Có gì vui? Có gì buồn? Có gì xao xuyến? Ghi lại đây bạn ơi!

Bài mới

  • Nét xưa làng xứ Nghệ Ở Nam Đàn, Hưng Nguyên, Thanh Chương… hay bất cứ vùng quê nào xứ Nghệ, cũng có thể tìm được những ngôi làng bình yên như đã thế từ trăm ...
    Được đăng 03:01, 21 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Khoảnh khắc đón bình minh tuyệt đẹp trên sông Hậu Dưới ánh sáng ngày mới, nhiều điểm đến ở miền Tây sông nước trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết.Vẻ đẹp thanh bình sông Hậu trong khoảnh khắc ...
    Được đăng 00:42, 13 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Chuyện cái bánh ở miền Tây Do cách phát âm có phần... dễ dãi của mình, có nhiều từ viết khác nhau nhưng người miền Nam đọc y chang nhau. Với những từ phổ thông, quen ...
    Được đăng 01:02, 10 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Chùa Bà Châu Đốc không ở Châu Đốc Vài năm gần đây khách thập phương thường rủ nhau đến viếng Chùa Bà Châu Đốc 3, ở quận 9, TPHCM. Các trang mạng, báo điện tử viết về du ...
    Được đăng 05:57, 9 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
  • Ký ức mùa hoa bần Đôi bờ sông Kinh một thời nổi tiếng là trù phú và thơ mộng. Nơi đây có những dải rừng ngập mặn, với thảm thực vật sinh thái đa dạng ...
    Được đăng 17:50, 5 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 22. Xem nội dung khác »


Nét xưa làng xứ Nghệ

đăng 03:01, 21 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Ở Nam Đàn, Hưng Nguyên, Thanh Chương… hay bất cứ vùng quê nào xứ Nghệ, cũng có thể tìm được những ngôi làng bình yên như đã thế từ trăm năm. 

Những ngõ quê óng ả cây rơm vàng. Ảnh: Hồ Chiến 


Rổn rảng câu chuyện khi chiều về. Ảnh: Hồ Chiến 


Những con đường rợp bóng tre xanh. Ảnh: Hải Vương 


Với những gương mặt người già như là câu chuyện kể về làng. Ảnh: Hồ Chiến 


Phiên chợ chiều vãn nắng, chỉ còn mẹ ngồi lại thong thả têm một miếng trầu. Ảnh: Hải Vương 


Dưới những nếp nhà ngói, nhà tranh trũng xuống cùng mưa nắng. Ảnh: Hải Vương 


Phút yên ả trước sân nhà. Ảnh: Hải Vương 


Và những gian bếp tưởng đã mất đi trong thời đại của bếp gas, bếp điện vẫn ấm mùi khói rơm, khói củi. Ảnh: Hồ Chiến 


Hồ Chiến - Hải Vương

Khoảnh khắc đón bình minh tuyệt đẹp trên sông Hậu

đăng 00:42, 13 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Dưới ánh sáng ngày mới, nhiều điểm đến ở miền Tây sông nước trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết.

Vẻ đẹp thanh bình sông Hậu trong khoảnh khắc bóng tối bị xé tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của ngày mới

 

Bầu trời chuyển mình dữ dội.

 

Chòm mây lãng đãng về muôn nẻo

 

Mặt trời thong thả lên cao trên sóng nước miền Tây.

 

Chuyến phà sáng trên sông Hậu hiền hòa

 

Cư dân vùng sông nước bắt đầu một ngày lao động mới

 

Ánh nắng sớm mai đã len lỏi vào từng ngôi nhà mang đặc trưng vùng sông nước.

 

Những ghe tàu chờ đến lượt để đưa hàng hóa, sản vật miền Tây đi khắp nơi.

 

Làng bè nổi trên sông Hậu đầy nắng và gió ấy như một chốn an lành giữa cuộc sống bộn bề. 

 

Lênh đênh giữa dòng phù sa

 

Nắng sớm bừng lên trên con sông có dòng chảy phù sa bất tận nơi miền Tây sông nước

Chuyện cái bánh ở miền Tây

đăng 01:02, 10 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Do cách phát âm có phần... dễ dãi của mình, có nhiều từ viết khác nhau nhưng người miền Nam đọc y chang nhau. Với những từ phổ thông, quen thuộc thì dù đọc có giống nhau nhưng dễ dàng phân biệt được, như con vịt khác với dịch thuật, bởi vì khác với bà dì khác với cái gì... Tuy nhiên, với các từ địa phương thì rắc rối hơn nhiều, vì người dân chỉ thường nói từ đó chớ không viết, đến chừng viết thì không biết viết sao cho đúng, vì không thể đối chiếu với từ đó ở miền khác.


Một trong những trường hợp như thế là tên các loại bánh địa phương. Xin kể cho vui vài loại bánh như sau:


1. Bánh cóng hay bánh cống?



Bánh cóng (hoặc cống) là một món ăn quen thuộc ở miền Tây Nam bộ. Bánh được làm từ bột gạo, thịt heo, hành lá xắt nhỏ, đậu xanh luộc chín trộn đều với nước dừa, cho gia vị muối, đường, bột ngọt vào..., đổ bột và các gia vị trên vào một cái khuôn, để một hai con tép đất trên mặt rồi cho vô chảo dầu đang sôi ngập mặt bánh đến khi chín vàng thì vớt ra. Bánh ăn với rau sống, chấm nước mắm chua ngọt.


Người ta gọi lẫn lộn tên bánh là cóng hoặc cống. Ghi tên trên bảng hiệu cũng không thống nhất, nơi thì cóng, nơi thì cống.


