Ăn để mà sống, nhưng cũng phải sống để mà ĂN!

Bài mới

  • Vương vấn bánh ống quê Chập choạng, chiếc xe xay bánh ống của anh Đinh Văn Hổ (37 tuổi) nổ lạch cạch giữa dòng người qua lại. Bao năm, trên chiếc xe cũ kỹ ấy ...
    Được đăng 00:22, 18 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Bí ẩn của 'minh chủ' ốc gạo cuốn dừa nạo Đem ốc xào với lá cách xong, làm món cuốn này chắn chắn sẽ tạo được "minh chủ" trong "võ lâm" món ốc gạo. Chỉ cần chén nước mắm mặn ...
    Được đăng 02:11, 15 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Đến Đà Lạt nhất định phải ăn bánh căn Người Đà Lạt có thói quen ăn sáng với món bánh căn. Đó cũng là thói quen buổi tối nhưng ít hơn, có lẽ để nhường chỗ cho du khách ...
    Được đăng 06:27, 11 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Về Cà Mau thưởng thức quy trình làm món 'độc' tiết canh cua Tiết canh cua ăn là lạ, phần thịt cua mềm lẫn với tiết cua, thêm vào đó vị ngọt béo của gạch cua cho ta một hỗn hợp: mằn mặn ...
    Được đăng 06:10, 11 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Sướng hung với món bún nghệ chợ Đông Hà Bún nghệ đơn giản chỉ là bún xào với nghệ giã ra, xào chung với lòng, tiết, gan, nội trường, dồi heo…, rắc thêm hành lá và lá hẹ cùng ...
    Được đăng 06:05, 11 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 17. Xem nội dung khác »


Vương vấn bánh ống quê

đăng 00:22, 18 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Chập choạng, chiếc xe xay bánh ống của anh Đinh Văn Hổ (37 tuổi) nổ lạch cạch giữa dòng người qua lại. Bao năm, trên chiếc xe cũ kỹ ấy, anh Hổ “lang bạt” khắp nơi mưu sinh bằng nghề xay bánh ống...

Ký ức tuổi thơ 

Chiều buông nhanh, ở góc đường Nguyễn Hoàng (phường Mỹ Hòa, TP. Long Xuyên), bỗng dưng có tiếng máy nổ chan chát, gây sự chú ý đối với mọi người. Những chiếc bánh ống, bắp sấy mới xay nóng hổi, giòn rụm, tỏa mùi thơm ngào ngạt, làm cho chúng tôi nhớ về ký ức tuổi thơ. Hồi nhỏ, ở quê nghèo khó, chẳng có quà xa xỉ như chốn thị thành. Chỉ cần nghe tiếng máy nổ lạch cạch từ xa, cả xóm chộn rộn mang gạo, bắp đến xếp hàng chờ xay bánh ống, bắp sấy rất vui nhộn. Ngày nay, giữa phố thị ồn ào náo nhiệt vẫn còn hiện hữu chiếc xe xay bánh ống “chân quê”, cuốn hút trẻ thơ và người lớn đến mua rất đông. 

Vợ chồng anh Hổ xay bánh ống, bắp sấy bên hè phố 


Xe vừa đổ dốc cầu, thấy những chiếc bánh ống mới “ra lò”, sấp nhỏ đòi nằng nặc, chúng tôi ghé lại mua một bịch bắp sấy. Sau khi hỏi han mới biết, anh Hổ quê ở xã Thạnh Mỹ Tây (Châu Phú). Cái nghề xay bắp sấy, bánh ống đã gắn chặt với cuộc đời anh hơn 20 năm ròng rã. Nghề này được cha ông truyền lại nên anh cố gắng bám lấy để mưu sinh. Anh Hổ bày tỏ: “Ngày trước, gia đình tôi không có ruộng đất, chủ yếu sống bằng nghề rang bắp nổ. Thấy làm ăn được, hàng xóm bắt chước học theo. Từ đó, nghề rang bắp nổ “ế” dần, tôi mới sáng chế chiếc máy này để tiện cơ động đó đây, xay bắp sấy và bánh ống cho bà con thưởng thức”. Nhắc về thời quá khứ của nghề rang bắp nổ, anh Hổ nói thêm, người dân trong xóm mở lò rang bắp quá nhiều, vậy mà vẫn bán chạy. Thế nhưng sau đó, nhiều xưởng sản xuất bắp nổ ngào đường ra đời chiếm lĩnh thị trường làm cho nghề này dần may một. 

Bôn ba khắp nơi 

Trên chiếc xe xay bánh ống, vợ chồng anh Hổ bôn ba tứ xứ. Khi bánh ống bán chậm ở quê nhà, vợ chồng anh Hổ chuyển sang các địa phương khác để mưu sinh. Thậm chí, anh còn lên tận tới tỉnh Bình Dương xay bánh ống và bắp sấy để bán cho công nhân. Rày đây mai đó, lang bạt xứ người nên hiếm khi anh Hổ có mặt ở nhà. Đôi lúc nhớ con, nhớ nhà, vợ chồng anh Hổ “bấm bụng” chịu đựng. “Tui có 2 đứa con, đứa lớn đang học cấp II, đứa nhỏ ở nhà với ông bà nội. Nhiều lúc, đêm mưa nhớ con đứt ruột, nhưng vì cuộc sống mưu sinh phải cố gắng chịu đựng” - anh Hổ ngậm ngùi. 


Chiếc xe xay bánh ống của anh Hổ như căn nhà di động. Trên xe anh chất đủ thứ đồ, nào nồi niêu, xoong chảo. Đi đến đâu ăn ngủ đến đó. Lúc nào xe “cà tịch cà tang” vào phố thị thì vợ chồng anh mới tạm thuê nhà trọ để trú ngụ qua đêm. Gia tài duy nhất của vợ chồng anh Hổ chỉ là chiếc xe xay bánh ống cũ rích. Nhờ vậy mà gia đình anh có đồng ra, đồng vô hàng ngày. “Vợ chồng tôi gặp nhau từ cái nghề xay bánh ống. Hồi đó, gia đình tôi nghèo, chỉ sống bằng nghề xay bánh ống. Vợ tôi là người dân ở xóm thấy tôi siêng năng, chịu khó nên ưng bụng và đồng ý cưới hỏi, rồi theo xay bánh ống cho tới bây giờ” - anh Hổ cười khà. 

