) là rừng cây phi lao hơn trăm tuổi. 

Rừng phi lao (dương) nằm trên bãi biển xã Quỳnh Lập, thị xã Hoàng Mai. Ảnh: Phương Linh 


Đây là điểm nhấn trong không gian của vùng quê biến. Ảnh: Phương Linh. 


Những gốc phi lao có tuổi đời hơn 100 năm vẫn bền bỉ kiên gan chống lại sự xâm thực của cát biển, đồng thời tạo cảnh quan kỳ thú. Ảnh Phương Linh 


Những gốc phi lao có đường kính vài người ôm không xuể. Ảnh: Phương Linh 


Có những gốc cây hình thù rất quái dị vẫn trụ vững như thách thức thời gian. Ảnh: Phương Linh 


Một gốc phi lao xù xì với những dấu ấn của thời gian. Ảnh: Phương Linh 


Lá phi lao rụng xuống tạo nên một lớp thảm dày trên mặt đất. Ảnh: Phương Linh 


Rừng phi lao là điểm đến hấp dẫn cho những ai yêu thích khám phá thiên nhiên hoang dã. Ảnh: Phương Linh 


Phương Linh

Hình ảnh bình dị trên cảng cá Bà Rịa - Vũng Tàu

đăng 00:07, 15 thg 8, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Chạy dọc bờ biển Bà Rịa - Vũng Tàu từ huyện Long Điền sang huyện Đất Đỏ, tôi đã may mắn ghi lại được những hình ảnh lao động tuyệt đẹp của bà con ngư dân nơi đây. 

Thức dậy từ khá sớm, tôi có mặt tại cảng cá nhỏ thuộc thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. 


Không phải lúc nào cảng cá cũng đông vui, nhộn nhịp như hôm nay. Theo ngư dân tại đây, chỉ vào các ngày 13,14,15 Âm lịch, thuyền cá mới về. 


Khác với các cảng cá lớn, cảng cá Long Hải không có cầu cảng đồ sộ với những chiếc tàu lớn đậu san sát. Nơi đây chỉ là khoảng đất trống khá rộng và nằm ngay mép nước biển. 


Hàng tháng khi tàu cá về, khoảng đất ấy bỗng trở nên nhộn nhịp, đông đúc, thuyền về mang theo cơ man cá mú. Người dân hồ hởi lấy cá về phân loại, cân ký sao đó chuyển ra chợ bán. 


Cảng cá họp rất sớm, chỉ chừng 3-4h, người dân bến cá đã mang đèn ra bãi để chờ thuyền tàu báo tín hiệu và bắt đầu một ngày làm việc mới. 


Tuy công việc có cực nhọc, vất vả, mồ hôi có thấm ướt lưng áo, người dân luôn vui vẻ, với nụ cười luôn nở trên môi. Từng nhóm nhỏ làm việc cùng nhau rôm rả với những câu chuyện thường nhật. 


Ở đâu đó góc cảng, đá bào cũng đã sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ của mình, giúp cho những mẻ cá tươi ngon nhất. 


Hơi lạnh của đá bốc lên tạo thành những làn sương bồng bềnh, để khi ánh nắng ban mai xuyên qua tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp, bình dị mà nên thơ. 


Khi những người đàn ông vận chuyển cá từ thuyền vào bờ, phụ nữ hồ hởi phân loại cá để sẵn sàng vận chuyển đến chợ nguồn hải sản phong phú và tươi ngon nhất. 


Vùng màu đỏ là nơi có cảng cá Long Hải nằm ở huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.  Ảnh: Chụp màn hình. 


Rời Long Hải lúc mặt trời bắt đầu tỏ rạng, 8h, tôi có mặt tại làng chài nhỏ thuộc thị trấn Phước Hải, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. 


Cũng vẫn bằng không khí hồ hởi, khẩn trương đó, ngư dân Phước Hải luôn tay đón những mẻ cá tươi ngon vào bờ. 


Không giống như trước đây, tàu thuyền đậu sát bờ rồi chuyển hải sản xuống. 


Cư dân Phước Hải xưa nay sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá. Đây cũng là một trong những làng chài lâu đời nhất của tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. 


Với nghề cá lâu đời, cái vất vả như đè nặng lên đôi vai của ngư dân. Những đứa trẻ ở đây không ngủ nướng hay mải mê đồ chơi điện tử như trẻ em thành phố. Chúng dậy sớm, phụ giúp gia đình với công việc nặng nhọc không kém người lớn. 


Ngư dân thường ra biển lúc 2h và trở về từ 5-8h. Khi đó, cả khu vực bến tàu nhộn nhịp tiếng nói cười, mua bán... 


Đa số hải sản thu về sẽ được chở ra chợ đầu mối. Bên cạnh đó, một số tiểu thương ra tận cảng cá để thu mua cho được mẻ cá tươi ngon nhất. 


Cường độ công việc lúc nào cũng gấp gáp, vội vàng. Mọi thứ đều diễn ra chóng vánh trong vài tiếng buổi sáng với mục đích đưa hải sản ra chợ kịp thời. 


Ngoài bãi biển đẹp và hải sản tươi ngon, nước mắm và khô cá cũng là đặc sản của Phước Hải. 


Vùng màu đỏ là nơi có cảng cá Phước Hải, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Ảnh: Chụp màn hình. 


