Ăn để mà sống, nhưng cũng phải sống để mà ĂN!

Bài mới

  • Cháo sá sùng - đặc sản lạ miệng ở Sài Gòn Cháo sá sùng được chế biến theo kiểu cháo Tiều của người Hoa, khách ăn đến đâu thì người bán nấu riêng đến đó. Sá sùng là hải sản quý ...
    Được đăng 00:39, 13 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • 5 món ăn vặt gốc Hoa được ưa chuộng Phá lấu, bò bía là thức quà vặt quen thuộc đối với du khách và người địa phương, đều có nguồn gốc từ khu Hoa kiều. Phá lấu Món ăn ...
    Được đăng 00:33, 13 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Về Bố Thảo ăn dưa mắm đã thèm Nếu đã đến chợ Bố Thảo, xã An Ninh (Châu Thành) thì nhất thiết phải đi một vòng tham quan, tham quan xong, ngó nghiêng một chút để mua ít ...
    Được đăng 19:59, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Đậm đà hương vị bún nước lèo Sóc Trăng Có cô bạn mỗi lần tôi lên Cần Thơ chơi cứ nằng nặc kêu tôi mua cho bằng được bún nước lèo Sóc Trăng đem lên. Tôi thắc mắc: “Ở ...
    Được đăng 19:55, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
  • Về Sóc Trăng ăn bánh ngon Sóc Trăng là vùng đất của những lễ hội dân gian truyền thống đậm đà bản sắc văn hóa của đồng bào 3 dân tộc Kinh - Khmer - Hoa cùng sinh ...
    Được đăng 19:46, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 16. Xem nội dung khác »


Cháo sá sùng - đặc sản lạ miệng ở Sài Gòn

đăng 00:39, 13 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Cháo sá sùng được chế biến theo kiểu cháo Tiều của người Hoa, khách ăn đến đâu thì người bán nấu riêng đến đó. 

Sá sùng là hải sản quý, có nhiều ở các bãi cát pha bùn từ bắc vào nam như biển Vân Đồn (Quảng Ninh), Nha Trang (Khánh Hòa), Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu), Bến Tre, Bạc Liêu... Cháo sá sùng được xem là đặc sản ở các vùng biển nước ta.

Sá sùng có hàm lượng dinh dưỡng khá cao, thường được chế biến món ăn để bồi bổ sức khỏe. Đây từng là nguyên liệu để tạo nên vị ngọt của phở. Một kilogram sá sùng tươi tại bãi có giá khoảng 500.000 đồng, nhưng sá sùng sấy khô lên tới 1,8 - 2,5 triệu đồng mỗi kilogram. 


Sá sùng là cách gọi phổ biến của các hàng quán ở Sài Gòn. Ngoài ra còn nhiều tên khác nhau như trùng biển, sâu cát, chặt khoai, giun biển, địa sâm, bi bi, con cạp đất...

Chị Huyền, chủ quán cháo sá sùng ở quận Tân Phú cho biết, khâu chọn nguyên liệu sẽ quyết định hương vị món ăn. "Để nhận biết sá sùng ngon, người sành ăn chọn những con có mình dày, kích thước đều, có mùi thơm đặc trưng chứ không tanh", chị nói. Sau đó, người chế biến phải tỉ mỉ làm sạch từng con vì trong ruột chúng có chứa nhiều cát, khiến cháo mất vị ngon.

Sá sùng sau khi sơ chế, làm sạch cát có màu ánh bạc và không bị đứt, rách. 


Khác với cách ninh hầm giống cháo sườn, cháo sá sùng ở Sài Gòn được chế biến theo kiểu cháo Tiều của người Hoa, ăn đến đâu thì nấu riêng lượng cháo và các nguyên liệu đến đó. Do vậy, sá sùng vừa chín tới, không bị dai mà còn giữ được độ giòn sần sật. Tô cháo khi nấu chín không tanh mà có vị thơm ngọt tự nhiên từ sá sùng. Mỗi tiệm cháo có một bí quyết nêm nếm gia vị khác nhau, nhưng đều đảm bảo vị ngọt thanh và bùi.

Thức ăn kèm cháo bao gồm rau tần ô (cải cúc) được trụng sẵn trong tô và gừng thái mảnh để trên mỗi bàn ăn. Các loại rau vừa tạo vị thơm vừa cân bằng tính hàn nhiệt của món ăn, tốt cho sức khỏe.

Mỗi bát cháo sá sùng có giá từ 50.000 đến 70.000 đồng. 


Hiện nay Sài Gòn có hai quán cháo sá sùng lâu năm được lòng người địa phương là quán Tư Ký (quận Tân Bình) và quán cháo Tiều trong hẻm Trịnh Đình Trọng (quận Tân Phú).

Thực khách có thể gọi cháo Tiều với 15 - 20 con sá sùng, hoặc tô thập cẩm có 7 - 10 con kèm nguyên liệu khác như cá, tôm, thịt, gan, cật, phèo, bao tử, dồi trường... "Khoảng 55.000 - 65.000 đồng một tô cháo sá sùng thập cẩm là vừa túi tiền, mỗi tuần tôi ăn một, hai lần để bồi bổ", ông Phùng một cư dân quận Tân Phú chia sẻ.

Tâm Linh

5 món ăn vặt gốc Hoa được ưa chuộng

đăng 00:33, 13 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Phá lấu, bò bía là thức quà vặt quen thuộc đối với du khách và người địa phương, đều có nguồn gốc từ khu Hoa kiều. 


Phá lấu 

Món ăn được người Hoa du nhập vào thành phố từ trăm năm nay, mang đặc trưng bởi nước dùng màu nâu sóng sánh cùng vị ngọt của thịt, vị béo ngậy của nước cốt dừa, cay nồng của quế và ngũ vị hương. Ở Sài Gòn, có nhiều phiên bản phá lấu như nội tạng bò, heo, dê; ăn cùng bánh mì, mì gói, phá lấu xiên, phá lấu nướng. Gia vị ăn kèm thông thường là mắm me pha ớt tạo vị chua cay. Từ 15.000 đồng, thực khách có thể dùng một phần phá lấu nóng cho bữa ăn nhẹ. 