Hôm thấy vợ chồng anh Hổ chăm chú cắt từng khúc bánh ống mới ra lò thật đều tay, chúng tôi cảm nhận được sự chịu khó của họ. Nghề này chủ yếu lấy công làm lời, đủ sống qua ngày, chẳng dư dả gì. Theo tính toán của anh Hổ, 1kg bắp khô 25.000 đồng. Nếu mua được nguồn bắp tốt, hạt chắc thì xay ra được 10 bọc bắp sấy, bán với giá 10.000 đồng/bọc. Trong khi đó, chi phí xay được 1kg bắp phải tốn ít nhất 25.000 đồng tiền dầu. “Mỗi ngày, vợ chồng tôi xay bình quân khoảng 5kg bắp. Nếu hôm nào bán đắt, xay tới 10kg bắp, bỏ sở hụi kiếm được 100.000 đồng” - anh Hổ trần tình. 

Ngày nay, giữa phố thị ồn ào, những chiếc bánh ống “rặt quê” được sản xuất ra từ chiếc máy xay “made in nông dân” vẫn còn sức hút lạ kỳ đối với người xa xứ. 

Bài, ảnh: THÀNH CHINH

Bí ẩn của 'minh chủ' ốc gạo cuốn dừa nạo

đăng 02:11, 15 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Đem ốc xào với lá cách xong, làm món cuốn này chắn chắn sẽ tạo được "minh chủ" trong "võ lâm" món ốc gạo. Chỉ cần chén nước mắm mặn ngon dầm ớt vắt chút chanh, là đã có một bữa ốc ngon hơn nhiều so với ốc Sài Gòn.

Ốc gạo mua ở ven đường từ Cần Thơ đi Phong Điền - Ảnh: THU NGUYỄN


Một buổi tối, mất cả tiếng đồng hồ chờ đợi, hai người bạn, một đồng nghiệp địa phương, một đồng nghiệp Sài Gòn mới mang về hai bịch ốc. 

Một thứ là ốc gạo kèm đồ bổi. Một thứ là chang chang, loài nhuyễn thế hai mảnh giống chem chép nhưng dở hơn chem chép xa, như rắn hổ hành so với hổ mang. 

Ốc gạo mỗi miền mỗi khác. Dùng chữ gạo đặt tên cho một thứ cốc có trước, rồi đặt tên cho ốc; hay là đặt tên ốc trước, rồi theo đó đặt tên cho cốc sau, thực khó mà biết. 

Ngoài xứ Quảng, con ốc có tên là gạo nhỏ xíu, cỡ bằng cái nút áo sơ mi, có nhiều màu, còn gọi là ốc ruốc. 

Ốc ăn xong không phải cất công "kẻ ăn ốc người đổ vỏ", vì vỏ ốc còn có thể dùng xâu lại làm vòng trang sức. 

Mùa ốc gạo ở đây đến và đi nhanh, khoảng từ tháng 1 đến tháng 4. Mùa ốc là mùa ngư dân miệt mài vớt ốc đãi để có một mùa thu hoạch bộn xu. 

Ốc gạo vùng Nha Trang con tròn, chỉ nhỏ bằng mút đũa, màu vàng lẫn chút sắc đen. Ngoại tôi lúc sinh tiền thường đi đãi ốc này ở cửa sông Cái Nha Trang vào những ngày triều thấp. 

Hai loại ốc gạo miền Trung một thời rất hạp với người dân nghèo vùng biển nắng, vì họ ít việc. Có thể mấy bà ngồi "thiền định" bên rổ ốc suốt từ nửa buổi sáng đến chiều xế. 

"Thiền định" này còn phải kèm với "tám" mà ngày xưa gọi là "ngồi lê đôi mách" - mách cùng nghĩa với "tám" chuyện kẻ khác. Dẫn đến hệ quả là tâm thanh tịnh khi rổ ốc đã vơi. 

Ốc gạo miền Tây khác hẳn những kẻ đồng danh miệt ngoài. Khác xa lắc. Con ốc không hề nhỏ như hột gạo. Đến độ, người dân miệt Tân Phong còn dùng ngoa ngữ để biểu đạt niềm tự hào về độ lớn của con ốc xứ này. 

Có thể nói ốc ở đấy to vô địch qua câu ca dao: "Ốc Cồn Tre hai người đè một người lể." 

Câu ca dao vẫn tồn tại, nhưng một số người không hiểu hết nghĩa của nó. Ốc còn có màu xanh lam ngọc dễ nhìn. 

Ốc Cồn Tre lớn vì sống ở vùng đất cát bồi. Cát độ nén thấp, nên khi vùi thân xuống cát, chúng có thể phát triển tốt trong một môi trường nước phiêu sinh phong phú. 

Thịt con ốc nhờ vậy mà múp rụp. Tân Phong có nhiều cồn, là nguồn ốc gạo vô địch miền Tây, thu hút đông du khách đến tắm cồn và tự mò ốc gạo để ăn vào dịp mồng 5 tháng 5 âm. 

Một phiên bản mới về món ốc gạo: cuốn lá cách với dừa nạo - Ảnh: THU NGUYỄN


Con ốc gạo tối hôm chờ dài cổ ấy không lớn bằng ốc gạo Tân Phong, nhưng ông bạn đã chế tác ra một phiên bản ăn khá lạ miệng. 

Ốc gạo mua ở một sạp quê gần thiền viện Trúc Lâm Phương Nam, xã Mỹ Khánh, huyện Phong Điền, TP. Cần Thơ. Sạp ốc quê ấy của một người nghèo tha hương, được chủ đất cho mở đậu trên đất vườn của họ. 

Ốc gạo lúc này đã vào đầu tháng 6 âm lịch, cuối kỳ cho phép khai thác, nhưng nhờ sa mưa do ảnh hưởng cơn bão số 2, ốc vẫn còn lai rai. 

Và tuy con nhỏ, giá đã nhích lên 15.000 đồng/kg, so với chang chang chỉ 10.000. Nhưng có một nỗi éo le, ốc rẻ, mà theo chị Thảo chủ quán ở Nông Trại Sạch Cần Thơ, 79A Võ Văn Kiệt, nơi có bán món bánh khọt chiên ngập dầu với nhưn ốc gạo, cho biết: công lể đến 100.000 đồng/kg. 

Phiên bản món ốc gạo tối hôm đó khá là cầu kỳ. Hai ông bạn đi tận vùng quê Phong Điền, để hái mớ lá cách, nhờ nạo một ít dừa cứng cạy. Ta chỉ việc trải lá cách ra, lót một ít dừa nạo, lể năm bảy con ốc, sắp đều trên mặt lá, rải lên một ít dừa nạo nữa. Và cuốn. 