Nguyễn Hoàng Phi

Đón cá lúc bình minh Nhân Trạch

đăng 02:38, 9 thg 8, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Từ bãi tắm biển Nhật Lệ (TP Đồng Hới, Quảng Bình), theo con đường nhựa ven bờ biển chạy xuyên giữa rừng cây phi lao xanh ngát của mẹ Nghèng, bạn sẽ có cơ hội khám phá nhiều điều mới lạ ở vùng đất chân sóng Nhân Trạch. 

Cửa sông Dinh ở Nhân Trạch - Ảnh: L.GIANG 


Xã biển Nhân Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình) vốn dĩ rất bình lặng. Nhưng từ tháng 4-2016 bỗng “có tiếng” trên các phương tiện thông tin đại chúng nhờ... sự cố môi trường biển do Formosa gây ra, với vệt nước biển đỏ, san hô chết... 

Ít ai biết rằng Nhân Trạch còn là vùng đất du lịch đang chờ du khách đến khám phá và trải nghiệm. 

Đợi cá lúc bình minh 

Đến địa phận Nhân Trạch, theo con đường bêtông chạy dọc mép biển để ra với các bến đợi cá. Gọi là bến nhưng thực ra dọc bờ biển của xã chẳng có một bến cá cụ thể nào cả. Vì Nhân Trạch là vùng biển bãi ngang, nên bất cứ đoạn bờ biển nào cũng là nơi thuyền cá của ngư dân trong xã cập bờ. 

Cứ khoảng 4h-5h sáng mỗi ngày, đặc biệt là về mùa hè, bờ biển Nhân Trạch luôn đông đúc người dân và các đầu nậu đón cá vào. 

Trên bãi biển, người nhà ngư dân tụm năm tụm bảy chuyện trò đợi cá. Nhiều người dắt theo con trẻ, chúng chơi đùa với nhau, với cát trong khung cảnh thật thanh bình. 

Khi thuyền vào gần sát bờ, ngư dân nhảy xuống nước kéo theo những chiếc thuyền thúng chứa đầy cá, tôm, mực, ghẹ... Đôi khi, cả người nhà và đầu nậu cá cũng lội xuống kéo giúp vào, tạo nên sự nhộn nhịp rất riêng của vùng bến cá 
bãi ngang. 

Ở đây du khách có thể hòa mình với ngư dân khi lội ào xuống biển để kéo thuyền nhỏ hay giúp ngư dân đẩy thuyền thúng đầy cá nặng, vượt qua từng đợt sóng vào bờ. 

Mùi nồng của nước biển mặn, mùi tanh của cá, mực hòa quyện trong tiếng sóng và tiếng gọi nhau của ngư dân, đưa lại cảm giác thật khó quên. Lúc đưa thuyền cá vào bờ đừng quên chụp lại những tấm hình để đem về làm kỷ niệm trên... Facebook. 

Nếu không thích xuống bến đợi cá, du khách có thể ngồi vắt vẻo trên bờ kè bêtông dọc bãi cát, nhìn ra mặt biển vời vợi. Trên mặt nước xanh bao la là ông mặt trời đỏ au, đang lừ lừ nhô dần lên từ phía chân trời xa thẳm. 

Từ đây cũng quan sát hết được mọi hoạt động của các bến cá và chụp được những tấm ảnh với góc chụp rộng, rất sinh động về thuyền, biển cả và dòng người lội cát gánh cá lên đường làng trong ánh bình minh rực rỡ... 

Buổi chiều. Khi hoàng hôn buông dần xuống, những đoàn thuyền của ngư dân lại kéo nhau ra khơi. Biển ngập trong nắng chiều hè vàng ruộm. 

Tàu cá của ngư dân trở về bến Nhân Trạch lúc bình minh - Ảnh: L.GIANG 


Làng bên chân sóng 

Nếu ra Nhân Trạch vào buổi sáng sớm, dọc đường du khách đừng quên dừng chân ngắm những cồn cát vàng trải dài sát ngay bên đường. 

Nếu nhiều thời gian, khách cùng nhau trèo lên đỉnh những cồn cát, chỉ nằm cách mặt đường vài chục mét, để phóng tầm mắt nhìn về phía TP Đồng Hới xa xa hay nhìn biển rực lên trong màu đỏ, hồng của ánh bình minh. 

Trong ánh sáng ngày vừa rạng ấy, nhấp nhô trên sóng bạc đầu là những đoàn thuyền trông như những chiếc lá tre nhỏ li ti, hối hả trở về bờ sau một đêm lang thang trên biển rộng. 

Sau khi ngắm bình minh và hòa mình với ngư dân ở bến cá, du khách chơi trò trượt cát trên những đồi cát cao sát bên làng, do một công ty vừa đưa vào thử nghiệm. Không chỉ du khách mà ngay cả người dân Quảng Bình cũng thích thú với trò chơi trượt cát này vào sáng sớm mai hay buổi chiều tà. 

Anh Trần Nam Anh (ngụ ở quận Thanh Xuân, Hà Nội) không giấu được sự thích thú, cho biết: “Khi leo lên đỉnh đồi cát thì hơi mệt một chút, nhưng khi đã nằm lên tấm ván trượt và lao mình xuống theo độ dốc của triền cát sẽ thích vô cùng. Nó cho cảm giác mạnh giữa bao la, phóng khoáng của ngồn ngộn những triền cát...”. 

Chán chê với trò trượt cát, du khách vào làng thăm thú nét quê mộc mạc của vài làng trong số 15 làng chài của xã Nhân Trạch, như làng Nam, Dinh, Nhân Nam, Nhân Quang, Tây Hồ... 

