Ẩm thực‎ > ‎

Hương cốm thu lại về

đăng 03:38, 19 thg 9, 2017 bởi Pham Hoai Nhan

Bán cốm tại làng Vòng, Hà Nội. Ảnh: Lê Nam


Cốm Vòng nổi tiếng không chỉ với người trong nước, mà nhiều du khách quốc tế cũng đã biết tới thông qua sự quảng bá về du lịch từ nhiều năm nay.

Rất nhiều nơi có nghề làm cốm nổi tiếng, kể cả miền Nam, miền Trung, cũng như miền Bắc, thế nhưng cứ nhắc tới món ăn được chế biến từ những hạt lúa nếp non này mọi người thường chỉ nghe và biết tới cốm làng Vòng của Hà Nội. 

Cốm Vòng nổi tiếng không chỉ với người trong nước, mà nhiều du khách quốc tế cũng đã biết tới thông qua sự quảng bá về du lịch từ nhiều năm nay. 

Vẫn biết rằng, để làm nên một thương hiệu cốm nổi tiếng, thì làng nghề Vòng (P.Dịch Vọng, Q.Cầu Giấy, Hà Nội) không chỉ có bề dày truyền thống làm nghề, mà kỹ thuật để chế biến ra món cốm đã đạt tới độ tinh xảo mang tầm “bí quyết”. 

Công đoạn chế biến cốm cực kỳ vất vả, nó trải qua rất nhiều quy trình, từ tuốt lúa non, rang lúa, sấy lúa, giã cốm, sàng sảy, đánh bóng, phân loại... Có khi, để làm xong một mẻ cốm vài ba chục cân, cả mấy lao động trong gia đình phải cật lực thức trọn đêm. 

Công việc chế biến cốm lại thường làm về đêm nên nếu ai đi qua khu vực làng Vòng vào những đêm khuya mùa thu thường nghe thấy tiếng chày giã cốm thậm thịch khá vui tai. Khi cốm được chế biến hoàn chỉnh, việc bán cốm thường là của đàn bà con gái, còn cánh đàn ông, thanh niên lại chuẩn bị ra đồng gặt lúa, hay đi sang các làng lân cận mua lúa nếp non về để chuẩn bị nguyên liệu cho một buổi đêm làm cốm tiếp theo. 

Những sớm mai thu, khi mặt trời còn chưa lên khỏi rặng cây thì ngoài đường, trong hẻm lớn, nơi ngõ nhỏ ở trong thành phố đã rền vang tiếng rao “ai mua cốm đê... ê...!” của những bà những chị ở làng Vòng vào bán. Các bà, các chị đều quẩy quang gánh, hai bên có hai thúng cốm, bên trên đậy mẹt đan bằng tre đựng mấy tàu lá sen dùng gói cốm và ở nhánh thân của quang buộc túm rơm nếp xanh nõn nà. 

 


Ảnh: Ngọc Thắng 


Khi nghe thấy tiếng rao cốm, thường thì nhà ai cũng mua một vài gói về ăn chơi với chuối tiêu trứng cuốc. Có nhà thì mua loại cốm già hơn chút xíu dùng để nấu chè cốm. Chè cốm, nấu bỏ thêm mấy hạt sen, chút đậu xanh xát bỏ vỏ ăn vừa ngon, vừa bổ… 

Ngày còn nhỏ, tôi nhớ hễ cứ tới mùa cốm, khoảng gần Tết Trung thu là bao giờ mẹ tôi cũng hay mua cốm. Đêm phá cỗ đón chị Hằng xuống chơi thì ngoài bao thứ như: hồng, bưởi, bánh nướng, bánh dẻo, lựu... còn món cốm xanh thơm lừng và nải chuối tiêu không bao giờ thiếu được. 

Chính vì hay được mẹ cho ăn món chuối tiêu chấm cốm nên lớn lên tôi vẫn “nghiện” món này. Vì vậy, cũng như mẹ, mùa thu tôi rất hay mua cốm, hễ nghe thấy tiếng rao bán cốm ngoài chợ, ngoài phố… 

Tiếng rao bán cốm làng Vòng của các bà, các chị vẫn râm râm ngoài phố. Nhưng làng Vòng giờ đã trở thành “làng trong phố” với nhà tầng san sát, đồng ruộng đã không còn một tấc, nông dân ngày xưa đã là cư dân đô thị hết rồi. 

Thì ra, cốm được người ta mang bán trong phố kia là ở Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Hưng Yên... và họ chỉ... mượn danh cũng như sự nổi tiếng của cốm làng Vòng để bán được nhiều hàng mà thôi! Ôi, nghĩ cũng thấy hơi tiếc và hơi buồn vì một làng nghề với món cốm nổi tiếng.

Trịnh Viết Hiệp (Hà Nội)
Comments