Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Khung cảnh tựa miền cao nguyên thơ mộng nơi bến đò Vạn Rú Bến đò Vạn Rú (Khánh Sơn, Nam Đàn) đặc biệt ăn ảnh vào mùa hè khi những đồi cỏ, bãi ngô cháy nắng trở nên vàng ruộm nổi bật dưới ...
    Được đăng 04:37, 4 thg 9, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Lắng đọng dòng La Sông La - một con sông “không nguồn, không cửa” nhưng đã khởi nguồn cho biết bao giá trị văn hóa, lịch sử của quê hương Hà Tĩnh. Những giá trị ...
    Được đăng 03:15, 29 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Bóng làng thân thương… Thi thoảng những cậu em kết nghĩa ở quê lại gửi cho tôi những bức hình về làng quê thân thương. Đó là kết quả của những chiều rong ruổi ...
    Được đăng 02:57, 29 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Huế và những con đường rợp bóng cây xanh Nhắc đến Huế, người ta sẽ nghĩ ngay đến những di tích lịch sử, những chùa chiền, lăng tẩm cổ kính với kiến trúc lâu đời, hay cũng có thể ...
    Được đăng 03:39, 28 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Cầu Vàng và những khoảnh khắc đẹp xuất thần Hơn 1 năm xuất hiện, cho đến thời điểm hiện tại, Cầu Vàng tại khu du lịch Sun World Ba Na Hills (Đà Nẵng) vẫn luôn là điểm phải check ...
    Được đăng 03:19, 28 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 18. Xem nội dung khác »


Khung cảnh tựa miền cao nguyên thơ mộng nơi bến đò Vạn Rú

đăng 04:37, 4 thg 9, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Bến đò Vạn Rú (Khánh Sơn, Nam Đàn) đặc biệt ăn ảnh vào mùa hè khi những đồi cỏ, bãi ngô cháy nắng trở nên vàng ruộm nổi bật dưới những tán xà cừ, bạch đàn. 

Bến đò Vạn Rú thuộc xã Khánh Sơn, huyện Nam Đàn, nằm bên đê tả Lam, cách cầu đường bộ Yên Xuân khoảng 6km về phía Tây. 


Nơi đây vào mùa hè đến đầu mùa thu, những cách đồng ngô và đồi cỏ bị nắng cháy vàng tạo nên khung cảnh lãng mạn tựa vùng cao nguyên ôn đới. 


Dọc đường xuống bến là bóng cây xà cừ, cây xoan đâu và rừng bạch đàn. Những bóng cây này là nơi trú nắng của bà con đi làm đồng. 


Rừng bạch đàn được đốt lớp cỏ và lá khô làm một số cây bị sém lá ngả sang màu vàng rất ăn ảnh. 


Những cây bạch đàn này không bị chết mà sẽ phát triển tốt hơn nhờ lớp tro lá trải trên nền đất. 


Những bãi cỏ khô cuối mùa hè thường bị đốt làm sạch cho rừng bạch đàn hoặc để chờ mưa xuống cỏ mọc lại non hơn cho người dân cắt về làm thức ăn cho trâu bò. 


Duy Sơn

Lắng đọng dòng La

đăng 03:15, 29 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan


Sông La - một con sông “không nguồn, không cửa” nhưng đã khởi nguồn cho biết bao giá trị văn hóa, lịch sử của quê hương Hà Tĩnh. Những giá trị ấy và cảnh sắc đôi bờ sông La cũng ẩn giấu nhiềm tiềm năng du lịch trải nghiệm chưa được khai thác.

Bắt đầu ở điểm cuối của 2 con sông Ngàn Sâu, Ngàn Phố tại ngã ba Tam Soa, sông La chảy qua 15 km làng mạc, xóm thôn, đến ngã ba Phủ (Nghi Xuân) thì hợp lưu với dòng Lam đổ ra biển cả. Trên bản đồ, hầu như sông La không có khúc nào thẳng. Ngay từ điểm bắt đầu, sông đã vồng lên hướng Bắc thành một vòng cung lách qua bãi Ngưu Chữ rồi lại lượn một vòng cung chếch về hướng Đông Nam lách mình dưới cầu Thọ Tường ôm ấp các làng quê và cuối cùng là uốn mình thành một vòng cung nhỏ theo hướng Bắc mới nhập vào dòng Lam.

Có lẽ bởi đặc điểm địa lý đó mà nước sông La được sử sách ghi nhận là “Chảy không nhanh nhưng cũng không quá chậm. Vị nước ngọt mà thơm, tính bình mà nhuận, có cảnh trí tắm nước hóng gió, có phong độ của bọn bút nghiên…”. Và, Huy Cận trong bài thơ “Gửi bạn người Xứ Nghệ” cũng đã khái quát “Như sông La chảy chậm. Đọng bao nỗi vui sầu”. Trong những vòng cung uốn lượn theo làng mạc, xóm thôn ấy, sông La đã lắng trong dòng chảy và bồi đắp cho các làng quê rất nhiều giá trị văn hóa độc đáo.