Có người giải thích rằng phải gọi là bánh cóng (không có ô) mới đúng, vì cái vật dùng để đổ bánh gọi là cái cóng, nhưng không phải ai cũng chịu nghe. Xin coi thêm bài này nghe: Chuyện bánh cóng.


2. Bánh tằm hay bánh tầm?


Bánh tằm có nhiều thứ lắm. Bánh tằm ngọt thì có bánh tằm khoai mì. Bánh tằm mặn có bánh tằm bì. Ở Cà Mau có bánh tằm cay, loại này lại gồm có bánh tằm cà ri gà, bánh tằm cà ri dê, bánh tằm xíu mại...


Bánh tằm cà ri


Vấn đề là tằm hay tầm?


Nói về loại bánh này có nơi ghi bánh tằm, có chỗ viết bánh tầm. Thậm chí, trên Wikipedia có 2 bài khác nhau viết về bánh tằm  bánh tầm (mà thực tế khi đọc ta biết là mô tả cùng một thứ bánh). Trên mạng, có khi cùng một bài viết, chỗ thì ghi bánh tằm, chỗ lại ghi bánh tầm.


Chắc là bánh tằm thì đúng hơn, vì được dùng nhiều hơn, vả lại có giải thích là giống con tằm. Nhưng nói vậy gọi bánh tầm cũng chưa chắc là sai, miễn là ta biết nói đến món ăn gì và biết rằng đó là món ăn ngon chớ không phải bánh... tầm bậy! 
Xin coi thêm bài này nghe: Kính thưa các loại bánh tằm.


3. Bún gỏi già hay và hay dà?


Bún gỏi dà (già/và) là một loại món ăn đặc sản của Sóc Trăng. Ngay cái tên món ăn này đã là quái chiêu rồi.


Thứ nhứt, bún là bún, gỏi là gỏi. Nếu là gỏi cuốn, có bỏ sợi bún trong đó thì ok, vụ này biết. Nhưng nếu là tô bún mà bỏ cuốn gỏi vô, hay là bỏ gỏi (nộm) vô thì hơi kỳ à nha! Rốt cuộc, bún gỏi là sao?


Tô bún gỏi dà Sóc Trăng


Thứ hai,  là sao? Người miền Nam đọc 3 chữ dà, già, và y chang nhau. Vậy nó là bún gỏi gì? Bún gỏi dà, bún gỏi già hay bún gỏi và? Và nếu là chữ nào trong 3 chữ đó thì tại sao lại có tên như vậy?


Chữ  có vẻ thắng thế hơn, khi đa số bảng hiệu ở Sóc Trăng đều ghi là Bánh gỏi dà. Tuy nhiên, về giải thích tên gọi thì chữ  được giải thích là bỏ các thứ bún, thịt, tép, rau… vô tô rồi ăn như  cơm, chữ già được giải thích là do món ăn xuất xứ từ Java, còn chữ  là gì thì... hổng biết! Xin coi thêm bài này nghe: Bún gỏi dà và già Sóc Trăng


Bánh giá hay bánh vá?


3 món ăn trên tui đã ăn rồi, cho nên kể lại được, riêng món bánh giá/vá này tui chưa có dịp ăn. Do vậy những điều tui kể sau đây là do góp nhặt bốn phương thôi.


Bánh giá là một món ăn nổi tiếng (nhưng bình dân) ở chợ Giồng, Gò Công. Nổi tiếng đến mức có những câu ca dao về nó, như:


Anh ơi về tới Hòa Đồng
Nhớ mua bánh giá Chợ Giồng tặng em!

hay

Một mai em gái theo chồng
Còn đâu bánh giá Chợ Giồng mời anh



Bánh này tương tự như bánh cóng (hoặc nếu bạn sống ở Hà Nội thì xem nó tương tự như bánh tôm Hồ Tây). Người ta chiên bánh trong một chảo mỡ heo. Dùng một cái  múc bột gạo, rồi cho thịt heo, gan heo xắt miếng, nấm rơm, nấm mèo vào, rồi phủ lên một lớp giá đậu xanh, sau đó phủ tiếp một lớp bột gạo rồi bỏ mấy con tôm tươi lên mặt bánh trước khi cho vào chảo để chiên.


Bạn có đọc kỹ đoạn tả cách làm bánh giá/vá ở trên chưa? Vì bột được múc bằng cái vá, cái vá này coi như khuôn bánh luôn, cho nên bánh này được gọi tên là bánh vá. Cũng như bánh cóng sở dĩ có tên như vậy vì bột làm bánh được múc bằng cái cóng.


Nhưng đọc lại lần nữa coi sao? Bánh có phủ lên một lớp giá đậu xanh, vì vậy tên nó phải là bánh giá.


Trong 2 cách giải thích này, cách gọi bánh vá nghe có vẻ hợp lý hơn, nhưng trên thực tế thì cách gọi bánh giá lại thông dụng hơn.


***

Tui kể mấy chuyện này ra chỉ để cho vui thôi, không nhằm truy tìm xem chữ nào đúng, lại càng không liên quan đến vụ cải cách đánh vần, cải cách chữ viết ì xèo mấy bữa nay. Quan trọng là ta có món ăn, gọi một cái là người bán hiểu liền, và ăn ngon. Phải hông các bạn?


Dà, cho tui một tô gỏi dà. Dà, cảm ơn!