Địa chỉ gợi ý: Các quán phá lấu trong chợ 200 (quận 4), hẻm ăn vặt 76 Hai Bà Trưng (quận 1), chợ Bàn Cờ (quận 3), hẻm 177 Lý Tự Trọng (quận 1). Ảnh: Tâm Linh. 


Sủi cảo 

Đây là món ăn thường có mặt trong dịp lễ tết ở Trung Quốc được người Hoa mang vào Việt Nam. Nguyên liệu để làm nhân sủi cảo gồm thịt nghiền và rau. Sau đó nhân được gói trong lớp vỏ bột cán mỏng màu vàng nhạt, nắn thuôn dài và gấp nếp trên viền bánh. Sủi cảo thường chế biến theo kiểu hấp hoặc luộc và được phục vụ trong nước dùng nóng hổi, trong vắt, có vị ngọt thanh từ xương thịt. Món ăn sẽ ngon hơn khi kèm các gia vị như giấm đỏ, nước tương, ớt tươi. Để ăn nhẹ, thực khách nên gọi một bát sủi cảo 5 - 7 chiếc, giá khoảng 30.000 đồng. 

Địa chỉ gợi ý: Đường Hà Tôn Quyền (quận 11), đường Nguyễn Trãi (quận 5) hoặc trong các tiệm bán hủ tiếu mì. Ảnh: Tâm Linh. 


Há cảo 

Có nguồn gốc từ Triều Châu, há cảo thường dùng làm món khai vị hoặc một phần trong bữa điểm tâm, làm món ăn chay hoặc ăn mặn. Mang một số nét tương đồng với sủi cảo nhưng há cảo lại có cách chế biến và thưởng thức khác. Nhân há cảo đa dạng hơn gồm tôm, cua, thịt heo, trứng, hẹ, vài loại rau củ. Vỏ bánh có màu trắng, khi chín trở nên trong hơn; hình tròn, dày và thường được chiên hoặc hấp. Khi ăn, há cảo được rắc một ít hành phi, kèm rau răm và chấm tương ớt, nước tương. Một phần gồm 10 viên có giá dao động 15.000 - 30.000 đồng. Vì cách chế biến không nước dùng nên há cảo thường được bán hàng rong. 

Địa chỉ gợi ý: ngã tư Cô Giang - Đề Thám (quận 1), đường Nguyễn Thượng Hiền (quận 3), đường Ký Hòa (quận 5). Ảnh: Di Vỹ. 


Bột chiên 

Xuất phát từ món ăn nhẹ của người Hoa ở Chợ Lớn, bột chiên đã được biến tấu để hợp vị với người Việt. Miếng bột được cắt vuông chứ không dài như bản gốc, đồng thời chiên ngập dầu nên giòn hơn. Bột sắn nhuyễn khi chiên lên có độ chín dẻo bên trong và lớp vỏ vàng rộp, thơm. 

Trứng là thành phần tạo sự kết dính những miếng bột thành tấm bánh. Đu đủ ngâm chua và chén nước chấm ăn kèm chống ngấy. Một đĩa bột chiên đầy đặn có giá từ 15.000 đến 20.000 đồng. 

Địa chỉ gợi ý: Hẻm 76 Hai Bà Trưng (quận 1), quán nhỏ ở hẻm 185 Võ Văn Tần (quận 3), các xe bán lưu động ở khu người Hoa (quận 5, 6,10, 11). Ảnh: Di Vỹ. 


Bò bía 

Đây là món quà vặt dễ ăn, dễ tìm, giá thành phải chăng được người Việt ưa chuộng. "Bò bía" là từ mượn của tiếng Hoa vùng Phúc Kiến. Tại Sài Gòn, bò bía mặn phổ biến hơn loại ngọt. Trong đó gồm các thành phần như lạp xưởng, trứng tráng, cà rốt, rau xà lách, củ sắn (miền Bắc gọi là củ đậu) hoặc su hào, tôm khô, rau thơm... Tất cả được xắt nhỏ và cuộn trong tấm bánh tráng làm từ bột mì. Tương ớt xí muội có vị chua ngọt, trộn với đậu phộng rang giã nhỏ phi bằng dầu ăn, hành khô là sốt chấm được yêu thích. Một cuốn bò bía có giá 1.000 - 5.000 đồng. 

Địa chỉ gợi ý: Khu cư xá Lữ Gia (quận 11), đường Nguyễn Văn Giai (quận 1), chợ Tân Định (quận 1), đường Sương Nguyệt Ánh (quận 1), đường Trần Bình Trọng (quận 5). Ảnh: Khánh Hòa. 

Tâm Linh

Về Bố Thảo ăn dưa mắm đã thèm

đăng 19:59, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Nếu đã đến chợ Bố Thảo, xã An Ninh (Châu Thành) thì nhất thiết phải đi một vòng tham quan, tham quan xong, ngó nghiêng một chút để mua ít món đồ ở chợ vùng quê về làm quà cho người thân, trong số đó thì không thể không mua món dưa mắm, một đặc sản của chợ Bố Thảo. Làm nên thương hiệu cho món ăn dân dã này chính là cơ sở dưa mắm Ngọc Ánh có địa chỉ ở ấp Châu Thành, xã An Ninh (Châu Thành).

Dưa mắm là món ăn dân dã, dễ ăn, lạ miệng. Thông thường nhất là dưa mắm được mua về trộn thêm ít thính và ớt xắt lát rồi mang ăn với cơm để thưởng thức cái giòn tan cộng thêm vị chua ngọt nguyên thủy rất vừa miệng. Tuy vậy, với dân sành ăn phải tìm mua dưa mắm đúng của cơ sở dưa mắm Ngọc Ánh thì mới đã thèm và cũng có vô vàn cách biến tấu cho ra nhiều hương vị, cách thưởng thức khác nhau từ món dưa mắm. Có thể ăn chung với canh cải xanh, cải ngọt, rau tập tàng hoặc dưa mắm xào tép thì càng ngon cho bữa cơm gia đình. Cũng có khi được ăn với cháo trắng, khoai mì, khoai lang nấu thì cũng tuyệt vời không kém. Dần dà, khách ăn thành quen và thành thương hiệu dưa mắm Bố Thảo. 