Chỉ cần chén nước mắm mặn ngon dầm ớt vắt chút chanh, là đã có một bữa ốc ngon hơn nhiều so với ốc Sài Gòn, một nơi tiêu thụ ốc rất nhiều mà nguồn lại cạn kiệt. 

Nhưng ăn lá cách sống là một sự phí phạm. Thứ lá này chỉ lột được hết mùi hương đặc thù của nó bằng nhiệt. Đem ốc xào với lá cách xong, làm món cuốn này chắn chắn sẽ tạo được "minh chủ" trong "võ lâm" món ốc gạo. 

Như đã nói ở trên, Cần Thơ còn có món bánh khọt nhân ốc gạo. Có cái ngon nhất định. Bánh khọt tôi không hảo bằng bánh căn miền Trung. Bánh căn là một thứ bánh bột nướng. Nướng tới lửa, miếng bánh dòn, thơm. Gặp nước chấm xịn, như nước cá ngừ kho hai ba lửa, một người có thể ăn tới hàng chục cặp. Bánh khọt được làm chín bằng cách chiên. 

Ở Nông Trại Sạch Cần Thơ (Cantho Farm) lại chiên ngập dầu. Xứ này, bánh xèo nhân ốc gạo không lạ lùng gì, nhưng bánh khọt lại là chuyện khác. 

Mỗi cái bánh khọt ở đây chỉ có ba con ốc gạo, vì công lể giá cao hơn sáu lần giá ốc. Những cái lưỡi phiêu lưu ẩm thực muốn ăn món bánh khọt ốc gạo hương xa này, nên đặt trước.

NGỮ YÊN

Đến Đà Lạt nhất định phải ăn bánh căn

đăng 06:26, 11 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan   [ đã cập nhật 06:27, 11 thg 7, 2019 ]

Người Đà Lạt có thói quen ăn sáng với món bánh căn. Đó cũng là thói quen buổi tối nhưng ít hơn, có lẽ để nhường chỗ cho du khách muốn được ngồi hít hà hơ tay bên lò lửa ấm than hồng.

Đến Đà Lạt sáng, tối phải ăn bánh căn

Gia đình chị Nguyễn Đặng Quỳnh Trang (28 tuổi, bìa trái) đã có bốn đời bán bánh căn - Ảnh: M.VINH


Dạo một vòng ở Đà Lạt, vào buổi sáng ở các con phố có nhiều tiệm bánh căn như Tăng Bạc Hổ, Nhà Chung, Đào Duy Từ thì thấy thực khách của món bánh căn đa số là người trẻ.

“Cách dùng lửa là tay nghề của người đúc bánh. Khi đúc bánh cẩn thận, quý khách như quý nguồn sống của gia đình mới cho ra mẻ bánh ngon. 

NGUYỄN VŨ QUÂN

Bánh căn có phải đặc sản của Đà Lạt?

Ông Nguyễn Trịnh Hùng (55 tuổi), một người bán bánh căn ở phố Tăng Bạc Hổ, lý giải: "Có lẽ bánh căn hơi khô, nên buổi sáng người trung niên và lớn tuổi chọn các món nước. Ngay người địa phương lớn tuổi cũng ít ăn bánh căn buổi sáng. Cũng có thể người trẻ tò mò về những trải nghiệm rất riêng gắn bó với mỗi người dân Đà Lạt quanh lò bánh căn".

Du khách Huỳnh Thanh Thanh (21 tuổi) thì bảo: "Buổi sáng đến tiệm bánh căn, ngồi áp gần lò nướng tự dưng tưởng mình là người Đà Lạt. Thấy buổi sáng khác hẳn những buổi sáng khác".

Du khách đặt chân đến Đà Lạt không ai không biết đến món bánh căn. Khi được hỏi, những du khách đến đây lần đầu cho biết sẽ sắp xếp dành bụng để ăn bánh căn. Còn những người đến Đà Lạt thường xuyên để hưởng lạnh sẽ ăn bánh căn ít nhất một bữa vào sáng hoặc tối trong một ngày nào đó của chuyến đi.

Bánh căn là một trong số ít các món ăn bán vào cả buổi sáng và buổi tối tại Đà Lạt. Người bán nhóm lò lúc trời vừa hửng sáng hoặc khi chập choạng tối, và công đoạn chuẩn bị nguyên vật liệu đã làm kỹ càng trước đó. Việc buôn bán chỉ kéo dài độ ba giờ đồng hồ. Đó là lúc bột gạo xay đã hết.

Những người Đà Lạt sống lâu năm cho hay bánh căn thực chất không phải đặc sản của Đà Lạt. Loại bánh này phổ biến ở vùng Nam Trung Bộ. Theo dòng di dân trong quá khứ, món bánh căn được mang đến Đà Lạt. Bánh nóng hợp với trời mát lạnh đã khiến món ăn này trở nên nổi tiếng và được biết đến như thể đó là đặc sản của đất cao nguyên.

Bánh căn là một món ăn đường phố nổi tiếng ở Đà Lạt - Ảnh: MAI VINH


Có nhiều thông tin cho rằng món bánh căn có nguồn gốc là món của người Chăm, mặc dù chưa ai xác tín chuyện này. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là những cư dân vùng Tây Nam Trung Bộ - Tây Nguyên đã học hỏi và làm món ăn này sinh động hơn bằng sự sáng tạo trong cách dùng nước chấm và bổ sung thêm nguyên liệu trên nền bột gạo để hương vị đa dạng và nhiều dinh dưỡng. 

Ở góc nào đó, bánh căn cũng được xem là món ăn đường phố, dụng cụ làm bánh chỉ gói gọn trong một gánh hàng. Một góc phố, hiên nhà nào đó đủ đặt gánh và vài ba bộ bàn ghế là đủ thành "quán" bánh căn.

Ngồi chờ nhưng không ai khó chịu

Bánh căn ở Đà Lạt còn gọi là bánh chờ. Giữa trời lạnh ăn bánh nóng mới ngon. Muốn vậy phải chờ vì bánh chỉ bắt đầu được đúc khi khách đến. 

Không phải người đến trước thì được ăn trước. Người đúc bánh mang đến lần lượt cho từng bàn, ăn đến khi no thì thôi. Bởi vậy gặp lúc khách đông cả quán phải ngồi chờ. 