Làng còn khá nhiều ngôi nhà kiểu xưa với mái ngói, tường gạch hoặc đá xây bằng vữa vôi. Những con đường làng đều nhỏ, lắt léo đưa khách đến mọi hang cùng ngõ hẻm của làng, luôn tạo được cảm giác mới lạ cho du khách vốn sống ở TP. 

Do địa hình các thôn này đều nằm trên độ cao vài mét so với bãi biển, lại nhà cửa san sát, lô nhô nên tạo thành vô số hình thù. Trong ánh chiều hoàng hôn chiếu tràn ra biển, đứng dưới đường bêtông ven biển hoặc dưới bãi biển nhìn lên các thôn Nhân Nam, Nhân Quang, Khối... thấy rìa các làng này không khác mấy với các... pháo đài đá. 

Buổi chiều trong làng, khách dễ bắt gặp từng nhóm phụ nữ ngồi tụm với nhau dưới lòng đường thoai thoải đổ từ giữa làng xuống biển lựa chọn ốc, cá tươi hay phơi phóng cá, mực khô... 

Bà Nguyễn Thị Dịu (thôn Nhân Nam) sẵn sàng “biểu diễn” các công đoạn phơi cá của mình để mọi người xem. Bà Dịu bảo rằng muốn cá khô ngon, phải làm xong các công đoạn chế biến trước 9h sáng, để cá tươi được hưởng ánh nắng đẹp nhất trong mỗi ngày. 

“Có như rứa con cá khô nhìn mới đẹp, ăn mới đậm đà hương vị biển khơi. Mùa hè, mỗi ngày nhà tui chế biến 4, 5 tạ cá nục, cá cơm... Bữa ni cá khô của dân bầy tui đây mần ra được xuất ngoại ra cả Trung Quốc, Hàn Quốc, Lào...” - bà Dịu nói. 

Hải sản tươi, người dân hiếu khách 

Tại Nhân Trạch, các loại hải sản tươi rói mới đánh bắt về được người dân đưa vào chế biến thành mắm, nước mắm, phơi khô... Du khách có thể mua hải sản tươi hay khô từ đây và đưa về nhà, bảo đảm đúng là hàng sạch và ngon của vùng biển Quảng Bình nắng gió. 

Người Nhân Trạch chất phác, hiền lành. Khách muốn nghỉ đêm giữa làng chài này đều được đón nhận. Nếu không hãy ra bãi biển đón thuyền chiều đưa hải sản vào bờ mua lấy ít cá, mực, ghẹ còn nhảy lép bép dưới lòng thuyền lên và đốt lửa nướng. 

Cứ thế mà rượu mấy be cũng hết. Rồi nằm ngửa ra, dang tay giữa cát dưới bầu trời đầy sao diệu vợi mà... đánh một giấc say sưa trong gió biển mát lành. 

LAM GIANG

Bình minh tuyệt đẹp ở làng chài trên sông Đồng Nai

đăng 03:34, 15 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Sông Đồng Nai được ví như bầu sữa mát lành nuôi sống những người dân khu vực miền Đông Nam Bộ. Trên con sông hình thành những cộng đồng cư dân sinh sống hòa thuận cùng nhau. 

Chúng tôi đến làng chài vào một buổi trưa hè nắng gắt. Cái nắng oi nồng khó chịu dễ khiến người ta cáu gắt, mệt mỏi. Nhóm vào một tiệm tạp hóa ven sông, hỏi chuyện anh chị chủ nhà và được đãi món cơm cá chốt với lẩu ngon tuyệt. 


Món chả được làm từ nhiều loại cá đánh bắt trên sông, hồ. Cá dai, không hề có vị bột, ngon tuyệt khi ăn cùng nước mắm ớt. 


Khu vực làng chài có chừng 100 hộ dân sinh sống từ mấy chục năm nay. Khung cảnh hoàng hôn nơi đây tạo nên một cảm giác thanh bình, dễ chịu. 


Ở làng chài, phương tiện di chuyển chính là thuyền. Gần đó vẫn có đường bộ phục vụ cho việc vận chuyển hàng hóa và đi lại. 


Buổi tối, chúng tôi được chiêu đãi những món ăn độc đáo như cả cá chiên giòn, cá kìm phơi khô trộn với xoài xắt mỏng, cá chép nguyên vảy chiên xù. Thêm chút bia tươi và khung cảnh miền sông nước càng tuyệt vời hơn nữa. 


5h hôm sau, anh Tài chủ nhà lấy chiếc ghe nhỏ đưa chúng tôi ra hòn đảo gần đó để ngắm bình minh. 


Những vệt màu tuyệt đẹp dần lộ diện ở cuối chân trời. 


Theo người dân nơi đây kể lại, hòn đảo trong ảnh được gọi là đảo ăn trộm. Trước đây đảo có người sinh sống, tối hay lẻn vào các làng chài để trộm đồ nên họ gọi như vậy. 


Mặt trời ngày càng nhô cao, khung cảnh thêm huyền bí và ma mị. 


Ngư dân trở về nhà sau một đêm dài đi đánh cá. Đây cũng là công việc chính mang lại thu nhập cho họ. 


Những chiếc lưới giăng ở sát hồ, hứa hẹn một ngày bội thu. 


Những dãy núi chập chùng phía sau càng làm cho cảnh bình minh vùng sông nước thêm phần tráng lệ, lãng mạn. 


Chiếc vó ủi trở về nhà sau một đêm dài đánh bắt. Vó ủi chủ yếu được dùng để đánh bắt cá cơm. 