Cô Nguyễn Ngọc Ánh - chủ cơ sở dưa mắm Ngọc Ánh giới thiệu dưa mắm Bố Thảo. Ảnh: KGT 


Tính đến nay, sản phẩm dưa mắm Ngọc Ánh đã có lịch sử hơn nửa thế kỷ và sản phẩm ngày càng ngon hơn, vừa miệng người thưởng thức hơn qua quá trình tích lũy kinh nghiệm, hoàn thiện trong thực tế sản xuất của cơ sở, rồi tạo nên những bí quyết riêng cho ra hương vị độc đáo của món ăn. Theo đó, cách chế biến cũng khá đơn giản, dưa leo mua về rửa sạch để ráo nước, sau đó xắt thành miếng vừa ăn, bỏ hết ruột, muối dưa bằng loại muối mua từ Bạc Liêu, 3 ngày sau vớt ra rửa sạch để ráo nước rồi trộn với đường cát, nước tương cùng những bí quyết riêng là sản phẩm hoàn thành. Nếu khách có nhu cầu, cơ sở sẽ pha thêm nước cốt mắm vào cho ngon hơn. Đặc biệt, khâu đảm bảo an toàn thực phẩm luôn được cơ sở chú ý đảm bảo và đã được kiểm duyệt bởi cơ quan chuyên môn. 

“Tôi năm nay hơn 60 tuổi rồi và cũng hơn 50 năm tôi làm dưa mắm. Mấy chục năm trước, mẹ tôi thường dắt tôi theo ra chợ Sóc Trăng để bán các loại mắm đồng do nhà làm. Cạnh chỗ bán có ông người Hoa bán dưa mắm đắt lắm, mẹ tôi mới mua về ăn thử thấy rất ngon nên bắt đầu học cách làm dưa mắm. Lúc đó tôi mới 5, 7 tuổi gì đó, cũng phụ mẹ, học làm dưa mắm với mẹ rồi đem bán lại, thấy bán cũng được, người ta cũng khen ngon nên theo nghề này luôn. Vì món này dân dã, rẻ tiền nên ai cũng ăn được và chay mặn đều dùng được vì không trộn mắm, chỉ pha thêm nước cốt mắm vào khi khách yêu cầu. Càng ngày, mình phải nghĩ ra nhiều cách chế biến làm sao cho dưa mắm ngon hơn, giòn hơn. Ngoài dưa mắm, cơ sở còn kinh doanh thêm nhiều loại mắm cá và xá pấu chua ngọt” - cô Nguyễn Ngọc Ánh - chủ cơ sở dưa mắm Ngọc Ánh tâm tình. 

Tính ra, mỗi ngày cơ sở dưa mắm Ngọc Ánh bán ra thị trường khoảng vài chục kí lô gam dưa mắm tại chợ Bố Thảo. Hôm nào, có nhiều đoàn khách du lịch đến tham quan cơ sở thì số lượng bán ra còn nhiều hơn. Đến nay, dưa mắm Ngọc Ánh đi khắp các xứ trong và ngoài tỉnh. Mỗi ký dưa mắm hiện có giá 35.000 đồng nên dễ ăn và dễ mua, không cần chế biến phức tạp. Chị Kim Hen, ngụ ấp Xà Lan, xã An Ninh chia sẻ: “Tôi thấy dưa mắm của cô Ánh rất ngon, lại rẻ, thường mua về để dùng trong bữa cơm vì không cần phải nấu nướng gì thêm vì đã vừa miệng rồi”. 

Đến chợ Bố Thảo, mua món dưa mắm Bố Thảo về thưởng thức để rồi thấy nhớ hoài cái cảm giác giòn giòn của dưa leo tươi, vị chua, ngọt nguyên thủy, mùi của thính, cay xè của ớt xắt lát khi chạm vào đầu lưỡi. Dưa mắm Bố Thảo, một đặc sản, là món ăn dân dã, dễ ăn, lạ miệng lại rất rẻ, chỉ cần vài ngàn đồng là có thể có thức ăn cho bữa cơm gia đình. 

KGT

Đậm đà hương vị bún nước lèo Sóc Trăng

đăng 19:55, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Có cô bạn mỗi lần tôi lên Cần Thơ chơi cứ nằng nặc kêu tôi mua cho bằng được bún nước lèo Sóc Trăng đem lên. Tôi thắc mắc: “Ở Cần Thơ hông có bán sao?”. Cô bạn đáp gọn hơ: “Có, mà bún nước lèo Sóc Trăng làm người ăn rồi không quên được hương vị, có đi đâu cũng hông tìm thấy được. Phải là bún nước lèo chế biến tại Sóc Trăng mới ngon”.

Sóc Trăng được người sành ẩm thực ví là “kinh đô lâu đời” của bún nước lèo. Người ta gọi bún nước lèo Sóc Trăng là món ăn đoàn kết, bởi món ăn là sự kết hợp tinh hoa của dân tộc Kinh - Khmer - Hoa, thể hiện ở mỗi thành phần món ăn là đặc trưng của 3 dân tộc. “Linh hồn” của nồi nước lèo là sự hòa quyện giữa mắm, ngải bún (một loại củ giống củ nghệ, màu hơi đậm hơn nghệ), sả. Theo đó, mắm thường dùng là những loại có sẵn tại địa phương như: mắm cá sặc, riêng người Khmer thường nấu bằng mắm bò hóc; ngải bún, sả để khử mùi tanh và tạo mùi thơm. Cho nên, dù là người kém ăn, sợ mùi tanh cách mấy cũng phải động đũa thưởng thức tô bún nước lèo nghi ngút khói với mùi hương đặc trưng riêng biệt. Ông Trần Công Phước - chủ quán bún nước lèo 36 thì có sự kết hợp 3 loại mắm: mắm bò hóc, mắm cá sặc và mắm nêm khi nấu nước lèo. 