Đôi khi phải chờ lâu, nhưng chẳng mấy ai khó chịu vì ai cũng thấy người làm bánh hối hả luôn tay đổ bột, luôn tay gỡ bánh ra khỏi lò để người phụ bếp kịp mang đến từng bàn các đĩa bánh căn còn bốc khói ấm trong khí trời sáng sớm nhiều khi lạnh tê tái.

Người bán thường đặt bếp làm sao để người ăn có thể ngồi xung quanh tận dụng hơi nóng của lò làm ấm tay chân trong lúc chờ. Chính lúc chờ đã để lại cho du khách những cảm xúc khó quên về miền đất lạnh và món ăn dân dã tên bánh căn. 

Có những người lớn lên ở Đà Lạt, khi đi xa họ nhớ thật nhiều khoảnh khắc thuở nhỏ sớm sớm ngồi chờ bên lò bánh căn đợi một bữa no nê rồi quảy cặp đến trường - Ảnh: MAI VINH


Những người làm bánh căn ở Đà Lạt cho biết lửa là bí kíp của nghề. Lửa không cứ đều là được, mà lúc to lúc nhỏ để bánh có thể chín đều và giòn phần đế. Thậm chí có thời điểm lửa được khêu lớn để miếng bánh có lớp cháy vừa đủ vàng ở đế bánh.

Anh Nguyễn Vũ Quân (37 tuổi, chủ một lò đúc bánh căn) khẳng định: "Cách dùng lửa là tay nghề của người đúc bánh. Trong một quán bánh căn, có thể thuê người ngoài làm nhiều việc nhưng việc đúc phải do người nhà làm. 

Đúc bánh phải cẩn thận, quý khách như quý nguồn sống của gia đình mới cho ra mẻ bánh ngon. Còn cẩu thả khi dùng lửa thì mẻ bánh kiểu gì cũng cháy ngoài sống trong, khách cắn vào phải nhè ra ngay".

Du khách Võ Thị Trân Châu (25 tuổi) khẳng định chắc nịch: "Đến Đà Lạt phải ăn bánh căn". Với Châu, bánh căn không ngon tê tái, nhưng trải nghiệm bên lò bánh nho nhỏ ở góc đường, mái hiên rất đủ đầy cho một chuyến đi đến Đà Lạt.

Buổi sáng ăn bánh căn, bạn sẽ thấy khác hẳn những buổi sáng khác - Ảnh: MAI VINH


Ăn kèm với xoài

Bánh căn có hình dáng gần với bánh khọt ở các tỉnh phía Nam nhưng cách làm hoàn toàn khác. Nếu như bánh khọt là loại bột gạo "chiên" (vì có dùng dầu mỡ) thì bánh căn là loại bột gạo "nướng".

Làm bánh căn phải có khuôn đúc đặc biệt, thường làm bằng đất nung, có nhiều lỗ tròn để đặt khuôn. Khi đúc bánh, ở giữa có thể quét mỡ hành hoặc đổ trứng. Bánh căn thường ăn kèm với xoài xanh băm nhỏ. Đĩa xoài thường được đặt ở vị trí dễ thấy và chính đĩa xoài này đã kích thích vị giác của người ăn ngay khi họ vừa ngồi vào ghế chờ.

Nước chấm

Bột bánh căn pha cùng lòng đỏ trứng gà sau khi đúc xong - Ảnh: M.VINH


Nước chấm đi kèm theo thường là nước mắm pha loãng, tỏi, ớt... Ở các tỉnh Nam Trung Bộ thường dùng nước cá kho (thường là cá nục), khi dùng thường nhúng nguyên bánh vào nước chấm. Nước chấm có thể bỏ thêm xíu mại, mỡ hành.

Ở Đà Lạt, bánh thường được đúc với thịt bò, trứng gà hoặc trứng cút nhưng ở Khánh Hòa, Ninh Thuận bánh thường đúc kèm mực cơm.

MAI VINH

Về Cà Mau thưởng thức quy trình làm món 'độc' tiết canh cua

đăng 06:10, 11 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Tiết canh cua ăn là lạ, phần thịt cua mềm lẫn với tiết cua, thêm vào đó vị ngọt béo của gạch cua cho ta một hỗn hợp: mằn mặn, ngòn ngọt khiến dễ hình dung đến những lần trên bãi biển ta ăn cua luộc mà miệng và tay còn dính nước biển.

Khi cua chín, gỡ lấy từng miếng nạc cua, cho vào đĩa để nguội rồi trộn với gia vị cho đậm đà


Tiết canh cua ra đời từ đâu? Ai là đầu bếp đầu tiên chế biến nên món ăn có hương vị rất riêng của miền đất cuối trời này? 

Có lão ngư miệt biển kể lại rằng: Xưa kia, trong những chuyến đi biển dài ngày, khi nước uống trên thuyền cạn, không kịp trở về hoặc ghé đảo Hòn Khoai để lấy nước ngọt, người đi biển thường bẻ càng cua, hứng lấy chất dịch bên trong để uống. Vị mằn mặn, ngòn ngọt trong càng cua dễ uống hơn nước biển, lại không tanh. 

Sau này, có người khéo chế biến thành món ăn trong hành trình tìm món lạ đã nhớ đến chất dịch này trong cơ thể cua, và món tiết canh cua ra đời từ đó. 

Đúng hay sai ta không quan tâm, chỉ biết trên thực đơn miền cuối đất đã có món tiết canh cua cùng với hành trình mở đất trên xứ này.

Cua dùng làm tiết canh nhất thiết phải là cua biển, và nên lựa những con có gạch thì đĩa tiết canh cua mới ngon ngọt và đầy đủ chất bổ khi ăn.

Cua dùng làm tiết canh phải là cua biển, có gạch thì đĩa tiết canh cua mới ngon ngọt và đầy đủ chất bổ


Để có đủ tiết làm được một đĩa tiết canh cua loại thường, người ta phải cần từ ba đến bốn con cua loại lớn, mỗi con chừng bảy tám trăm gam đến một ký. 

Nhưng chưa hết, vì tiết cua không thể hãm được như tiết canh vịt, tiết canh heo... nên người ta phải chuẩn bị trước phần nguyên liệu từ một con cua khác. 

Cua được luộc sơ, khi luộc cho vào một chút rượu đế... để cho thơm thịt cua. Khi cua chín, gỡ lấy từng miếng nạc cua, cho vào đĩa để nguội, rồi trộn với gia vị cho đậm đà; trộn thêm ít ngò gai, tía tô, rau húng xắt nhuyễn và phải có một ít lá quế để giảm bớt vị nồng của cua.