Trên suốt chừng 15 km ngắn ngủi của mình, sông La luôn gắn với núi, với làng và với người Đức Thọ, làm nên một Đức Thọ “gạo trắng nước trong”, khiến cho nhiều văn nghệ sỹ đi qua đều bật lên nhiều cảm xúc. Ngay tại nơi bắt đầu, sông đã hòa với núi tạo nên một biểu tượng độc đáo La Giang - Tùng Lĩnh. Ngọn núi Tùng Lĩnh có rất nhiều thông nên nhân dân thường gọi là rú Thông. Núi vốn được coi là Thiếu Tổ sơn, nơi đây “cây cối sum suê, độc chiếm hết vẻ đẹp của cả vùng, là chung tú của 28 quả núi của tổng Việt Yên” (Bùi Dương Lịch). Núi cũng được coi là “tiền đồn” trấn giữ ngã ba Tam Soa - nơi hội tụ 3 nguồn sông Ngàn Sâu, Ngàn Phố, sông La. Ở đó, linh khí núi sông đã hội tụ, tạo nên một đất học Tùng Ảnh, đóng góp cho đất nước nhiều nhân tài.

Đến nay, người Tùng Ảnh vẫn tin vào giai thoại nhờ có bãi Ngưu Chữ được bồi lắng từ hàng triệu năm có hình ngọn bút dưới dòng sông La hướng thẳng vào làng mà làng “phát quan”. Bởi thế, từ đời này qua đời khác, làng Tùng Ảnh luôn có nhiều danh nhân, chí sỹ, nhà khoa học nổi tiếng. Trong đó có nhà văn hóa Bùi Dương Lịch, chí sỹ Phan Đình Phùng, nhà cách mạng Trần Phú, luật sư Phan Anh, nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến v.v… cùng hàng trăm vị giáo sư, tiến sỹ thuộc nhiều lĩnh vực.

Khu lưu niệm cố Tổng Bí thư Trần Phú (Đức Thọ - Hà Tĩnh). Ảnh: Thanh Hải


Không chỉ ưu ái riêng Tùng Ảnh, suốt chiều dài của mình, sông La còn đem linh khí của mình nuôi dưỡng nên nhiều nhân tài khác cho quê hương Đức Thọ như: Nhà ngoại giao Nguyễn Biểu, nhà khoa học Hoàng Xuân Hãn, nhà toán học Lê Văn Thiêm, Giáo sư sinh học Võ Quý, nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị v.v…

Cùng với việc bồi đắp, nuôi nấng những người con tài hoa trong học hành khoa cử, sông La còn nuôi nấng nên những bàn tay, khối óc tài hoa trong lao động. Từ những thế kỷ trước, đôi bờ sông La đã xuất hiện những làng nghề truyền thống gắn với những đặc trưng thổ nhưỡng của vùng. Trong đó, nổi tiếng là làng nón, làng dệt lụa chợ Hạ. Làng nghề đan lát, cào hến ở Trường Sơn. Làng đóng thuyền Trường Xuân. Xa bờ hơn một chút là làng mộc Thái Yên. Sự hình thành và phát triển những làng nghề ấy đều cho thấy nét tài hoa và tâm hồn phong phú của người dân đôi bờ sông La. Ngày nay, một số nghề đã mất đi nhưng một số làng nghề lại phát triển lên những bậc cao hơn, góp phần tạo nên “thương hiệu” cho quê hương Đức Thọ.

Làng hến ở Trường Sơn (Đức Thọ) - một làng nghề truyền thống gắn bó lâu đời với dòng sông La. Ảnh: Đức Thiện


Sông La, như tác giả Minh Khanh đã viết: “Sông dài bao khúc sông ơi/ Sông hẳn còn in bóng người thuở trước”, ngày nay, hai bên bờ sông La, hòa mình giữa các làng mạc, xóm thôn còn rất nhiều những di tích văn hóa, lịch sử gắn với những danh nhân nổi tiếng. Đó là đền thờ Nguyễn Biểu (Yên Hồ); mộ và nhà thờ Phan Đình Phùng, Khu lưu niệm Trần Phú, nhà thờ Bùi Dương Lịch (Tùng Ảnh)… Cùng đó là nhiều di tích văn hóa gắn với nhiều giai đoạn lịch sử như: Chùa Am (Đức Hòa), đền thờ Ngô Thị Ngọc Dao (Đức Thịnh), chùa Vền (Đức Tùng), chùa Đá (Tùng Ảnh)…

Khi viết về sông La, nhà nghiên cứu Võ Hồng Huy từng đánh giá: “Dọc hai bên sông, các di tích lịch sử cùng với thắng cảnh thiên nhiên kỳ vỹ, duyên dáng, hòa quyện, đan xen, tạo nên một vùng văn hóa du lịch phong phú, đặc sắc, không phải nơi nào cũng dễ có được”. Thật vậy, sông La tiềm ẩn rất nhiều tiềm năng du lịch trải nghiệm, khám phá. Chỉ cần một vài du thuyền xuôi dòng với “đặc sản” dân ca ví, giặm, du khách có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sông núi, có thể khám phá, cảm nhận những giá trị văn hóa, lịch sử từ những di tích văn hóa, lịch sử trên các làng quê, có thể trải nghiệm, thưởng thức đặc sản hến sông La… Tiếc rằng, Đức Thọ chưa đặt mục tiêu và kế hoạch để khai thác tiềm năng ấy.