Bún nước lèo có sự kết hợp nhiều nguyên liệu nên có thưởng thức nhiều lần cũng không thấy ngán. 


Cũng nói rằng, bún nước lèo rất khó nấu, ngay cả phần nguyên liệu cũng đã thấy sự cầu kỳ. Ông Trần Công Phước chia sẻ bí quyết: “Để có tô bún nước lèo ngon đòi hỏi nồi nước lèo phải đúng chuẩn. Trước tiên bắt nồi nước, đập dập sả và ngải bún cho vào rồi đun sôi. Nấu riêng nồi nước khác, cho 3 loại mắm vào nấu chung cho rã ra rồi dùng rổ lược lại. Tiếp đến, đổ cả 2 nồi nước đó chung thành 1 rồi tiếp tục nấu. Khi sôi lên vớt phần bọt trên mặt khoảng 30 phút sau hết bọt thì nêm đường, bột ngọt cho vừa ăn. Cầu kỳ là khi nấu nước lèo xong, để lúc sau cho lắng phần cặn dưới, lấy nước trong lại”. Ông Phước cũng chia sẻ thêm, điểm khác nhau giữa bún nước lèo với bún mắm, bún nước lèo có thể sử dụng nhiều loại mắm nấu chung và có thêm ngải bún và sả không băm. Nước dùng của bún nước lèo cũng trong hơn so với bún mắm. Nhiều người nấu nồi nước lèo thêm nước dừa, để phần nước lèo thêm ngọt và ngon hơn. Đây là thói quen của người dân Nam bộ hay dùng nước dừa để nấu các món ăn. 

Sự kỳ công trong nồi nước lèo đã vậy, nhưng chưa đủ, mà phần rau và nguyên liệu đi kèm để tô bún nước lèo “tròn trịa” cũng được chuẩn bị công phu. Các loại rau ăn kèm thông thường gồm: giá, hẹ, rau muống bào, bắp chuối bào, kèm thêm ít rau thơm cho dậy hương vị. Còn phần nguyên liệu ăn kèm thì có 3 thứ chính: cá lóc luộc, tách thịt, bỏ xương; tép luộc chín bỏ vỏ và thịt heo quay xắt miếng. Để tô bún nước lèo ngon hết chỗ chê, thì cá lóc được chọn là cá lóc đồng, tép phải là tép đất. Nhiều quán bún cũng thêm chả cá chiên vào ăn kèm. 

Hiện nay, trên địa bàn TP. Sóc Trăng, nhiều tuyến đường, con phố có nhiều hàng quán bán bún nước lèo. Có một số quán bán suốt từ sáng đến tối, để chiều lòng thực khách muốn thưởng thức món bún độc đáo này. Không chỉ vậy, món bún này còn được các nhà hàng đưa vào thực đơn để khách lựa chọn. 

Dù có đi đâu, người dân Sóc Trăng vẫn không quên được hương vị bún nước lèo Sóc Trăng và ai cũng “bỏ túi” cho mình địa chỉ quán bún nước lèo hợp khẩu vị. Nhiều người xa quê, mỗi lần nhớ quê lại chuẩn bị nguyên liệu để nấu bún nước lèo cho cả nhà thưởng thức. Còn những người ở tỉnh khác khi đến Sóc Trăng cũng nhất quyết thưởng thức bún nước lèo, nhiều người truyền miệng nhau “đến Sóc Trăng mà chưa ăn bún nước lèo là chưa đến Sóc Trăng”. 

Minh Huy

Về Sóc Trăng ăn bánh ngon

đăng 19:46, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Sóc Trăng là vùng đất của những lễ hội dân gian truyền thống đậm đà bản sắc văn hóa của đồng bào 3 dân tộc Kinh - Khmer - Hoa cùng sinh sống qua nhiều thế kỷ. Sự dung hòa và giao thoa văn hóa của 3 dân tộc đã hình thành nên nét đặc trưng riêng của Sóc Trăng, trong đó có nhiều loại hình ẩm thực vô cùng phong phú và đa dạng, đặc biệt có những món bánh đã trở thành thương hiệu của Sóc Trăng mà nếu đã một lần thưởng thức sẽ gây nhiều thương nhớ.

Đến Sóc Trăng mà chưa thưởng thức bánh cống thì quả là còn thiếu sót cho chuyến đi. Mà muốn ăn bánh cống đúng điệu phải ăn tại khu vực chợ thuộc xã Đại Tâm (Mỹ Xuyên) và phải ăn kèm các loại rau sẵn có của vùng, chấm với nước mắm chua ngọt được pha chế với bí quyết riêng thì mới cảm nhận hết cái tinh túy của bánh. Bánh cống có độ giòn - xốp vừa phải, mùi rất thơm, có màu vàng ươm bắt mắt. Để rồi nếm thử một miếng thì sẽ ăn đến quên no. 

Bánh cống có độ giòn - xốp vừa phải, mùi rất thơm, có màu vàng ươm bắt mắt. Ảnh: KGT 


Bánh cống được làm từ hỗn hợp bột gạo, bột đậu nành, đậu xanh nguyên hột hấp chín - thịt heo băm ướp gia vị, hành lá, hành tím, tỏi được cho vào chiếc cống, sau đó cho thêm hai con tép lên trên, nhúng cống vào chảo dầu đang sôi, đến khi bánh vàng đều thì vớt lên vỉ để ráo và thưởng thức. Từ chiếc cống làm bánh mà bánh có tên như vậy. 

Bên cạnh đó, bánh pía cũng là loại bánh nên thử. Được biết, bánh pía nguyên thủy được làm khá đơn giản, khi về đến Sóc Trăng được cho thêm nhiều chi tiết cầu kỳ cho phù hợp với cuộc sống và nhu cầu thưởng thức của mọi người. Hiện nay, toàn tỉnh Sóc Trăng có hàng chục cơ sở sản xuất bánh pía và đã xuất khẩu qua nhiều quốc gia trên thế giới. Khi cho miếng bánh pía vào miệng lập tức cảm nhận ngay hương vị rất đặc trưng với nhân sầu riêng, vị béo của trứng muối kết hợp cùng đậu xanh, tất cả hòa quyện tan chảy từ từ trong miệng. Bên ngoài là những lớp da mỏng được xếp chồng lên nhau và có thể lột ra từng miếng nên còn được gọi là bánh lột da. Bánh ngon là loại bánh có vỏ mềm. Với hình dáng tròn, dẹp, nhỏ nhắn được bao bọc bên trong sắc vàng, đỏ, biểu tượng cho sự may mắn và viên mãn, phồn thực nên trong các dịp lễ, tết, nhiều người thường chọn bánh pía để làm quà biếu. 