Thành quả sau một đêm ủi vó của một ngư dân trong làng chài. Những con cá cơm được phân loại ra dùng làm thức ăn nuôi cá lớn, cá kìm, phơi khô chiên hay nướng đều rất ngon. 


Cá hoàng đế, con cá biểu tượng của lòng hồ Trị An, thịt chắc nịch, ngọt lừ. 


Con cá chép nặng vài kg. Ngư dân trở về nhà vào sáng sớm, tầm 7-8h sẽ có thương lái đến mua tận bến thuyền. 


Chừng này cá hoàng đế đủ cho một gia đình đủ cho bữa ăn, cuộc sống thường nhật. 


Cá lăng cũng được câu rất nhiều. Cá lăng nấu lẩu chua là ngon nhất. 


Những con cá tươi rói nhanh chóng được cân, bỏ vào thùng lạnh hoặc thùng nước, cấp đông tại chỗ và mang đi tiêu thụ. 


Con cá mè này nặng tới 13,5 kg, kỷ lục của phiên chợ cá sáng hôm đó. Người dân cho biết có lần câu được con nặng tới 20-30 kg. 


Ngay tại bến cá, những sạp hàng dã chiến được dựng lên nhanh chóng. Ngư dân bán cá có tiền, mua thịt, rau củ, các loại đồ cho bữa ăn gia đình ngay tại bến luôn. 


Thực phẩm, nhất là rau củ quả tươi ngon, được cung ứng từ tiểu thương từ khu chợ gần đó. 


Món ăn sáng phổ biến nhất với người dân làng chài là chuối nếp nướng, giá 5.000 đồng/cái, ăn một phần là no tới trưa. 


Nguyễn Hải Vinh

Thư viện Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa

đăng 06:31, 4 thg 7, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Hồi xưa, tui mê chơi tem, và mê họa sĩ Vi Vi. Tem thư VNCH phát hành hồi xưa thường thông qua các cuộc thi vẽ tem, mà Vi Vi đoạt giải hơi bị nhiều (vì anh vẽ đẹp quá mà), với tên thật là Võ Hùng Kiệt. Bộ tem Thư viện Quốc gia phát hành ngày 10/04/1974 gồm 2 tem mệnh giá 10 đ và 15 đ, trong đó tem giá 15 đ là của Vi Vi - Võ Hùng Kiệt, đạt giải nhất.



Tui ngắm hình ảnh Thư viện Quốc gia lần đầu tiên qua con tem do Vi Vi vẽ và thích mê luôn. Vì kiến trúc tòa thư viện này quá đẹp, và vì tài vẽ của Vi Vi nữa (cứ so sánh 2 con tem, sẽ thấy trên tem của Võ Hùng Kiệt Thư viện Quốc gia đẹp hơn hẳn). 


Là trẻ con dân tỉnh lẻ Long Khánh, chẳng mấy khi được đi Sài Gòn, nhưng trước 1975 tui cũng có dịp được đi ngang qua đường Gia Long và được chỉ: Thư viện Quốc gia đó! và ngẩn ngơ nói: Đẹp thiệt!


Sau 30/04/1975, Thư viện Quốc Gia Sài Gòn đổi tên thành Thư viện Quốc Gia II trực thuộc Bộ Văn hóa từ 01/11/1976, rồi ngày 14/04/1978, đổi tên thành Thư viện Khoa học Tổng hợp TPHCM. Đường Gia Long thì đổi thành Lý Tự Trọng. Tui học đại học Bách Khoa TPHCM từ 1977, nhưng tới năm cuối, khi làm đồ án tốt nghiệp mới xin giấy giới thiệu vô đây đọc tài liệu. Vậy là không chỉ ngắm nhìn bên ngoài, tui được vô hẳn bên trong thư viện xinh đẹp này để đọc sách. 


Những thông tin về tác giả thiết kế, ngày khởi công, khánh thành của Thư viện Quốc gia VNCH có thể đọc được trên bảng lưu niệm này.


Tui sẽ không nói gì về thiết kế, quá trình phát triển, công năng của thư viện này - chỉ nhớ lại những cảm nhận của mình ngày đó thôi. Với ấn tượng và thiện cảm từ thuở ban đầu, những ngày tháng ngồi trong thư viện quốc gia Sài Gòn (ừ, tui vẫn thích gọi tên đó thay vì Thư viện KHTH - TPHCM) rất yên bình, dễ chịu. Không gian trong phòng yên ả, mọi người miệt mài đọc sách, không gian bên ngoài xanh mát. Cảm thấy mình rất sướng và rất... trí thức! Tui nghĩ rằng không riêng tui, mà nhiều bạn sinh viên, học sinh cũng có những kỷ niệm đẹp với thư viện này.


Tiếc rằng hồi đó không có điều kiện để có những tấm hình lưu niệm nơi đây, lượm lặt đồ cổ tìm ra được tấm thẻ thư viện này để... hoài cổ. (Thẻ này làm khi đã được giữ lại trường, làm giảng viên, làm thẻ cán bộ để... oai hơn!).



Thế rồi tui mất dạy, rời trường ĐH Bách khoa để về Biên Hòa. Và phải thú thật là sau này hầu như không khi nào có nhu cầu vô thư viện đọc sách, thư viện quốc gia Sài Gòn dần chìm vào quên lãng.


Hôm qua, 25/06/2017, tui đến Thư viện KHTH TPHCM, không phải để đọc sách, mà để tham quan triển lãm ảnh Sắc màu Cuộc sống của Phạm An Dương và các bạn. Nhìn cảnh cũ (người thì hơi cũ cũ, còn bản thân mình thì cũ mèm) tự nhiên thấy lòng xao xuyến lạ.