Phạm Hoài Nhân

Chùa Bà Châu Đốc không ở Châu Đốc

đăng 05:57, 9 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Vài năm gần đây khách thập phương thường rủ nhau đến viếng Chùa Bà Châu Đốc 3, ở quận 9, TPHCM. Các trang mạng, báo điện tử viết về du lịch cũng thi nhau viết rất nhiều bài giới thiệu điểm đến độc đáo này. Chùa Châu Đốc 3, hay Chùa Bà Châu Đốc 3, hay Chùa Bà Chúa Xứ Châu Đốc 3 chính tên là Chùa Phước Long, quận 9. Vì vậy, bạn muốn đọc thêm về chùa này thì hãy lên Google search theo các từ khóa đó, sẽ có vô số kết quả. Còn trong bài này tui không kể những điều mà nhiều người đã kể nữa, chỉ ghi lại vài điều người ta chưa kể và cảm nhận cá nhân của mình thôi. 


Chùa Phước Long nằm ở Cù lao Bà Sang, phường Long Bình, quận 9


Chùa Phước Long ở đâu?


Chùa Phước Long nằm trên một cù lao ở giữa sông Đồng Nai, cho đến giờ muốn đến chùa phải qua đò. Bạn đi dọc theo đường Nguyễn Xiển (con đường dọc bờ sông) sẽ thấy khá nhiều bảng chỉ hướng ra các bến đò, các bến đò này tổ chức khá tốt và vì cạnh tranh nhau nên giá cả và phục vụ không xê xích bao nhiêu (có thể bạn đọc trên trang web nào đó nói rằng có 2 bến đò sang chùa thì đừng tin, không ít như vậy đâu!).


Cù lao mà ngôi chùa tọa lạc - nếu bạn xem trên Google Maps - có tên là Cù lao Ba Xang, tuy nhiên tên chính thức ghi trên giấy tờ của TPHCM thì là Cù lao Bà Sang. Tui ghi ra cả 2 tên để các bạn tham khảo.


Sao kêu là Chùa Bà Châu Đốc 3?


Thiệt tình là tui đã cố hết sức tìm hiểu nhưng không hề thấy chùa Châu Đốc 3 này có liên quan gì tới Miếu Bà Chúa Xứ ở Châu Đốc hết! 


Trước hết, tên chùa là Phước Long, không phải Châu Đốc, cũng không phải Bà Chúa Xứ. Kế đến, đây là chùa, thờ Phật, không phải là miếu, thờ Bà. Tiếp nữa, đây là ở quận 9, TPHCM chớ hổng phải ở Châu Đốc!


Nghe đồn là trước đây trên cù lao này đã có miếu thờ Bà Chúa Xứ nhỏ xíu, không mấy ai biết. Cách đây 6 - 7 năm, có người nằm mơ thấy Bà hiện về yêu cầu đưa miếu thờ ra sát bờ sông cho khách thập phương dễ thăm viếng và tiếng đồn là linh thiêng nên người ta nô nức tới. Còn chùa Phước Long thì lại khác, trước đây là một ngôi chùa mái lá, xây dựng năm 1965 và mới được đại trùng tu năm 2009 nhờ công của Hòa thượng Thích Nhật Phát (trụ trì từ 1974). Ấy vậy nhưng du khách tới viếng chùa Phước Long, thắp nhang lạy Phật và nói là tới... chùa Bà Chúa Xứ Châu Đốc!


Mà thôi, dân đã gọi đây là chùa Châu Đốc thì... là chùa Châu Đốc, chớ cãi làm gì!


Sẵn đây cũng nói thêm: đã gọi là chùa Châu Đốc 3 thì ắt là phải có chùa Châu Đốc 2. Xin thưa, chùa Châu Đốc 2 cũng không phải ở Châu Đốc, mà ờ TPHCM luôn, đó là một ngôi chùa ở Nhà Bè, với sự tích giống giống như trên. Còn chùa Châu Đốc 1? Ừa, đó mới chính thiệt là tên người dân gọi Miếu Bà Chúa Xứ ở núi Sam, Châu Đốc!


Tượng Phật nằm lớn bậc nhất Việt Nam?


Không biết các bài viết về chùa Phước Long có copy ý tưởng của nhau hay được mớm mồi hay không mà bài nào khi khi mô tả về những tượng ở trước sân chùa đều nhấn mạnh rằng du khách hết sức ấn tượng với tượng Phật nằm lớn bậc nhất Việt Nam. Mà đó là còn dè dặt, có bài còn ghi thẳng thừng luôn: Lớn nhất Việt Nam.


Xin mời mọi người coi thử hình này xem có hết sức ấn tượng với tượng Phật nằm lớn bậc nhất Việt Nam hay không nha:



Kích thước tượng hả? Dài 10 met! Xin nhắc rằng một bức tượng Phật Thích Ca nhập Niết bàn ở Thích Ca Phật đài (Vũng Tàu) mà nhiều người đã biết (chả ai nói dài bậc nhất Việt Nam hết) được tạo tác năm 1963 đã có chiều dài 12,2 met rồi. Còn tượng Phật nằm dài nhất Việt Nam phải kể là: Tượng Phật núi Tà Cú dài 49 met, tượng Phật nằm chùa Hội Khánh dài 52 met, tượng Phật nằm chùa Vàm Ray dài 54 met (xin xem bài Từ Tà Cú đến Trà Cú).


Còn nếu nói ấn tượng là vì đẹp thì xin mời xem gần hơn để nhận xét. Các đường nét điêu khắc hết sức vụng về và thô, mất cân đối (hãy xem bàn tay và bắp đùi Đức Phật).



Cũng cần nói thêm, ở khu vực phía cổng chùa có rất nhiều cụm tượng mà hầu hết đều vụng về, thô hơn như vậy rất nhiều, thậm chí phản cảm nữa.