Đi đôi với bánh pía chính là bánh in, được bày bán quanh năm tại các chợ trong tỉnh. Bánh in Cổ Cò ở xã Ngọc Tố (Mỹ Xuyên) được xem là loại bánh in ngon và nổi tiếng từ trước đến nay, bánh có hạn sử dụng có thể được hơn 1 tháng. Nguyên liệu chính từ bột nếp trắng, đường cát, nước cốt dừa, đúc trong khuôn hình tròn có nhân đủ loại hương vị: đậu xanh, khoai môn, sầu riêng, dứa, ca cao. Đặc biệt, bánh in cỡ lớn như chiếc mâm là lễ vật chính chỉ xuất hiện trong đêm rằm trung thu, loại bánh này không có nhân, phổ biến là bánh in vàng, bánh in trắng hay bánh ca cao… được gọi chung là bánh cúng trăng. Bánh mang ý nghĩa thể hiện sự trọn vẹn, ánh sáng vằng vặc của ánh trăng, cầu mong cho cuộc sống luôn được tươi sáng, tốt đẹp. 

Bánh in là loại bánh khá nổi tiếng ở Sóc Trăng. Ảnh: KGT 


Sau đó, thưởng thức thêm mè láo thì quả tuyệt vời. Bánh có tên mè láo vì bên ngoài phủ kín mè rang chín rất hấp dẫn nhưng bên trong chỉ toàn bột xốp trắng phơ như kiểu làm láo. Thành phần của bánh gồm bột nếp, mè, khoai môn, đường mạch nha. Thưởng thức món bánh này để cảm nhận được vị ngọt vừa phải của đường, mùi thơm của mè, cái tơi xốp của ruột bánh, tạo nên một hương vị độc đáo rất riêng. 

Riêng bánh phồng tôm cũng nên lựa chọn. Bánh khi chiên với dầu nóng sẽ có hương thơm ngào ngạt, bánh vừa vào miệng đã tan ngay, chỉ còn đọng lại vị cay của tiêu, hơi mặn của gia vị, cùng vị ngọt của thịt tôm. Bánh được làm từ bột mì trộn thêm ít bột nở với thịt tôm, tép xay nhuyễn thêm ít tiêu giã nhỏ.

Ngoài ra, còn rất nhiều món bánh khác cũng độc đáo không kém và cũng là đặc sản của Sóc Trăng, thể hiện yếu tố truyền thống trong văn hóa ẩm thực mang đậm nét văn hóa 3 dân tộc Kinh - Khmer - Hoa của từng địa phương trong tỉnh. 

Thạc sĩ Võ Thành Hùng - Hội viên Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam cho biết: “Sóc Trăng là vùng đất của những lễ hội dân gian truyền thống đậm đà bản sắc văn hóa của đồng bào 3 dân tộc Kinh - Khmer - Hoa cùng sinh sống qua nhiều thế kỷ. Sự dung hòa và giao thoa văn hóa của 3 dân tộc đã hình thành nên nét đặc trưng riêng của Sóc Trăng, theo đó có nhiều loại hình ẩm thực vô cùng phong phú và đa dạng, trong đó có các loại bánh. Các loại bánh này vừa là đặc sản vừa mang nét đặc trưng, độc đáo riêng của vùng, miền...”.​ 

KGT

Ghi chú:
Mặc dù bài viết này của báo Sóc Trăng, quê hương của mè láo. nhưng e rằng giải thích ý nghĩa tên mè láo là chưa đúng. Xin xem thêm tại đây: Mè láo.
Phạm Hoài Nhân

Đến Đà Nẵng ăn nem lụi

đăng 00:46, 12 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Nem lụi (còn gọi là nem nướng) có mặt ở hầu khắp các tỉnh, thành miền Trung, trở thành món ăn hấp dẫn của mọi người bởi hương vị gần gũi, mộc mạc. Ở Đà Nẵng, nem lụi đã trở thành một phần trong văn hóa ẩm thực, hiện diện trong sổ tay du lịch của nhiều du khách khi đến với thành phố.

Nem lụi gồm những xiên thịt lợn nướng trên than, rau sống ăn kèm, dưa leo, đu đủ xắt sợi, bánh tráng mỏng và đặc biệt không thể thiếu nước chấm - "linh hồn" của món. 


Nem lụi được chế biến từ thịt lợn nạc xay nhỏ và nhuyễn thành dạng giò sống (hay còn gọi là chả quết), có thể trộn thêm bì heo luộc để tăng vị béo, sau đó quết nhuyễn với gia vị. Cuối cùng, bọc phần thịt quanh que đũa tre hoặc cây sả, nướng trên than để có mùi thơm đặc trưng của thịt nướng. 


Nước chấm là thứ không thể thiếu trong món nem lụi. Thông thường, nước chấm phải có độ sánh, được làm từ đậu nành hoặc đậu phụng xay nhuyễn hoặc thịt bằm, pa-tê... pha với bột năng. 


Một số nơi còn ăn kèm nem lụi với bánh tráng chiên giòn dạng ram cuốn, giúp hương vị được "đẩy đưa" hơn. 


Những que thịt được nướng chín tới, thơm mùi đặc trưng của thịt và có màu nâu sậm bắt mắt. 


Nem lụi thường được bán kèm với bánh xèo, thịt nướng lá lốt và bún thịt nướng. Đây là "bữa tiệc" đặc sản quen thuộc của nhiều du khách khi đến với Đà Nẵng. 