Kế đến mới thực hiện giai đoạn quan trọng nhất là cắt tiết cua. Cua còn sống, rửa thật sạch, sau đó dùng dây buộc thật chặt bốn chiếc ngoe lại thành một chụm. Dùng kéo bén cắt thật ngọt một lượt. 

Tiết cua màu trắng từ những chiếc chân chảy thẳng xuống đĩa thịt cua đã được bày biện sẵn, ban đầu thành vòi nhỏ, sau cứ ri rỉ cho đến hết. Xong phần chân bên này lại cắt tiếp phần chân bên kia. 

Một phần tiết canh cua


Ở những con cua có gạch thì ta lấy phần gạch ở mu cua cho vào đĩa tiếp theo sau phần lấy tiết cua. 

Phần tiết cua luôn có lẫn nước, khi tiết đã đông, phần nước nổi lên mặt, phải khéo léo dùng muỗng hớt ra cho thật khô, rồi mới rắc lên ngò rí, đậu phộng rang giã nhỏ.

Tiết cua đông lại trông như rau câu. Tiết canh cua ăn là lạ, phần thịt cua mềm lẫn với tiết cua, thêm vào đó vị ngọt béo của gạch cua cho ta một hỗn hợp: mằn mặn, ngòn ngọt khiến dễ hình dung đến những lần trên bãi biển ta ăn cua luộc mà miệng và tay còn dính nước biển. 

Tiết canh cua cũng được ăn chung với bánh tráng như các loại tiết canh khác, nhưng phần rau thì ngoài mùi tàu, không thể thiếu rau dấp cá và có khi cũng ăn chung với khế chua, chuối chát cũng rất hợp và ngon. 

Và nhất là, không thể không nhắc đến món tiết canh cua trên mỗi bàn nhậu của cư dân miệt biển sành ăn món như là những cư dân chính hiệu đất Cà Mau. 

ĐÀO MINH TUẤN

Sướng hung với món bún nghệ chợ Đông Hà

đăng 06:05, 11 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Bún nghệ đơn giản chỉ là bún xào với nghệ giã ra, xào chung với lòng, tiết, gan, nội trường, dồi heo…, rắc thêm hành lá và lá hẹ cùng với củ nén, tất cả trộn chung vào một cái nồi hoặc cái thau nhôm đặt trên một cái bếp than nhỏ để giữ nóng.

Thau bún nghệ của cô bán bún, gồm bún, nghệ giã, lòng, dồi, tiết, gan heo,… Khi ăn chỉ cần trộn lại là có ngay một đĩa bún ngon nức nở.


Chiều chiều xuống chợ Đông Hà
Mần đĩa bún nghệ, rứa là sướng hung…

Cứ tầm chiều xuồng, khi bóng mặt trời đổ lấp lánh trên con sông Hiếu hiền hòa, lũ chúng tôi sau giờ học lại thỏ thẻ với nhau xuống chợ ăn hàng mặc cho bao lần mẹ bảo không được ăn vặt trước giờ cơm. 

Chợ Đông Hà (Quảng Trị) xuất hiện đầu tiên trong suy nghĩ của chúng tôi với đủ các loại món ăn, hàng quán, từ bánh bèo, bánh ram ít, bánh nậm, đến bánh canh, thấu, bún hến… 

Nhưng mà đã xuống chợ, thì chắc chắn chả thể nào bỏ qua thau bún nghệ vàng ươm đầy mời gọi được. 

Ở những nơi khác, tôi thường thấy người ta gọi là bún lòng xào nghệ, nhưng ở chỗ tôi cái gì cũng được gọi sao cho gọn nhất, như bánh canh cá lóc thì được gọi là cháo cá, bánh bột lọc thì được gọi là bánh lọc… Và bún lòng xào nghệ thì chỉ cần gọi là bún nghệ cho nhanh. 

Ở chợ có hai cô bán bún nghệ, mà cô nào bán cũng ngon, bàn tay cô nào cũng vàng một màu vàng nghệ không thể nhầm lẫn. 

Mỗi cô có một hương vị riêng mà tôi nghĩ có lẽ chỉ có người chế biến mới biết họ có thể cho thêm thứ gì vào để món ăn của mình trở nên đặc biệt. 

Đĩa bún đầy màu sắc hấp dẫn thực khách. Một đĩa bún nghệ như vậy chỉ thường từ 5 - 10 ngàn, trông có vẻ ít nhưng ăn ngang đĩa thứ 2 thôi là đã no kềnh hông


Nhưng chỉ một điều mà cho dù có bao nhiêu người bán khác nhau thì vẫn chung một điểm, đó là nghệ dăm đầy nồi bún. 

Nghệ không là nghệ, mùi hăng của nghệ xộc thẳng vào mũi mỗi khi tôi hiếu kì ngửi ngửi, nghệ đậm đầy đến nỗi mỗi khi bị ho hay ngứa họng, mẹ lại lật đật xuống chợ đùm về một bao bún nghệ "thần thánh" thay cho những viên thuốc tây đắng ngắt.

Mở một hàng bún nghệ thì đơn giản lắm. Như ở chợ Đông Hà, tôi thấy chỉ có đôi quang gánh, một bên bỏ nồi bún, một bên bỏ nước mắm, rau ngò, một lọ tiêu, tăm và giấy ăn. Xung quanh là mấy cái đòn (ghế nhỏ) đề ai ăn thì ngồi đó. 

Gọi một đĩa bún, cô bán hàng sẽ nhanh nhẹn mà xới bún lên, đảo qua lần nữa cho nóng rồi dùng cái muôi múc vào một chiếc đĩa, tùy người ăn muốn ăn lòng, tiết hay dồi, phèo mà cô sẽ bỏ thêm cái đó. 

Rồi thì xúc thêm ít nghệ vàng tươi, rưới một ít nước mắm ớt cay nồng đo đỏ, rải thêm ít ngò xanh xanh cho thơm rồi rắc thêm chút tiêu đen đen, vậy là có ngay một đĩa bún nghệ vừa làm nức lòng vừa làm đã mắt kẻ đang cồn cào với cái bụng réo rắt. 

Chiều chiều lại tụ tập nhau quanh hàng bún nghệ, vừa ăn vừa kể chuyện cho nhau nghe, rôm rả cả một góc nhỏ trong chợ


Nhưng đâu chỉ có thế, bún nghệ ở chợ Đông Hà còn một phần rất ngon mà phải tranh ghê lắm mới được, là "cháy nồi". 