Kiến trúc uy nghi, độc đáo


Khách quan mà nói, ngoại trừ nhóm tượng hơi... nhố nhăng ở phía ngoài thì các tượng khác đạt vẻ mỹ quan, trang nghiêm cần thiết.


Từ chánh điện nhìn ra cổng chùa


Và ấn tượng nhất (ấn tượng thiệt, theo nhận xét của tui) là ngôi chánh điện của chùa. Chánh điện dài 80 m, rộng 25 m, diện tích 2.000 m2 được thiết kế với chất liệu chủ yếu là 1.500 khối gỗ quý. Kết cấu các gian chánh điện là gỗ, với cột, kèo, cửa đều là gỗ. Hầu hết vật dụng như bàn ghế, tủ thờ, chân đèn dầu, lư… trong chùa cũng đều bằng gỗ. Các tượng Phật trong chùa cũng đều là gỗ. Và tất cả ở đây đều được chạm khắc, điêu khắc tỉ mỉ, có tính nghệ thuật rất cao chứ không phải hời hợt như một số tượng... xi măng bên ngoài.


2.000 mchánh điện của chùa, lại thêm một tầng lầu như vậy nữa đầy những tác phẩm điêu khắc quý giá đủ khiến khách tham quan choáng ngợp. Tuy nhiên...


Showroom...?


Chùa dành hẳn một không gian rộng trong chánh điện để trưng bày các bộ bàn ghế được điêu khắc tinh xảo. Ngoài ra còn có không gian trưng bày... xe cổ, đồ gốm sứ cổ và những thứ đồ cổ khác. Khách tham quan có cảm tưởng như đang ở một showroom chớ không phải chánh điện một ngôi chùa.



Không nói thì không biết đây là ngồi trong chùa!


Kinh doanh hiệu quả?


Sức thu hút của chùa Phước Long đã tạo nên những business phát đạt. Trước tiên là lực lượng đưa đò. Mặc dù cù lao Bà Sang là một nơi hoang vắng nhưng nhờ có chùa Phước Long mà những chuyến đò ngang luôn tấp nập đưa đón khách viếng chùa. Bước qua cổng chùa, người ta thấy rất nhiều người bán hàng rong: nhang đèn, chim cá phóng sinh...



Quanh chùa là các quán ăn, quán giải khát phục vụ khách tham quan chùa.


Ngay trước chánh điện, có bố trí sẵn các bàn để nhà chùa giúp khách thập phương các dịch vụ như cúng cầu an, giải hạn...


PR hiệu quả?


Bằng kỷ niệm được đặt trang trọng trong chánh điện chùa


Như ta thấy trong hình trên, chùa Phước Long (Châu Đốc 3) được bình chọn nằm trong Top 100 điểm du lịch văn hóa tâm linh được yêu thích năm 2016. Có điều ai bình chọn, tiêu chí bình chọn ra sao thì... chưa rõ lắm. Ngoài ra, chọn tới 100 điểm Du lịch Văn hóa tâm linh thì... có nhiều quá không ta?


Trên báo Gia đình Việt Nam (24/11/2014) còn cung cấp thông tin: Chùa Phước Long đã được Unesco công nhận là top 10 thương hiệu du lịch tâm linh tốt nhất Việt Nam năm 2013. Hòa thượng Thích Nhật Phát, trụ trì chùa Phước Long còn được tuyên dương là Doanh nhân tiên phong thời đại, Doanh nhân xuất sắc trong công tác từ thiện.


Không biết vô tình hay cố ý, tác giả bài viết không phân biệt giữa UNESCO  Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam (thương hiệu du lịch của chùa Phước Long do đơn vị sau công nhận). Giữa hai anh UNESCO này, uy tín khác nhau một trời một vực!


Ngoài ra, tuyên dương một hòa thượng là Doanh nhân tiên phong thời đại thì nghe hơi lạ tai!


Tượng sáp Hòa thượng Thích Nhật Phát đặt trong chùa


Tóm lại là...


Chùa Phước Long (Châu Đốc 3) là một điểm du lịch văn hóa tâm linh, điểm hành hương lý tưởng cho khách thập phương. Việc nằm tách biệt giữa một vùng sông nước tạo cho ngôi chùa nét đặc sắc, một sự yên tĩnh nhất định. Kiến trúc uy nghiêm của ngôi chùa cùng những điêu khắc đặc sắc rất đáng cho khách thập phương chiêm ngưỡng.


Có được những điều đó, công lao của hòa thượng trụ trì Thích Nhật Phát rất lớn, đáng trân trọng.


Mỗi công trình, mỗi sự việc đều có những ý kiến khác nhau. Những bài viết ca ngợi chùa Phước Long (Châu Đốc 3) đã rất nhiều rồi, ở đây chỉ nêu vài  cảm nhận khác một chút thôi chứ hoàn toàn không có ý phủ nhận những điều tốt đẹp của chùa.


Phạm Hoài Nhân

Ký ức mùa hoa bần

đăng 17:50, 5 thg 9, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Đôi bờ sông Kinh một thời nổi tiếng là trù phú và thơ mộng. Nơi đây có những dải rừng ngập mặn, với thảm thực vật sinh thái đa dạng, phong phú. ấn tượng sâu đậm nhất đối với nhiều người là mỗi khi mùa cây bần ra hoa, để lại biết bao ký ức không thể nào quên về dòng sông quê nhà.

Từ Cửa Đại, một nhánh nhỏ của sông Trà Khúc chảy qua Cổ Lũy Nam theo hướng đông đến hết xã Tịnh Khê hòa vào sông Chợ Mới hợp thành sông Kinh. Sông Kinh đi qua 3 địa danh Tịnh Kỳ, Tịnh Hòa (trước đây thuộc huyện Sơn Tịnh, nay thuộc TP.Quảng Ngãi) và đến Bình Châu (Bình Sơn).