Ở Đà Nẵng, những địa chỉ bán nem lụi nổi tiếng có thể kể đến là: quán Bà Dưỡng (K280/23 đường Hoàng Diệu, quận Hải Châu), quán Cô Mười (23 đường Châu Thị Vĩnh Tế, quận Ngũ Hành Sơn), quán Bà Trai (194 Đống Đa, quận Hải Châu), quán Cô Hồng (84 Lê Độ, quận Thanh Khê). 


TRƯỜNG KỲ (thực hiện)

Bánh mật xứ Cẩm... ăn một lần nhớ mãi

đăng 19:54, 9 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Đó là câu nói của những vị khách khi được thưởng thức món bánh mật độc đáo này. Nức tiếng gần xa với hương vị đậm đà, thơm ngon, bánh mật miền biển Nhượng (xã Cẩm Nhượng, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) từ lâu đã trở thành món ăn không thể thiếu của những con người nơi đây.

Bánh mật xứ Cẩm được làm bằng bột của gạo nếp quê. Gạo nếp sau khi ngâm nước khoảng 2 giờ, vo sạch, xay nhuyễn rồi đem vào nhồi.


Gia vị để làm được một mẻ bánh mật thơm ngon, đúng vị gồm: Đậu đỏ, vừng trắng, dầu ăn và thứ không thể thiếu đó là mật mía. Đối với vừng, sau khi mua về đãi sạch, phơi khô; đậu đỏ luộc chín vừa, mật mía nấu lên.


Đã hơn 20 năm “đều tay” bên những mẻ bánh mật đỏ óng, chị Nguyễn Thị Vĩnh (46 tuổi, thôn Tân Hải, xã Cẩm Nhượng) chia sẻ: Để làm ra những chiếc bánh giòn thơm, ngọt đều đòi hỏi người làm phải tâm huyết, tỉ mẩn. Bánh mật làm không khó, nhưng để cho ra lò một mẻ bánh “hút” khách thì cũng mất gần 3 tiếng.


Làm bánh mật trải qua nhiều công đoạn. Bột sau khi nhồi được vắt tròn, cho nhân đậu vào bên trong. Đậu đỏ làm nhân phải là những hạt to, căng tròn.


Bánh sau khi vắt xong được trộn đều với những hạt vừng chắc nịch...


...rồi cho vào nồi đã sẵn dầu đang sôi, rán khoảng 30 phút cho đến khi bánh chín đều, có màu vàng óng thì vớt ra.


Mỗi ngày chị Vĩnh làm bình quân từ 500 đến 700 cái, đặc biệt những hôm có khách đặt nhiều, số lượng bánh có thể lên đến 2.000 cái, với giá bán 20.000 đồng/10 cái.


Theo chị Vĩnh, trong tất cả các công đoạn thì nhúng mật là bước quan trọng nhất. Chiếc bánh làm ra ngon hay không đều phụ thuộc vào công đoạn này. Để mật ngấm đều, không bị ngọt quá đòi hỏi người làm phải căn đúng thời gian. Thường thì bước nhúng mật diễn ra trong chốc lát, khoảng 30 giây. Nếu để lâu bánh sẽ ngọt quá, người ăn dễ bị khay mật, mất vị bùi của đậu, vị béo của vừng và vị dẻo thơm của nếp.


Bánh mật ngon nhất là khi thưởng thức với nước chè xanh. Người dân miền biển vẫn thường ví “Ba chiếc bánh mật, một ngụm chè xanh”.


Món ăn dân dã này đã không ít lần xuất ngoại, theo con em xứ Cẩm “sải cánh” mọi phương trời.


"Bánh mật - món ăn để người xa quê tìm về, nhớ đến. Trong tiềm thức của những đứa trẻ mới trưởng thành như tôi, bánh mật không chỉ đơn thuần là một món ăn, đó còn là kỷ niệm, là hồn của miền quê”, anh Nguyễn Tiến Khánh (bên phải) tâm sự.


Ngân Giang- Văn Chung

Trở về tuổi thơ với món bỏng gạo “vừa thổi vừa ăn” ở Hà Tĩnh

đăng 19:45, 9 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Bỏng gạo là thức quà dân dã ít khi bán sẵn ở các chợ của Hà Tĩnh nên nếu ai muốn ăn thường phải mang nguyên liệu đến cơ sở xay xát gạo trong làng để “nổ”. Vào mùa đông, cái món “vừa thổi vừa ăn” này lại gợi nhớ về một thời muốn lắm nhưng không dễ gì có được...

Nguyên liệu để nổ bỏng chính là gạo và đường - những thứ sẵn có trong bất cứ gia đình nông thôn nào. Nhưng để có những ống bỏng ngon, nhiều mùi vị hấp dẫn thì phải trộn hỗn hợp nhiều thứ lại với nhau. Ngoài gạo và đường nhiều người còn thêm chút ngô, lạc, đậu xanh, mì gói. Hay thậm chí bỏ thêm một vài lá chanh thái nhỏ.


Người nổ bỏng đổ hết nguyên liệu vào một đầu của máy, cái máy tự xay đều, trộn đều với nước, rồi đầu kia tự khắc có bỏng gạo đẩy ra. Nếu chỉ nguyên là gạo thôi thì bỏng gạo sẽ cho ra bỏng hình ống dài, trông to hơn và ăn xôm xốp.


Còn hỗn hợp nhiều nguyên liệu thì lại tạo ra nhiều hình thù khác nhau. Cái thẳng, cái cong, cái thì co quắp teo lại bé xíu. Bỏng gạo màu trắng tinh nõn nà, giòn khầng khậc, ăn vào thơm ngon, thấy cả mùi của gạo, lạc, đỗ xanh bùi bùi ngậy ngậy.


Qua tay trộn của người chủ xay xát, qua tiếng kêu ro ro của máy nổ bỏng, những cái bỏng gạo cứ dài dần ra rồi được cắt vào mẹt. Bỏng gạo mới nổ xong sẽ rất nóng nên khi cắt nhỏ nó, người bán phải đeo găng tay khá dày.