Phần "cháy nồi" là phần bún dưới đáy nồi, mà hơi cháy. Ăn vào giòn giòn như đang cắn bim bim, vừa lạ vừa vui miệng. 

Có lần tôi thấy có một cô kia đến mua bún mà hết mất phần "cháy nồi", vì có lẽ là khách quen nên cô giả vờ buông vài ba câu trách móc sao không để phần cho cô với. 

Tôi chợt nghĩ, đến cả cái phần mà người ta nghĩ là thừa là bỏ, cũng đến hồi người ta phải xí phần nhau như thế đấy. 

Gánh bún nghệ chợ chiều, đôi khi còn là nơi tụ năm tụ ba, ngồi chổm hổm, ngồi bệt xuống mà "tám" đủ chuyện trên trời dưới đất. Cứ như bao bực dọc, bao ấm ách hay kể cả những gì vui vui của một ngày dài, người ta đợi đến hồi gặp nhau ở gánh bún mà kể lể cho nhau nghe. 

Những câu chuyện thường nhật đan xen với tiếng cạo cạo đáy nồi mà cô bán hàng cứ liên tục đảo bún, lâu lâu lại thêm vài ba câu cho thêm phần sinh động. 

Trong không khí huyên náo của buổi chợ chiều, những gánh hàng ăn như một thế giới nhỏ, mà ở đó người ta mặc kệ lạ hay thân, cứ thê bắt đầu làm quen bằng một đĩa bún nghệ cái đã.

LÊ YÊN THƯỜNG

Cá lóc, chuột cống nhum nướng - món đáng thử khi về miền Tây

đăng 19:01, 9 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cá lóc nướng rơm cho thịt ngọt thơm còn thịt chuột đồng dai mềm, đậm đà gia vị. 

Dưới đây là hai món ăn phổ biến ở vùng đồng bằng sông Cửu Long mà du khách nên thử khi có dịp.

Cá lóc nướng rơm

Cá lóc (hay còn gọi là cá quả) là một món ăn dân dã của người Việt. Trong đó cá nướng trui, tức nướng mà không tẩm ướp gia vị, là món ăn bạn dễ thử khi về các tỉnh miền Tây.

Rơm rạ được ém xuống sát mặt đất một lớp để cá được nướng chín phần đầu trước. Ảnh: Di Vỹ. 


Những con cá lóc ngon nhất vẫn là loại to cho thịt chắc nịch. Cá tươi được rửa sạch, tuỳ nơi mà người chế biến có thể để nguyên con hoặc sơ chế, bỏ mật. Sau khi để ráo nước, người làm dùng que tre dày xiên dọc thân cá.

Bếp nướng có thể làm ở một bãi đất trống. Người làm đào một hố nhỏ trước khi lót rơm, cắm que xiên cá vào giữa. Sau đó, một lớp rơm sẽ được phủ thêm lên cá. Lửa bén tới đâu, rơm cháy đến đó. Đầu bếp phải liên tục châm rơm để đảm bảo lửa cháy liên tục. 

Khi mùi thơm theo khói toả ra cũng là lúc cá chín tới. Chỉ cần phủi sạch lớp vảy đen bên ngoài là bạn đã có thể thưởng thức phần thịt cá trắng bên trong, nóng hổi và thơm nức.

Cá nướng thường được chấm cùng muối ớt, phải là loại muối hột. Tuy nhiên, ở miền Tây, mắm me là loại nước chấm được người dân địa phương thích nhất. Bạn chỉ cần gỡ thịt chấm vào để cảm nhận hết vị vừa mặn vừa ngọt, vừa cay thơm.

Chuột cống nhum nướng

"Cống nhum" là tên gọi loại chuột sống trên các gò đất giữa đồng ở miền Tây. Theo anh Lâm Thanh, một người địa phương, nhiều thực khách lần đầu nghe tên chuột cống nhum thường lầm tưởng đây là loài sống ở các ống cống. "Đúng là chuột cống nhum sống ở cống, nhưng là những cống dẫn nước ở các đồng lúa. Chuột không khác gì chuột đồng, cũng sinh sống nhờ các cánh đồng", anh nói.

Loại chuột này thường rất to, giá bán khoảng trăm nghìn đồng một kilogram. Thịt ăn ngon, béo và chắc, không tanh như chuột cơm. Trước khi nướng trên than đỏ, chuột sẽ được sơ chế đơn giản, bỏ da, rửa sạch và để ráo nước. Sau đó, chúng sẽ được ướp các loại gia vị quen thuộc như muối, đường, tỏi... rồi đem nướng trên lửa cho đến khi lớp da vàng giòn, có màu nâu óng.

Thịt chuột nướng ăn rất giống thịt gà. Ảnh: Di Vỹ. 


Chuột cống nhum nướng ăn kèm với chao cùng một số loại rau sống, đậu bắp nướng. Không phải thực khách nào cũng đủ can đảm để thưởng thức món ăn này nhưng nếu có cơ hội, bạn hãy thử một lần để cảm nhận vị thịt ngọt, ít mỡ và chắc như thịt gà.

Món chuột nướng không chỉ là món ăn dân dã mà trở thành đặc sản phổ biến trong một số nhà hàng, quán ăn bình dân ở khắp các tỉnh miền Tây, giá từ 100.000 đồng một đĩa. 

Di Vỹ

Phở cuốn Ngũ Xã

đăng 00:58, 7 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Phở là món ăn đặc trưng nổi tiếng trong ẩm thực của Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung. Bằng sự biến tấu trong nguyên liệu ăn kèm để trở thành món ăn dân dã trong những ngày hè nắng nóng, người dân phố Ngũ Xã, Hà Nội đã sáng tạo ra món phở cuốn và trở thành đặc trưng cho ẩm thực đất Hà Thành.

Dừng chân ở quán phở cuốn Hương Mai phố Ngũ Xã, Hà Nội với không gian sạch sẽ, khang trang cùng với phong cách phục vụ hiếu khách mỗi khi đến thưởng thức món phở cuốn đã gần 20 năm nay.

Chị Nguyễn Diệu Hương- Quản lý chuỗi cửa hàng phở cuốn Hương Mai cho biết, ban đầu gia đình chị mở quán bán phở nước. Nhưng lúc đó trời nóng và ít người ăn nên nhà chị chuyển sang bán phở cuốn. Với hương vị riêng về nước mắm và nguyên liệu tươi ngon được làm thành những miếng phở cuốn qua chính bàn tay đầu bếp là mẹ chị, món phở cuốn của Phương Mai bắt đầu được nhiều người biết đến và nhà hàng Hương Mai ở 25 Ngũ Xã trở thành địa điểm được nhiều người lựa chọn đến thưởng thức món ăn này. Đến nay, Hương Mai cũng đã mở thêm 6 địa điểm khác để thuận tiện cho khách hàng ở từng khu vực khác nhau đến ăn.