Từ đây sông đổ ra cửa biển Sa Kỳ. Từ con đập ngăn mặn Khê Hòa cho đến gần cửa biển Sa Kỳ ngày ấy hai bên hữu ngạn và tả ngạn sông Kinh là những làng quê, thuyền bè từ khắp các miền quê tấp nập đổ về chợ Bờ, bến Sa Kỳ buôn bán.

Rừng đước ngập mặn ở xã Tịnh Hòa (TP.Quảng Ngãi). ẢNH: Ý THU 


Ngày ấy, tôi theo ông nội đi thuyền từ cửa Sa Kỳ lên đập ngăn mặn Khê Hòa, thường thuyền đi chở lúa, rơm rạ, có khi thuyền đưa cả đoàn người lên đồng Quýt thuộc Tịnh Thiện để cấy hái, thu hoạch. Quê tôi ngày ấy không có nhiều ruộng đất để canh tác, nên người ta phải xâm canh mua ruộng ở các xã lân cận, đến mùa thu hoạch cày bừa phải đi thuyền dọc theo sông Kinh qua Chợ Mới thuyền cập sát chân ruộng.

Ngày ấy, đôi bờ sông Kinh toàn là cây đước và cây bần xanh ngát, trải dài từ Kỳ Xuyên đến hết đồng Cù Len. Cây đước, cây bần mọc theo mép sông người ta gọi là “rừng sác”. Có dịp cùng bạn bè ra sông vào rừng sác tôi không khỏi ngạc nhiên về những gì mà thiên nhiên ưu ái đã ban tặng cho nơi này. Có thể nói, rừng ngập mặn quê tôi diện tích không lớn, nhưng sản vật thì không thua kém bất cứ nơi nào.

Về sau tôi mới nhận ra, có lẽ từ những ngày khai thiên lập địa, người dân ở đây đã trồng cây bần dọc theo mé sông để chống xói lở, xâm thực của thủy triều, dần dà theo năm tháng rừng bần, rừng đước lớn lên, ra hoa có trái tự rụng và từ đó chúng sinh sôi nảy nở, hết năm này qua năm khác. Và cứ thế rừng ngập mặn quê tôi mỗi ngày, mỗi năm lớn lên xanh tốt.

Vào mùa hè, cây bần bắt đầu ra hoa, thời điểm này nếu ai có dịp đi vào rừng bần không khỏi ngỡ ngàng, vì từ gốc đến ngọn bần có mấy tầng sinh thái cùng tồn tại và phát triển. Dưới gốc những cây bần là chỗ trú ngụ của các loài cua, còng, ốc, sìa, đặc biệt là cá bống thòi lòi. Còn rễ và thân cây bần, cây đước là chỗ cho các loài ốc bám vào sinh sống, tìm mồi. Mùa nào cũng có đủ loại ốc, chỉ cần dạo một lát đã có cả rổ ốc đem về.

Những sinh vật sinh sống dưới tán cây bần nằm ẩn mình thích nghi với bùn đất để sinh sôi nảy nở, nhiều vô kể là các loài sò. Ngoài ra, dưới tán rừng sác còn có những đàn còng đu đủ, người ta bắt về chế biến mắm chua. Có lẽ trong các loài mắm ở quê tôi, mắm còng đu đủ là một trong những đặc sản nổi tiếng mà tôi được biết.

Có thể nói không ngoa rằng, dưới tán rừng sác là một thế giới sinh vật vô cùng đa dạng và phong phú mà thiên nhiên đã ban tặng cho nơi nào có rừng ngập mặn. Ngoài những sinh vật, món ăn và những đặc sản, người đi rừng sác còn nhiều thú vui khác mà không rừng nào có được, thích nhất là mùa bắt lịch.

Lịch ở hai bên bờ sông khá nhiều, người ta đi bắt lịch vào mùa thu, vì mùa này lịch mới mềm và béo. Khi bắt về người ta thường chế biến các món như lịch xào măng, um để nấu cháo, lịch còn được các bà nội trợ hấp cuốn bánh tráng rau sống hoặc đem kho “măn mẳn” ăn cơm gạo lúa trì trì vào những ngày mưa dầm gió bấc thì ngon không thể nào tả nổi.

Nếu có dịp đi vào rừng ngập mặn vào mùa hạ, những ngày này cây bần cây đước bắt đầu trổ hoa, hoa đỏ rực thơm ngan ngát hình dáng như cái nơm cá. Đến mùa cho hoa, đi trên thuyền nhìn hai bên bờ sông Kinh hoa đỏ rực núp dưới những tán lá xanh rì, mùa hoa bần, hoa đước còn “gọi mời” những đàn ong từ xa về làm tổ.

Ngày ấy, vào những trưa hè bọn chúng tôi rủ nhau đi tìm tổ ong, có những hôm tìm được tổ ong mật cả bọn chén sạch về nhà có đứa say, mặt đỏ lừ, ruột nóng như đốt. Trên ngọn cây bần vô số những đàn chim đến mùa bay về trú ngụ, có đủ thứ chim, nào là cò trắng, cò ma, vạc, le le, có cả những đàn quạ... Có lẽ xứ sở rừng ngập mặn không gian thật yên tĩnh, chúng không bị ai quấy rầy, có sẵn những thức ăn để các loài sinh vật tồn tại và phát triển.