Đôi bờ sông La. Ảnh: Huy Tùng


Bài: Anh Hoài - Ảnh: PV - CTV - Thiết kế: Huy Tùng

Bóng làng thân thương…

đăng 02:57, 29 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan


Thi thoảng những cậu em kết nghĩa ở quê lại gửi cho tôi những bức hình về làng quê thân thương. Đó là kết quả của những chiều rong ruổi, tìm kiếm. Mấy cậu đều nói, làng quê giờ đổi thay lắm rồi, em muốn đi tìm để lưu giữ cái hồn quê mộc mạc nhất. Những bức ảnh đó bao giờ cũng dội vào tâm tư tôi những nỗi nhớ, những giấc mơ về làng quê. Đó chính là bóng làng thân thương mà tôi thường hoài nhớ khi lạc lõng giữa phố phường, khi mà trong đời sống của tôi đã quá tải những xô bồ…

Làng tôi có tên cổ xưa là Xiếc, những năm chiến tranh bị bỏ bom thành hố, đến nỗi người làng bên gọi tên tục là Xiếc Bôộng. Vết thương của làng cũng chính là vết thương trong tâm tư con người. Ngôi làng mang tên một vết thương đã trở thành nỗi ám ảnh, trở thành động lực để những đứa trẻ lớn lên đều quyết chí ra đi, tìm kiếm những giá trị mới để khâu vá vết thương ấy. Tôi đã chứng kiến rất nhiều cuộc ra đi vì thương làng, thương mình như thế… Và thật ấm áp là họ đều đã trở về trong vinh hiển.

Ảnh: Trần Công Việt


Cha tôi cũng là một đứa trẻ lớn lên từ làng, đã từng sống những mùa đông hiu quạnh, đã từng qua những mùa hè giáp hạt, đã từng cảm thấy thương tổn bởi tên gọi của làng và đã từng quyết chí ra đi, thoát ly ngôi làng ấy… Nhưng rồi, trong suốt những năm tháng ngụ cư ở chốn khác, ông vẫn luôn đau đáu một niềm thương nhớ làng quê. Trong những câu thơ bất chợt, trong những bài tản mạn đầy cảm xúc và những câu chuyện của cha, tôi biết, làng quê trong tâm tư ông tràn ngập một niềm thương mến. Ở đó, góc nào ông cũng có thể tìm thấy bóng dáng mẹ cha, cũng có thể tìm lại tuổi thơ đầy nhọc nhằn nhưng hồn nhiên cùng những người em trai, em gái và bạn bè cùng trang lứa…

Làng quê Sơn Tân. Ảnh: Huy Tùng


Tôi không có nhiều thời gian ở làng nhưng đã có những năm tháng tuổi thơ gắn bó với làng. Khi ấy trí não vẫn còn như trang giấy trắng, nên những gì làng chạm khắc vào đó đều đã trở thành những thước phim âm bản. Hình ảnh đầy ắp nhất và thường trở về đầu tiên trong tâm trí khi tôi nghĩ về làng chính là lũy tre cong cong vươn mình sang phía quê ngoại Sơn Tân của tôi. Tre gợi nhắc về dáng vóc ông tôi ngồi đan nghiêng nghiêng bên thềm vắng, về những trưa hè cùng lũ bạn đi tìm âm thanh kẽo kẹt trong lũy tre xanh. Tre nhắc nhở những bài học về phẩm chất cao quý của con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam trong các thời kỳ dựng nước và giữ nước.


Chúng tôi đã có những năm tháng được chở che, bao bọc bình yên trong lũy tre ấy. Tre vừa lớn lao trong vóc dáng thành lũy lại vừa gần gũi khi được “hóa thân” thành những vật dụng trong gia đình. Và, bao giờ cũng thế, dưới bóng tre ấy là dáng bà nội tôi cắp rổ ra đồng. Bất kỳ lúc nào, nghĩ về nội là trong tâm tư tôi lại dậy thơm mùi trầu quế. Với tôi, đó chính là cái mùi quê kiểng nhất, thơm tho nhất, nồng ấm nhất. Dù chân có bước đến tận phương nào, chỉ cần mùi trầu thơm phả vào hơi thở, bóng dáng lũy tre nơi làng quê thân thương lại hiện về và gợi lên cả một trời thương nhớ…

Tôi tin rằng, ai sinh ra và lớn lên từ làng cũng sẽ có ít nhất một mùi thơm, một hình ảnh khắc cứa như thế. Anh họ tôi thường nói với tôi về nỗi nhớ dòng sông khi anh đã định cư ở vùng Tây Nguyên xa xôi. Những con sông gập ghềnh kèm những con thác gầm gào luôn gợi nhắc về con sông quê êm đềm. Sông là làng quê của anh bởi tuổi thơ anh đã ngụp lặn ở đó, lớn lên ở đó. Sông cũng chính là nơi cùng anh cõng nỗi nhọc nhằn mùa vụ. Sông cho anh thấy những cuộc chia ly, những lần đoàn tụ. Sông cũng là nơi anh từng đưa tiễn những người thân trong gia đình sang núi Thiên Nhẫn an nghỉ vĩnh hằng. Và, bây giờ, sông là nơi anh úp mặt nhung nhớ, úp mặt khóc thầm sau hơn nửa đời phiêu dạt nơi xứ người…

Ảnh: Khánh Thành


Bóng làng, trong nỗi nhớ của nhiều người đôi khi là sự hiện hữu vật thể, đôi khi chỉ là những điều rất đỗi mơ hồ. Lẫn quất đâu đó là mùi đất ẩm, mùi rơm rạ, mùi khói đi qua liếp tranh còn nồng hơi ẩm. Là tiếng bước chân của con mèo mướp chạy nắng trên mái tranh. Là tiếng gà tao tác trên cây rơm giữa ban trưa quạnh vắng. Là hương bưởi thanh tao, là hương cau nồng nàn, là mùi quả tro ngai ngái, là tiếng mưa lộp bộp trên những tàu lá chuối, lá tro ngoài vườn vắng. Đôi khi còn có cả tiếng lục đục sửa soạn bữa sáng của nhà hàng xóm và mùi khói bay lên từ con cúi bằng rơm khi chạy ù đi xin hòn than về mồi lửa… Tất cả như vẫn còn đâu đó trong khí quản, trong võng mạc, trong tâm thất, tâm nhĩ của tôi và những người từng ra đi từ làng. Những điều mơ hồ ấy, nhiều lần lại sống dậy rất thực, rất mạnh mẽ giữa tâm tư, khiến tim ta loạn nhịp, khiến mắt người rơi lệ và khiến bước chân lại nôn nao, lại líu quíu quay về…