Người xưa cảnh cũ


Phù điêu chim phụng tuyệt đẹp bên hông thư viện, được thể hiện khéo léo bằng background trên con tem của Vi Vi. Nhưng bây giờ không thể ngắm chụp được hình ảnh này mà không có cây đu đủ, mái tôn rỉ sét cùng các kiến trúc lôm côm xung quanh.


Vui với thành công của các bạn trong cuộc triển lãm, còn bản thân mình cũng thấy có đôi chút lâng lâng trong hoài niệm quá khứ. Ừa, vậy đó, già rồi nhớ lại hồi xưa cũng là điều dễ chịu chớ. Phải hông?


Phạm Hoài Nhân

Thượng nguồn biên cương hùng vĩ

đăng 21:24, 18 thg 6, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Với những du khách ham mê khám phá, ai cũng hiểu rằng mọi chặng đường chinh phục thượng nguồn các dòng sông đều không hề dễ dàng. 

Kẻng Mỏ - nơi sông Đà chảy vào VN - Ảnh: THẾ DŨNG 


Và tìm đến thượng nguồn một dòng sông nổi tiếng hung bạo như Đà Giang lại càng gian truân hơn, dù đường sá hiện nay đã khá hơn trước rất nhiều. 

Sau một hành trình rất dài, chúng tôi mới đến được trạm biên phòng Kẻng Mỏ (thuộc đồn biên phòng Ka Lăng) nằm chênh vênh trên vách núi tả ngạn sông Đà. 

Suốt mấy chục cây số xuyên qua cánh rừng già Tây Bắc, chúng tôi mới lại thấy... người. Nhìn vườn rau nhỏ nhắn và gian bếp đơn sơ trước trạm, tôi bần thần nghĩ cuộc sống những chiến sĩ nơi đây chẳng khác nào những ẩn sĩ năm xưa, cũng nương mình nơi sơn cùng thủy tận, rau trái đạm bạc qua ngày, vô nhiễm với những thói thường thế tục, chỉ có trái tim và khối óc là trọn vẹn dành cho lý tưởng. 

Sau khi trưởng đoàn Trần Thế Dũng (Du lịch Thế Hệ Trẻ) trao chút tấm lòng của người dân miền Nam dành cho bộ đội biên phòng Tây Bắc, các chiến sĩ bắt đầu đưa chúng tôi chinh phục cột mốc 18 (2) và 18 (3), nơi ngã ba sông huyền thoại. 

Sau chặng đường mịt mù ngồi trên xe, chúng tôi bắt đầu băng rừng, men theo những dốc vực thẳng đứng để tiếp cận các cột mốc, được chạm tay vào những hòn đá đầu nguồn sông Đà, được chân trần bước đi bên triền nước thượng nguồn Đà Giang. 

Chúng tôi hội ngộ nơi đây không chỉ là chút duyên may của sự gặp gỡ, cũng không phải để chứng tỏ cho những đôi chân đủ sức vượt thác băng rừng. 

Chúng tôi đến đây để cảm nhận phần nào sự hùng vĩ, tráng lệ của non sông gấm vóc VN, để hiểu được phần nào những khó khăn, thiếu thốn của các chiến sĩ biên phòng. 

Mỗi bước chân tuần tra của anh em chiến sĩ trên cung đường biên giới chính là bước chân vệ quốc, chạm khắc nên hình hài cho lãnh thổ. 

LÊ NGỌC HÂN

Chùa một bên, và... chợ một bên

đăng 04:41, 15 thg 6, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Chùa là nơi thanh tịnh, chợ là chốn ồn ào, hai đặc điểm này khiến cho việc chợ ở kế bên chùa thiệt là vô lý. Thế nhưng trên thực tế việc này vẫn thường xảy ra. Đó là trường hợp chùa (hoặc miếu) là điểm đến nổi tiếng về tâm linh hoặc danh lam thu hút khách thập phương, khi ấy người ta họp chợ kế bên chùa để bán đồ lưu niệm hoặc cây thuốc, vị thuốc. Chợ ở đường lên chùa Cổ Thạch là một ví dụ.


Một gian hàng bán sản vật rừng, đá (được cho là linh thiêng)... ở chợ cạnh chùa Cổ Thạch


Tuy nhiên, nhìn những hình này bạn có nghĩ là nó ở một cái chợ sát cạnh chùa được không?




Những thứ này không liên quan gì đến chùa hay yếu tố tâm linh nào hết, nó là những thứ hết sức... chợ! Vậy mà cái chợ này không chỉ bên cạnh chùa mà nó còn che kín cả cổng chùa nữa. Ngôi chùa ấy là một ngôi chùa rất nổi tiếng ở Sóc Trăng: chùa Chén Kiểu, hay chùa Shrô-Lôn. Cổng trước chùa đây:



Cổng trước khóa, vô chùa phải đi cổng bên (bên trái ở trong hình), và dọc theo bên hông ấy là chen chúc những sạp bán hàng như mấy hình chụp ở trên. Nghĩa là không chỉ bên cạnh mà chợ còn bao phủ chùa!


Chẳng những vậy, đứng ở trên chánh điện chùa nhìn xuống khu vực phía sau trong khuôn viên chùa ta có thể thấy lều bạt của một số gian hàng nữa (đa phần là bán nước giải khát, thức ăn vặt...). Nghĩa là không chỉ bao phủ mà chợ còn lấn đất chùa nữa.