Món ăn phở cuốn phố Ngũ Xã, Hà Nội. Ảnh: Khánh Long 


Phở cuốn không quá cầu kì trong cách chế biến. Để làm một đĩa phở cuốn ngon cần có một xấp bánh phở, vài ba lạng thịt bò băm nhỏ xào thơm với gừng và tỏi điểm thêm mấy món rau sống quen thuộc như xà lách, rau mùi, rau húng… Tất cả cuốn tròn lại trong lá bánh phở mỏng. Khác với món phở nước, phở cuốn thu hút thực khách ở cái mát thanh và đậm đà của nước chấm chua cay, được pha chế khéo léo theo những bí quyết riêng của người làm.

Sau này, ngoài con phố Ngũ Xã, trên bản đồ địa chỉ ăn ngon Hà Nội cũng xuất hiện những địa danh gắn liền với món phở cuốn như: Hồ Tây, Trúc Bạch… Qua những địa danh ấy phở cuốn đã từ lúc nào trở thành một trong những món ngon đãi khách của người Hà Nội, đặc biệt vào những ngày hè nắng nóng với giá 6 nghìn đồng/chiếc.

Là món ăn dân dã, giản dị nhưng lại khá hấp dẫn nên không chỉ có khách trong nước ở miền Trung, miền Nam tìm đến thưởng thức món phở cuốn mà còn rất nhiều khách nước ngoài chọn phở cuốn làm món nhất định phải thưởng thức ẩm thực khi đến du lịch Hà Nội.

Giống như một nét chấm phá cho ẩm thực Hà Nội, phở cuốn đã làm tô điểm cho bức tranh ẩm thực của mảnh đất nghìn năm văn hiến ngày càng hấp dẫn bao thực khách mỗi lần đặt chân đến.

Địa chỉ một số quán phở cuốn ở Hà Nội:
1. Phở cuốn Hương Mai:
- Cơ sở 1: 25-27 Ngũ Xã, quận Ba Đình.
- Cơ sở 2: 108B1 Trần Huy Liệu, quận Ba Đình.
- Cơ sở 3: 23 Nguyễn Thị Định, quận Cầu Giấy.
- Cơ sở 4: 27 Vũ Phạm Hàm, quận Cầu Giấy.
- Cơ sở 5: 19 Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng.
- Cơ sở 6: 101-C9 Tô Hiệu, quận Cầu Giấy
2. Phở cuốn Hưng Bền: 33 Ngũ Xã, Ba Đình, quận Ba Đình.
3. Phở cuốn Thanh Hằng: 29B Ngũ Xã, quận Ba Đình.
4. Phở cuốn Duy Mập: 79 Trúc Bạch, quận Ba Đình.
 
Bài: Ngân Hà- Ảnh: Khánh Long

Bò né me Cai Lậy

đăng 02:37, 6 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cai Lậy (Tiền Giang) hẻo tiếng trong bản đồ du lịch, ẩm thực, dù gần đây cũng có món như bánh canh vịt mới lên đời… Bữa tháng năm rồi ghé dự đám giỗ ba vợ người bạn, tôi may mắn chạm ngõ với món mới khá hay, lạ: bò né me. 

Vị me, tùy theo khẩu vị, với tôi thì thấy nó thanh và thơm hơn mẻ. Không nồng như giấm bỗng. Chua nhẹ dịu hơn giấm, chanh. Nên lúc nghe giới thiệu sẽ có món bò né me, hay còn gọi là bò nhúng me, tôi rất hóng. Lúc mâm dĩa bày lên thì thấy hơi rắc rối với cái tên. Khác bò nhúng giấm phải có cái nồi để nhúng, ở đây nước me chỉ láng xâm xấp trên dĩa kim loại. 

Lại không có né, tránh như món bò né bình thường do có dầu, mỡ nên khi bỏ thịt vào sẽ bắn tung tóe, ở đây chỉ là lớp sốt me, chẳng có gì để văng lên. Không nhúng, không né, vậy gọi gì giờ? Bèn tuân theo luật số đông gọi là món bó né me vậy. Nhưng đó là chỉ mới giới thiệu sơ về cách ăn, đi vào chi tiết thì chẹp, chẹp… xin mời! 

Lúc mới đem lên, món bò né me chưa hấp dẫn lắm về hình thức, nhứt là khi chưa có những dĩa rau, nhưng đừng để hình thức đánh lừa nội dung! 


Trước tiên, món này lạ với những cái lưỡi đã bị “thuốc” bởi vị ngọt đường người Nam. Ngoài tỏi phi cho vào để tăng vị, hương, nước sốt làm từ me. Mấy ông anh ít ăn chua thấy hơi ê răng, đòi tăng độ ngọt nhưng bị cực lực phản đối. Giữa mâm bàn tràn trề món ngọt ngào miền sông nước, món lạ không tra thêm đường, chỉ dùng vị ngọt thịt bò, rau cỏ trên đồng, dưới rạch đã đủ sức cân hết các thức còn lại. Để bữa giỗ ở căn nhà dựa vào lưng sông quê Ba Rài càng thêm thi vị. 

Chào sân món bò né me là thứ rau dân dã ngày trước ít ăn, giờ đã thấy ở kha khá nhà hàng - rau càng cua. Phối theo hai cách, xào hay trộn. Thích độ giòn nguyên bản của càng cua thì để bò chín, tắt bếp để nguội tý rồi cho rau vào. Còn cho rau vô sớm, sẽ có món rau mềm mượt chín tới, bớt chút sần sật rau tươi nhưng đậm vị hơn do thấm nước ngọt thịt bò tươm ra, cả sốt me ngấm vào. Thích kiểu nào thì tùy, nhưng nếu muốn chờ các phiên bản sau, phối với rau ngổ, hay hoa thiên lý thì có thể đũa tý ở tập đầu này. 

''Tập 1'', bò né me với rau càng cua, lấp ló kế bên đám rau ngổ đang chờ tới lượt. 