Ảnh: Hùng Nguyễn


Và rồi, thể nào nỗi nhớ miên man ấy cũng đưa con người ta tới những con đê uốn cong ôm ấp xóm làng. Tôi cũng như rất nhiều người, đã dành thật nhiều “dung lượng” trong bộ nhớ của mình để nhớ về con đê làng thân thương. Ở đó, chúng tôi đã có những chiều chăn bò thú vị cùng những trò chơi dân dã. Biết bao tiếng cười giòn đã tan cùng gió trên triền đê khi chúng tôi chạy đuổi theo những con diều hay hái lá dứa dại cài chong chóng rồi chạy ngược chiều gió. Ở đó, chúng tôi cũng đã có những giây phút lặng yên nằm ngắm bầu trời qua bông may tím biếc hay thẫn thờ ngắm những vạt hoa cải vàng rực trên bãi bồi ven sông rồi nghĩ đến những bà o, bà chị muộn chồng trong xóm nhỏ…


Triền đê ấy, với thế hệ ông bà, cha mẹ tôi còn nhiều kỷ niệm đáng nhớ hơn. Đó là những đêm trăng hò hẹn, là nơi đưa tiễn, là chốn hội ngộ của biết bao đôi lứa. Hồi ký của cha tôi còn kể lại rằng, sau lần về phép trở lại chiến trường, trong tinh sương mùa đông, cha mẹ tôi đã đi cùng nhau hết con đê của quê nội, quê ngoại, cho đến phà Linh Cảm thì mỗi người một hướng biền biệt chia xa. Về sau, trong những lần về quê từ hướng Linh Cảm, tôi thường mường tượng về cảnh cha mẹ tôi đi bên nhau trên con đê ấy, họ đã nói những gì để yên lòng người đi kẻ ở, họ đã hứa đợi những gì để có thể nguyên vẹn trở về sau chiến tranh… Tôi còn muốn hỏi con đê rằng, đã có bao nhiêu đôi lứa chia ly như cha mẹ tôi, bao nhiêu người còn trở về, bao nhiêu người mãi mãi không bao giờ được bước đi trên thênh thang bờ đê ấy. Có lẽ đê cũng đã cất giữ thật nhiều. Cả nước mắt lẫn nụ cười…

Ảnh: Ánh Dương


Bóng làng trong ký ức của nhiều người có thể là những mảnh ghép khác nhau nhưng tất cả đều gói trọn trong niềm thương nhớ. Dù cuộc sống có đưa ta đến phương trời nào, cách xa làng quê bao nhiêu con đường, bao nhiêu cánh đồng, bao nhiêu dòng sông... thì làng vẫn ở đó, như đầu kim trên chiếc compa, nhẫn nại găm mình vào thời gian, vào không gian, làm tâm điểm để một mai ta còn có chỗ để níu bóng quay về…

Bài: Anh Hoài - Ảnh: P.V - C.T.V - Thiết kế: Huy Tùng

Huế và những con đường rợp bóng cây xanh

đăng 03:39, 28 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Nhắc đến Huế, người ta sẽ nghĩ ngay đến những di tích lịch sử, những chùa chiền, lăng tẩm cổ kính với kiến trúc lâu đời, hay cũng có thể là những món ăn ngon… Nhưng nếu để ý, ta sẽ phát hiện ra Huế còn đẹp hơn bởi những con đường rợp bóng cây cổ thụ xanh mát.

Di chuyển trên các tuyến đường trung tâm của TP Huế như Lê Lợi, 23 tháng 8, hay Đoàn Thị Điểm, Lê Duẩn…, chúng ta có thể bắt gặp những hàng cây xanh hai bên đường tỏa rợp bóng mát. Đây vừa là một trong những điều làm nên thương hiệu “Thành phố Xanh” cho mảnh đất Cố đô nhưng cũng vừa tạo ấn tượng với những ai có dịp đến đây.





Đường Lê Lợi là một trong những tuyến đường trung tâm của TP Huế, nằm bên dòng Hương giang thơ mộng. Đây cũng là con đường có nhiều cây cổ thụ lâu đời với những gốc cây lên đến hàng chục năm tuổi. Những loại cây chủ yếu trên con đường này thường chủ yếu là Xà cừ, Long não.



Những hàng cây xanh cổ thụ hai bên đường như chụm vào nhau tạo ra những vòm xanh bóng mát.




Con đường Đoàn Thị Điểm rợp bóng mát khi không còn một chút ánh nắng nào có thể xuyên qua các vòng cây tỏa ra hai bên đường. Những cành cây đan vào nhau như muốn che đi cái nắng oi ả của mùa hè.


Đi dạo trên con đường này, ta có thể thả hồn mình cùng với thiên nhiên, cây cối cảnh vật xung quanh. Những con đường rợp bóng cây xanh luôn là địa điểm lý tưởng để người dân nơi đây có thể tìm đến và nghỉ ngơi trong những ngày hè oi ả.




Sẽ là một thiếu sót nếu không kể đến con đường 23 tháng 8. Một con đường nhỏ nằm trước mặt Ngọ Môn. Con đường rợp bóng cây xanh này là nơi nghỉ chân cho du khách mỗi khi đến đây. Các cây xanh ở đây chủ yếu là Phượng vàng, mỗi khi đến mùa hoa, con đường lại ngập tràn sắc vàng.