Bạn nhìn thấy các lều bạt thấp thoáng ở dưới chứ?


Tui không có ý phê phán gì chuyện này hết. Việc người dân bày bán, họp chợ ở trước, bên và trong chùa chắc cũng có sự cho phép và thông cảm của nhà chùa và chắc là họ cũng có hoàn cảnh như thế nào đó. Tui chỉ cảm thấy hơi kỳ kỳ, và nhất là chụp hình cảnh chùa thì... dễ bị lộn thành chợ thôi!


À, mà chắc có một số bạn chưa biết về ngôi chùa nổi tiếng này, vậy xin được giới thiệu sơ và đăng vài tấm hình nhé (những hình này đều né khu vực có chợ!).


Chùa Sro Lôn (chùa Chén Kiểu) là ngôi chùa Nam tông Khmer, tọa lạc tại xã Đại Tâm, huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng; cách Trung tâm thành phố Sóc Trăng khoảng 12 km về hướng Bạc Liêu. Tên chùa viết đầy đủ là Seraysockhum sănkummiênchay Sro Lôn, có diện tích khoảng 1 hecta.

Chùa được khai sáng vào năm 1815. Từ Sro Lôn theo tiếng Khmer là con mương, do bấy giờ ở trước chùa có con mương dài 7 km chảy đến Vu Gia. Chùa được trùng tu vào năm 1935, xây bằng ván lợp ngói. Đến năm 1968 thì chùa hư hỏng hoàn toàn. Ngôi chùa hiện tại được tái thiết từ năm 1969 đến năm 1985 mới hoàn thành. Người dân quanh vùng thường gọi tên chùa Chén Kiểu là do vào năm 1980, Hòa thượng Tăng Địch đã vận động tín đồ đi xin chén kiểu để trang trí ngôi chùa đang bị thiếu gạch men mua từ Nhật về. Đây chính là nét độc đáo nhất của ngôi chùa này.


Ngôi chùa chính



Sân chùa và các dãy nhà phục vụ cho việc tu học của các tu sĩ


Tượng Phật ở chánh điện




Như hầu hết các chùa Khmer ở miền Tây Nam bộ, chùa Chén Kiểu có khoảng vườn phía sau chùa rất rộng với rừng cây tỏa bóng mát. Nơi ấy có những tháp và cụm tượng về sự tích Đức Phật.


Đặc biệt, trong chùa hiện đang lưu giữ một phần gia sản của công tử Bạc Liêu, đó là chiếc tủ cẩn xà cừ, bộ trường kỷ cùng 02 chiếc giường ngủ mùa đông và mùa hè. Những tài sản này được nhà chùa mua lại vào năm 1947.


Đồ gỗ cổ của công tử Bạc Liêu trong chùa. Ảnh: Bùi Thụy Đào Nguyên, 


Phạm Hoài Nhân

Say đắm cung đường chữ S huyền thoại ở Mộc Châu

đăng 04:38, 15 thg 6, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Vân Hồ, Mộc Châu không chỉ có những đồi chè uốn lượn dưới nắng vàng, những vườn đào, vườn mận mùa nở hoa đẹp mê hồn mà còn có một cung đường say lòng người - cung đường chữ S. 

Cung đường chữ S thuộc xã Lóng Luông, huyện Vân Hồ (Sơn La), những du khách và phượt thủ vẫn quen gọi là cung đường chữ S Mộc Châu, do xưa thuộc huyện Mộc Châu, nay tách huyện Vân Hồ và Mộc Châu. 

Toàn cảnh cung đường chữ S huyền thoại. Ảnh: Hoàng Huế 


Cung đường uốn lượn hình chữ S theo những đoạn dốc vừa phải, mang vẻ đẹp mềm mại và không gập ghềnh, nguy hiểm như những đoạn đèo dốc trứ danh.

Thăng hoa với những cảm xúc tuyệt vời. Ảnh: Hoàng Huế 


Cung đường chữ S này trở nên quen thuộc với du khách và đặc biệt là phượt thủ. Dường như, cứ mỗi chuyến đi, cung đường này là điểm dừng chân để ngắm nhìn cảnh sắc núi rừng, để chụp hình, để say đắm đất trời.

Cung đường đẹp mọi góc nhìn. Ảnh: Hoàng Huế 


Mùa trơ các sườn đồi. Ảnh: Hoàng Huế 


Điểm thu hút của đoạn đường chính là khúc cua chữ S nằm giữa một thung lũng, xung quanh là những dãy núi trập trùng xanh biếc, và những quả đồi dưới chân núi, mỗi mùa mang một màu sắc. 

Mùa thu hoạch, đồi trơ màu đất đỏ nâu, mùa những cây ngô xanh ươm phủ kín mặt đất, mùa những bông cỏ lau nhuộm màu. Mỗi mùa mang cho cung đường một cảm xúc riêng, nhưng mùa nào cũng đẹp, cũng nên thơ, đẹp từng góc nhìn, từng ngọn cỏ, từng sườn đồi.

Mùa ngô xanh phủ kín các quả đồi. Ảnh: Hoàng Huế 


Mùa ngô đơm bông trên các quả đồi, phía nhìn về huyện Vân Hồ. Ảnh: Hoàng Huế 


Ngay đầu khúc cua của cung đường có những quả núi thấp, sườn đồi khá bằng phẳng, mọi người có thể leo lên đó để ngắm nhìn toàn cảnh khúc cua đã trở thành huyền thoại, để yêu thêm mảnh đất Tây Bắc này. 