Những ống gạo màu trắng tinh, thơm giòn đượm chất dân dã được những người đi “nổ gạo” nhanh chóng thu lượm về trong một cái bì. Từ “bán chơi cho vui”, nhiều người dân không ngờ món quà quê bỏng gạo, bỏng ống có thể đem lại thu nhập hấp dẫn, nhất là trong những ngày mùa đông.


Giá một túi bỏng rất rẻ, chỉ 10.000 đồng. Bạn có thể lựa chọn loại bỏng nổ từ gạo lứt hoặc bỏng có pha thêm dừa khô, lạc, đậu xanh, mì tôm. Mỗi loại đều có một hương vị riêng biệt, ăn thơm, giòn tan và vui miệng.


Món quà quê dân dã này còn gắn kết tình làng nghĩa xóm của những người dân nông thôn. Những câu chuyện thường nhật gắn với món bỏng gạo là sự sẻ chia khó khăn trong cuộc sống, niềm vui khi được mùa, được giá...


Cuối tuần, trẻ nhỏ, người lớn đều náo nức tụ tập nổ ít bỏng gạo về ăn cho vui miệng thay thế các loại quà vặt khác. Bỏng gạo tuy nhạt vị hơn bánh kẹo, bim bim nhưng món ăn này lại làm từ gạo và đường - những nguyên liệu an toàn, không dính dáng đến dầu mỡ nên rất tốt cho sức khỏe.


Chỉ là món quà mộc mạc, song bỏng nổ đã theo chân nhiều người con nông thôn đi hết chiều dài tuổi thơ. Để nay xa quê, không ít người quay quắt những đêm dài nhớ về nơi “chôn rau cắt rốn”, trong giấc mơ thấy mình đạp xe đi nổ bỏng. Âm thanh xình xịch từ chiếc máy quay ống gạo, để rồi cả mùi quê, vị quê dân dã trong từng ống bánh cứ cuốn theo về.


Ngân Giang - Văn Chung

Báo Hà Tĩnh online - 10/11/2019

Quả núc nác: Món ăn, vị thuốc quý của đồng bào Tây Nguyên

đăng 00:35, 8 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Với cuộc sống gắn bó từ thiên nhiên nên đồng bào các dân tộc Tây Nguyên cũng như đồng bào M’nông, Mạ, Ê đê ở tỉnh ta đều xem những loại cây trái trong tự nhiên đều là sản vật và có thể chế biến thành món ăn ưa thích. Một trong những món ăn từ cây rừng được đồng bào chuộng dùng là quả núc nác.

Quả núc nác 


Núc nác là cây thuộc họ cây bồ kết, có quả từng chùm và mọc nhiều ở trong rừng. Theo đồng bào, từ ngọn non tới quả của cây núc nác đều được tận dụng làm bữa ăn hàng ngày. Các món ăn làm từ quả núc nác không phải ai cũng ăn được, vì nó có vị hơi đắng và hăng. Những ngọn non được luộc chấm cùng nước cốt chanh, hay quả núc nác có thể chế biến làm món xào, luộc, nấu canh nhưng ngon nhất vẫn là món gỏi. Để có món ăn ngon chế biến từ núc nác, đồng bào thường chọn hái những quả non độ “bánh tẻ”, chưa già, có màu xanh nhạt. 

Quả núc nác non được nướng chín lớp vỏ ngoài trước khi chế biến 


Đầu tiên là nướng quả núc nác trên bếp lửa, cho cháy đen vỏ bề ngoài. Quả chín dần trong quá trình nướng, tạo ra vị thơm đặc trưng của món ăn. Sau đó dùng dao cạo sạch vỏ bị cháy, rồi rửa sạch, để ráo và cắt lát mỏng (nếu cắt dày sẽ bị đắng). Để có món gỏi núc nác ngon thì phải có thêm cá khô rang vàng, cá nướng hoặc thịt ba chỉ (tùy theo sở thích của từng gia đình). 

Chuẩn bị nước cốt chanh, lạc rang giã nhỏ, rau thơm trộn cùng với cá và núc nác. Khi gần dùng bữa thì mới trộn các nguyên liệu với nhau, sẽ giữ cho mỗi nguyên liệu có vị riêng hơn. Khi ăn, món gỏi có vị nhân nhẫn đắng của quả núc nác, vị cay the thé của ớt, mùi thơm của rau, vị béo của cá, thịt… hòa quyện lại với nhau thành một hương vị hấp dẫn. 

Gỏi núc nác là món ăn yêu thích của đồng bào 


Chị H’Drức ở phường Nghĩa Đức (Gia Nghĩa) cho biết: Các món ăn được chế biến từ quả núc nác không chỉ là món yêu thích của người M’nông, Mạ, Ê đê… mà những du khách hay người dân sau khi được thưởng thức cũng sẽ nhớ mãi đến hương vị này. Cứ đến mùa núc nác là tôi hái quả về bán hoặc làm gỏi theo kiểu người M’nông để bán cho những chị em có nhu cầu. Người ăn quen thường hay đặt mua núc nác”. 

Chị Trần Thị Dinh ở phường Nghĩa Đức cũng cho biết: Lần đầu ăn món gỏi quả núc nác thấy mùi vị cũng đăng đắng nhưng khi nuốt xuống cổ lại có vị ngọt bùi, thật thú vị. Ăn riết cũng ghiền, mỗi lần ra chợ hoặc thấy trên mạng xã hội người nào đăng bán quả núc nác, tôi đều đặt mua vài quả về làm gỏi cho cả gia đình”. 

Không chỉ là món ăn, cây núc nác còn là một vị thuốc quý 


Không chỉ dùng làm món ăn mà cây núc nác còn là một vị thuốc quý. Theo những người già ở các bon làng, vỏ thân núc nác có tác dụng thanh nhiệt. Lá, hoa và quả khi còn non đều ăn được sau khi đun nấu. Đồng bào thường vùi quả non vào trong tro than rồi đem bóc vỏ ngoài, lấy phần trong của quả xào ăn. Hạt, vỏ thân thường được dùng làm thuốc. Hạt dùng trị viêm họng cấp và mạn tính, khan cổ, viêm phế quản cấp và ho gà... 