Các cụ già nghỉ chân dưới những bóng cây ven đường.


Đường Lê Duẫn cũng là một trong những tuyến đường rợp bóng cây xanh trong đó chủ yếu là cây Phượng vàng và Me.



Một đoạn đường Đinh Tiên Hoàng với những hàng cây xanh rợp bóng mát.



Đây cũng là địa điểm lý tưởng để người dân tập thể dục, đi bộ vào mỗi buổi sáng.


Những chiếc xe như thế này luôn xuất hiện trên các tuyến phố ở Huế để giữ cho thành phố luôn sạch đẹp.



Huế với những con đường rợp bóng cây dường như đã trở thành một thương hiệu, từ trong những câu hát, bài thơ xa xưa cho đến hiện tại. Đặc biệt, những hàng cây ở đây luôn mọc đan vào nhau, vươn ra ngoài mặt đường như tạo ra bóng mát cho người dân nhưng cũng vừa để níu chân du khách khi đến với vùng đất Cố đô này.


Tăng Thùy Dung

Cầu Vàng và những khoảnh khắc đẹp xuất thần

đăng 03:19, 28 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Hơn 1 năm xuất hiện, cho đến thời điểm hiện tại, Cầu Vàng tại khu du lịch Sun World Ba Na Hills (Đà Nẵng) vẫn luôn là điểm phải check in của tất cả du khách trong và ngoài nước. Cùng ngắm nhìn những khoảnh khắc đẹp không tưởng của cây đầu từng được tạp chí TIME của Mỹ đưa vào danh sách “Top 100 điểm đến tuyệt vời nhất thế giới năm 2018”.


Bức ảnh này được phóng viên của Reuters chụp lại sau một cơn mưa nhỏ bất ngờ đổ bộ lên cầu Vàng. Ở thời điểm đó, Cầu Vàng đang rất “hot”, bởi vậy lượng du khách đến tham quan cây cầu lúc nào cũng quá tải. Việc chụp ảnh Cầu Vàng khi đó còn là thách thức ngay cả những tay máy cừ khôi nhất.

Theo tác giả bức ảnh, ngay khi Cầu Vàng trở thành “hiện tượng” trên cộng đồng mạng, anh đã mong muốn được tới Bà Nà để mục sở thị công trình độc đáo này và ghi lại những hình ảnh đẹp về cầu Vàng. 

Để bắt được khoảnh khắc vi diệu này, tác giả đã dành nguyên cả ngày để “phục kích” và bức ảnh được chụp ngay khi cơn mưa buổi chiều vừa dứt. Mây và cầu vồng bất ngờ xuất hiện tạo nên quầng sáng kì ảo trên đôi bàn tay khổng lồ của chiếc cầu, khiến cho Cầu Vàng trở nên đẹp kì ảo. 

Khoảnh khắc này được cho là may mắn với các tay chơi ảnh bởi hiếm khi nào Cầu Vàng lại hội tụ được nhiều yếu tố như vắng người và thiên nhiên kì ảo như vậy. 

Bức ảnh của Reuters sau đó đã lập tức nhận được bão like của cộng đồng mạng. Tháng 6 vừa qua, bức ảnh này cũng đã xuất hiện trong triển lãm ảnh báo chí mang trên “Dấu Ấn” và đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo người yêu nghệ thuật.


Nhiều người không tin đây là khung cảnh có thật ở Việt Nam. Jason Goh- tác giả bức ảnh, là một du khách đến từ Malaysia. Trong chuỗi hành trình khám phá Đà Nẵng, anh dành phần nhiều để “review” về Bà Nà Hills. 

Và Cầu Vàng là công trình gây ấn tượng với anh nhất. “Đến nơi, tôi đã phải cố gắng hết sức mới chọn được góc đẹp nhất để chụp hình cây cầu, nhưng thời điểm đó có quá đông người nên những bức ảnh chụp được vẫn chưa ưng ý. 

Sau đó, tôi mạnh dạn tìm một góc khuất ở phía cuối cầu và cho flycam bay để chụp ảnh. Đội an ninh ở Bà Nà kịp thời nhắc nhở tôi không thể bay flycam ở đây. Nhưng rất may, tôi đã kịp chớp được một vài tấm”, Jason Goh thật thà chia sẻ trên trang cá nhân ngay khi bức ảnh cầu Vàng đẹp xuất thần của mình nhận được “bão like” trên Instagram. 

Cũng nhờ bức ảnh để đời này mà chàng trai người Malaysia bỗng dưng trở thành “người nổi tiếng” khi có tới 25.000 tài khoản follow chỉ sau 2 ngày.


Hơn cả một công trình kiến trúc độc đáo, cầu Vàng còn được coi là “sân khấu” để nghệ thuật thăng hoa. Tháng 7 năm 2018, show diễn thời trang mang tên “Dạo bước trên mây” của đạo diễn Long Kan đã diễn ra tại cầu Vàng. 


Hình ảnh dàn người mẫu trình diễn trên cây cầu mang hình dải lụa trong bảng lảng mây trời khiến nhiều người không khỏi liên tưởng tới “chốn bồng lai tiên cảnh” thường thấy trong các phim giả tưởng.