Nơi đây là điểm dừng chân không thể bỏ qua của các bạn trẻ để chụp hình. Có những ngày nắng đẹp, sắc áo cờ đỏ sao vàng rực rỡ cả cung đường. Có những ngày gió, cung đường được tô thắm bởi những nụ cười rạng rỡ, tươi vui.

Các bạn trẻ tha hồ check in tại cung đường chữ S. Ảnh: Hoàng Huế 


Nơi đây không chỉ là điểm dừng chân đầy cảm xúc của du khách, mà còn là điểm chụp ảnh cưới được ưa thích của nhiều bạn trẻ. 

Đoạn đường ngắn chưa tới 1km đã tạo nên một điểm dừng chân, một góc cảnh tuyệt vời cho mảnh đất Tây Bắc xinh đẹp này, để cho mọi người cứ xao xuyến, cứ lưu luyến từng bước chân, từng hơi thở.

Hoàng Huế

Đảo Phú Quý - nơi lưu giữ cả trái tim phượt thủ

đăng 04:18, 15 thg 6, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Trong chuyến đi bụi ở Phú Quý (Bình Thuận), tôi cảm nhận được sự chân thật của người dân đảo, hiểu được những phong tục ở đảo mà tôi chưa thấy ở bất kỳ nơi nào đã đi qua. 

Tôi cùng anh bạn chung chiếc xe máy chạy xuống Phan Thiết để bắt tàu ra Phú Quý, đã đặt vé trước một tháng. 15h30 chúng tôi tới cảng Phan Thiết và chỉ cách giờ tàu chạy 30 phút, chỉ kịp ghé nhà một cụ ông ở đầu cổng gửi lại chiếc xe máy và lấy vé lên tàu. Biển động nên sóng mạnh, tôi không ngủ được nhiều nên đi ra mạn thuyền. May mắn là hoàng hôn vừa tới, đó là lần đầu tiên tôi ngắm được hoàng hôn ngay giữa biển. 


Sau 4 tiếng, tàu cập bến cảng Phú Quý lúc 20h. Tôi về homestay và ngủ tới 4h30. Tôi nhanh chóng lấy xe và chạy theo bản đồ đã chuẩn bị trước, trên đường không đèn, không bóng người, tới vịnh Triều Dương để ngắm bình minh. 


Ngồi co ro mặc cho gió biển tạt vào mặt lạnh tê, tôi đợi mặt trời lên. Đúng 5h30, mặt trời lấp ló sau đám cỏ khô. Mây mù che khuất cả vùng trời. 


Tôi chạy xe thêm một quãng nữa, tới cột cờ biển đảo Phú Quý hiên ngang nơi cao nhất. 


Phong cảnh từ cột cờ nhìn xuống Bãi Nhỏ. Bãi này rất đẹp và cũng có thể tắm. Tôi chạy xe máy về lại homestay, đi thả lưới với anh chủ nhà, gỡ được một thau lớn toàn cá ngát với 2 con cá tà ma. 


Cá ngát là họ hàng với cá trê đồng nhưng thịt trắng và thơm hơn. 


Tôi quay lại vịnh Triều Dương với anh bạn, nằm trên thảm cỏ xanh rì, nghe sóng vỗ ì ầm, hít hà đầy phổi không khí trong lành của núi của biển. 


Không thể kể hết về vẻ đẹp của vịnh chỉ với vài tấm hình. 


Phong cảnh từ bãi cỏ xanh rì nhìn ra biển, dọc bờ là những vách núi đá đen xen cỏ xanh. 


Ở Gành Hang có những con đập cũ đủ kích cỡ. Lúc xưa, dân đảo dùng nuôi cá mực, nay người ta đã chuyển sang đánh bắt nhiều hơn và con đập để không, mặc sóng lớn đánh vào. 


Tiếp cuộc hành trình khám phá đảo, chúng tôi đến thăm Đại Môn Mộ Thầy, nơi được ví là đuôi rồng. Nhìn từ đỉnh núi Cao Cát có thể thấy chùa Linh Sơn, nơi được gọi là đầu rồng. Trong hình là phía sau Mộ Thầy -đuôi rồng, xa xa là những con đập như lúc chúng tôi gặp ở Gành Hang. 


Tôi và anh bạn lên chùa Linh Sơn, viếng Phật. Xung quanh, những vách núi bị gió bào mòn qua hàng triệu năm, thành những rãnh song song dọc sườn núi. 


Đường Nguyễn Thị Minh Khai, con đường bờ kè dọc biển được xây lên để chắn nước biển tràn vào nhà dân những mùa bão, cũng là nơi ngắm hoàng hôn thật sự lãng mạn. Mặt trời xuống dần, ánh đèn trên những con tàu bắt đầu sáng lên, bắt đầu cho buổi ra khơi câu mực, đánh lưới hay những cuộc săn cá thu. 


Trong chuyến đi bụi ở Phú Quý, tôi chỉ cảm nhận được sự chân thật của người dân ở đảo, hiểu được những phong tục ở đảo mà tôi chưa thấy ở bất kỳ nơi nào tôi đã đi qua, được ăn những món hải sản tươi sống, món cháo nhum nóng hổi hay cua huỳnh đế hấp sả… Tôi đã hoàn thành chuyến đi an toàn, và không có gì quý bằng những tấm hình đã lưu, bằng máy ảnh và cả con tim mình. 


Vị trí đảo Phú Quý thuộc tỉnh Bình Thuận. 