Ngày nay, quả núc nác không chỉ là món ăn yêu thích của đồng bào các dân tộc bản địa mà đã trở thành “đặc sản” của các nhà hàng, khách sạn. Cây núc nác cũng được bà con đưa giống về trồng trong rẫy cà phê và đến khi có trái thì hái mang ra chợ bán với giá 10.000 đồng/quả. 

Bài, ảnh: Mỹ Hằng

Cá cơm Nha Trang

đăng 21:26, 7 thg 11, 2019 bởi Pham Hoai Nhan

Hồi còn nhỏ, mỗi khi mẹ đi chợ về, tôi thường xuống bếp ngồi bên cạnh nhìn bà bỏ từng món đồ ra một cái tràng. Trút túm cá cơm gói bằng giấy báo hay lá chuối ra rổ, mẹ tôi hay nói: “No lòng phỉ dạ là con cá cơm/Không ướp mà thơm là con cá ngát/Liệng bay thoăn thoắt là con cá chim/Hụt cẳng chết chìm là con cá đuối”… Rồi bà giảng giải, đó chỉ là cách chơi chữ của người xưa về tên các loài cá. Cá cơm hiền nhất trong các loài cá, có thể chế biến thành nhiều món, ăn quanh năm không bao giờ chán. Cá cơm có nhiều loại: cá cơm mồm, cá cơm săn, cơm trắng, cơm sọc… 

Ảnh: Internet 


Ở Nha Trang, cá cơm có quanh năm. Vào mùa, cá cơm không chỉ thấy bán đầy chợ mà còn nhiều điểm ven đường như: từ Nha Trang lên Thành, đường vào Vĩnh Ngọc, Vĩnh Thạnh, ra Đồng Đế, xuống Chụt… có giá khá mềm. 

Nói đến cá cơm, người xứ biển nghĩ ngay đến nước mắm hay mắm nêm. Các ngư dân ở Cửa Bé cho biết, cá cơm Nha Trang nhiều và ngon nổi tiếng. Cả luồng cá theo dòng hải lưu đi từ Phú Quốc đến Thanh Hóa, mùa gió đông bắc, cá tấp vô vịnh. Biển ấm nhờ có Hòn Tre che khuất. Cá vô Phú Yên thì đi ngay, thế nhưng cá vào đây ở cả tuần, cả tháng. Trời động vẫn có cá. Ngày xưa cá nhiều lắm, Cửa Bé là nơi làm nước mắm lớn nhất của Khánh Hòa. Biển Nha Trang là vùng cát, con cá làm mắm mùi thơm ngót và thanh hơn cá Phú Quốc hay Phan Thiết, mấy nơi đó biển bùn, con cá có mùi bùn, không thanh. Việc làm mắm từ cá cơm rất quen thuộc với nhiều gia đình ở Nha Trang, họ tự làm mắm để ăn, vừa đảm bảo chất lượng lại vệ sinh. 

Với cá cơm, theo tôi, một món rất quen thuộc của người Khánh Hòa là nấu canh chua. Có người thích ăn cá cơm để nguyên đầu vì theo họ, đầu cá cơm mới có vị béo, ngon. Cũng là kiểu nấu chua như các loại cá khác, tuy nhiên, canh chua cá cơm có vị thanh tao, nhẹ nhàng, dễ chịu. Ăn canh chua cá cơm không tận hưởng được vẻ ung dung, nhàn tản khi gắp con cá bỏ ra đĩa nước mắm nguyên chất dằm ớt xiêm rồi vẽ cá, mà chỉ là gắp con cá rồi chấm mắm. Tuy nhiên, có người lại thích vì ăn như thế mới tận hưởng được hết vị ngon của loại cá bé nhỏ này. Bằng chứng cho việc thích ăn cá cơm nấu theo kiểu canh là bạn có thể gặp xoong nước cá cơm nấu mẳn tại các hàng bánh căn ở Cửa Bé mà không phải nấu với cá thu ngừ, bò, chù, chấm… Đây là làng chài xưa giờ, họ biết cách chế biến cá nào hợp với món nào nên bảo đảm làm nên sự khác biệt thú vị. 

Cá cơm ngon nhất và phổ biến nhất là kho, mùa nào ăn cũng ngon. Dân Nha Trang thường kho cá cơm săn, ăn ngon hơn các loại cá cơm khác. Kho cá cơm cho keo là cả một bí quyết, phải có kinh nghiệm. Thường ở các nhà hàng họ kho keo, con cá cong, nhìn qua đã thấy thèm. Cá cơm kho keo ăn với cơm, đặc biệt với xôi rất ngon. Ở đường Ngô Sĩ Liên có một hàng xôi cá rất ngon. Hồi con tôi học cấp 2, 3, có những giờ học thêm vào buổi chiều, tôi thường ghé đây mua cho cháu một hộp ăn dằn bụng. Nhiều người còn thích ăn cá cơm kho bỏ vào bánh mì. Vào mùa cá cơm mồm, nhà tôi có ngay món cá cơm tẩm bột chiên. Đây là món dễ làm và ăn không biết chán. 

Trong siêu thị ở Sài Gòn, tôi ít thấy cá cơm săn mà thường là cá cơm trắng, con lớn, thịt trong. Tôi chỉ thích cá cơm săn nên mỗi khi về Nha Trang tôi thường kho nồi cá mang vào. có khi ghé đường Ngô Sĩ Liên mua vài ký vừa ăn và để biếu. 

Mùa này Sài Gòn hay mưa vào buổi chiều khiến tôi thèm món xôi cá Nha Trang quá đỗi. Tôi không tìm đâu ra cá cơm săn như ở Nha Trang. Nếu có thấy, tôi chắc chắn nồi cá cơm Sài Gòn không thể sánh bằng. 

Bây giờ cá cơm còn được chế biến thành nhiều món như: cá cơm sấy giòn, rim với ớt, tẩm gia vị, cá cơm khô… Nhưng với tôi, cá cơm nấu canh chua và kho cũng đủ thèm rồi. Mà phải cá cơm Nha Trang mới đúng điệu! 

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

1-10 of 16