Tiếp ở tập hai là loại rau ngổ người miền Tây hay nấu lẩu lươn, canh chua nhưng cũng rất lạ khi hợp với thịt bò. Ở miệt ngoài phở bò hoàn toàn không có, vô nam, dĩa rau tú ụ đi kèm luôn có rau ngổ thơm thơm quyến rũ. Nói kỹ và đúng hơn, thứ rau này dù cũng là ngổ, nhưng là ngổ trâu, ngổ đắng… anh em của rau ngổ (ngò om). Vị nhẹ dịu, thân mềm múp hơn vì mọc trên sông nước thay vì đất liền như ngò om. Đặc sản của miền sông nước này. 

Tiếp nữa, ai từng mê đắm, dù có thiệt bên hiên nhà cũ hay chỉ là giàn thiên lý đã xa nào đó trong ảo mộng thi ca, sẽ ít nhiều biết đến món hoa thiên lý nấu canh, xào thịt bò. Thì đây, sau phối bản với rau càng cua thanh mát, rau ngổ xào bò thơm hương, chốt hạ là hoa thiên lý xào bò. Chút xíu nhân nhẫn, rồi ngọt hậu cùng vị thơm ngọt của hoa thiên lý là cái kết rất có hậu. Thơm, ngọt, ngon, lành. 

Món bò né me với sự giao hòa độc đáo của rau càng cua và hoa thiên lý. 


Mà thực ra, món bò né me đó cũng chẳng phải dứt hẳn với chỉ ba tập. Nếu cắc cớ muốn giao hòa cả hai vị, hay thậm chí ba loại rau khác nhau nữa cũng đều được hết. Như bữa đó đã từng, và không ngừng buông đũa! 

Không lạm bàn, để việc phân tích tác dụng dược lý, y khoa của rau, hoa cho các thầy thuốc. Chỉ thấy chẳng biết vô tình hay cố ý, mà cũng không hỏi chủ nhân vì càng lửng lơ sẽ càng thi vị, khi chỉ giản đơn ba loại rau, hoa của món bò né me Cai Lậy đã là bộ sưu tập độc đáo. Mọc dưới đất - rau càng cua, dập dềnh sông nước - ngổ trâu, lơ lửng trên không - thiên lý. Như gom cả đất trời sông nước vào trong một món ăn đơn sơ ngọt lành. Có còn mong gì hơn nữa!

TRẦN DƯỢC SƯ 

Ngày mưa thưởng thức lẩu cá kèo Thanh Mai

đăng 22:03, 5 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Lẩu cá kèo là món ăn đặc trưng của ẩm thực Phương Nam, với nhiều món ăn hấp dẫn như lẩu cá kèo lá giang, cá kèo nướng muối ớt, cá kèo chiên…với cách chế biến đa dạng, cá kèo ngày nay đã trở thành món ăn bình dị được nhiều người yêu thích. 


Lẩu cá kèo Thanh Mai (Cù lao Phố - Biên Hòa) nổi tiếng bởi nước lẩu chua cay ngọt thanh ngon độc đáo, hút hồn thực khách, ăn một lần là lại muốn ăn thêm lần thứ hai. Điểm nhấn của quán chính là món lẩu cá kèo trứ danh, bởi nước lẩu ở đây có vị đặc biệt so với các loại lẩu thông thường. Mới ban đầu nhìn những con cá kèo nhỏ xíu bằng ngón tay, da nhớt, khiến nhiều thực khách cũng có phần hơi e ngại khi thưởng thức. Tuy nhiên khi một lần ăn qua rồi bạn sẽ cảm nhận được loại cá này có thịt rất ngọt, mềm rất dễ ăn và bắt “mồi”. Những con cá kèo tươi roi rói, còn quẫy đạp, được thả vào nồi nước đang sôi, trông rất hấp dẫn. 


Khác với đa số các loại cá, phần ruột và mật của cá được giữ lại để ăn và được rất nhiều người yêu thích. Một chút đắng đắng của ruột cá kèm một chút béo ngậy của thịt cá sẽ làm du khách cảm thấy ngon và lạ miệng hơn. 


Ẩm thực Đồng Nai vốn đã rất đa dạng và phong phú, tuy nhiên để thưởng thức được những món ngon đúng điệu thì Quán Thanh Mai là địa điểm thích hợp dành cho những thực khách ưa thích món cá kèo. Mùa mưa ở Biên Hòa mà ngồi bên nồi lẩu cá kèo nghi ngút khói, cùng thưởng thức với gia đình và bạn bè, quả là không còn gì vui bằng. 

Thanh Xuân

Ghé quán lẩu cua nổi tiếng Long Thành

đăng 21:42, 5 thg 7, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Nằm trên tuyến du lịch sầm uất Tp. Hồ Chí Minh – Vũng Tàu theo hướng Xa lộ Hà Nội, Quốc lộ 51 đến Bà rịa – Vũng tàu, Quán Lẩu Cua Tuấn là địa chỉ yêu thích của nhiều du khách trong và ngoài tỉnh mỗi khi đi ngang qua Long Thành, Đồng Nai. 


Quán Lẩu Cua Tuấn có không gian rộng rãi, sạch đẹp, quán có sức chứa hơn 1.000 thực khách. Quán có nhiều khu vực ăn cho khách, ngoài các sảnh ăn chung ở bên ngoài, quán còn có các phòng ăn có máy lạnh cho khách lựa chọn theo nhu cầu, sở thích. 


Quán chuyên phục vụ các món ăn hải sản tươi sống: tôm, cua, mực, bạch tuộc, cá, sò, ốc các loại với nhiều cách chế biến như hấp, luộc, nướng, rang, chiên, xào… Đặc biệt, Quán có món Lẩu Cua rất ngon, mang đúng phong vị đồng quê truyền thống. Món lẩu cua nơi đây hấp dẫn bởi chính hương vị giản dị của nó, thịt cua ngon ngọt, săn chắc, nước lẩu ngọt thanh, mát lành, lẩu ăn kèm với rau tần ô hoặc rau cải xanh rất hợp và thơm ngon. 


Ngoài việc phục vụ du khách gần xa, quán còn nhận đặt tiệc: cưới hỏi, liên hoan, sinh nhật, họp mặt…

Với địa điểm lý tưởng, không gian rộng rãi, món ăn tươi ngon, giá cả hợp lý, phục vụ nhiệt tình, chu đáo, quán Lẩu Cua Tuấn là địa điểm không thể bỏ qua của du khách mỗi khi đến Long Thành – Đồng Nai. 


Đ/c: Tổ 17, khu Cầu Xéo, thị trấn Long Thành, huyện Long Thành
Điện thoại: 0251 3844 490/0903 399 460
Giờ mở cửa: 9g00 – 21g00

Văn Thiện

1-10 of 17