Nhiều bạn trẻ cũng chọn Cầu vàng làm nơi ghi dấu tình yêu của mình. Sáng sớm hay hoàng hôn, khi bầu trời rạng rỡ hay biển mây bồng bềnh xen lẫn những tia nắng cuối ngày trên cây cầy lấp lánh ánh vàng tạo nên bức tranh nhiên nhiên đẹp kì ảo, phông nền ấy đem đến những bức ảnh cưới đẹp không tì vết.


Với nhiều người, Cầu Vàng đẹp nhất là về đêm, khoảnh khắc không gian tĩnh lặng và ánh trăng chiếu rọi xuống từng nhịp cầu đã khiến cho nhiều người muốn ngân lên những giai điệu ngọt ngào. Lúc này, Cầu Vàng đã trở thành sân khấu để bất kì ai bước chân đến cũng thấy mình là những nghệ sĩ thực thụ….

An Thượng

Mùa quả chín thơm trên cây thị di sản 200 năm tuổi ở Nghệ An

đăng 07:03, 23 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cây thị khổng lồ với tuổi đời gần 200 năm ở xã Quỳnh Thạch, huyện Quỳnh Lưu (Nghệ An) vẫn cho quả chín vàng, thơm nức mỗi độ tháng 8 về. 

Cây thị cổ thụ ở thôn 11, xã Quỳnh Thạch, huyện Quỳnh Lưu nổi tiếng vì tuổi đời lâu năm, thân cây to lớn 10 trẻ em dang tay vòng quanh mới ôm xuể. 


Gốc cây u nổi những vòng xoắn vững chãi. Cây thị này đã có tuổi gần 200 năm. 


Năm 2015, cây thị cổ thụ chính thức được công nhận là cây di tích lịch sử văn hóa Việt Nam. 


Khoảng giữa tháng 8, quả thị bắt đầu chín vàng lúc lỉu trên cây, tỏa hương thơm ngọt. 


Cây sai trĩu quả, chín đều đến hết mùa Thu. Mỗi năm, cây thị này có thể thu hoạch được cả trăm kg quả. 


Quả chín vàng đẹp mắt, tỏa hương thơm quyến rũ cả một góc xanh. Cây cho 2 loại quả khác nhau, quả tròn và quả dẹt. 


Cây thị cổ thụ gắn với trẻ em nhiều thế hệ nơi đây. 


Mỗi mùa quả chín, trẻ em, người lớn lại tập trung quanh gốc thị để nhặt quả rụng, thưởng thức hương vị mùa Thu dưới tán lá xum xuê cao lớn. 


Cây thị xòe cành lá rộng, tỏa bóng mát tạo thành sân chơi riêng cho lũ trẻ. 


Hồ Nhật Thanh

Phiêu linh (feeling) trên tuyến đường sắt Đà Lạt - Trại Mát

đăng 03:54, 16 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 03:55, 16 thg 8, 2019 ]

Giới du lịch thường nhắc đến ga Đà Lạt như là nhà ga độc đáo với nhiều kỷ lục: 

  • Nhà ga cao nhất
  • Nhà ga cổ nhất (cùng với ga Hải Phòng)
  • Đầu tàu chạy bằng hơi nước duy nhất (chỉ có ở Đà Lạt)
  • Nhà ga độc đáo nhất và đẹp nhất

và khẳng định rằng đây là điểm phải đến khi du khách đặt chân tới Đà Lạt. Đúng vậy rồi, khung cảnh nơi đây quá độc đáo, kết hợp giữa nét đẹp cao nguyên của Đà Lạt và những đầu máy, toa xe cổ kính là chỗ để ta có những bức ảnh thật ấn tượng. Đây còn là nhà cổ, bên trong nhà ga còn duy trì các phòng bán vé, phòng làm việc, sảnh chờ... theo đúng kiến trúc ngày xưa.


Ga Đà Lạt


Trước đây mọi người có thể vào ga Đà Lạt tham quan miễn phí, nhưng gần đây phải mua vé vào cổng 10.000 đồng/người. Thôi kệ, cũng đáng đồng tiền mà!


Ga Đà Lạt bây giờ vẫn hoạt động. Vẫn còn xe lửa chạy trên một tuyến đường - và chỉ một mà thôi - đó là tuyến Đà Lạt - Trại Mát dài 7 km, phục vụ du lịch là chính. Hành trình này mất khoảng 30 phút. Tới ga Trại Mát, xe lửa dừng lại 30 phút cho khách tản bộ tham quan đời sống dân cư, ghé vào chợ thị trấn hay vào chùa Linh Phước (chùa Ve Chai) gần đó. Khi khách quay lại ga thì xe lửa đã đổi đầu máy kéo, đảo chiều. Mọi người lại xình xịch ngược 7 km quay về ga Đà Lạt.


Hiện giờ giá vé Đà Lạt - Trại Mát là 150.000 đ/người đối với vé khứ hồi và 100.000 đ/người với vé một chiều.



Như vậy, ngoài các kỷ lục về nhà ga Đà Lạt, ta có thể kể thêm các kỷ lục về tuyến đường sắt xuất phát từ ga Đà Lạt:

  • Nhà ga có ít tuyến đường nhất (1 tuyến)
  • Tuyến đường xe lửa ngắn nhất: 7 km (để so sánh, với đường sắt Bắc Nam, tuyến ngắn nhất là Sài Gòn - Biên Hòa 30 km)
  • Tuyến đường chậm nhất (7 km trong 30 phút, tốc độ 14 km/giờ, ngang với... xe đạp)
  • Tuyến đường mắc nhất (100.000 đ/7 km hoặc 150.000 đ/14 km, so sánh với giá vé Sài Gòn - Biên Hòa 30 km, tàu Thống Nhất là 30.000 đồng cho ghế mềm điều hòa)

Hừm, tuyến đường vừa ngắn, vừa chậm, lại mắc nữa. Vậy có nên đi không?