Vào những đêm trăng sáng đi thuyền theo dọc sông Kinh, mặt sông lấp loáng, nhấp nhô ánh bạc, gió nam thổi hây hây, dòng sông lúc này sao mà đẹp đến nao lòng. Trên dòng sông ta nghe đủ loại âm thanh trầm bổng từ tiếng chim kêu về tổ, đến tiếng lốc cốc của lão ngư đánh lưới gõ đuổi cá trên sông, tiếng hò lả lơi kéo rớ trên chiếc bè trôi theo dòng nước, xa xa văng vẳng tiếng vọng hò lơ của cô thôn nữ đưa đò chở khách sang sông, thuyền đi sát những rừng bần ta còn nghe tiếng kêu lốp bốp của những con sìa mỗi khi hé miệng uống nước.

Thuyền đi qua những bến đò, bến sông ta bắt gặp không khí trên bến dưới thuyền người ghe buôn bán tấp nập. Những đoàn thuyền từ Thu Xà, Sông Vệ, Đức Lợi, Đồng Ké, Ba Gia chở gạo, đường... xuôi về chợ Bờ Bình Châu; ngược lại những chiếc thuyền lắc lư nối đuôi nhau chở cá mắm, đặc sản miền biển quê tôi lên tận các ngã miền cao, chừng như lúc nào dòng sông Kinh cũng xôn xao nhộn nhịp.

Dù có bôn ba khắp chốn phương trời, đến giờ nhớ lại mùa cây bần trổ bông, hương bần thơm dìu dịu, tôi lại nhớ về dòng sông quê một thời lai láng với biết bao ký ức, ở đó có những con người chân quê thật thà chất phác, dãi nắng dầm sương ngày đêm ra sức đắp bồi cho đôi bờ sông Kinh ngày càng trù phú xinh tươi thơ mộng. Và mỗi khi bắt gặp những cánh rừng ngập mặn, ký ức trong tôi lại hiện về, hình ảnh dòng sông Kinh quê nhà ngày ấy với những mùa hoa bần trổ bông thơm ngát đến lạ kỳ.

Ký của Nguyễn Ngọc Trạch

Bãi Cà Ná và mùa rêu xanh

đăng 07:07, 25 thg 8, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Bãi biển Cà Ná nằm ven quốc lộ 1A, từ Km 1589 + 300 đến Km 1588 thuộc thôn Lạc Sơn 1 (xã Cà Ná, Thuận Nam) là một trong những cảnh đẹp của vùng Nam Trung bộ. Hàng năm vào tháng 7 và 8, các bãi đá Cà Ná thường xuất hiện rêu xanh…, hấp dẫn nhiều du khách trong và ngoài tỉnh đến chụp ảnh lưu niệm. Sau đây là vài hình ảnh du khách thăm bãi và chụp ảnh lưu niệm.

 

 

 

 


Sơn Ngọc

Có những ngôi chùa mang tiếng "oán tình nhân"

đăng 01:34, 23 thg 8, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Người ta đồn rằng chùa Thiên Mụ ở Huế là ngôi chùa oán tình nhân, rằng đôi lứa yêu nhau mà đến viếng chùa này thì cuộc tình sẽ tan vỡ, không tử biệt thì cũng sinh ly. Không phải chỉ chùa Thiên Mụ, còn một số ngôi chùa khác cũng dính với lời nguyền giống như vậy, nhưng Thiên Mụ là ngôi chùa lớn nhất, nổi tiếng nhất nên được nhắc tới nhiều nhất về chuyện oán tình nhân này.


Có thiệt không hả? Có thiệt chớ! Là tui nói có lời đồn như vậy thiệt, còn lời đồn đó đúng hay sai thì... hi hi hi!


Tui thì hoàn toàn không tin những chuyện như vậy nên nghe qua rồi bỏ, chả để ý làm gì. Thế nhưng mới đây, nhân dịp trò chuyện với một người bạn tui mới biết không cần ra Huế chi cho xa, ở ngay sát bên tui cũng có một ngôi chùa oán tình nhân nổi tiếng không kém. Đó là chùa Núi Châu Thới, ở cách nhà tui có 5 km.


Châu Thới sơn tự, nhìn từ chân núi


Bạn tui dẫn chứng rất hùng hồn bằng... kinh nghiệm bản thân. Ảnh kể rằng sau khi dẫn người yêu lên núi Châu Thới viếng chùa thì chỉ một thời gian ngắn sau là hai người chia tay. Sau đó, ảnh có người yêu mới. Ảnh lại dắt nàng lên núi Châu Thới chơi và hai người lại chia tay. Bây giờ, ảnh đang có cô người yêu thứ ba, chưa dắt lên chùa núi Châu Thới chơi và... chưa chia tay.


Tui nghĩ thầm trong bụng: không biết tại anh chàng này có nhiều người yêu quá nên mới có nhiều lần chia tay hay tại lời nguyền linh ứng? Tui về nhà, search trên mạng và thấy đúng là từ lâu nay rồi chùa núi Châu Thới có lời đồn là ngôi chùa oán tình nhân thiệt, và cũng có rất nhiều lời bàn ra tán vô rằng lời nguyền ấy có linh không.


Chùa Châu Thới


Như đã nói, ngôi chùa oán tình nhân này ở gần xịt nhà tui hà, cho nên tui đã lên đó không biết bao nhiêu lần, có cả dẫn bạn bè lên chơi nữa. Tui ngồi lẩm nhẩm tính coi trong số những người mình dẫn lên chùa chơi có ai chịu ảnh hưởng của lời nguyền chưa. Hình như là chưa. Nhưng tui tin là lời nguyền sẽ ứng nghiệm. Là sao? Là vầy: nếu có cặp đôi nào lên chùa ắt hẳn không sớm thì muộn sẽ có một người chết trước, không phải là vài ba chục năm sau thì cũng là năm bảy chục hay một trăm năm sau. Chắc chắn là sẽ chết, sẽ chia lìa đôi lứa!