Độc giả Peter Cao

Miền ký ức hoa gạo

đăng 01:58, 14 thg 6, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Với những người từng sống, gắn bó ở quê thì hoa gạo như là người bạn thân, biểu tượng cho sức sống an lành, như ngọn đèn trời chiếu sáng cho làng quê thanh bình. Và tháng 3, đỏ thắm một màu hoa gạo, để lại trong tôi những khắc khoải, đậm sâu.

Đưa tuổi thơ về với mơn man ký ức…

Cái thời lên bốn, lên năm chân trần, tóc vàng hoe nắng cháy, mỗi tháng 3 về, đi chăn trâu thể nào tôi cũng phải tới gốc gạo một lần. Chỗ ấy chẳng phải nhiều cỏ, cũng chẳng có bóng râm mát mà giản đơn vì có những bông hoa rực đỏ cuốn hút khó cưỡng.

Dưới gốc hoa gạo, bao nhiêu trò chơi được bày ra. Khi thì lấy thân cây làm điểm tựa để chơi nhảy ngựa, nắm tay nhau thành vòng tròn quanh thân, miệng hát líu lo. Khi lại lấy chính những bông gạo rụng xuống chơi đồ hàng, tết thành vương miện làm cô dâu chú rể. Chỉ từ bông hoa gạo đơn sơ, giản dị mà đủ sức cho trí tưởng tượng của bọn trẻ bay xa trong biết bao trò chơi. Chơi chán, chúng tôi nằm cạnh nhau, tay nắm tay ngước nhìn lên những bông hoa đỏ rực rồi thi nhau đếm. Bất chợt có bông hoa nào rụng xuống trúng người thì lại cười khúc khích. Cũng từ đây nhiều lời đồn thổi, truyền miệng khiến những ai yếu bóng vía thì sợ hết hồn. Có đứa bảo “hồn cây đa, ma thần gạo” nên chắc chắn quanh cây gạo sẽ có những hồn ma. Thế nhưng rồi chỉ độ hai hôm, chuyện hồn ma lui vào dĩ vãng và bên gốc hoa gạo lại rộn vang tiếng cười trẻ thơ.


Rồi hoa gạo kết trái, bông hoa gạo trắng xoá la đà bay trong không trung. Đi trong không gian yên tĩnh của làng quê, vùng trời thoáng đãng, bông hoa gạo trắng bay bay đậu trên vai áo, đậu trên mái tóc mềm của tôi, của bạn để thương để nhớ.

…Mãi mãi không quên

Lớn lên đi xa, hình ảnh hoa gạo khiến lòng tôi nôn nao, nhung nhớ. Mỗi độ tháng 3 về, bắt gặp một hình ảnh, tứ thơ hay bản nhạc nói về hoa gạo lòng lại đầy khắc khoải, dâng lên nỗi ngậm ngùi khôn nguôi. Đó là hình ảnh bông hoa gạo hiện lên với một bức tranh quê nghèo mộc mạc và chân tình qua tứ thơ của nhà thơ Nguyễn Khắc Hào: “Gặp tháng ba mùa hoa gạo nở/ Thức một khoảng trời vạt sông quê/ Kìa mắt ai ngước nhìn mơ mộng quá/ Ta như quen như lạ lẫm lối về”. Hay chuyện tình đôi nam nữ trong huyền thoại: “Lửa hạ nhen hồng lên dáng hoa/ Đường thôn thắm đỏ sắc quê nhà/ Em nhắn: đang mùa hoa gạo nở/ Anh về ôn chuyện Mộc Miên xưa!”.

Đặc biệt khi nghe lại bài hát “Chị tôi” được nữ ca sỹ Mỹ Linh hát trong bộ phim “Người Hà Nội”, nước mắt tôi lại rưng rưng xúc động. Lời bài hát với hình ảnh hoa gạo gợi nhớ cho mỗi người trong chúng ta hình ảnh người phụ nữ đa đoan, khổ hạnh. Giai điệu bài hát da diết, mỗi ca từ giống như đang xoáy vào tâm can người nghe. “Thế là chị ơi/ Rụng bông gạo đỏ/ Ô hay, trời không nín gió/ Cho ngày chị sinh”.

Tháng Ba đỏ thắm màu hoa gạo đã đưa tuổi thơ về với miên man ký ức. 


Hoa gạo còn gợi nhớ những tình cảm, kỷ niệm của tôi với nội. Nội thuộc rất nhiều ca dao, tục ngữ mặc dù nội chưa học hết trường làng. Nội bảo, hoa gạo nở là tín hiệu để nhận biết sự giao mùa và chuyển đổi giống cây trồng cho phù hợp: “Bao giờ đom đóm bay ra/ Hoa gạo rụng xuống thì tra hạt vừng”. Giờ nội đã đi xa về cõi vĩnh hằng nhưng với tôi nội vẫn đang còn ở đây, bên cạnh tôi cùng những cánh hoa gạo an yên khôn xiết.

Về với miền ký ức hoa gạo tôi như được sống lại chính tuổi thơ của mình, được nương náu, bao dung, xua tan muộn phiền ngày cũ. Xin được khép lại cảm xúc nỗi lòng dành cho mùa, cho tháng 3, cho những bông hoa gạo đỏ rực bằng những câu thơ mà tôi tình cờ đọc được: “Em ở đây không có mùa hoa gạo/ Đỏ rực trời đốt cháy tháng ba/ Cho lòng ai thổn thức lúc chia xa/ Quay quắt bước mà hồn còn một nửa...”.

Cao Văn Quyền

1-10 of 18

Comments