Ga Trại Mát


Nên chớ! Vì mình còn có thể tham quan chùa Linh Phước mà!


Nên gì mà nên! Muốn tham quan chùa Linh Phước thì có thể thuê taxi đi chung năm ba người, hoặc đi xe máy sẽ rẻ hơn nhiều, lại chủ động thời gian.


À, nếu vậy thì cũng nên chớ! Vì lý do này đây: Chậm, ồn, lắc lư…, đi tàu lửa ở Đà Lạt là cách dễ nhất để trải nghiệm cảm giác đi tàu của 100 năm trước. Bạn làm sao có thể tìm được cảm giác này ở nơi nào khác chớ? Ngoài ra, hành trình 7 km ngắn ngủi này bạn có thể ngắm khung cảnh lý thú của những vườn rau, nhà kính trồng hoa chạy dọc theo 2 bên đường sắt. Và hơn hết, đi trên tuyến đường sắt này xong bạn có thể tự hào là đã đi trên tuyến đường sắt ngắn nhất, chậm nhất, mắc nhất Việt Nam!



Trải nghiệm cảm giác đi xe lửa 100 năm trước



Ngắm quang cảnh hai bên đường rầy


Cũng xin nói thêm rằng cái chuyện nên này là chỉ cho lần đầu tiên thôi, còn nếu bạn đã đi một lần (cho biết) rồi mà còn đi nữa thì đúng là bạn.... hơi bị rãnh và dư tiền!


Phạm Hoài Nhân

Thung lũng Bắc Sơn ẩn hiện trong mây vào mùa lúa chín

đăng 00:57, 16 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Những thửa ruộng vàng óng cùng biển mây buổi sớm khiến khung cảnh Bắc Sơn đẹp như tranh vẽ. 

Cuối tháng 7, thung lũng Bắc Sơn (Lạng Sơn) như được nhuộm vàng khi những cánh đồng lúa chín vào vụ thu hoạch. Từ đỉnh Nà Lay, điểm dừng chân quen thuộc của những tay săn ảnh, du khách sẽ được chiêm ngưỡng toàn cảnh thung lũng. 


Điểm đặc biệt tại thung lũng mùa này là gam màu đất của ruộng đã gặt xen kẽ màu vàng lúa chín và những góc lúa còn xanh non. Nét đẹp riêng này hình thành bởi người dân trồng không đồng đều. 


Người nông dân thu hoạch lúa trên một cánh đồng. So với Y Tý ở Lào Cai hay Mù Cang Chải ở Yên Bái, Bắc Sơn chưa phải là cái tên đình đám nhưng lại được nhiều tay săn ảnh tìm đến mỗi khi vào mùa lúa. 


Mùa lúa chín tại thung lũng Bắc Sơn sớm hơn những địa phương khác và thường kéo dài khoảng một tuần. Do đó, du khách nên tranh thủ thời gian để kịp lên kế hoạch cho một chuyến đi ngắn 2-3 ngày. 


Hàng cây trên bờ ruộng soi bóng giữa mùa vàng Bắc Sơn. Nơi đây có thời tiết thuận lợi để trồng lúa. Mùa lúa chín vàng rơi vào tầm cuối tháng 7 và giữa tháng 11. 


Trời vừa chiều, người dân ra đồng để đốt rơm rạ nhằm dọn sạch mảnh ruộng, chuẩn bị gieo trồng vụ sau. Cứ xuôi theo chiều gió, khói đốt đồng bay cao, du khách có thể dễ dàng ngửi thấy mùi rơm rạ thoang thoảng cả một vùng đồi núi. 


Dòng kênh nhỏ uốn lượn qua thung lũng, hòa cùng màu xanh cảnh sắc mây trời. Thung lũng Bắc Sơn nằm gọn trong dãy núi đá vôi trải dài bên những nếp nhà của người dân tộc Tày, Nùng, Dao. 


Ngoài cánh đồng lúa chín, mây luồn còn là “đặc sản” trên những ngọn núi ở Bắc Sơn. Từ Hà Nội, bạn có thể đi theo quốc lộ 3 tới Thái Nguyên rồi theo quốc lộ 1B, di chuyển thêm gần 80 km là tới thung lũng này. 

Trên đường đến thung lũng Bắc Sơn vào sáng sớm, du khách có thể dừng chân tại đèo Tam Canh, cách thị trấn Bắc Sơn khoảng 3 km để ngắm cảnh quan hùng vĩ và nên thơ lúc mây luồn xuất hiện. 

Nhiếp ảnh gia Bùi Vinh Thuận, sinh ra và lớn lên tại Bắc Sơn, cho biết đỉnh Nà Lay cao khoảng 400 m so với mực nước biển là nơi chụp toàn cảnh thung lũng Bắc Sơn đẹp nhất. "Lúc mặt trời ló rạng sau những dãy núi, thung lũng trong mây hiện lên như bức tranh thủy mặc". 

Theo anh Thuận, du khách muốn săn ảnh bình minh và mây luồn phải xuất phát lúc 3h30 tại chân núi, vừa leo vừa nghỉ qua 1.200 bậc thang đá trong khoảng một tiếng là tới đỉnh Nà Lay. Khách nên hạn chế leo núi sau những đêm mưa vì các bậc đá trơn trượt nguy hiểm. Dù đi vào mùa hè, du khách vẫn nên mang theo áo khoác mỏng đề phòng lúc sáng sớm và khi đêm xuống ở Bắc Sơn nhiệt độ có thể hạ xuống. 