Còn về phía anh bạn tui, tui chợt nghĩ ra một ý hay, chẳng những áp dụng được cho ảnh mà còn cho nhiều người khác nữa. Nếu muốn chia tay người yêu, chỉ việc dắt nhau lên chùa Châu Thới chơi! Sau đó sẽ thoải mái đổ thừa Không phải tại chúng mình.


Không phải tại anh, cũng không phải tại em

Tại chùa Châu Thới nên chúng mình xa nhau


Tam quan chùa, nhìn từ bên trong


Phạm Hoài Nhân

Ổi xá lỵ

đăng 20:20, 21 thg 8, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Quê ngoại tui ở Cái Bè, Tiền Giang (hồi đó hổng có tên Tiền Giang đâu nghen, mà là Định Tường). Có điều tui sinh ra và lớn lên ở Long Khánh, chả khi nào có dịp về quê ngoại. Thấy Long Khánh có nhiều trái cây (chôm chôm, sầu riêng, mít...), tui hỏi Cái Bè có gì? Các dì tui hãnh diện nói Cái Bè có ổi xá lỵ, ngon nổi tiếng luôn. Long Khánh là xứ trái cây nên dĩ nhiên cũng có ổi, nhưng mà không có ổi xá lỵ, các dì càng tự hào ca ngợi trái ổi đặc sản quê hương mình, không nơi nào có được.


Ổi xá lỵ. Ảnh sưu tầm


Lâu lâu tui cũng có dịp ăn ổi xá lỵ - không biết có phải Cái Bè không - nhưng đúng là ngon, trái to, ngọt, thơm. Tui vẫn chẳng có dịp nào về Cái Bè để thấy những vườn ổi xá lỵ, đặc sản quê ngoại mình.


Bẵng đi thời gian mấy chục năm, sau này tui có nhiều dịp về miền Tây nói chung và Tiền Giang nói riêng, tui... không hề thấy ổi xá lỵ, kể cả về đúng nơi xưa là Cái Bè. Nói cho đúng ra thì cũng có khi thấy người ta bán ổi xá lỵ, nhưng không nhiều và cũng không ai nói đó là loại trái cây đặc trưng của Tiền Giang. Loại trái cây nhiều nhứt ở Tiền Giang, ở Cái Bè là nhãn. Những vườn nhãn đầy trái thậm chí có thể thấy được khi ta ngồi trên xe chạy trên quốc lộ 1. Nhãn, không phải ổi xá lị!


Vài năm gần đây, rộ lên một loại ổi xá lỵ nổi tiếng. Oái ăm thay, xứ sở sản sinh ra loại ổi xá lỵ nổi tiếng ấy lại là Long Khánh, quê hương tui. Giống ổi này xuất xứ từ xã Bình Lộc, thị xã Long Khánh. Nghe nói rằng đất ở Bình Lộc là đất sỏi cơm, cho ra trái ổi rất ngon. Chi tiết này lại làm tui ngờ ngợ: Cái Bè nói riêng, miền Tây nói chung làm gì có đất sỏi để cho trái ổi ngon?


Ổi xá lỵ Long Khánh được đưa vào siêu thị, nhưng khi "chuyển ngữ" sang tiếng Anh thì thành Taiwanese guava! Ảnh: PHN


Nhờ Google tìm, thì được biết rằng ổi xá lỵ bây giờ có nhiều giống lắm: ổi Island, ổi California, ổi không hạt... và cũng có nói đến những vùng trồng ổi xá lỵ ở Cái Bè. Điều mà tui thắc mắc là: 50, 60 năm trước phải chăng ổi xá lỵ là loại trái cây tiêu biểu của Cái Bè như các dì của tui đã kể, hay đó chỉ là ký ức, những hoài nhớ rất riêng của những người mà thuở ấy còn là những cô bé, cậu bé ở miền sông nước Cái Bè?


Phạm Hoài Nhân

Bay trên đồi cát

đăng 02:57, 16 thg 8, 2018 bởi Pham Hoai Nhan

Đồi cát trắng là tên gọi đồi cát ở Bàu Trắng, nằm ở xã Hòa Thắng, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận. Gọi tên là đồi cát trắng một phần vì cát ở đây trắng (tương đối), phần khác là để phân biệt với Đồi cát bay ở Mũi Né. Giới du lịch (là gọi chung những người ham thích du lịch lẫn những người viết báo về du lịch) vẫn thường gọi Đồi cát trắng Mũi Né, Phan Thiết. Kỳ thiệt, như địa chỉ ghi ở trên, đồi cát này nằm ở huyện Bắc Bình, tức không phải ở TP Phan Thiết và cách Mũi Né tới hơn 25 km! (còn chính Mũi Né mới là một phường thuộc TP. Phan Thiết, mặc dù cách trung tâm TP Phan Thiết tới hơn 20 km).


Khi chạy xe địa hình trên đồi cát, bạn và xe trở nên bé tí giữa đồi cát nhấp nhô như thế này



Bây giờ đi tới Bàu Trắng rất dễ dàng, đường lộ rộng thênh thang và chỉ cần mở Google Maps lên là chạy ro ro. Thế nhưng cách đây khoảng hơn 20 năm, khi Mũi Né đã là một địa điểm nổi tiếng với những bãi biển và nhất là những đồi cát mênh mông, là nguồn cảm hứng (và cả thu nhập + danh tiếng) cho các nhà nhiếp ảnh sáng tạo ra các bức ảnh tuyệt vời - thì Bàu Trắng vẫn còn là một điều bí ẩn. Nghe kể rằng hồi ấy một số ít nhà nhiếp ảnh có biết nơi này và đến để chụp hình, nhưng khi được hỏi là chụp ở đâu thì quyết giấu như mèo giấu c..., sợ thằng khác nó biết nó tới và chụp... đẹp hơn mình.