Huỳnh Phương Ảnh: Bùi Vinh Thuận

Hoang sơ cầu tre Cẩm Đồng

đăng 01:50, 15 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Vẻ đẹp mộc mạc, hoang sơ với khung cảnh của đồng quê yên bình Việt Nam, cầu tre Cẩm Đồng từ lâu đã trở thành một điểm đến đầy thú vị cho những du khách khi đến với Quảng Nam.

Cách phố cổ Hội An tầm 12km về hướng Tây, cầu tre Cẩm Đồng (thuộc thôn Cẩm Đồng, xã Điện Phong, thị xã Điện Bàn) là một cây cầu tre đơn sơ tựa như tấm lụa vắt qua dòng sông Vĩnh Điện tạo nên một bức tranh làng quê tuyệt đẹp.


Với chiều dài hơn 120m, cầu tre Cẩm Đồng lắt lẻo bắt qua dòng sông Vĩnh Điện giúp bà con sang bãi bồi sản xuất nông nghiệp.


Bao đời nay, người dân thôn Cẩm Đồng muốn sang bên bãi bồi Gò Đình bên kia sông canh tác nông nghiệp đều phải đi chèo ghe sang. Sau một thời gian, cảm thấy quá bất tiện, hơn 300 hộ nơi đây bắt đầu chung góp lại với nhau làm những cây cầu tre nhằm thuận tiện trong canh tác.

Cây cầu gắn liền với hoạt động sản xuất hằng ngày của hơn 300 hộ dân của thôn Cẩm Đồng.


Bề ngang của cầu khá nhỏ nên mỗi khi giao nhau thì một bên phải dừng lại nhường bên kia đi tiếp.


Và từ đó, những chiếc cầu tre bắt qua đôi bờ Cẩm Đồng lại được dựng lên. Mỗi cây cầu được ghép lại từ hơn 100 cây tre già với chiều rộng 1m và dài chừng 120m.

Đây là cây cầu được người dân trong thôn tự chung góp dựng lên.


Mỗi khi thu hoạch nông sản, thì người dân lại chia nhỏ ra để gánh hoặc đẩy xe rùa vì không thể chở nặng qua cầu được, dù mất thời gian nhưng bà con cho rằng vẫn thuận lợi hơn di chuyển bằng đò.

Cây cầu đơn sơ với 1 bên có thành cầu, toàn bộ được làm từ những cây tre già trong thôn.


Các mẹ, các bà về nhà sau một ngày làm việc.


Đến với Cẩm Đồng, mọi người không thể không rung động trước khung cảnh làng quê bên sông đẹp như tranh vẽ. Vào những buổi sáng hoặc chiều tối, cảnh những mẹ, những bà quẳng gánh đi trên cầu gợi lại ký ức mỗi người đi theo mẹ ra ruộng ngày còn thơ bé.

Cứ sau mỗi mùa mưa bão cầu bị cuốn trôi và cứ thế người dân lại chung góp dựng lên 1 cây cầu mới.


Vào những ngày hè, bầu trời ráng đỏ tô vẽ cho bức tranh Cẩm Đồng thêm huyền ảo.


Do cầu yếu nên nông dân nơi đây phải chia nhỏ nông sản ra để đưa về nhà khi đi qua cầu.


Vào những buổi chiều trời ráng, cây cầu trở nên đẹp ma mị trước bầu trời rực đỏ. Và từ đây, cầu tre Cẩm Đồng dần dần trở thành một địa chỉ nổi tiếng với những người đam mê nhiếp ảnh đồng quê đến ghi lại khoảng khắc như tranh vẽ này.

Một buổi chiều trời có ráng được chụp tại giữa cây cầu.


Đường đi đến cầu tre Cẩm Đồng từ hướng phố cổ Hội An. Ảnh: Googlemaps


Một người dân thôn Cẩm Đồng cho biết, hiện địa phương có kế hoạch xây dựng một cây cầu kiên cố thay thế cho cầu tre dễ bị lũ cuốn trôi hàng năm. Vì vậy rất nhiều du khách đã lặn lội đến để ghi lại cảnh đẹp của những cây cầu này. 

CẨM PHONG

Ngẩn ngơ ngắm bình minh tuyệt đẹp nơi cửa sông Lam

đăng 03:15, 6 thg 8, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Con đường ven đê sông Lam xuống đến Cửa Hội bỗng trở nên khác lạ hơn khi được phủ ánh nắng rực rỡ ban mai. 

Cửa sông Lam bắt gặp biển Cửa Hội trong những tia nắng đầu ngày chói rực. Ảnh: Hải Vương 


Con đường ven đê Hưng Hòa huyền ảo khác lạ trong ánh bình minh. Ảnh: Hải Vương 


Mặt biển trở thành chiếc gương khổng lồ phản chiếu rạng đông. Ảnh: Hải Vương 


Bóng thuyền trên cửa sông, chờ mặt trời lên. Ảnh: Hải Vương 


Ngọn đèn biển Cửa Hội cắt hình trên nền trời kỳ ảo. Ảnh: Hải Vương 


Bình minh là thời khắc sông Lam và biển phô bày vẻ đẹp rực rỡ nhất của mình. Ảnh: Hải Vương 


Những con thuyền nhỏ neo đậu ở ven bờ sông, giữa những sóng vàng lấp lánh. Ảnh: Lê Thắng 


Cầu Cửa Hội bắc qua sông Lam đang trong quá trình xây dựng. Ảnh: Lê Thắng 


Hải Vương - Lê Thắng

1-10 of 18

Comments