Hồi đó, tui cũng lò mò tới Bàu Trắng (đưa cả công ty đi chớ không phải giấu như mèo) nhưng quả tình mình chả có nghề nhiếp ảnh nên thấy không hứng thú lắm.


Cuối năm 2016, bạn Giang Huỳnh về Việt Nam rủ đi Bình Thuận và tui có dịp thăm lại Bàu Trắng. Bây giờ nơi đây có nhiều dịch vụ rồi, nhưng độc đáo nhứt là chạy xe địa hình trên đồi cát. Xe địa hình là loại xe được thiết kế tương đối đặc biệt với khả năng di chuyển rất tốt trên địa hình không bằng phẳng, đặc biệt là địa hình như đồi cát, sa mạc. Giá thuê xe là 600.000 đồng cho mỗi 20 phút, 2 hoặc 3 người ngồi trên xe cộng thêm một người của dịch vụ ngồi kèm để... lỡ có sự cố xảy ra thì kịp xử lý. Khuyến cáo là trò chơi này không dành cho người yếu tim. Không phải vì sợ đụng xe (đồi cát mênh mông mà, dễ gì đụng) mà vì đồi cát nhấp nhô, có những chỗ chúi đầu xuống đến hơn 60 độ. Tui vốn... đâu có yếu tim, chỉ có bị suy tim cấp độ III sau khi nhồi máu cơ tim thôi hà, nên tui nhường cho bạn Giang Huỳnh lái, tui ngồi trên xe thưởng thức cảm giác lướt bay trên đồi cát.


Bạn Giang Huỳnh đang lái xe địa hình chở Bùm rước em lên đồi (không có) cỏ hoang ngập lối. Có thể thấy những chỗ nhấp nhô lên xuống, xe hoàn toàn biến mất khi lao xuống dốc


Còn đây là tui quay khi đang ngồi trên xe. Dĩ nhiên là... quay có được gì đâu! Ha ha!


Cũng phải chụp vài tấm hình làm kỷ niệm chớ!






Đi xe địa hình trên đồi cát có thích không? Thích quá đi chớ! Hổng tin cứ hỏi bạn Giang Huỳnh đi!


Phạm Hoài Nhân

Làng chài cổ xứ Huế đẹp bình yên trong sớm mai

đăng 03:10, 12 thg 8, 2018 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 02:17, 13 thg 8, 2018 ]

Xứ Huế trữ tình thấp thoáng nét đẹp mộc mạc, yên bình ẩn nấp sau dáng vẻ của những con người lao động nơi làng chài nghèo Vân Quật Đông trên phá Tam Giang. 

Vân Quật Đông là một làng nghèo yên bình ở xã Hương Phong, huyện Hương Trà, Thừa Thiên - Huế. Nằm trong địa phận Phá Tam Giang, nơi đây được mệnh danh là đầm phá lớn nhất Đông Nam Á. 


Làng chài cổ Vân Quật Đông tồn tại hàng trăm năm và phát triển cho đến bây giờ. Người dân ở đây sinh sống chủ yếu bằng nghề nuôi tôm trên đầm phá, còn lại số ít người làm nông nghiệp. 


Những phiên chợ trong làng họp từ sáng sớm, với các mặt hàng đều là hải sản được đánh bắt ngoài đầm phá. 



Là một làng chài nằm trong vùng đầm phá lớn, Vân Quật Đông sở hữu phong phú các loại hải sản tươi ngon. 




Người dân thường đánh bắt hải sản từ đêm hôm trước và đem lên bờ bán vào sáng sớm hôm sau. Dưới ánh nắng bình minh, làng Vân Quật Động hiện lên với nét đẹp bình dị của cuộc sống người dân nơi sông nước. 


Phiên chợ thường kết thúc vào lúc 9h sáng, du khách nên đến chợ và thời điểm từ 5-6h sáng vừa có thể mua được hải sản tươi, vừa ngắm làng chài đẹp mê hồn khi bình minh lên. 



Hải sản còn được bán trên các thuyền đánh bắt, đó là nơi sinh sống của hầu hết người dân làng chài Vân Quật Đông. 


Ngôi làng cổ trăm tuổi không sở hữu những danh thắng mỹ miều, hay những di tích lịch sử, nhưng lại khiến người ta say đắm bởi vẻ đẹp nguyên sơ, mộc mạc của vùng sông nước trên đất Huế trữ tình. 


Người dân lao động mộc mạc, chất phác chính là nét đẹp đặc trưng của làng chài nghèo này. 


Nằm trong hệ thống đầm phá Tam Giang, những thuyền nổi của làng Vân Quật Đông không nhộn nhịp và nhiều màu sắc như những khu làng nổi miền Tây, nhưng lại hấp dẫn bởi nét bình dị, yên ả đậm chất Trung bộ. 


Phá Tam Giang nằm trong danh sách của 4 huyện Phong Điền, Quảng Điền, Hương Trà và Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Nơi đây hiện là một trong những địa điểm thu hút khách du lịch ở miền đất cố đô. 


Phá Tam Giang đẹp nhất lúc bình minh và khi hoàng hôn buông. Vùng đầm phá đẹp như bức tranh thủy mặc khiến du khách say lòng, là cảm hứng sáng tạo những bức ảnh hút hồn của nhiều nhiếp ảnh gia. 


Nguyễn Vũ Phước

1-10 of 22

Comments